60. Chương 60

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dữ Mặc nán lại trong phòng bệnh nửa giờ. Có Cố Ngu – một ngọn núi lớn đè nặng lên đầu, Vương Việt không dám giấu giếm điều gì, ngược lại còn phải kể rõ ràng từng chi tiết, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ.
Hắn tận mắt nhìn thấy thái độ của Cố Ngu đối với Giang Dữ Mặc, người cũng ôm thẳng vào lòng, vậy quan hệ có thể bình thường chắc?
Vương Việt như ăn phải trái khổ qua, ủ rũ cụp đuôi, toàn thân như bị rút cạn sức sống: “...Tao, tao đã nói hết toàn bộ rồi.”
“Mày hay lắm.” Giang Dữ Mặc lắc lắc giao diện máy ghi âm trên điện thoại: “Tao cũng ghi lại rồi. Nếu như bị những người đó phát hiện mày phản bội bọn họ, mày biết bọn họ sẽ làm gì với mày.”
Kẻ phản bội sẽ trở thành món đồ chơi mới.
Nghĩ đến việc mình từ kẻ đi tìm niềm vui biến thành đồ vật bị xem xét, những việc trước đây đều sẽ quay lại ứng nghiệm lên chính mình.
Vương Việt sắc mặt khó coi, thở dồn dập, đồng tử đột nhiên mở lớn, cái chân đang bó bột cũng run rẩy không kiểm soát.
Vương Việt hiện tại không chỉ không thể thông báo nhắc nhở bọn họ, ngược lại còn phải che giấu giúp Giang Dữ Mặc.
“Xem ra mày suy nghĩ cẩn thận rồi.” Giang Dữ Mặc cong môi, ánh nắng vàng ngoài cửa sổ chiếu vào, trên mái tóc đen nhánh tuyệt đẹp xuất hiện một vầng sáng. Thoạt nhìn rất giống thiên thần đội vòng sáng trong phim hoạt hình, nhưng thực tế lại là ác quỷ tràn đầy ác ý.
Giang Dữ Mặc tầm mắt nhìn quét một vòng, ba người khác như rùa rụt cổ trốn trong chăn. Giang Dữ Mặc hừ một tiếng, mở cửa đi ra ngoài, vừa lúc lướt qua mẹ Vương đang đến thăm con trai.
“Hửm? Đây là gì thế? Con trai sao con đặt ly nước trên đầu?”
“Gặp ác mộng à? Sao sắc mặt nhợt nhạt thế, cả người mồ hôi lạnh, quần áo cũng ướt đẫm. Mau thay quần áo đi, mẹ nấu canh gà, uống lúc nóng.”
Giang Dữ Mặc bước nhanh rời đi, cho đến khi bên tai rốt cuộc không còn nghe thấy những lời lải nhải của mẹ Vương trong phòng bệnh.
Phạch!
Lửa chợt bùng ra. Giang Dữ Mặc ngậm điếu thuốc, khoảnh khắc đầu thuốc vừa chạm vào ngọn lửa, một bàn tay từ phía trước vươn tới, lập tức cướp đi điếu thuốc trong miệng cậu.
“Tôi đ**...” Giang Dữ Mặc há miệng chửi ngay, ai bị thần kinh mà giật thuốc lá của cậu. Nhưng vừa ngẩng đầu, người đàn ông mặc bộ vest phẳng phiu đứng trước mặt, tóc chải gọn ra sau, vầng trán đầy đặn, đôi mắt sâu thẳm lúc này đang nhìn cậu với vẻ không đồng tình.
Lời nói sắp thốt ra chợt đổi hướng: “Cỏ này, cỏ mọc tốt thật, xanh mướt thế này, thật sự tràn đầy sức sống.”
Ngửi mùi nước hoa Cologne thoang thoảng trong không khí, Giang Dữ Mặc cười cười: “Anh Cố, sao anh lại ở đây?”
Cố Ngu một tay bẻ gãy điếu thuốc, tiện tay rút chiếc bật lửa trong tay Giang Dữ Mặc, ném cả hai vào thùng rác bên cạnh.
Tay phải anh cầm một chiếc điện thoại, có hơi quen mắt. Hai mắt Giang Dữ Mặc sáng lấp lánh. Tay cậu vừa vươn ra, Cố Ngu đã đưa mắt ra hiệu cho vệ sĩ bên cạnh. Vệ sĩ liền tiến lên lấy đi chiếc điện thoại, tự mình đi về phía khu nội trú.
