42. Chương 42

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 42 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dữ Mặc cúi đầu liếc nhìn một cái.
Nhắm mắt.
"Cậu đang làm gì thế?"
Giọng nói trầm ấm khàn khàn, ngữ điệu tuy nhẹ nhàng, nhưng Giang Dữ Mặc cảm thấy Cố Ngu bây giờ hình như có hơi khác so với ngày thường.
Có lẽ do đèn trần quá sáng, trong phòng chỉ mở đèn bàn đầu giường.
Đôi mắt ẩn sau mái tóc rối, như ẩn chứa thứ gì đó nhiều tâm sự. Anh ôm một chiếc gối trong lòng, che khuất nửa khuôn mặt dưới, khiến đôi mắt càng thêm sâu thẳm trong bóng tối.
Giang Dữ Mặc như bị bỏng, dời ánh mắt đi: "Không có gì hết, anh ơi, sao đột nhiên muốn gọi video với em?"
Cậu dừng một chút, liếc nhìn người đàn ông một cái rồi lại dời đi: "Anh trai, không phải đang trốn em mới đi công tác đấy chứ?"
Thiếu niên bất mãn tựa như mèo con vươn móng vuốt cào vào ngực anh một chút, Cố Ngu nhìn chằm chằm sườn mặt cậu, sau vài giây im lặng, nói: "Không phải trốn cậu, chỉ là sắp xếp công việc bình thường."
Nói xong lại cầm lấy rượu vang đỏ đã sớm rót sẵn bên cạnh uống một ngụm.
Giang Dữ Mặc bỗng nhiên quay đầu nhìn về phía người đàn ông: "Thật sao?"
Vui sướng trên mặt thiếu niên không có bất luận vẻ rạng rỡ nào, nhưng ánh sáng trong mắt lại chói mắt đến vậy, cười rộ lên, lộ ra hàm răng trắng tinh xinh đẹp, làm anh nhớ đến vỏ ốc luôn thích đi nhặt trên bờ cát khi đi nghỉ phép ở bãi biển hồi còn nhỏ.
"Ừm."
Cố Ngu lại nhấp một ngụm rượu, nghiêng đầu, tìm một tư thế thoải mái: "Hôm nay cậu ở nhà đã làm những gì?"
Rõ ràng đã xem qua camera giám sát, rõ ràng có thể xem lại camera giám sát, nhưng Cố Ngu giờ phút này lại muốn nghe Giang Dữ Mặc tự mình nói.
Anh đột nhiên chuyển động, tư thế hơi gần giống trước đó, bàn tay cầm điện thoại vô thức đặt cả xuống đùi.
Hình ảnh video phóng đại trong điện thoại của Cố Ngu là thiếu niên, cậu ngồi ngay trên giường mình, áo trên có hơi rộng, cũng có chút mỏng, trừ xương quai xanh bả vai nhô ra, gần đây ngực cũng có chút thịt, quần áo thỉnh thoảng dán vào người hiện ra hình dáng không nên có.
Cho nên anh không thấy được hình ảnh quay bên mình ở góc trên bên phải, hiện tại chiếm cứ một khoảng lớn màn hình chính là khóa quần đồ sộ nào đó và áo sơ mi trắng nửa phần eo trên bụng.
Giang Dữ Mặc cúi đầu, tai ửng đỏ bất thường ẩn sau mái tóc đen.
Cậu giơ ngón tay từng việc từng việc đếm chuyện đã làm, ước chừng có hơn mười phút, đều không ngẩng đầu.
Theo giọng nói của thiếu niên, Cố Ngu chậm rãi uống xong rượu vang đỏ trong ly, không nhanh không chậm rót thêm một ly.
"Anh ơi, anh biết không? Hôm nay có một con chim đột nhiên đâm lên kính, ha ha ha, nó thật ngốc."
Giang Dữ Mặc chia sẻ những chuyện thú vị trong cuộc sống hôm nay, đang nói đến vui vẻ, đầu ngẩng lên, nhưng mới ngẩng một chút đã lại cúi xuống.
