Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Cảm ơn con nhé, nhóc con, may mà có con, nếu không vừa nãy bà chắc chắn đã ngã rồi."
Bà cụ chống gậy, nở nụ cười hiền từ với thiếu niên, vừa rồi bà đi đường suýt nữa bị cục đá trên mặt đất vướng ngã. Người già xương cốt đã yếu, nếu mà ngã thì khả năng cao sẽ gãy xương.
Tốc độ hồi phục của người già giảm đáng kể so với người trẻ tuổi, không chỉ hồi phục chậm, mà còn có thể không hồi phục hoàn toàn, để lại đủ loại di chứng.
Mà vừa rồi, Giang Dữ Mặc chẳng qua là đi ngang qua, tiện tay giúp một phen.
"Người trẻ tuổi thời nay, đều sợ… có một từ nói thế nào ta? À đúng, ăn vạ." Bà cụ thở dài, rồi lấy ra một quả đào mật từ trong túi mang theo bên mình: "Đây, quả đào, rất ngọt, cảm ơn con nhé nhóc con."
Bà cụ bước đi vững vàng nhưng chậm rãi, dần dần đi vào tòa nhà nội trú.
Quả đào trong tay đã được rửa sạch, Giang Dữ Mặc cúi mắt, một lát sau mới cắn một miếng nhỏ.
Quả thật rất ngọt.
Đây là ngày thứ sáu Giang Dữ Mặc nằm viện, cánh tay cậu bó bột, bề ngoài trông có vẻ nghiêm trọng, lúc ấy cũng quả thật nghiêm trọng, nhưng trên thực tế, cậu đã tiêu hao năng lượng để đẩy nhanh tốc độ phục hồi xương cốt.
Chờ ngày mai sau khi chụp phim kiểm tra, nếu không có vấn đề gì thì có thể xuất viện.
Giang Dữ Mặc trước kia tuy thường xuyên bị bệnh, nhưng rất ít đến bệnh viện.
Chỉ có vài lần như vậy, cũng bởi vì người khác đều dìu già dắt trẻ, bầu không khí vô cùng náo nhiệt, quan tâm, khiến Giang Dữ Mặc cảm thấy ghen tị.
Ông ngoại bà ngoại của cậu đã sớm cắt đứt với mẹ cậu, cho rằng bà vì tình yêu mà làm kẻ thứ ba, chưa kết hôn đã có thai, bỏ học sinh con.
Cậu một mình nằm sốt trên giường nóng đến mức sắp ngất đi, mơ mơ màng màng nghe tiếng cha mẹ cách vách chăm sóc đứa trẻ cùng tuổi.
Truyền dịch cả đêm, nhiệt độ mới miễn cưỡng hạ xuống, sau đó còn sốt nhẹ hai ngày liền. Chỉ có bảo mẫu đã tới vài lần lúc cậu nằm viện, dường như không muốn cậu sống yên ổn, nhưng cũng không muốn cậu chết ngay lập tức.
Dù sao nhà họ Giang rất coi trọng danh tiếng, không muốn truyền ra tin đồn ngược đãi trẻ em.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, bê bối của nhà họ Giang lan rộng.
Scandal của Giang Nhiễm như một vết rách lớn trong nhà họ Giang, bê bối của ba người khác trong nhà họ Giang cũng lần lượt phơi bày như măng mọc sau mưa.
Nhà họ Giang vội vàng xử lý khủng hoảng truyền thông, vội vàng một lần nữa tìm kiếm đầu tư, tìm người từng có quan hệ tốt để hỗ trợ, tạm thời không có thời gian đến tìm Giang Dữ Mặc làm phiền.
Mấy ngày nay, ba người gồm anh em Từ Phi Diệu và Cố Du Du đều sẽ đến chơi với cậu. Bọn họ chơi game, xem phim, lướt video ngắn, sau đó theo dõi tin tức thị phi của người nổi tiếng trên bảng xếp hạng tìm kiếm nóng.
Hôm nay cũng giống vậy.
Giang Dữ Mặc tay vẫn bị thương, hành động không tiện lợi lắm, bọn họ liền mỗi người một bên chiếm hết cả giường bệnh.
