45. Cố Ngu Ra Tay

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Ngu thậm chí còn chưa kịp cởi giày da đã lao ngay vào căn hộ. Anh bước nhanh vào căn phòng Giang Dữ Mặc đã ở hơn một tuần, rồi dừng lại trước cửa phòng tắm rộng rãi.
Ánh sáng từ cửa kính hắt vào, khiến căn phòng sạch sẽ và sáng sủa. Trên bồn rửa tay vẫn còn đặt cốc và bàn chải đánh răng, trên tường treo đồ dùng vệ sinh cá nhân. Mọi thứ vẫn y nguyên như mấy ngày trước, chẳng có gì thay đổi.
Nhưng thực ra, mọi thứ đã thay đổi — Giang Dữ Mặc đã biến mất.
Cố Ngu lùi lại một bước, lia mắt nhìn khắp phòng ngủ.
Chiếc chăn mỏng trên giường là chiếc anh đã đắp cho Giang Dữ Mặc tối qua, giờ đây nằm lộn xộn, chỗ giữa chăn gồ lên một khoảng nhỏ. Cố Ngu có thể tưởng tượng không lâu trước đó, người kia đã thoải mái cuộn mình trong đó.
Người đàn ông đã vội vã chạy đến, tóc anh ướt đẫm mồ hôi, bết lại lòa xòa trước mắt.
Anh hít sâu một hơi, nhắm chặt mắt.
Vô số cảm xúc trộn lẫn vào nhau, khuấy động trong lồng ngực anh.
Giọng nói đã lâu không xuất hiện, lúc này lại một lần nữa vang lên trong đầu anh.
- Mày xem, sự ngoan ngoãn trước đó của cậu ta đều là giả dối! Chỉ chờ mày buông lỏng cảnh giác để nhân cơ hội trốn thoát khỏi mày!
- Không, không phải! Cậu ấy mấy ngày nay…
- Cậu ta mấy ngày nay ngoan ngoãn gọi mày vài tiếng anh trai! Mày thật sự coi cậu ta là em trai ngoan ư?!! Mày quên kiếp trước cậu ta đã lấy lòng bằng những lời đường mật, chiếm được lòng tin của người khác ra sao sao?
Mày từng thề son sắt rằng phải theo dõi cậu ta sát sao, phải kiểm soát mọi hành động của cậu ta, đảm bảo cậu ta vô hại, nhưng thực tế thì sao? Thế mà chỉ sau vài ngày sống chung ngắn ngủi, mày đã hoàn toàn sa vào những lời ngon tiếng ngọt, từng tiếng "anh trai" của cậu ta rồi, phải không!
Còn nói chỉ là đề phòng cậu ta làm điều xấu, ha, chỉ là nói suông mà thôi, đừng tự dối lòng mình nữa!
Mày dám nói mày không có tư tâm ư?
Mày rõ ràng biết, cậu ta giỏi nhất là lợi dụng ưu thế của bản thân, dễ dàng chiếm được lòng tin của người khác, sau đó, lại không chút lưu tình mà huỷ diệt họ.
Chính mày đã từng nói, cậu ta chính là một quả táo độc!
Chẳng qua chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, mày đã không kiềm chế được mà đã rơi vào bẫy của cậu ta rồi. Cậu ta dễ dàng đùa giỡn mày trong lòng bàn tay, mà mày lại cứ nghĩ bản thân là thợ săn.
Mày chỉ là một trong những con mồi của cậu ta — chỉ thế mà thôi.
Cố Ngu ôm đầu, cả khuôn mặt ẩn sau mái tóc đen bù xù. Toàn thân anh căng cứng, gân xanh nổi rõ trên thái dương và cổ, gân xanh trên cánh tay phập phồng. Hơi thở dồn dập, hỗn loạn, như thể đang vật lộn trong một cuộc đấu tranh vô hình.
Đột nhiên, anh cắn mạnh vào cổ tay mình. Khoảnh khắc đau đớn ập đến, những lời chất vấn phức tạp trong đầu anh dường như đều biến mất tăm.
Không biết qua bao lâu, Cố Ngu ngẩng đầu. Ánh mắt anh chìm sâu vào vực sâu đen ngòm, không một chút ánh sáng.
Máu chảy dọc theo cổ tay, lướt qua những ngón tay run rẩy, tách từng giọt nhỏ xuống mặt đất.
Anh lấy điện thoại ra, gọi cho vệ sĩ.