"Tại sao cúi đầu? Cậu không muốn nhìn thấy tôi?" Giọng nói lạnh lùng, nhưng lại không mang theo vẻ quở trách như đối với nhân viên ngày thường, chính anh không phát hiện, tiếp tục nói bằng giọng điệu ra lệnh: "Ngẩng đầu lên."
Lông mi Giang Dữ Mặc rung rung như cánh bướm, cậu nhấc mí mắt, lại rũ xuống, gương mặt càng thêm ửng hồng, làm người ta nghĩ đến quả đào mật mọng.
"Anh ơi, màn hình bên phía anh bị chệch rồi."
Cố Ngu lúc này mới dời ánh mắt đến góc trên bên phải, nơi nào đó ngày thường thường sẽ không chú ý lúc này đồ sộ chiếm cứ hơn nửa hình ảnh.
"Khụ."
Lúc này đến lượt Cố Ngu nghiêng đầu, không nhìn màn hình.
Nửa dưới khuôn mặt anh đều giấu đằng sau gối trắng, lúc nghiêng đầu, lộ ra chút cổ, bên trên đã đỏ một vùng lớn, không chỉ cổ, ngay cả lỗ tai cũng đỏ.
"Xin lỗi." Cố Ngu tựa cằm lên gối, khuỷu tay chống tại đầu gối của đùi phải co lên, bởi vậy, điện thoại quay từ trên xuống, quay đến mu bàn tay nổi gân xanh ôm gối, nửa phần mũi cao ngất của người đàn ông, làn da trên xương gò má lộ ra một chút ửng đỏ như ánh bình minh.
Bởi vì Cố Ngu đủ trắng, cho nên chút màu đỏ này liền bắt mắt lạ thường.
Giang Dữ Mặc nheo mắt lặng lẽ thưởng thức cảnh tượng đẹp đẽ này.
Cảnh tượng đẹp đẽ của cậu không phải chỉ điều kiện bên ngoài tuyệt trần của Cố Ngu, mà là cậu hiện tại từ trên cao nhìn xuống, dường như ngay cả địa vị cũng đã thay đổi một cách vô hình.
Hơn nữa cảm xúc của Cố Ngu bị ảnh hưởng bởi mỗi một hành động của mình.
Nếu ý định nghiền ép trả thù Cố Ngu kiếp trước kia ngay từ đầu cũng đã chết yểu, như vậy cậu lần này sẽ đổi một phương pháp khác.
Xét theo hiện tại, tiến triển vô cùng thuận lợi.
Chờ thêm không lâu, đến một liều thuốc mạnh nữa, bảo đảm khiến Cố Ngu đối với cậu một lòng một dạ, trở thành người ủng hộ trung thành nhất của cậu.
Ôi, nghĩ thôi đã vui vẻ.
Niềm vui của thiếu niên quả thực muốn theo mạng internet chui ra từ màn hình điện thoại, cậu lắc lắc đầu, cười đến như một con hồ ly mê hoặc Trụ Vương.
"Cười gì thế? Vui vẻ như vậy." Cố Ngu cũng bị lây lan, khóe mắt hiện lên ý cười nhàn nhạt.
"Bởi vì anh trai không phải cố ý trốn em," Giang Dữ Mặc cười toe toét, mang theo lời trách móc nhỏ: "Hại em lo lắng cả ngày, còn tưởng vì buổi sáng…"
Thiếu niên ngượng ngùng quay mặt đi, ngón tay trắng bóc gãi gãi mặt.
Cố Ngu nhìn chằm chằm chiếc răng nanh hơi nhọn kia của cậu một lát.
Không biết tại sao, anh vốn hiếm khi cảm thấy ngượng ngùng, không chỉ vừa rồi, còn cả buổi sáng, anh cố ý không đi nhớ lại, bây giờ bị khơi lại một lần nữa, cảm giác xa lạ khi nơi hiểm yếu bị thiếu niên nắm giữ vẫn còn sâu sắc trong ký ức.
Cố Ngu uống cạn nửa ly rượu vang đỏ: "Cái gì?"
Giang Dữ Mặc liếc nhìn anh một cái: "Em cho rằng trải qua buổi sáng như vậy, anh trai chán ghét em."