Trên chiếc bàn kê trên giường bệnh, và cả chiếc bàn nhỏ kê cạnh giường, vốn đặt trước ghế sofa đối diện, đều bày đầy ắp các loại bánh kẹo, trái cây, nước khoáng, trà sữa, trà hoa quả.
"Defeat!" Tiếng hệ thống báo thất bại vang lên từ điện thoại.
"A a a a! Đồng đội là đồ ngốc! Đã không biết hỗ trợ thì thôi, ngay cả bùa lợi cũng muốn tranh, thằng này chơi game còn tệ hơn gà mổ thóc trên màn hình điện thoại!"
Từ Thành Anh tức điên người: "Tức chết tôi! Không chơi không chơi, đồng đội quá tệ."
Giang Dữ Mặc cũng như xem kịch vui: "Nếu vừa rồi kỹ năng kia của anh không trượt, là có thể lật ngược tình thế. Đáng tiếc."
"Hả? Anh Tiểu Giang cậu chơi game thế nào? Chơi đường nào thế?" Từ Thành Anh đảo mắt, vô cùng tò mò.
Cậu ta ngày thường cũng không chơi với ai, anh cậu ta cả ngày chỉ biết cưa cẩm các cô gái, Cố Du Du lại vừa mới học được lướt video ngắn xem Weibo bằng điện thoại, bảo cô ấy chơi game thì cũng chẳng khác gì trẻ con mới tập đi.
Điều này khiến Từ Thành Anh mỗi lần đều chỉ có thể xếp cặp ngẫu nhiên. Sau khi thắng liên tiếp hai ván thì sẽ bị hệ thống trừng phạt, ghép phải đồng đội yếu, bị đối thủ nghiền nát.
Thật là tức đến mức sắp phát bệnh.
Nụ cười của Giang Dữ Mặc nhạt đi một chút, quay đầu: "Cũng tạm, chơi không giỏi lắm đâu."
Từ Phi Diệu đẩy đầu cậu ta một chút: "Đừng lại gần như vậy, người ta mới vừa thành niên, em đừng dẫn dắt người ta đi sai đường, coi chừng A Ngu tìm em gây sự."
Từ Thành Anh nghi hoặc: "Dạ? Việc này có quan hệ gì với anh Ngu?"
Từ Phi Diệu lỡ lời, liếc nhìn Giang Dữ Mặc một cái, thấy cậu nghiêng đầu khó hiểu, rõ ràng không hiểu ý, tức thì thở phào nhẹ nhõm: "Ăn đi ăn đi, chỉ được cái nói nhiều."
Từ Thành Anh bị nhét đầy miệng khoai lát. Cố Du Du yên tĩnh nhìn máy tính bảng, cô đang xem video ngắn trên một nền tảng nào đó, thấy được thứ thú vị, thì sẽ chọc nhẹ Giang Dữ Mặc một chút, chia sẻ với cậu.
Cố Du Du kinh ngạc nói: "Lúc trước em còn tưởng lương trung bình tháng của nước Mỹ là mười nghìn thật, sống rất thoải mái chứ."
Nơi lúc trước cô sống, hồi học tiểu học, đã từng nghe người ăn mặc sành điệu, có phong cách Tây nhất trong lớp khoe khoang rằng cậu ta nghỉ hè đi nghỉ ở nước Mỹ, nơi đó đường phố sạch sẽ đến nhường nào, trong không khí đều bay mùi thơm của cà phê, trên đường mỗi người đều xinh đẹp, ngay cả rửa bát một giờ cũng tận 15 đô la Mỹ.
Cố Du Du lúc ấy nghe mà vô cùng ngưỡng mộ, cô nghĩ, mình nếu có thể đến đó làm việc thì tốt rồi, cô từ nhỏ đã biết rửa bát, khẳng định có thể rửa rất sạch.
Giang Dữ Mặc hơi rướn người về phía trước, ngậm lấy ống hút uống nước rột rột.
Từ Thành Anh nằm vật xuống mép giường: "Lần này bọn họ chính là tự rước họa vào thân. Hai bên vừa đối chiếu chi tiêu, đã có rất nhiều người Mỹ vỡ mộng."