Giọng nói anh mất đi sự dịu dàng, lạnh lẽo như sương giá trên đỉnh núi tuyết, nhàn nhạt, không chút cảm xúc.
Anh không ngại phiền phức, dặn dò từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, tính toán kỹ lưỡng từng chi tiết nhỏ nhất.
Mười phút sau, đội trưởng vệ sĩ nhìn màn hình điện thoại đã tắt, hiếm khi thất thần trong chốc lát.
"Sếp, ông chủ nói gì vậy, tôi lần đầu tiên thấy anh thất thần như vậy."
Đội trưởng vệ sĩ gõ đầu cấp dưới: "Đừng hỏi thăm lung tung, các cậu chỉ cần làm tốt nhiệm vụ được giao là được."
Trong lòng anh ta mơ hồ lo lắng. Tuy rằng vừa rồi giọng nói của ông chủ rất bình tĩnh, nhưng chính vì thế mới có vẻ bất thường.
Chẳng qua chỉ là trông chừng một người mà thôi, tuy cách trông coi có hơi biến thái, tới mức ngay cả việc đi vệ sinh gặp ai cũng không được bỏ qua, nhưng mà, ông chủ chắc không có chuyện gì chứ?
Hoàn toàn không biết Cố Ngu đã bị cậu chuồn đi khiến anh gần như phát điên, chỉ còn lại sự cố chấp.
Giang Dữ Mặc lúc này, đang lạnh lùng trừng mắt nhìn Giang Sùng Nguyên.
Nếu ánh mắt có thể giết người, Giang Sùng Nguyên giờ đây đã chết vô số lần.
"Mày, mày nhìn tao như vậy làm gì?" Giang Sùng Nguyên cứng cổ, lớn tiếng nói: "Chẳng lẽ tao nói sai sao? Chẳng lẽ hai mẹ con chúng mày không phải bám víu nhà họ Giang chúng tao ư? Từ trước đến nay chưa từng cống hiến gì cho nhà họ Giang, hiện tại chỉ là bảo mày đi báo đáp chút ân tình thôi, mày có tư cách gì mà từ chối! Mày lấy quyền gì mà nói không!"
Nơi này vốn dĩ gần trung tâm thương mại, trên đường người đi lại tấp nập, dòng người đông đúc. Khuôn mặt trắng trẻo sáng sủa của thiếu niên vốn đã rất thu hút ánh nhìn của mọi người, thậm chí có người còn nhỏ giọng suy đoán cậu có phải một ngôi sao mới nổi hay không.
Còn Giang Sùng Nguyên, không thể không nói cha Giang có thể thu hút được trái tim thiếu nữ của mẹ Giang Dữ Mặc, ông ta vẫn có vài phần nhan sắc. Giang Sùng Nguyên kế thừa ưu điểm của ông ta, hơn nữa được giáo dục tinh hoa từ nhỏ, khí chất xuất chúng, đứng trong đám người cũng vô cùng bắt mắt.
Một người đàn ông như vậy hét lớn vào một cậu thiếu niên trẻ tuổi, ngoại hình lại càng xuất sắc hơn. Hơn nữa, qua những lời nói đó, hình như thiếu niên này còn là con trai của kẻ thứ ba?
Chuyện này thú vị vậy sao?
Ngay lập tức, những người qua đường giả vờ đi ngang qua thực ra đang hóng chuyện, ánh mắt nhìn Giang Dữ Mặc đều thay đổi.
Trước đây vẫn có người đồng tình với con trai của kẻ thứ ba, nhưng từ sau khi tin tức ông bố khốn nạn để lại hết tài sản cho tiểu tam và con riêng của tiểu tam xuất hiện một thời gian trước, hiện tại bất kể là với tiểu tam hay con riêng, mọi người đều căm ghét đến tận xương tuỷ.
Giang Sùng Nguyên siết chặt nắm tay, mặt đỏ tai hồng. Khóe mắt hắn liếc nhìn những người xung quanh, những ánh mắt trách móc của người qua đường dành cho Giang Dữ Mặc dường như đã tiếp thêm sự tự tin vô hạn cho hắn ta: "Mày khiến nhà họ Giang thê thảm như vậy còn chưa đủ sao? Nếu không phải mày, gia đình chúng tao cũng sẽ không tan nát! Hiện tại, chỉ là bảo mày đi giúp một việc nhỏ, mày cũng không muốn, mày quả nhiên ích kỷ hệt như mẹ mày!"