"Việc này không trách cậu." Cố Ngu vùi mặt lên gối, giọng nói ồm ồm: "Cậu hẳn là biết, đó là phản ứng sinh lý tự nhiên mà mỗi người đàn ông đều có vào buổi sáng..."
Anh nghiêng mắt nhìn về phía điện thoại, góc nhìn từ dưới lên khiến Giang Dữ Mặc cảm thấy một sự thoải mái không thể bỏ qua.
Giang Dữ Mặc ngón tay gõ gõ cằm, nghiêng đầu: "Hả? Nhưng em hình như không có mà."
Cố Ngu: "Ừm?"
Anh có nghe nói nếu yếu quá, cơ thể sẽ có chút tật xấu…
"Anh ơi, khi nào anh về thế?"
Giang Dữ Mặc nằm sấp trên giường, điện thoại dựa vào đầu giường, Cố Ngu trừ có thể nhìn thấy khuôn mặt nhỏ nhắn tựa vào mu bàn tay của cậu, còn có thể thấy rõ ràng đôi chân trắng nõn đung đưa trong không trung kia của cậu.
Một hồi lâu không nghe thấy câu trả lời, Giang Dữ Mặc "hửm?" Một tiếng.
Cố Ngu có hơi khó khăn vùi mặt vào gối, sao biết trong một mảnh bóng tối trước mắt vẫn có hai vệt trắng nổi bật.
Anh hít một hơi thật sâu: "Bên này vẫn còn vài việc, hai ngày nữa mới về được."
Ngoài cửa xử lý xong chuyện trở về, trợ lý vừa định báo cáo công việc:…
Anh ấy còn đang tự hỏi dự án bên này cũng chưa đến mức độ sếp Cố phải đích thân đến, quyết định đột ngột này của sếp Cố hóa ra là để trốn người.
Điều này cũng thật lạ lùng.
Không cẩn thận nhìn thấy bí mật của cấp trên, trợ lý lặng lẽ lùi ra sau.
Báo cáo công việc lúc nào cũng có thể làm, đêm nay không nên quấy rầy sếp Cố và người trong lòng của anh.
"Được thôi." Giang Dữ Mặc vùi mặt vào mu bàn tay, buồn bã nói: "Anh phải về sớm chút đó, không có anh trai, căn phòng trống trải quá, em một mình có hơi sợ."
Cố Ngu yết hầu khẽ động, vài giây sau: "Ừm."
Hai người cứ trò chuyện vu vơ, từ từ Giang Dữ Mặc liền nghiêng mặt tựa vào cánh tay mà ngủ thiếp đi.
Vẻ mặt bình yên của cậu, khiến Cố Ngu nghĩ đến thiên thần ngây thơ vô tội.
Cố Ngu trong lòng đau nhói. Nhưng rất đáng tiếc, cậu không phải.
Anh nhìn chằm chằm hàng mi mảnh dài dày đậm của thiếu niên, thiếu niên tàn nhẫn lạnh lùng của kiếp trước và thiếu niên ngây thơ lương thiện trong kiếp này, khi thì hòa nhập, khi thì tách rời.
Hơi men bốc lên, Cố Ngu cảm thấy từng cơn choáng váng, anh chậm rãi nhắm mắt lại.
Nếu, nếu, bọn họ không phải một người thì tốt rồi.
Cố Ngu ngủ rồi.
Anh cảm thấy mình tựa như đang chìm nổi trong nước, mí mắt như bị dán chặt, trên người anh hơi nặng, giống như có thứ gì đè trên người anh.
Bên tai có âm thanh gì đó vừa mới đầu vẫn cách làn nước dày đặc, nghe không rõ lắm, nhưng dần dần, âm thanh đó càng lúc càng gần, càng lúc càng rõ ràng, khoảnh khắc nghe rõ, anh cuối cùng cũng mở mắt.
Giang Dữ Mặc tựa vào người anh, khuôn mặt tuấn tú trắng nõn tựa vào ngực anh, nghe thấy tiếng động, cậu nở nụ cười: "Anh trai, anh cuối cùng cũng tỉnh rồi."
Rầm!