“Ơ?” Giang Dữ Mặc sửng sốt một chút, quay đầu nhìn thấy vệ sĩ vừa vặn đi vào thang máy. Đầu óc cậu nhanh chóng xoay chuyển: “Tại sao anh lại ở đây? Còn trả điện thoại cho Vương Việt? Anh chắc chắn không phải muốn buông tha hắn. Vậy là anh đã phá giải được thứ trong điện thoại của hắn, bước tiếp theo chính là muốn Vương Việt phối hợp thực hiện một số hành động?”
Cái đầu nhỏ này của Giang Dữ Mặc xoay chuyển phải nói là cực nhanh. Nói xong bản thân cậu cũng không nhịn được xác nhận với người đàn ông, chân bước một bước về phía trước, ngửa đầu, đôi mắt lóe lên ánh sáng nhạt, xác nhận: “Có phải không?”
Cố Ngu giơ tay lấy xuống chiếc lá xanh không biết từ khi nào đã bay đến đậu trên đỉnh đầu Giang Dữ Mặc, vỗ vỗ đầu cậu: “Thật thông minh, không khác cậu nghĩ là bao.”
Giang Dữ Mặc vẫn luôn đều biết tay Cố Ngu rất lớn, đủ để ôm nửa vòng eo cậu. Lúc xoa đầu, cảm giác này càng rõ ràng hơn, gần như che phủ toàn bộ đỉnh đầu cậu. Nhiệt độ từ cái xoa ấy cố ý vô tình truyền đến.
Giang Dữ Mặc cảm thấy lòng cậu như được một quả cầu nước ấm bao bọc.
“Em vốn dĩ đã thông minh rồi.” Khóe môi Giang Dữ Mặc nhếch lên, hầu kết tự nhiên nhô cao, má hơi phồng, lộ ra vẻ thỏa mãn rất nhạt.
“Nhưng mà anh Cố, công việc anh chắc hẳn rất bận nhỉ. Chuyện này là chuyện của bản thân em, tự em làm được mà.”
Giang Dữ Mặc buồn rầu nhíu mày. Trước kia, bất kể làm chuyện gì cậu đều tự mình xoay sở. Chỉ là sau khi thức tỉnh, vẻ ngoài trở thành lớp ngụy trang của cậu. Cậu nắm giữ tiên cơ, bẩm sinh đã có ưu thế hơn người khác, vì vậy cậu thường xuyên lấy lùi làm tiến, dựa vào tính cách của người khác để sắp đặt một số kế hoạch, lợi dụng họ để đạt được mục đích.
Bởi vậy cuộc sống ngoại trừ học tập làm việc, thường xuyên đều bị giao tiếp lấp đầy, bên trong căn bản không có thứ gì là Giang Dữ Mặc thực sự muốn làm. Tất cả chỉ là những công cụ giúp cậu đạt được mục đích.
Cậu thậm chí có thể vì mua chuộc người phục vụ, trước tiên điều tra kỹ lưỡng, sau đó sắp đặt cảnh người đẹp cứu anh hùng, bị thương vì cứu người. Sau vài lần quen biết dần, lại cố ý để lộ ra một ít phiền não, chẳng hạn như mình bị quấy rầy, chỉ là muốn đàm phán với đối phương, đừng quấn lấy mình nữa, vân vân.
Mọi việc như thế, thiết kế thêm vài kịch bản. Vẻ ngoài và tính cách của cậu quá mức mê hoặc, cộng thêm việc nắm giữ cốt truyện và tính cách của mọi người, mọi việc lần nào cũng suôn sẻ.
Chẳng qua ngày tháng như vậy, tuy rằng tổng thể là rất thuận lợi, nhưng có quá nhiều thứ phải làm sau lưng. Nói không mệt là giả dối. Cả ngày 24 giờ, cậu hoàn toàn không có thời gian riêng cho bản thân.
Vì thành công, tất nhiên phải mất đi gì đó, như vậy khoảnh khắc khi thành công đến, niềm vui xuất hiện là vô hạn, mãnh liệt.
Nhưng mà sau một khoảng thời gian liên tục, niềm vui dần dần tiêu giảm, cậu bắt đầu chuyển sự chú ý sang thứ khác, tìm kiếm thú vui khác.