Người qua đường vẻ mặt như vừa hóng được chuyện động trời, ném ánh mắt trách móc về phía Giang Dữ Mặc.
Giang Dữ Mặc cười lạnh. Nếu Giang Sùng Nguyên muốn mượn ánh mắt của người khác để tạo áp lực cho cậu, thì hắn đã lầm to.
"Anh quên lần trước anh tìm tôi gây phiền đã kết thúc ra sao rồi?" Giang Dữ Mặc lia mắt xuống phía dưới của hắn ta, cười khẩy: "Anh có phải cảm thấy ba anh, một kẻ đê tiện hơn bốn mươi tuổi, giấu giếm việc kết hôn lừa mẹ tôi, một sinh viên còn chưa tốt nghiệp, rất có cảm giác thành tựu ư?"
"À~" Giang Dữ Mặc bừng tỉnh như chợt hiểu ra: "Anh là người thừa kế được ông ta một tay bồi dưỡng, chắc chắn cảm thấy ba anh rất lợi hại nhỉ, biết đâu còn muốn noi theo ba anh, cũng đi lừa một nữ sinh viên ngây ngô đơn thuần."
Giang Sùng Nguyên sắc mặt xanh mét: "Mày, ngậm máu phun người!"
Nhưng ánh mắt hắn ta dao động. Gần đây, hắn và cha hắn ta đúng là đã tiếp xúc với những cô gái có gia thế không tệ trong giới, muốn liên hôn để nhà họ Giang vượt qua cửa ải khó khăn này.
Tuy nhiên, bọn họ vừa mới âm thầm tiếp xúc, Giang Dữ Mặc làm sao có khả năng biết được!
"Cha nào con nấy!" Giang Dữ Mặc sờ mặt: "May mắn tôi thừa hưởng từ mẹ tôi, bằng không tôi vẫn nên tìm nhánh cây mà treo lên đi thôi."
Đây chẳng phải đang ám chỉ, nếu cậu là Giang Sùng Nguyên, có người cha như thế này đã sớm không còn mặt mũi nào mà sống trên đời này sao?
Giang Sùng Nguyên cắn răng: "Đừng quên, mày cũng họ Giang."
"Thật ra tôi có thể đổi họ." Giang Dữ Mặc sờ cằm: "Tôi cảm thấy họ Chu cũng không tệ."
Mẹ cậu họ Chu.
Nhưng Giang Sùng Nguyên lại cảm thấy cậu đang mắng mình, nghĩ đến công ty, hắn kìm nén phẫn nộ, hạ giọng nói: "Mày rốt cuộc thế nào mới bằng lòng giúp đỡ?"
Trên lầu, tại quán rượu.
Mấy người đàn ông đứng dựa cửa sổ, vừa nói chuyện phiếm, vừa theo dõi biểu cảm của hai người bên dưới, đoán xem họ đang nói gì, như những khán giả đang xem kịch.
Bọn họ đã sớm biết Giang Sùng Nguyên và Giang Dữ Mặc từ trước đến nay vẫn luôn bất hòa. Giang Sùng Nguyên trước kia còn cùng Giang Nhiễm bắt nạt Giang Dữ Mặc, những chi tiết cụ thể luôn được Giang Sùng Nguyên khoe khoang với bọn họ như một đề tài câu chuyện. Dù sao trong số họ cũng không ít người trong nhà có con riêng, nhưng bọn họ ngại trưởng bối và gia phong, bề ngoài không những không thể có ý kiến gì với con riêng, mà còn phải tỏ ra anh em hòa thuận, thật sự khiến người ta buồn nôn biết bao.
Bây giờ nhà họ Giang sa sút, bọn họ liền muốn dìm nát nhuệ khí của Giang Sùng Nguyên, hơn nữa nhìn đứa con cưng của trời từng ngạo mạn đắc ý giờ phải cúi đầu vì cuộc sống, chẳng phải rất thú vị ư?
"Này, anh Tần, anh nói thằng nhóc Giang Dữ Mặc kia sẽ đồng ý với Giang Sùng Nguyên không?"
Anh Tần chính là người ngồi ở vị trí trung tâm nhất, cũng là người đã đồng ý chỉ cần Giang Sùng Nguyên gọi Giang Dữ Mặc lên uống vài ly, sẽ đầu tư cho hắn.