Cố Ngu mở bừng mắt, anh nằm trên giường lớn của khách sạn, trên người trống rỗng, chẳng có ai.
Hơi thở dồn dập sau một hồi lâu mới dần dần bình ổn, điện thoại chẳng biết từ lúc nào đã hết pin tắt nguồn, Cố Ngu cắm sạc điện thoại, cởi bỏ bộ vest nhăn nhúm trên người, đi vào phòng tắm.
Không biết người khác như thế nào, nhưng Cố Ngu luôn luôn có thể nhớ kỹ cảnh trong mơ.
Lần này cũng không ngoại lệ.
Anh có chút tự chán ghét mà xả nước lạnh, đối với thứ 'anh em' sáng sớm đã hừng hực khí thế càng vô cùng bất mãn, một nỗi bực bội không biết từ đâu, anh nắm chặt nó, từ từ dùng sức, cho đến khi bình tĩnh lại.
Xét từ phản ứng của Cố Ngu trong video đêm hôm trước, Giang Dữ Mặc cảm thấy kế hoạch của mình đã thành công hơn nửa.
Cậu còn muốn thừa thắng xông lên, nhưng hai ngày tiếp theo Cố Ngu cũng không gọi video cho cậu nữa, mình hai lần chủ động gọi video đều bị từ chối.
Giang Dữ Mặc lúc đầu rất tức giận, nhưng nghĩ rồi nghĩ, Cố Ngu đến nhìn cũng không dám nhìn cậu, chẳng phải đang chứng tỏ anh bây giờ đã rơi vào bẫy của mình sao?
[Ký chủ, anh không thấy mình chiến thắng như vậy không vẻ vang sao?]
Giang Dữ Mặc ngạc nhiên hỏi lại: "Tại sao tao phải cảm thấy vậy?"
Cậu tuy là lợi dụng tâm lý của Cố Ngu, nhưng đây cũng là bản lĩnh của cậu mà.
Đời trước, cậu chỉ thiếu một chút là có thể thành công đè bẹp Cố Ngu.
Cậu trong lòng hận lắm.
Nhưng không sao, ông trời có mắt, để cậu có cơ hội làm lại từ đầu.
Lần này, tuy rằng do có hệ thống ngăn cản, nhưng trong khoảng thời gian này cậu cũng suy nghĩ kỹ càng, lên kế hoạch để nhìn Cố Ngu đau khổ tuy cũng thú vị, nhưng mà, đổi con đường, có thể biến Cố Ngu thành vật trong tay mình, chẳng phải càng tuyệt hơn sao?
"Hì hì hì." Giang Dữ Mặc che miệng, ngăn nụ cười quá mức kiêu ngạo của mình.
Hệ thống đã tê liệt, huhu, xong rồi, ký chủ thật sự quá tà ác, có vẻ cậu mãi mãi cũng sẽ không trở thành người tốt được.
Làm sao bây giờ? Nó không muốn tiêu đời!
Giang Dữ Mặc thông suốt được nút thắt này, trong lòng liền không còn vội vã, nhưng bề ngoài, mỗi ngày đều bận rộn, thực tế là muốn hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày.
Nhưng hệ thống giám sát không phải đồ ngốc, mười việc, nhiều nhất chỉ có ba việc có thể tính vào nhiệm vụ hằng ngày, giá trị năng lượng thấp đến đáng thương, điều này khiến Giang Dữ Mặc nghi ngờ, ngay cả ba việc này, nói không chừng cũng là do hệ thống giám sát xoa dịu cậu mà tính vào.
Giang Dữ Mặc vẫn như cũ bất mãn, nhưng hình phạt ngẫu nhiên dù sao cũng coi như là một hình thức biến tướng giúp cậu công lược Cố Ngu, Giang Dữ Mặc cũng không muốn so đo quá nhiều.
Cố Ngu chỉ không gọi video, điện thoại thì mỗi ngày sẽ nhận một vài cuộc, nhưng mỗi khi Giang Dữ Mặc muốn nói thêm vài câu, Cố Ngu luôn sẽ lấy cớ công việc bận để cúp máy.