Mẹ cậu đã mất từ rất sớm. Giang Dữ Mặc biết cốt truyện, tự nhiên biết mẹ qua đời như thế nào.
Lúc ấy cậu còn nhỏ. Nhớ lại mẹ, thứ hiện lên trước hết không phải khuôn mặt, mà là mùi rỉ sắt nồng nặc, màu máu tràn ngập tầm nhìn.
Tuy rằng mẹ đi sớm, nhưng tư tưởng truyền thống về việc lập gia đình, lập nghiệp, khát vọng về một tổ ấm vẫn khắc sâu trong tiềm thức cậu.
Tuy rằng gia đình gốc của cậu không ra sao, nhưng cậu có thể tự mình lựa chọn tạo ra gia đình chỉ thuộc về chính mình.
Điều này đối với cậu lúc ấy đã tiến đến trước mặt Cố Ngu, nhưng bên cạnh lại một mảnh cô đơn mà nói, đó là một cám dỗ rất lớn.
Nguyên Tiếu đối với Giang Dữ Mặc mà nói, nhiều hơn chỉ là một biểu tượng.
Sự từ chối của cô cũng không khiến Giang Dữ Mặc bận lòng. Biết rõ Nguyên Tiếu cũng không vui vẻ, Giang Dữ Mặc cũng hoàn toàn không để ý.
Cậu đắm chìm trong thế giới bản thân tạo ra cho mình, chỉ là khi Nguyên Tiếu giết chết cậu vì Cố Ngu, Giang Dữ Mặc có hơi sụp đổ.
Nhưng hiện tại suy nghĩ kỹ hơn, động cơ phản bội, dường như là vì Cố Ngu này, càng khiến Giang Dữ Mặc cảm thấy phẫn nộ hơn.
Cố Ngu, Cố Ngu, cái gì cũng là Cố Ngu!
Chỉ bởi vì Cố Ngu là nam chính, cho nên bất kể anh làm gì, cũng có thể đạt được thành công dễ dàng.
Mà mình thì sao? Vật hy sinh mà tác giả tự cho là đúng khi thiết kế, thậm chí không có một chút phối hợp diễn với nam chính, phảng phất như cốt truyện cài đặt chỉ là để làm phong phú thế giới, một viên đá lót đường được thiết kế để nam chính mở rộng bản đồ thương nghiệp trong giới giải trí.
Tâm trạng sung sướng trong chớp mắt bị che phủ bởi một tầng bóng tối.
Hửm, sao ngay cả mày cũng nhíu mày rồi?
Cố Ngu cuộn ngón tay, nhưng không xoa hàng lông mày hơi nhíu vì bực bội của thiếu niên, chỉ nắm chặt lấy vai cậu: “Giao cho tôi, hoặc đi cùng tôi, cậu chọn cái nào?”
Nói là lựa chọn, thật ra không phải chọn.
Sao cậu có thể bỏ lỡ khoảnh khắc trả thù?
Hình tượng chibi trong lòng Giang Dữ Mặc lộ ra nụ cười tà ác dữ tợn, nhưng trên mặt cậu lại tỏ vẻ không hài lòng lắm, nói: “Em chắc chắn không thể để anh đi thực hiện một mình.”
Vì thế chuyện này cứ vậy được quyết định.
Giang Dữ Mặc cùng Cố Ngu lên xe, Giang Dữ Mặc liếc nhìn phía sau: “Chúng ta không đợi hắn sao?”
Cố Ngu nhìn xuống đồng hồ: “Sắp đến giữa trưa rồi, muốn cùng ăn cơm không?”
Giang Dữ Mặc thích đồ miễn phí, đương nhiên đồng ý ngay.
Lúc đang đi đến nhà hàng, Giang Dữ Mặc hỏi Cố Ngu thu thập được tin tức gì từ điện thoại của Vương Việt, có thể khiến Vương Việt hoảng loạn sợ hãi như vậy, tin tức bên trên chắc chắn không đơn giản.
Cố Ngu lúc này đang dặn dò trợ lý hoãn cuộc họp buổi chiều lại một tiếng, lại lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn, lúc này mới trả lời câu hỏi trước của Giang Dữ Mặc: “Bảo anh ta đi dặn dò Vương Việt làm một chút chuyện, chúng ta chờ tin tức là được.”