Anh Tần chỉ lắc nhẹ ly rượu, không nói chuyện.
Một người khác thì nói: "Tôi thấy không thành vấn đề, với tính tình mềm yếu, dễ bị người khác nắm bắt kia của Giang Dữ Mặc, chỉ cần Giang Sùng Nguyên nói đến vài câu, cậu ta nhanh nhẹn chạy đến đây thôi."
"Haiz, nếu con riêng nhà tôi mà dễ đối phó như cậu ta thì tốt rồi."
"Này, các cậu mau xem, Giang Sùng Nguyên cậu ta muốn làm gì?"
Mấy người vội vàng nhìn xuống dưới lầu, chỉ thấy Giang Dữ Mặc khoanh tay, cười tủm tỉm nói chuyện, nhìn Giang Sùng Nguyên với ánh mắt như đang chế giễu.
Còn Giang Sùng Nguyên thì mặt đỏ tai hồng, như sắp nổ tung vì tức giận. Trên mặt hắn hiện lên vẻ quyết tâm, sau đó hé miệng, lớn tiếng hét lên điều gì đó.
Khoảng cách quá xa, không nghe rõ, nhưng xét từ phản ứng kinh ngạc che miệng của những người qua đường, kết hợp vẻ mặt oán hận không giấu giếm của Giang Sùng Nguyên, câu nói kia hẳn phải rất sốc.
Giang Dữ Mặc dường như hài lòng gật gật đầu, nhe răng chỉ vào hắn ta, kiêu ngạo cười nhạo, sau đó đi theo Giang Sùng Nguyên với sắc mặt xanh mét đi đến bên này.
Mấy người kia vô cùng tò mò Giang Dữ Mặc đã bảo Giang Sùng Nguyên làm gì. Chờ họ tiến vào, từng ánh mắt tò mò đều dán chặt lên người Giang Dữ Mặc.
Ngoài việc muốn biết cậu vừa rồi đã bảo Giang Sùng Nguyên làm gì, họ còn muốn biết cậu đã trải qua chuyện gì, tại sao đột nhiên tính tình lại thay đổi lớn như vậy?
Giang Sùng Nguyên vừa đến nơi, cơn tức giận dọc đường biến mất không một dấu vết, hắn cười nói với Tần Húc: "Anh Tần, người đã đến rồi, vậy khoản đầu tư này?"
Tần Húc không nói chuyện, kẻ bợ đỡ bên cạnh hắn vẫy vẫy tay: "Chẳng qua là vài trăm vạn, chẳng lẽ anh Tần lại lừa cậu sao? Cút sang bên đi, một chút mắt nhìn cũng không có, khách đến cũng không biết nhường chỗ ngồi."
Sau khi nhà họ Giang sa sút, Giang Sùng Nguyên đã quen với việc này, chỉ là ở trước mặt Giang Dữ Mặc lại có chút khó chịu.
Lúc này, một người khác bên cạnh nói: "Ê, cậu đừng làm khó dễ người ta, cậu ta và Giang Dữ Mặc chính là huynh đệ, nếu Giang Dữ Mặc là khách, vậy cũng không thể thiên vị bên này bên kia chứ?"
Giang Sùng Nguyên ghét nhất chính là người khác đặt hắn và Giang Dữ Mặc ngang hàng, giờ này không phải đâm dao vào tim hắn ta sao?
Giang Sùng Nguyên không hổ là người từng được giáo dục tinh hoa, thế mà nhịn xuống, đứng sang một bên, nhường chỗ ngồi cho Giang Dữ Mặc.
Giang Dữ Mặc đầu tiên liếc nhìn Tần Húc, đánh giá từ trên xuống dưới. Hắn trông cũng không tệ, thân hình vô cùng cao lớn cường tráng. Giang Dữ Mặc không biết nghĩ đến điều gì, cười khẽ một tiếng, trực tiếp ngồi xuống vị trí đối diện vừa được nhường.
"Chào cậu, tôi là Tần Húc." Tần Húc búng tay một cái, gọi người phục vụ đến, gọi một ly nước cho cậu.
Giang Dữ Mặc liếc nhìn Giang Sùng Nguyên: "Các vị đều biết tên của tôi, tôi sẽ không tự giới thiệu. Nói thẳng vào vấn đề đi, tìm tôi có chuyện gì?"