Giang Dữ Mặc ung dung ăn dưa hấu, nghe Từ Thành Anh nằm đó huyên thuyên: "Đâu chỉ vậy! Còn có giáo dục, chữa bệnh, nhà ở, đây đó đều tiêu tiền như nước lã. Nghe nói bọn họ mua nhà còn phải nộp gì mà thuế bất động sản, nộp không được thì sẽ bị chính phủ thu hồi, chậc chậc chậc, thật là oái oăm."
Từ Phi Diệu: "Nhìn nhiều gái đẹp trong nước, nhìn của nước ngoài thay đổi khẩu vị."
Ba người họ ríu rít nói chuyện phiếm, thật náo nhiệt.
Giang Dữ Mặc chỉ nhìn, thỉnh thoảng liếc nhìn chiếc điện thoại màn hình đen một cái, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ một chút, trông có vẻ hơi cô đơn.
Từ Phi Diệu bình thản gõ điện thoại.
Từ Phi Diệu
: A Ngu, mấy ngày nay sao cậu đều không đến bệnh viện, Tiểu Mặc buồn lắm đó.
Đợi một lát.
Cố Ngu
: Sao vậy?
Tốc độ trả lời này nhanh thật đấy, đây vẫn là người mà hắn quen biết vốn là một kẻ nghiện công việc sao?
Đều nói trọng sắc khinh hữu, không ngờ A Ngu cũng không thể ngoại lệ.
Từ Phi Diệu
: Không có gì, chỉ là trông có hơi mất mát. Cậu biết đấy, tôi không chịu nổi nhất khi người đẹp buồn.
Cố Ngu
: .
Cố Ngu
: Giữa tôi và cậu ấy, không phải như cậu nghĩ.
Từ Phi Diệu quen biết anh lâu như vậy, đây là lần đầu tiên hắn nhìn thấy A Ngu rung động.
Nhưng A Ngu không biết vì sao, rõ ràng đã thể hiện sự đối xử đặc biệt với Giang Dữ Mặc, trước đây chưa thấy qua anh chăm sóc như vậy với ai, rõ ràng đã có tình ý, nhưng có đôi khi lại như đột nhiên tỉnh táo, cố ý giữ khoảng cách.
Hắn cũng điều tra qua Giang Dữ Mặc, chỉ là một nhóc đáng thương gia cảnh không tốt, bị bắt nạt thảm thương.
Chẳng lẽ do khó có thể chấp nhận mình thích một nam sinh cùng giới nhỏ hơn mình bảy tuổi?
Từ Phi Diệu không nghĩ ra, nhưng hắn biết thường thì trong tình huống này, bước tiếp theo hẳn nên làm như thế nào.
Từ Phi Diệu cất điện thoại, vui vẻ nhìn mấy em trai em gái nói chuyện phiếm trêu ghẹo, hấp thụ sức sống và sự tươi trẻ từ mấy đứa nhỏ, cảm thấy mình lại trẻ ra không ít.
Hắn cảm thấy Giang Dữ Mặc nếu mà ở bên Cố Ngu, còn rất xứng.
Từ Phi Diệu quyết định thêm chút dầu vào lửa, trước khi đi, ngỏ ý muốn mời Giang Dữ Mặc ăn một bữa cơm chúc mừng cậu xuất viện.
Giang Dữ Mặc tuy không biết hắn có ý đồ gì, nhưng nghĩ rằng mối quan hệ giữa hai người hiện tại vẫn khá tốt, bèn đồng ý.
-
Hôm sau, bác sĩ xem phim chụp X-quang của Giang Dữ Mặc, tuy rất kinh ngạc khi xương gãy của cậu hồi phục nhanh như vậy, nhưng chỉ cho rằng đó là do thể chất của người trẻ tuổi hồi phục nhanh.
Tuy có thể xuất viện, nhưng vẫn phải bó bột thêm một thời gian nữa.
Vào ban đêm, Giang Dữ Mặc liền gọi xe Didi đi đến địa chỉ Từ Phi Diệu gửi cậu.
Vừa vào cửa, vừa nói tên Từ Phi Diệu, người quản lý liền mời cậu lên phòng riêng trên lầu hai.