Cơm trưa tiến hành tại Nhà hàng lớn A Wet. Nơi này có phong cách lâm viên kiểu Trung Quốc, chỉnh thể sân bốn vào bốn ra như Vương phủ thời xưa, núi giả cầu nhỏ nước chảy, rường cột chạm trổ, hoàn cảnh vô cùng thanh tĩnh.
Đi theo quản đốc vào một cái sân, dọc đường đi cũng không gặp được ai khác.
Giang Dữ Mặc kiếp trước bận rộn, làm sao có thời giờ hưởng thụ. Chẳng qua cậu lại thật ra đã nghe về nơi này, nghe nói người không có quan hệ đừng nói vào được, ngay cả cửa cũng không tìm thấy.
Nghe nói có tên trộm không có mắt, không biết chủ nhân nơi này là ai, vừa thấy hoa lệ như vậy bèn muốn vào trộm chút đồ sưu tầm gì đó cũng rất đáng giá. Ai ngờ loanh quanh mấy tiếng cũng không tìm được phòng, bấy giờ lạc đường trên hiên nhà luôn. Cuối cùng vẫn là khóc lóc báo cảnh sát bảo cảnh sát vớt mình ra ngoài, bằng không thế nào cũng phải đói chết mất.
Bình thường đều phải hẹn trước mấy tháng, Cố Ngu lại có thể tiến vào luôn. Đương nhiên không loại trừ khả năng anh bảo trợ lý đặt trước, nhưng với tư cách là nam chính của cuốn sách, khả năng cao hơn là ông chủ nhà hàng này có quan hệ với Cố Ngu, thậm chí ông chủ sau lưng chính là Cố Ngu?
“Nhóc vô dụng, mày nói xem ông chủ nhà hàng này là Cố Ngu sao?”
Hệ thống treo máy đã lâu, mấy ngày nay ký chủ đều đặc biệt an phận, không thường xuyên trỗi ác niệm như trước kia, bị hệ thống giám sát phóng điện chẻ ra.
Đột nhiên bị nhắc đến, hệ thống sửng sốt vài giây mới phản ứng lại: [Tôi tra thử! Ừm! Trong tiểu thuyết không viết.]
Không có thực đơn, Cố Ngu quen cửa quen nẻo gọi mấy món, nhấn mạnh rằng không muốn rau thơm, hơi cay là được. Cuối cùng còn gọi mấy món ngọt và điểm tâm, ngay cả tên nghe vào cũng có vẻ rất ngon miệng.
Anh gọi xong, người phục vụ liếc nhìn Giang Dữ Mặc, dường như đang hỏi vị này không cần gọi sao?
Cố Ngu lúc này mới phản ứng lại, như bổ sung hỏi Giang Dữ Mặc: “Cậu có kiêng ăn gì không?”
Giang Dữ Mặc tay phải chống cằm, lộ ra nụ cười bí ẩn: “Không có, vừa rồi anh gọi đều khá ổn. Khẩu vị của chúng ta thật giống, nếu không em cũng suýt nữa cho rằng anh hiểu biết em đến vậy đó.”
Giang Dữ Mặc: :S
Cố Ngu mân mê khuy măng sét một chút, tròng mắt liếc nhìn cửa gỗ gụ nhỏ đến khó phát hiện: “Khẩu vị của chúng ta quả thật còn rất nhất trí.”
Anh vẫy vẫy tay, người phục vụ liền đi xuống.
Giang Dữ Mặc vừa muốn cười, nhưng cậu ghìm lại khóe miệng, rất nghiêm túc nói: “Ừm ừm, vậy chúng ta sau này cùng ăn cơm thì sẽ không đánh nhau.”
Sau này cùng ăn cơm?
Cố Ngu luôn cảm thấy Giang Dữ Mặc có điều ám chỉ, nhưng hẳn là ảo giác nhỉ.
Tốc độ lên món ở đây rất nhanh, không để Giang Dữ Mặc cảm thấy quá lâu, món ăn đã lục tục lên bàn.
Hương vị món ăn không làm mất mặt nhà hàng đẳng cấp cao này, sắc hương vị đều đầy đủ. Hương vị món ăn có phần tinh xảo và tỉ mỉ hơn so với các món ăn bình dân.
Bất kể mùi vị hay hương vị đều là hạng nhất hạng nhì.