"Cũng không có việc gì, chẳng qua là muốn làm quen cậu một chút." Tần Húc nói, hắn xoay xoay ly rượu vài cái, đôi mắt lúc có lúc không lại nhìn chằm chằm Giang Dữ Mặc, dường như rất đa tình.
Nếu là một sinh viên đơn thuần, không có kinh nghiệm gì sẽ đỏ mặt ngay, nhưng Giang Dữ Mặc, một sinh viên tốt nghiệp cấp ba như cậu, lại nhấp một ngụm rượu, mỉm cười nói ra lời lẽ hung ác: "Anh còn nhìn tôi như vậy, tôi sẽ không nhịn được đâm thứ này vào mắt anh."
Trên tay cậu cầm chiếc ô nhỏ dùng để trang trí trên ly rượu.
Tần Húc mí mắt giật giật, hơi ngoài ý muốn vì Giang Dữ Mặc lại là một con nhím, hắn càng cảm thấy thú vị, véo véo cằm: "Kết bạn cũng không được sao?"
Giang Dữ Mặc liếc nhìn chiếc ô tô đậu lặng lẽ bên đường đối diện, dường như có thứ gì đó đang phản chiếu ánh sáng, cậu nở nụ cười ngọt ngào: "Đương nhiên có thể."
Hình ảnh này không lâu sau đã xuất hiện chính xác trong điện thoại của Cố Ngu.
Từng tấm ảnh chụp lướt qua: Giang Dữ Mặc và người đàn ông kia cùng đi tiệm bắn súng, người kia dạy cậu chơi bắn súng, Giang Dữ Mặc cũng không từ chối. Hai người chơi rất vui vẻ, tươi cười rạng rỡ một cách lạ thường.
Còn mấy người đi cùng khác thì đã bị ngó lơ.
Ánh mắt Cố Ngu tối sầm, vẻ mặt anh nhàn nhạt, không cười cũng không giận, chỉ là mu bàn tay cầm điện thoại nổi đầy gân xanh.
Anh yên lặng nhìn điện thoại, đột nhiên bất chợt ném điện thoại sang một bên, ngả lưng dựa vào ghế sofa, nâng cánh tay che khuất đôi mắt. Cả người anh để lộ vẻ mệt mỏi sâu sắc.
......
Giang Dữ Mặc và những người bạn mới quen cùng nhau chơi bời khắp nơi mấy ngày, tận dụng mọi điều kiện để hoàn thành nhiệm vụ hằng ngày, khiến cậu giờ đây có danh tiếng đặc biệt tốt trong số họ, nghiễm nhiên đã trở thành một "thánh phụ".
Bản thân cũng bị bắt nạt suốt một thời gian dài như vậy, mà vẫn giúp đỡ người khác trong khả năng của mình.
Mới đầu còn tưởng cậu đang diễn trò, nhưng dần dà, thì bất chợt cảm thấy có lẽ người này thật sự vô cùng thiện lương, hơn nữa không hề có tâm cơ.
Bọn họ chắc chắn tình nguyện giao thiệp với người như vậy, chứ không thích người có tâm cơ thâm trầm, cho nên danh tiếng của Giang Dữ Mặc cũng dần dần truyền rộng ra.
Cứ thế truyền mãi tới chỗ Từ Phi Diệu.
Từ Phi Diệu từ lần trước sau khi ra kế sách cho Cố Ngu, mấy ngày cũng không có tin tức gì. Hắn đi tìm Cố Ngu một lần, vốn muốn tìm hiểu tin tức, nhưng mới vừa mở miệng đã bị ánh mắt của anh dọa sợ, đến nay vẫn còn sợ hãi.
Chẳng lẽ chuyện trước đó đã xảy ra sự cố gì?
Từ Phi Diệu không thể tưởng tượng được, nhưng hắn nghe thấy tên Giang Dữ Mặc này, đột nhiên liền nhớ đến không lâu trước đó, A Ngu lúc ấy còn rất thích Giang Dữ Mặc. Tuy anh bây giờ tám phần là không còn yêu, nhưng chắc hẳn vẫn còn có thiện cảm nhỉ, biết đâu nhìn thấy Giang Dữ Mặc tâm trạng có thể tốt hơn.
Vì thế Từ Phi Diệu đến văn phòng của Cố Ngu trước. Cố Ngu lúc này lại trở về trạng thái người máy như trước kia, theo Từ Phi Diệu quan sát, anh không thích cười như trước đây, chắc chắn đã gặp phải chuyện không vui. Từ Phi Diệu càng cảm thấy mình đã đưa ra một quyết định chính xác.