Giang Dữ Mặc vào cửa, liền nhìn thấy Cố Du Du và Từ Thành Anh đang chơi đùa như thường lệ, nhiệt tình chạy đến chào hỏi với Giang Dữ Mặc. Sau khi Giang Dữ Mặc ngồi xuống bên cửa sổ, hai người lại bắt đầu tranh giành chỗ ngồi bên cạnh cậu.
"Hì hì," Từ Phi Diệu nhìn vui vẻ, hất cằm về phía ngoài cửa sổ: "Chưa từng thấy đúng không, dưới lầu chính là quán bar, trên lầu chính là nhà hàng. Do anh em của tôi mở, nhảy chán thì lên lầu ăn cơm, ăn no rồi lại xuống lầu nhảy Disco. Cậu không biết đâu, việc kinh doanh còn rất tốt."
Giang Dữ Mặc không quá thích ồn ào, đặc biệt là những nơi như quán bar. Ánh đèn tối sầm lại, mùi cồn xộc lên, cảm xúc dâng trào thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
"Cũng ổn."
Tệ hại và hỗn loạn, là đánh giá của Giang Dữ Mặc về nơi này.
Chỗ tốt duy nhất là cách âm không tệ. Dù bên dưới tiếng nhạc đã sôi động, nhưng bên này cơ bản không nghe được tiếng ồn ào gì.
Từ Phi Diệu lại cảm thấy rất thú vị: "Vào đây cũng có ngưỡng cửa riêng, người bình thường thật đúng là không vào được. Hơn nữa, ăn xong thì đi xuống vận động, một chút cũng không lo bị béo."
Giữa lúc nói chuyện, đồ ăn cũng được mang lên.
"Món này hương vị cũng không tệ, ăn trước đi, đợi chút ăn xong tôi giới thiệu một thứ cho cậu."
Lúc này, Cố Ngu còn đang tăng ca trong văn phòng tại công ty.
Vài ngày anh không đến bệnh viện, liền dựa vào vệ sĩ để trông nom Giang Dữ Mặc, gửi tin nhắn cho anh.
Giang Dữ Mặc sẽ cười vui vẻ vì chuyện cười, Giang Dữ Mặc cười đùa vui vẻ cùng ai đó, Giang Dữ Mặc chơi game được em gái anh bảo vệ…
Cố Ngu nghiêm túc nhìn một lát, dặn vệ sĩ sau này đừng gửi ảnh chụp, đổi thành tin nhắn văn bản miêu tả là được.
Lúc này, Chu Ý Bạch xách theo hòm thuốc đến đây, thay thuốc cho vết thương trên cánh tay anh.
"Theo lý thuyết vết thương này còn cần một thời gian nữa mới lành, nhưng không ngờ cậu lành rất nhanh, miệng vết thương đã nhanh chóng lên da non rồi." Chu Ý Bạch có hơi bất ngờ, nhưng y cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ cho rằng đó là do thể chất của Cố Ngu vốn đã tốt hơn người bình thường.
Quả thật có hơi kỳ lạ.
Nhưng ngay cả Cố Ngu cũng không thể nghĩ được sẽ là Giang Dữ Mặc tiêu hao năng lượng của hệ thống.
"Có lẽ vậy." Cố Ngu nhíu mày: "Bao lâu có thể khỏi hẳn?"
"Nhìn tốc độ này, khoảng một tuần đi." Chu Ý Bạch cất thuốc, băng gạc... vào hộp y tế, nhìn thấy Cố Ngu không ngừng nhíu mày, trong mắt hiện rõ vẻ mệt mỏi vì công việc.
Chu Ý Bạch, một người ít nói, cũng suýt nữa bị anh làm cho phải lải nhải: "Gần đây lại mất ngủ? A Ngu, tôi nhớ rõ trước đây cậu không có tật xấu này, gần đây rốt cuộc cậu gặp phải khó khăn gì chưa giải quyết được sao?"
Cố Ngu im lặng, anh gần đây quả thật lại nằm mơ.
Nhưng trong mơ không hẳn hoàn toàn là ác mộng, có một nửa cảnh trong mơ không tiện kể. Trong mơ, thiếu niên ngoan ngoãn lạ thường, cảm giác có thể tùy ý nắm giữ cậu ấy.