Cố Ngu nhìn cậu cúi đầu lo ăn, ăn một lần thì không dừng được nữa. Anh hơi cau mày, dựa theo kinh nghiệm trước đây, đánh giá Giang Dữ Mặc gần như đã no rồi, nhưng cậu vẫn tiếp tục gắp. Cố Ngu trực tiếp đưa tay dùng đũa của mình đè lại đũa của Giang Dữ Mặc.
“Sao vậy?” Giang Dữ Mặc khó hiểu: “Anh đang gấp?”
Cố Ngu ngước mắt, nhận cái cớ này: “Ừm, công ty đột nhiên có một hạng mục công việc khẩn cấp.”
“Được rồi.” Giang Dữ Mặc có chút lưu luyến.
Cố Ngu: “Lần sau chúng ta đến nữa.”
Giang Dữ Mặc không hề có chút lưu luyến hay không nỡ nào. Cậu buông đũa, nhanh như chớp đứng bên cạnh Cố Ngu: “Em xong rồi.”
Người phục vụ mặc trang phục thời Đường lần nữa dẫn đường cho hai người. Họ băng qua hành lang uốn lượn, Giang Dữ Mặc một đường ngắm phong cảnh hoàn toàn không hợp với khí chất của thành phố A - một thành phố siêu phát triển. Mặt cậu hớn hở, vẻ mặt hưởng thụ tản bộ đến cửa.
Hình ảnh hai người nói cười biến thành một bức ảnh tĩnh trong điện thoại của một thám tử. Chỉ là hắn ta vừa vui vẻ vì đã hoàn thành mục tiêu của cố chủ, đột nhiên phát hiện Cố Ngu trong màn ảnh thoáng nhìn về phía này từ xa.
Thám tử lập tức nằm rạp xuống trốn.
Không phải, khoảng cách này cũng xa mấy trăm mét, hắn còn đang ngồi trong xe. Cố Ngu không có khả năng thấy hắn.
Qua một thời gian, khi hắn lại lén lút hé mắt nhìn qua màn hình, phát hiện hai người đều đã ngồi trên chiếc Bentley Mulsanne, chiếc ô tô màu xanh ngọc đang chậm rãi hòa vào dòng xe cộ.
Thám tử thở phào trong lòng. Hắn muốn nhanh chóng khởi động xe chạy về, rửa ảnh chụp từ camera ra.
Bên cạnh không biết từ lúc nào đã xuất hiện một người đàn ông vạm vỡ mặc đồ thể thao thường ngày. Anh ta gõ gõ cửa sổ xe, ra hiệu cho thám tử mở cửa kính.
Thám tử không muốn nửa tháng ngồi canh của mình đổ sông đổ biển. Hắn cắn răng, định căng mình khởi động ô tô, nhưng trước sau đều bị những chiếc ô tô màu đen đột nhiên xuất hiện chặn lại.
Thám tử:...
^
Vương Việt đầu tiên là bị Giang Dữ Mặc dọa sợ. Không bao lâu, lại bị vệ sĩ của Cố Ngu tìm tới cửa. Hắn suýt nữa cho rằng nhà họ Vương sẽ phải sụp đổ vì hành vi trong quá khứ của mình. Vệ sĩ nói mơ hồ: “Không phối hợp sẽ đổ ngay lập tức. Nếu phối hợp, còn phải xem tâm trạng.”
Vương Việt còn có thể nói gì nữa, chỉ đành co rúm người lại, rưng rưng gật đầu.
Ba huynh đệ khác đều nằm cùng một phòng bệnh. Bốn người họ trước nay đều hành động cùng nhau, là một nhóm nhỏ, cho nên bọn họ cũng không thoát được.
Bốn người rưng rưng tiễn vệ sĩ đi. Chưa kịp cho họ quá nhiều thời gian để điều chỉnh tâm trạng, người nghe tin đã đuổi đến.
Người đến đeo kính, kiểu tóc học sinh tiêu chuẩn. Thoạt nhìn, như lớp trưởng học sinh giỏi, học tập xuất sắc nhất trong lớp.
Chỉ thấy hắn ta đẩy đẩy mắt kính: “Sao vết thương nghiêm trọng vậy?”
Không nghiêm trọng sao được? Cả hai chân đều bó bột, những người khác đều ít nhất một chân, còn có người gãy cả xương sườn, không phải thảm bình thường đâu.