"A Ngu, ngày mai tôi mượn trang viên kia của cậu một chút nha."
Trang viên của Cố Ngu tọa lạc tại khu Đông Thành của thành phố A, diện tích rất lớn, bao gồm sân golf, trại nuôi ngựa, sân bắn, võ đài quyền anh, v.v. Trước khi bận rộn công việc, Cố Ngu thường xuyên đến trang viên, sau khi bận rộn công việc, anh đã có một đoạn thời gian rất dài không qua đó để thư giãn.
Nhưng hằng ngày đều có thuê người trông nom, mỗi tháng đã phải tiêu tốn hơn trăm vạn, cho nên Từ Phi Diệu muốn chơi chỉ cần thông báo trước một tiếng, nhân viên ngay lập tức sẽ sắp xếp mọi thứ chu đáo.
Dù sao cũng là huynh đệ nhiều năm, Cố Ngu tự nhiên là cho mượn, nhưng mà: "Cậu nếu lại tổ chức bữa tiệc hỗn loạn gì như lần trước, cậu cứ tự mình dọn dẹp sạch sẽ từng ngóc ngách đi."
"Ha ha, tôi là loại người không đáng tin cậy này ư?"
Cố Ngu: "Là cậu."
Từ Phi Diệu: "Lần này tôi cam đoan tuyệt đối an phận."
Lúc sau Từ Phi Diệu qua vài lần giới thiệu vòng vèo mới lấy được số điện thoại mới của Giang Dữ Mặc, hẹn cậu cùng đến trang viên của A Ngu chơi. Đến nỗi Giang Dữ Mặc thuận miệng hỏi có vài người bạn có thể đi cùng hay không, Từ Phi Diệu cũng không nghĩ nhiều, bèn gật đầu đồng ý.
Chỉ cần Giang Dữ Mặc tới là được, những người khác đều không quan trọng.
Nhưng hắn không ngờ người này là Tần Húc, chính là Tần Húc, kẻ đã dẫn Giang Dữ Mặc chơi khắp nơi mấy ngày nay.
Từ Phi Diệu hối hận vô cùng, sớm biết vậy hắn đã truy hỏi người đi theo. Kết quả thành ra như bây giờ, hắn tự nhiên không thể để A Ngu đến, bằng không chẳng phải sẽ khiến A Ngu ngột ngạt sao?
Từ Phi Diệu liếc nhìn, mình mới vừa gửi một tin nhắn cho Cố Ngu.
Từ Phi Diệu
: A Ngu, lại đây chơi đi, hôm nay tôi đã chuẩn bị một phần bất ngờ cho cậu.
Hắn lại liếc nhìn Giang Dữ Mặc đang theo Tần Húc vừa nói vừa cười. Nói chuyện thì nói chuyện, lại gần nhau như vậy làm gì chứ, tay Tần Húc đặt ở lưng ghế dựa, chỉ cần gần thêm chút nữa là ôm rồi!
Hình ảnh này mà để A Ngu nhìn thấy thì toi rồi.
Từ Phi Diệu nhắm chặt mắt, hắn sẽ không bị Cố Ngu giết chết chứ.
Lúc này họ đang đánh bida, Từ Phi Diệu thất thần, chỉ xem người khác đánh, điện thoại đột nhiên vang lên.
"Alo anh! Em nghe nói hôm nay anh chơi tại trang viên giá ngàn tỷ* kia của anh Ngu? Giang Dữ Mặc có phải cũng ở đó không? Em cũng muốn đi!"
*Tầm 3 nghìn 650 tỷ
Từ Thành Anh mấy hôm trước từ nơi khác trở về, cả ngày tìm không thấy Giang Dữ Mặc. Vừa rồi lúc lướt vòng bạn bè, có người khoe khoang đã đăng ảnh ở trang viên lên vòng bạn bè, cậu ta nhìn thấy bóng dáng của Từ Phi Diệu và Giang Dữ Mặc, ngay lập tức ngồi không yên, đuổi đến nơi đó.
Cậu ta nói một tiếng với huynh của cậu ta, không đợi huynh ấy trả lời đã cúp máy, sau đó gửi WeChat cho Cố Du Du.
Vì thế chờ lúc người hầu dẫn Từ Thành Anh tiến vào, Cố Du Du đã đi theo bên cạnh cậu ta thò đầu ra nhìn, đôi mắt cô đột nhiên sáng lên, Từ Phi Diệu nhìn cô nhảy nhót chạy đến bên cạnh Giang Dữ Mặc.