Giang Dữ Mặc rõ ràng cảm nhận được sự xa cách và lạnh lùng của anh, vẻ mặt ủ rũ của cậu bị Cố Ngu nhìn thấy hết qua camera giám sát.
Nhưng anh chỉ nhìn.
Đã nói chỉ hai ngày, nhưng đến ngày thứ ba lại không trở về, hình phạt ngẫu nhiên đã tích lũy thêm hai cái.
Giang Dữ Mặc lúc này là tức điên thật rồi.
Được lắm, muốn làm rùa rụt cổ đúng không.
Cố Ngu, anh giỏi lắm!
Giang Dữ Mặc đương nhiên không thể để anh tiếp tục trốn tránh ở đó, chờ thời gian lâu rồi, tình cảm dần nguội lạnh, vậy kế hoạch của cậu sẽ đổ sông đổ bể!
Chuyện này không thể được.
Giang Dữ Mặc cắn móng tay, ánh mắt lóe lên vẻ độc ác, cậu phải làm chút gì đó, muốn Cố Ngu sau này mãi mãi cũng không còn ý nghĩ rời xa cậu nữa!
Đối với ký chủ bị nam chính lạnh nhạt, hệ thống thật ra rất thích thú.
Dù sao đây là một bộ sảng văn về sự nghiệp của nhà Điểm, tuy đến cuối cùng đứng trên đỉnh cao cũng không có một đối tượng cụ thể, nhưng cũng có không ít người khác phái ưu tú có liên quan.
Nó nào ngờ có một ngày, nam chính lại bị ký chủ bẻ cong.
Bây giờ nam chính tỉnh táo, tính toán xa cách ký chủ, thật là quá tốt.
Hệ thống đang lén lút vui mừng.
Đột nhiên nghe thấy ký chủ hỏi: "Hệ thống, tra xem Cố Ngu giờ đang ở đâu."
Lúc này là mười giờ tối ngày thứ ba, cho dù có tăng ca cũng phải kết thúc rồi.
[À, được.]
Chẳng mấy chốc, hệ thống đã trả lời.
[Tiêu tốn 1 điểm năng lượng, vị trí của nam chính cách 500 mét theo đường chim bay?]
Giang Dữ Mặc nhìn chằm chằm điểm hiển thị trong đầu, đi vài bước xung quanh dựa theo sự thay đổi khoảng cách để phán đoán ra nam chính lúc này đang ở ngay khách sạn đối diện ban công phòng khách.
Giang Dữ Mặc tựa vào kính ban công, cúi đầu, ủ rũ như một đóa hoa chịu đủ gió táp mưa sa.
Tốt, rất tốt!
Giang Dữ Mặc cười lạnh.
Buổi tối cậu cuộn tròn như một cục trên giường Cố Ngu, ôm gối của anh, trằn trọc khó ngủ, cho đến gần sáng mới từ từ chìm vào giấc ngủ.
Chỉ là chẳng ngủ được một lát đã lại tỉnh, đã nhiều ngày Cố Ngu không trở về, ba bữa một ngày lại luôn được mang đến đúng giờ, có cháo, cơm, canh hầm, món xào kiểu Trung, lại có bò bít tết, tôm hùm, điểm tâm ngọt kiểu Tây, món ăn phong phú sắc màu mỗi ngày đều như đang ăn Tết.
Hai ngày trước Giang Dữ Mặc vẫn sẽ ăn cơm đúng giờ, nhưng sáng hôm nay cậu tỉnh lại không lập tức rời giường, mà bĩu môi, nằm úp trên giường khóc một lát, lúc xuống giường hai mắt đã đỏ hoe.
Lúc ăn cơm trưa, Giang Dữ Mặc cũng chỉ ăn một ít, cậu mới vừa buông đũa, điện thoại bàn liền vang lên.
Giang Dữ Mặc ngay lập tức như một chú chim én về tổ, chạy đến nhấc máy.
Giang Dữ Mặc vừa chạy nhanh, thở hổn hển, ống nghe vẫn luôn rất yên tĩnh, Giang Dữ Mặc cố gắng lắm mới nghe được tiếng hít thở rất nhỏ.
Yên tĩnh rất lâu, cho đến khi hơi thở của Giang Dữ Mặc ổn định, buồn bã hỏi: "Anh ơi, anh chừng nào thì về?"