Vương Việt và ba người khác trao đổi một ánh mắt, bắt đầu con đường 'ai chết mặc ai, mình sống là được', cười khổ nói lung tung: “Haiz, đừng nói nữa. Không phải là uống say rồi để ý một cô bé sao, nhưng ai ngờ tính tình người đàn ông của cô ta dữ dằn đến thế. Chẳng phải chỉ sờ mó cái eo nhỏ kia thôi sao, hắn ta mẹ nó đánh tới luôn. Tính tình của chúng tôi đây nhịn cục tức này được à? Lập tức đánh nhau luôn!”
“Đúng đúng đúng!”
“Đúng vậy đúng vậy đúng vậy.”
“Nói không sai tẹo nào.”
Lớp trưởng ngờ vực, hắn ta lại không tin lời bọn họ lắm. Nhưng trước đó bọn hắn cho người đi điều tra, lại làm sao cũng không tra ra được rốt cuộc đêm qua đã xảy ra chuyện gì.
Nhìn bọn họ thảm hại như vậy, kiểu gì cũng không giống dáng vẻ đánh thắng.
Nhưng chắc bốn người này có làm sao cũng không dám nói dối lừa bịp bọn họ, dù sao trung tâm của nhóm nhỏ bọn họ đây cũng không phải là mấy người Vương Việt có thể chọc vào được.
Đại khái do đánh thua, sợ mất mặt quá nên mới tô vẽ quá mức trong lời nói chăng.
Lớp trưởng có nghĩ thế nào cũng không thể ngờ được rằng “món đồ chơi” trước đây lại muốn tìm đến cửa trả thù.
Hắn ta lần này chỉ đến đây xác định địa điểm và thời gian. Nhà Vương Việt là nhà giàu mới nổi, danh nghĩa có không ít biệt thự với vị trí và cách trang trí đều không tệ, yên tĩnh ít người, đặc biệt thích hợp để tụ họp.
Hơn nữa mỗi lần tụ họp cơ bản đều do Vương Việt cung cấp ăn ở, cho nên lớp trưởng lần này tự mình đến đây cũng là cho Vương Việt một chút mặt mũi, dù sao vòng tròn nhỏ hẹp này của bọn họ đều là người địa phương, chỉ có Vương Việt là nhà giàu mới nổi đến từ nông thôn.
Sau khi xác định xong, trước khi lớp trưởng rời đi, còn hỏi hắn lần này còn tham gia hay không. Vương Việt tự nhiên không có khả năng không tham gia, hắn tức thì lộ ra nụ cười gian xảo: “Loại trò hay này sao tôi bỏ lỡ được?”
Lớp trưởng: “Cũng đúng, dù sao cậu cũng là một thành viên trong chúng tôi mà.”
Sau khi tiễn người đi, Vương Việt lại toát ra một thân mồ hôi lạnh. Buổi tối, lúc mẹ Vương đến đưa cơm lại ồn ào: “Điều hòa này mở cũng không cao mà, sao con lại ra nhiều mồ hôi vậy? May mà mẹ mang theo không ít quần áo cho con, bằng không lại phải mặc đồ bệnh nhân xấu chết đi được.”
Gian nan ăn xong bữa chiều, Vương Việt dùng cớ đi vệ sinh, trốn vào đó, cắn ngón tay gọi điện cho vệ sĩ.
^
Từ khi Giang Dữ Mặc ở kiếp này không cần kinh doanh tạo dựng quan hệ khắp nơi, cùng với việc tốn tâm trí thiết kế, tính toán như kiếp trước, cậu đột nhiên phát hiện mình có rất nhiều thời gian.
Hiện tại nghỉ hè vừa qua một tháng, trừ thời gian làm nhiệm vụ hàng ngày, cậu vậy mà có cực kỳ nhiều thời gian rảnh.
Lúc không có việc gì, cậu liền mua đồ ăn vặt, đồ uống, rúc trên giường chơi game đảo lộn ngày đêm.
Bất kể là loại trò chơi bắn súng hay game MOBA*, cậu đều chơi rất hăng, thường xuyên dẫn theo Từ Thành Anh và Cố Du Du tiêu diệt đối thủ. Hai người mỗi lần đều sẽ tuôn ra một rổ lời khích lệ và ca ngợi dành cho Giang Dữ Mặc.