"Chậc."
Vốn dĩ có một Tần Húc có mưu đồ với Giang Dữ Mặc đã đành, Cố Du Du lại là một người khác cũng thích Giang Dữ Mặc.
Từ Phi Diệu kéo đệ đệ sang một bên: "Cố Du Du sao lại đến cùng đệ?"
Từ Thành Anh: "À, đệ chỉ là lỡ miệng khoe với cô ấy một chút…"
Từ Phi Diệu đau đầu: "Đệ bao nhiêu tuổi rồi, có thể chín chắn hơn chút được không?"
Từ Thành Anh: "Cái này có gì đâu, Cố Du Du tới thì có sao đâu? Hơn nữa huynh, chính huynh ngày thường cũng không đứng đắn, còn nói đệ?"
Nguyên do trong đó, Từ Phi Diệu làm sao có thể nói với đệ ấy, chỉ có thể tống cổ đệ ấy đi chơi, sau đó xấu hổ và bất lực thực hiện các biện pháp cứu vãn.
Từ Phi Diệu
: Ha ha ha, A Ngu vừa rồi tôi bất cẩn gửi nhầm tin nhắn.
Không trả lời, cũng không online, Từ Phi Diệu không biết Cố Ngu có tin hay không, cũng không biết anh liệu có đến hay không.
Quyết tâm, hắn tắt âm điện thoại. Trước khi Cố Ngu có khả năng chạy tới, Từ Phi Diệu quyết định tận khả năng thực hiện một vài biện pháp bổ cứu.
Chẳng hạn như, trước hết ngăn cách Giang Dữ Mặc với những người khác.
Hắn tự mãn, nhưng khi hắn đến đó thì đã phát hiện ra chuyện vô cùng khó khăn.
Vốn dĩ Tần Húc đang nói chuyện phiếm với Giang Dữ Mặc, Từ Thành Anh và Cố Du Du vừa đến, đã chen lấn hắn ra phía sau.
Cố Du Du: "Giang huynh, mấy ngày nay huynh đã đi đâu thế! Đệ rất nhớ huynh!"
Từ Thành Anh: "Cậu đi đâu du lịch vậy? Sao tôi tìm cậu cũng tìm không thấy? Lần sau cậu muốn đi du lịch nói với tôi, tôi thường xuyên đi chơi bên ngoài, biết chỗ nào có gì vui, món nào ngon."
Giang Dữ Mặc bị chen lấn ở giữa, tính tình tốt, cười cười: "Mấy ngày nay tôi không đi đâu cả, chỉ ở thành phố A. Sau này có lẽ sẽ đi du lịch, nhưng tôi thường không đi du lịch cùng ai."
Tần Húc đột nhiên hỏi: "Tôi nghe nói, biển hoa ở thành phố S rất đẹp, không biết tôi có vinh hạnh mời cậu cùng đi ngắm không?"
"Biển hoa gì chứ, còn không phải là mấy đóa hoa tàn thôi sao?" Từ Thành Anh cảnh giác trừng mắt nhìn hắn: "Hoa nơi nào không có? Ngay cả trang viên này cũng có rất nhiều kỳ hoa dị thảo, muốn xem thì ở đây là xem được rồi."
Tần Húc căn bản không để ý đến cậu ta, chỉ nhìn chằm chằm Giang Dữ Mặc với ánh mắt sáng quắc: "Tôi muốn nghe cậu nói."
Sau mấy ngày, hắn hoàn toàn bị sự đơn thuần thiện lương của Giang Dữ Mặc thu hút, cố ý muốn tiến thêm một bước nữa.
Nụ cười nơi khóe môi Giang Dữ Mặc càng sâu, cậu không nói chuyện, nhưng Tần Húc cho rằng cậu không từ chối, liền cho rằng mình vẫn còn cơ hội.
Mắt thấy hai người nhìn nhau mà cười, không khí dường như sắp trở nên vi diệu, một quả bida đột nhiên bay qua giữa hai người.
"Ngại quá, dùng lực quá mạnh." Từ Phi Diệu nói, phạm vi hoạt động ở đây quá hẹp, dễ nảy sinh tình cảm: "Nếu không chúng ta vẫn nên ra bên ngoài chơi đi."