Cậu đều sẽ hỏi câu hỏi này mỗi ngày.
Nhưng Cố Ngu trước nay chưa từng trả lời thẳng thắn, hôm nay cũng vậy.
"Gần đây công việc rất bận." Cố Ngu gần như khó khăn lắm mới thốt ra lời từ chối mà trước đây anh khinh thường nhất.
Hai ngày trước Giang Dữ Mặc đều đáp lại bảo Cố Ngu chú ý sức khỏe.
Hôm nay lại không giống.
Thiếu niên nắm chặt tay, gần như bướng bỉnh hỏi: "Còn phải bao lâu?"
Lại là một khoảng im lặng.
"Có lẽ còn phải qua thêm hai ngày."
Giang Dữ Mặc bất mãn chất vấn: "Nhưng anh trai à hai ngày trước anh cũng nói như vậy!"
Sự im lặng chết chóc, giống như đang nói Giang Dữ Mặc gây sự vô cớ vậy.
Giang Dữ Mặc cắn môi: "Có phải anh ghét em sao?"
Lần này, Cố Ngu cuối cùng cũng không im lặng nữa: "Cậu đừng nghĩ linh tinh, tôi sẽ về nhanh thôi."
Nói xong lại vội vàng cúp máy, đến cuối cùng cũng không có một câu trả lời xác thực.
Giang Dữ Mặc nghe tiếng tút tút bên tai, cậu lặng lẽ đứng yên rất lâu, sau khi đặt ống nghe xuống, đưa tay lau mạnh đôi mắt.
Trong văn phòng.
Cố Ngu đang nhìn chằm chằm màn hình giám sát, giữa ngón tay anh kẹp điếu thuốc đang cháy dở, anh không hút, chỉ nheo mắt nhìn màn hình bị khói trắng che khuất.
Rầm!
Cửa bị mở ra, Từ Phi Diệu bước vào: "Chào, A Ngu!"
Thư ký chạy theo vào: "Sếp Cố, anh ấy..."
Cố Ngu xua tay: "Không có gì, cô ra ngoài đi."
Thư ký đi ra ngoài, cũng đóng cửa lại.
Cố Ngu chuyển sang Từ Phi Diệu đang vắt chân chữ ngũ nghênh ngang ngồi trên sofa: "Lần sau, cậu mà không gõ cửa đã vào, tôi sẽ cho bảo vệ chặn cậu lại."
Từ Phi Diệu dừng rung đùi một chút: "Được rồi, tôi sai rồi, xin lỗi."
Cố Ngu mở tài liệu: "Tìm tôi có chuyện gì?"
"Có việc thì không thể tìm cậu sao?" Từ Phi Diệu hỏi: "Hai ngày trước lúc cần đến tôi thì gọi người ta là Bé ngọt ngào, không cần nữa thì bắt đầu thấy phiền người ta rồi phải không."
Vào hai ngày trước, Từ Phi Diệu trước đó nghi ngờ Cố Ngu có phải đang chịu áp lực gì khó giải tỏa không, nhưng sau đó Cố Ngu lại rất bình thường, lúc hắn vừa định thở phào nhẹ nhõm, đã bị kéo ra ngoài đua xe.
Từ Phi Diệu chỉ có thể liều mình làm quân tử.
Kết quả hôm qua lái xe quá tốc độ, vượt quá 200 dặm, hung hăng vượt qua khúc cua tháp nước kia, Từ Phi Diệu khiếp vía mấy lần tim suýt ngừng đập.
Cố Ngu bút dừng một chút, tiếp tục ký xong tên: "Nói đi, chuyện gì?"
Từ Phi Diệu có thể có chuyện gì, hắn chỉ là tìm cớ đến thăm dò, thử tìm ra nguyên nhân bất thường gần đây của bạn tốt.
"À, cái này, tôi chỉ muốn hỏi chút, đêm nay cậu còn đi không?" Từ Phi Diệu khó khăn lắm mới tìm ra một cái cớ.
Cố Ngu không biết nghĩ đến điều gì, vài giây sau: "Không được."