* Đấu trường trận chiến trực tuyến nhiều người chơi (tiếng Anh: Multiplayer online battle arena hay viết tắt là MOBA)
“Anh Giang, anh thật sự quá lợi hại, tay thật nhanh, giết sạch, đối phương cũng bị anh giết ngu rồi!”
“Đúng đó đúng đó, chơi với người khác đều thua! Anh Tiểu Giang đúng mạnh, chỉ có cậu có thể đưa tôi thắng.”
Có lẽ là do hai người họ quá gà.
Giang Dữ Mặc cười, nhưng cậu không nói ra. Cậu hỏi Cố Du Du: “Anh cô gần đây bận không?”
Cố Du Du: “Bận lắm! Từ khoảng thời gian trước dọn ra ngoài, thì vẫn luôn không về nhà. Mẹ nói, anh hai đều đang tăng ca cả ngày, mệt lắm. Anh cả thật sự quá vô tâm, mỗi ngày chỉ biết chơi. Khoảng thời gian trước còn hẹn bạn ra ngoài du lịch luôn rồi, cũng không hề biết suy xét cho anh hai chút nào.”
Từ Thành Anh ồ một tiếng: “Vậy em cũng không biết đúng không. Anh cả em như vậy mới tốt đó. Đám lão già đó mới có thể hết hy vọng. Nếu anh cả em có một chút ý đồ muốn vào công ty, đám lão già đó chắc chắn lại sẽ tận hết sức lực châm ngòi, chuyện mấy năm trước nói không chừng còn sẽ diễn lại một lần nữa.”
“Hả?” Cố Du Du kinh ngạc nói: “Chẳng trách tôi thấy anh cả suy sút như vậy, ba mẹ đều không nói gì. Hóa ra là thế này à. Vậy tôi lớn lên còn có thể san sẻ gánh nặng với anh hai không?”
“Thật ra cũng không cần lo lắng như vậy, mấy năm nay anh hai em hẳn đã xử lý đám lão già đó gần hết rồi. Anh cả em muốn về công ty thật, có kinh nghiệm trước đó, hẳn cũng sẽ không gặp vấn đề lớn gì. Chẳng qua, đã có thể hưởng thụ cuộc sống thì vì sao phải đi làm? Có tiền mà được nhàn rỗi, em nói đúng không?”
Cố Du Du lầu bầu: “Cho nên vẫn là anh cả vô tâm!”
Giận.
Giang Dữ Mặc nghe bọn họ nói chuyện phiếm, như nghe một vở kịch drama, thấy trộm thú vị.
Đúng lúc này, Cố Ngu gọi video đến.
“Tôi có việc, off trước.”
Kết nối cuộc gọi video, đập vào mắt là một bàn tay với các đốt ngón tay rõ ràng. Sau đó màn hình đung đưa, lần lượt lướt qua chiếc áo sơ mi cài chặt, cà vạt, hầu kết nhô cao, cuối cùng dừng lại ở một gương mặt góc cạnh rõ ràng, đường nét sắc sảo.
So với hiện thực, người đàn ông trong màn hình càng đẹp trai một cách khoa trương.
Vừa nhìn thấy Giang Dữ Mặc, người đàn ông vốn dĩ không có biểu cảm gì, khóe môi hơi cong lên.
Cố Ngu nhìn lướt qua bối cảnh phía sau cậu, nhướng mày: “Ở nhà chơi à?”
Giang Dữ Mặc đang rúc trên sofa trong phòng khách chơi game, cũng không biết vì sao, ngón chân hai bàn chân có hơi không tự nhiên mà nhúc nhích lên xuống: “Vâng, sao đột nhiên video với em?”
Sắc mặt Cố Ngu hơi nghiêm, vừa nói chuyện vừa cẩn thận không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào trên mặt thiếu niên: “Bên Vương Việt đã xác định, ngay tối hôm nay. Lát nữa tôi sẽ đến đón cậu.”
Nụ cười nơi khóe môi Giang Dữ Mặc hơi cứng lại, chợt nở rộ thành một nụ cười càng thêm ngọt ngào: “Được ạ.”
Ánh mắt Cố Ngu thoáng dừng trên nụ cười của cậu, rồi anh vội vàng tắt cuộc gọi.
Giang Dữ Mặc chân trần đi đến bên tủ lạnh trong bếp, lấy ra một hộp dâu tây nhỏ, vừa ngâm nga vừa rửa sạch.