Hắn còn chưa nói muốn chơi gì, Từ Thành Anh đột nhiên nhảy phắt lên: "Cưỡi ngựa! Chúng ta đi cưỡi ngựa đi!"
Từ Thành Anh phấn khích nói với Giang Dữ Mặc: "Nơi này của anh Ngu nuôi nhiều ngựa lắm, trại nuôi ngựa cũng rất lớn, đủ để mấy người chúng ta thỏa sức thúc ngựa lao nhanh!"
Quan trọng hơn là, cậu ta học cưỡi ngựa cũng không tệ, có thể dạy Giang Dữ Mặc.
Cố Du Du thì phồng má: "Cưỡi ngựa có hơi nguy hiểm không?"
Cô ấy cũng chưa từng học, hơn nữa: "Tôi nghe nói cưỡi ngựa phải mặc trang phục cưỡi ngựa, chúng ta cũng không mang theo."
"Điều này đệ không cần lo lắng, chỗ này của A Ngu cái gì cũng có." Từ Phi Diệu nói: "Tiểu Mặc Mặc, thế nào? Muốn đi cưỡi ngựa thử không? Tôi nói với cậu chứ ở thành phố A cơ hội cưỡi ngựa cũng không nhiều đâu."
Đừng nói ở thành phố A, bất kể ở nơi nào, cưỡi ngựa cũng không phải là việc người thường có thể tiếp xúc được.
Giang Dữ Mặc trong kiếp trước, sau khi kế hoạch thành công, công việc nhiều quá cũng đặc biệt thích đi chơi những hoạt động cao nhã mà những kẻ có tiền thường quảng cáo rùm beng.
Cưỡi ngựa chính là một trong số đó. Cậu tuy không giỏi, nhưng kỹ năng cơ bản thật ra nắm vững không tệ.
Nhưng cậu đời này thì ngay cả cơ hội chạm vào ngựa cũng không có. Hiện tại có cơ hội này, Giang Dữ Mặc đương nhiên sẽ không từ chối: "Được thôi."
Vì thế đoàn người liền chuyển tới trại nuôi ngựa.
Bọn họ hiện đang thay trang phục cưỡi ngựa tại biệt thự nhỏ bên cạnh trại nuôi ngựa.
Trang phục cưỡi ngựa rất bó, lộ rõ từng chi tiết của cơ thể, bất kể ưu hay khuyết điểm.
Giang Dữ Mặc thân hình mảnh khảnh, eo đặc biệt thon, một đôi chân vừa thon vừa thẳng, thật là một cảnh đẹp mắt.
Nhân viên của trại nuôi ngựa dẫn bọn họ đi chọn ngựa, hơn nữa tỉ mỉ giới thiệu chủng loại ngựa và tính nết của chúng.
Mọi người từng người đều chọn được con ngựa vừa ý, sau khi hơi làm quen với ngựa một chút, thì nóng lòng chạy ra bên ngoài cưỡi ngựa.
Nghe tiếng ồn ào bên ngoài, Từ Thành Anh giữ chặt Giang Dữ Mặc, đề phòng Tần Húc, lời nói lại là dành cho Giang Dữ Mặc: "Tiểu Giang huynh, tôi biết cưỡi, tôi dạy cho huynh. Không cần mấy người bụng dạ khó lường nào đó!"
Tần Húc cười: "Đầu cậu cũng chưa cao bằng một nửa ngựa, vừa lên chắc chắn sẽ ngã ngay. Tôi thấy cậu vẫn đừng làm lỡ người khác mà hại chính mình."
Hai người kẻ một lời, người một câu bắt đầu tranh luận. Từ Phi Diệu cảm thấy đây là cơ hội để mình ngăn cách bọn họ, kéo Giang Dữ Mặc và Cố Du Du đi ra ngoài: "Để cho bọn họ ồn ào đi, tôi cũng biết cưỡi, tôi có thể dạy..."
Nói còn chưa dứt câu, tiếng vó ngựa lộc cộc lộc cộc nhanh chóng lao đến.
Từ Phi Diệu quay đầu, ngay cả Tần Húc và Từ Thành Anh đang tranh luận cũng nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy một người cưỡi ngựa phi nhanh tới. Trước mắt họ chợt loé lên một bóng người, còn chưa thấy rõ người đó là ai, đã nhìn thấy người nọ trên lưng ngựa vươn cánh tay dài ra, đã lập tức ôm Giang Dữ Mặc lên lưng ngựa.