Cố Ngu: "Còn có việc?"
Ngụ ý, không có việc gì thì về đi.
Từ Phi Diệu trong lòng như cào như xé, hắn đi về phía cửa với tốc độ rùa bò, cũng chưa nghĩ ra nên nói gì.
Lúc này.
"Đợi chút."
Cố Ngu gọi hắn lại.
Từ Phi Diệu quay phắt người lại.
Cố Ngu buông bút, ngả người ra sau, cẩn thận cân nhắc một hồi, cẩn thận mở miệng: "Gần đây có người thích tôi."
Từ Phi Diệu xê dịch đến, tựa vào mép bàn làm việc bằng gỗ đặc dày nặng: "Gì cơ?"
Cố Ngu lặng lẽ nhìn hắn.
Từ Phi Diệu giơ hai tay lên đầu hàng: "Được được được, cậu nói đi, tôi không nói gì."
Cố Ngu cụp mắt, tiếp tục nói: "Người này, vì một số lý do, tôi cần phải chăm sóc cậu ấy, không thể rời xa, có cách nào để cậu ấy từ bỏ việc thích tôi không?"
Từ Phi Diệu: "Cậu chăm sóc cậu ta, cậu không thích cậu ta?"
Cố Ngu hỏi lại: "Cậu thấy sao?"
Từ Phi Diệu lẩm bẩm trong lòng, chẳng lẽ chính là đối tượng mà mình nghi ngờ trước đó, nhưng không thích lại cần phải chăm sóc, không thể rời đi, cái quái gì vậy!
"Nói cách khác." Từ Phi Diệu sờ cằm: "Cậu không thích cậu ta, nhưng cậu cũng không thể rời khỏi cậu ta, sau đó cậu còn muốn khiến cậu ta hết hy vọng với cậu?"
Cố Ngu giữa trán giật giật, nhắm mắt lại gật đầu.
"Cái này đơn giản." Từ Phi Diệu búng tay một cái: "Cậu ta thích cậu đúng không, chỉ cần cậu có bạn gái, sau đó thể hiện ra rất thích bạn gái, vậy cậu ta hẳn sẽ biết khó mà lui?"
Cố Ngu liếc nhìn hắn một cái.
Từ Phi Diệu: "Hehe, cũng không cần đặc biệt tìm người đóng kịch, chỉ cần khiến cậu ta tin tưởng là được. Chẳng hạn như mùi nước hoa, tóc, vết son môi vân vân."
Từ Phi Diệu xoa xoa mũi: "Đây đều là lời nói từ kinh nghiệm của tôi, đảm bảo hiệu quả!"
Cố Ngu trầm ngâm: "Hết việc rồi, cậu về đi."
"A Ngu cậu thay đổi rồi, cậu trở nên lạnh nhạt rồi." Từ Phi Diệu khoa trương che mặt khóc lóc chạy ra ngoài.
Đúng là ông hoàng diễn xuất này.
Cố Ngu lắc đầu.
Anh tiếp tục bận rộn công việc, cho đến khi công việc hôm nay kết thúc, do dự một lát, mới mở camera giám sát.
Thiếu niên ủ rũ, vẫn không nhúc nhích nằm sấp trên sofa.
Cố Ngu kéo thanh tiến độ để xem lại, phát hiện hôm nay cậu đều gần như là bộ dạng này, anh phớt lờ sự khó chịu trong lòng, một thoáng xúc động, tay đã gọi vào điện thoại bàn trong nhà.
Giang Dữ Mặc như con thỏ nhảy bật lên, nhảy đến trước điện thoại: "Alo?"
Trái tim Cố Ngu đập thình thịch.
Không chờ được câu trả lời, Giang Dữ Mặc thử hỏi: "Anh ơi?"
Cố Ngu hoàn hồn, khẽ lên tiếng, ngừng vài giây, nói: "Tối hôm nay tôi về."
Cố Ngu trơ mắt nhìn biểu cảm của Giang Dữ Mặc từ mưa dầm dề đến nắng vàng rực rỡ: "Thật ạ? Thật ạ thật ạ thật sao ạ?"