Hệ thống cẩn thận phân biệt, giai điệu này, hình như là điệu huýt sáo trong một bộ phim giết người rất nổi tiếng nào đó.
Ký chủ vừa cười vừa ngâm nga thứ này, thật khiến Hệ thống sợ hãi.
Cậu cười tủm tỉm xử lý một hộp dâu tây, chất lỏng màu đỏ nhuộm trên răng miệng, phảng phất như biến thành một cái miệng đầy máu.
Chạng vạng, Cố Ngu đúng giờ đến đón Giang Dữ Mặc. Cậu vừa lên xe thì phát hiện trong xe có thêm một ít trang phục và mặt nạ.
Giang Dữ Mặc liếc nhìn một cái, Cố Ngu giải thích: “Đó là thứ lát tối phải dùng. Chúng ta đi ăn cơm trước.”
Nói xong, anh không nhịn được liếc nhìn Giang Dữ Mặc một cái, rồi lại liếc nhìn thêm một cái nữa.
“Sao vậy?” Giang Dữ Mặc kéo kéo một lọn tóc trên mái, cúi đầu liếc nhìn quần áo của mình một lát: “Em mặc chắc không vấn đề gì nhỉ?”
Đâu chỉ không thành vấn đề, quả thực quá đẹp.
Cả người đều thơm tho, tóc xõa tung như được bọc một lớp filter mềm mại. Cậu mặc một chiếc áo T trắng cổ rộng, hai bên eo cắt xẻ không rõ ràng, dùng sợi xích bạc nối lại lỏng lẻo. Vị trí cổ áo rũ xuống một vòng ngọc trai sáng bóng, tròn mướt.
Điều này khiến Cố Ngu trong bộ vest màu xanh ngọc trông có chút tử khí trầm lặng. Dù lúc ra ngoài anh đã đặc biệt chỉnh sửa tóc, xịt nước hoa, nhưng vẫn cảm nhận được một tia không hợp với thiếu niên.
Giang Dữ Mặc nhạy cảm phát hiện người đàn ông có vẻ hơi không vui, cậu liếc nhìn anh một cái.
Xe vừa vặn dừng ổn định trước cửa nhà hàng. Giang Dữ Mặc cởi dây an toàn, quỳ ghé sát lên ghế, một tay chống, một tay vuốt sườn mặt Cố Ngu: “Anh Cố, hôm nay anh thật đẹp trai! Anh vốn dĩ đã đẹp rồi, như vậy vừa lúc lộ hết mặt anh. Sống mũi cao, đôi mắt sao lại đẹp như vậy, hốc mắt thật sâu, còn có cái mũi này.”
“Ù ôi,” Giang Dữ Mặc khoa trương hét to một tiếng. Mùi hương tỏa ra trong hơi thở của cậu không hiểu sao khiến Cố Ngu có chút nóng tai. Đầu ngón tay thiếu niên theo sống mũi dừng lại ở chóp mũi, như nói một bí mật, ra vẻ thần bí bảo: “Em nghe nói, người đàn ông mũi vừa cao vừa thẳng, nơi đó cũng rất lớn đó.”
Cố Ngu có chút đứng ngồi không yên. Anh lặng lẽ bắt chéo chân, như cũng bị giọng điệu nói bí mật của thiếu niên lây nhiễm, anh cũng hạ giọng nói: “Còn sao nữa?”
Vệ sĩ sớm đã xuống xe, ngăn lại giám đốc nhà hàng. Cửa sổ xe đều được thiết kế đặc biệt, bên ngoài căn bản không thể nhìn thấy bên trong, nhưng bên trong lại có thể nhìn thấy bên ngoài.
Cho nên, lá gan Giang Dữ Mặc lập tức phình to dưới sự dung túng cố ý của người đàn ông: “Còn có, nếu hầu kết lớn như vậy...”
Đầu ngón tay Giang Dữ Mặc khẽ khều lên hầu kết người đàn ông: “Nơi đó cũng sẽ rất mạnh nha.”
Cố Ngu rốt cuộc như không chịu đựng được, nắm lấy cổ tay cậu, nghiêng đầu vừa định nói chúng ta nên xuống xe rồi.
Giang Dữ Mặc lại tiến đến trước vành tai hồng hào của anh: “Anh Cố, bạn đời tương lai của anh nhất định sẽ rất hạnh phúc ở phương diện kia.”