Cố Ngu khẽ cuộn ngón tay lại một chút, dường như trên ngón tay vẫn còn cảm giác trơn nhẵn của thiếu niên.
Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên, là tin nhắn vệ sĩ gửi đến, nghiêm túc tuân thủ lời Cố Ngu dặn dò trước đó là chỉ gửi tin nhắn văn bản miêu tả.
: Cậu Giang và cậu Từ, tiểu thư, em trai Từ cùng ăn cơm.
: Bữa ăn kết thúc.
Ừm, cho đến giờ mọi thứ đều bình thường.
Anh không phải người có dục vọng kiểm soát mạnh mẽ, anh chỉ là muốn kịp thời nắm giữ hướng đi của Giang Dữ Mặc, bóp chết mọi nguy hiểm từ trong trứng nước.
Như để tránh né, anh cầm lấy cây bút máy bên cạnh, cúi đầu bắt đầu xem tài liệu: "Cảm ơn, lần sau mời cậu ăn cơm."
Chu Ý Bạch thở dài một tiếng rất khẽ, để lại một lọ thuốc: "Cái này hẳn có thể khiến cậu ngủ say một chút. Công việc thì làm không hết, cơ thể mới quan trọng nhất."
"Ừm, cảm ơn."
Mắt thấy Cố Ngu lại chìm vào công việc, biết người này vừa bận lên, thì bất chấp người khác, y cầm vali định rời đi.
Điện thoại lại bắt đầu rung lên.
: Ăn xong cơm rồi, nghỉ ngơi nửa tiếng, họ đến lầu một nhảy Disco.
: Cậu Từ giới thiệu một người đàn ông cho cậu Giang, cậu Giang cười với anh ta, hai người bắt tay, cụng ly.
: Người đàn ông kia nhanh chóng đổi cho cậu Giang một đóa hoa hồng, còn đưa hoa cho cậu Giang, cậu Giang rất vui vẻ.
: Cậu Từ dẫn tiểu thư và em trai Từ đến quầy bar. Cậu Giang và người đàn ông kia nói chuyện rất vui vẻ, sờ vào cánh tay người đàn ông, ừm? Hình như đang hỏi, tập luyện như thế nào? Có thể dạy tôi không?
Vốn tưởng chỉ là văn bản, không có hình ảnh, thì Cố Ngu sẽ không bị ảnh hưởng tâm trạng.
Nhưng không ngờ rằng, không có hình ảnh, anh ngược lại phát huy trí tưởng tượng, tha hồ suy diễn, tạo ra hết bức ảnh này đến bức ảnh khác trong đầu.
Giang Dữ Mặc liệu có gọi hắn ta là anh trai không? Liệu có ngoan ngoãn dựa dẫm hắn ta không? Cánh tay cậu còn chưa tháo bột, liệu có thể cũng bảo người đàn ông kia giúp cậu tắm rửa không? Giúp cậu đi vệ sinh?
Hẳn sẽ không, Giang Dữ Mặc trông không giống như người không biết giữ chừng mực như vậy.
Brm brm!
Lần này là Từ Phi Diệu gửi tin nhắn, là một tấm hình. Trong hình ảnh, Giang Dữ Mặc và một người đàn ông khác ngồi bên cạnh chiếc bàn tròn nhỏ.
Người đàn ông kia đang nắm tay Giang Dữ Mặc, ngón tay chạm vào lòng bàn tay thiếu niên, cười nói tùy tiện điều gì đó, khiến Giang Dữ Mặc bật cười.
Bộp!
Chu Ý Bạch vừa kéo cửa ra, quay đầu lại, thì thấy người bạn tốt vừa nãy còn muốn tiếp tục làm việc đã chạy đến trước mặt.
Chu Ý Bạch sửng sốt một chút: "Không tăng ca?"
Cố Ngu: "Ừm, tan làm."
Anh bước đi vội vàng, sắc mặt không vui.
Chu Ý Bạch thấy dáng vẻ này, trong lòng thầm nghĩ: Này không giống như tan làm, ngược lại như muốn đi tìm người gây sự.