Cậu vốn đang nghĩ nếu Cố Ngu mà không trở về nữa, thì sẽ dùng chút thủ đoạn đặc biệt.
"Ừm, công việc tiến triển rất suôn sẻ." Cố Ngu.
"Oh yeah!" Giang Dữ Mặc nhảy nhót, xoay vòng tại chỗ: "Vậy anh trai em chờ anh, anh nhất định nhất định phải về sớm một chút."
Cố Ngu: "Ừm."
Cúp máy, Cố Ngu dùng đường dây nội bộ gọi trợ lý vào, dặn dò rằng: "Cậu mua chút nước hoa, son môi, tóc giả, tất chân mà nữ giới dùng." Chắc là đủ dùng.
Trợ lý sửng sốt một thoáng: "Vâng."
Trợ lý tốc độ rất nhanh, trước khi tan làm đã kiếm đủ mấy thứ này.
Nhưng Cố Ngu nhìn chằm chằm chiếc túi trước mắt, luôn sẽ nghĩ đến nụ cười của Giang Dữ Mặc lúc trước.
Do dự một lát, trước hết đặt túi vào phòng nghỉ.
Vẫn đợi ngày mai đi.
Sau khi tan làm, Cố Ngu đứng trước cửa chính mười phút, mới đưa tay ấn khóa cửa.
Cửa vừa mở ra, một bóng người lao vào lòng anh, dùng sức ôm lấy anh.
Cố Ngu kêu lên một tiếng, tay theo phản xạ đặt lên lưng thiếu niên.
Nước mắt làm ướt áo sơ mi, Cố Ngu vỗ nhẹ lưng trấn an.
"Thật xin lỗi anh trai, tại em nhớ anh quá." Giang Dữ Mặc ngượng ngùng nhìn vết nước mắt trên áo người đàn ông.
Người đàn ông vẫn đội mũ trùm đầu, chỉ lộ ra đôi mắt, không thấy rõ biểu cảm.
"Sau lần này, công việc chắc sẽ không bận rộn như vậy nữa."
Giang Dữ Mặc vui vẻ nói: "Vậy thì thật sự quá tốt luôn!"
Trong bữa tối Cố Ngu ăn rất không yên, chẳng bao lâu đã không nhịn được lên tiếng: "Ăn cơm đàng hoàng, đừng nhìn tôi."
Giang Dữ Mặc cắn đũa: "Vài ngày không gặp anh trai, em sợ chỉ cần lơ đễnh một chút là anh trai sẽ biến mất."
Cố Ngu ngượng trong lòng, cụp mắt chiều theo cậu.
Sau đó Giang Dữ Mặc biến thành cái đuôi nhỏ.
Lúc dọn dẹp chén đũa vào bếp, cậu đi theo sau cùng dọn dẹp, thử dọn dẹp, sau khi làm vỡ một cái chén thì bị Cố Ngu đuổi ra khỏi bếp.
Cố Ngu vào thư phòng đọc sách, cậu đi theo vào, cũng không làm gì, chỉ nhìn chằm chằm anh.
Cố Ngu cũng ngồi không yên, đi tắm rửa, Giang Dữ Mặc còn muốn đi theo vào phòng tắm, bị Cố Ngu đẩy ra, cậu dứt khoát ngồi xổm ngay tại cửa như một cây nấm.
Nằm trong bồn tắm, Cố Ngu nhìn sao trời bên ngoài, đưa ra quyết định.
Đau dài không bằng đau ngắn.
Giang Dữ Mặc nếu thực sự vô tội, sẽ gặp được người thích hợp với cậu, chỉ là…
Ngày hôm sau, sau khi tan làm, Cố Ngu lái xe trở lại chung cư.
Anh không lập tức xuống xe, mà lấy ra thứ đã bảo trợ lý mua vào ngày hôm qua.
Mười lăm phút sau, Cố Ngu mở cửa về nhà, Giang Dữ Mặc nhảy nhót lao đến gần: "Anh..."
Mặt cậu cứng đờ.
Trên người người đàn ông ngoài mùi nước hoa nam mà Giang Dữ Mặc đã quen ngửi, còn thêm một mùi hương ngọt ngào xa lạ.