Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cố Du Du rúc trên sofa trong phòng khách, buồn bã ỉu xìu gọi điện thoại, ngữ điệu có chút vẻ làm nũng, mẹ Cố vốn định ra nhà kính trồng hoa, nhưng rồi khẽ chững lại.
"Không được, hôm nay em không đi được." Cố Du Du duỗi tay với lấy ly trên bàn, đầu chỉ rướn một chút, đầu lại đột nhiên đau nhói, cô "shh" một tiếng, không nhịn được nhỏ giọng oán giận với vẻ không vui: "Không biết có phải bị cảm lạnh vì điều hòa không, hay gần đây nằm mơ quá nhiều, không ngủ đủ, đầu như bị Dung ma ma đâm kim, đau chết mất."
Trong loa truyền ra giọng nói yếu ớt của Từ Thành Anh: "Anh cũng vậy, anh Tiểu Giang, hai ngày này đều không thể chơi với cậu. Hắt xì, tôi hình như bị cảm rồi, còn có hơi sốt choáng váng quá."
Mẹ Cố ngạc nhiên vì con gái thế mà có quan hệ tốt như vậy với Từ Thành Anh, thường xuyên liên lạc qua điện thoại. Chẳng qua nghĩ đi nghĩ lại, Từ Phi Diệu và A Ngu có quan hệ tốt, có lẽ Từ Thành Anh được anh trai cậu dặn dò phải chăm sóc Du Du.
Đang nghĩ như vậy, mẹ Cố vừa định tiếp tục đi ra ngoài, thì một giọng nói khác còn chút non nớt nhưng trong trẻo vang lên.
"Cơ thể không khỏe, phải nghỉ ngơi nhiều biết không? Cảm mạo thì uống thuốc, không ngủ đủ thì ngủ nhiều, sức khỏe quan trọng hơn."
Giọng của thiếu niên còn chút non nớt, nhưng ngữ điệu mang theo sự chắc chắn và đáng tin cậy: "Các cậu nhanh khỏe lên, chúng ta mới có thể cùng ra ngoài chơi."
'Ra ngoài chơi với tôi đi, tôi dẫn cô đi xem pháo hoa.'
Trong lúc mơ màng, bên tai Cố Du Du dường như vang lên một giọng nói, gần như trùng khớp với câu nói phát ra từ điện thoại.
Cố Du Du một thoáng tim đập thình thịch, tay run lên, không cầm chắc, điện thoại liền tuột khỏi tay, rơi xuống đất.
"Chờ các cậu khỏe, chúng ta có thể cùng đi ra ngoài chơi, cho nên mấy ngày nay các cậu phải nghỉ ngơi thật tốt nhé."
Cố Du Du kết thúc cuộc gọi nhóm, mẹ Cố đột nhiên ngồi xuống bên cạnh cô: "Du Du, cơ thể con không khỏe sao?"
Mẹ Cố lo lắng áp mu bàn tay lên trán con gái, nhiệt độ cơ thể bình thường, cũng không có dấu hiệu sốt.
Mẹ Cố khẽ thở phào.
Cố Du Du "dạ" một tiếng, hơi ngượng ngùng cắn môi: "Không có gì ạ, chỉ là không ngủ đủ mấy ngày nay."
Chẳng qua là gặp ác mộng, sau đó bị dọa tỉnh, cũng không dám ngủ tiếp nữa.
Chuyện thế này mà nói ra, cô luôn cảm thấy quá bé xé ra to.
Mẹ Cố không muốn ép buộc cô, liền không ngừng dặn dò: "Ừm, không ngủ đủ thì lên lầu đi ngủ đi, cơm trưa nấu xong mẹ lại gọi con."
Cố Du Du đang lúc buồn ngủ thật, liền không chối từ, mẹ Cố đưa cô vào phòng, vừa muốn rời đi, tay bị Cố Du Du nắm lấy.
Thiếu nữ vẫn còn gầy gò nằm trên giường, có chút ngượng ngùng cắn môi: "Cái đó, mẹ ơi mẹ có thể đừng đi, ở đây cùng con không?"
Mẹ Cố sững sờ một lát, nhưng rất nhanh nở nụ cười dịu dàng: "Đương nhiên được rồi."
Bà ngồi bên giường, nắm lấy tay con gái: "Con ngủ thật ngon nhé, mẹ sẽ ngồi đây không đi đâu."
Cố Du Du kéo chăn đơn đến dưới mũi, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn mẹ."
Cố Du Du ngủ rồi, mẹ Cố đang ở giữa chừng thì nhận được điện thoại từ một người chị em thân thiết, hẹn bà chiều đi đánh bài.
"Không được đâu, con bé Du Du này có lẽ bị cảm lạnh vì điều hòa rồi, tôi phải ở nhà với con bé."
Lời của chị em tốt truyền ra: "Du Du bị bệnh ư? Vậy chiều tôi cũng không đi đánh bài, đến thăm Du Du luôn…"
Chưa nói xong, trong phòng đột nhiên truyền ra một tiếng hét thảm thiết.
Mẹ Cố sững người, điện thoại cũng không kịp cúp chạy thẳng về phòng, nắm lấy vai con gái cẩn thận nhìn từ trên xuống dưới: "Sao vậy? Sao vậy? Có phải không khỏe ở đâu không?"
Cố Du Du sắc mặt tái nhợt, trên mặt vẫn còn vương nỗi hoảng sợ chưa tan từ cảnh trong mơ, mồ hôi vã ra ướt đẫm tóc mái và tóc mai, mẹ Cố nhìn xót xa: "Du Du, con đừng dọa mẹ mà, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?"
Hai mắt Cố Du Du đong đầy nước mắt, lao thẳng vào lòng mẹ Cố, run rẩy nói: "Không có gì đâu ạ, con chỉ mơ thấy mình nhảy lầu thôi."
Mẹ Cố: "Không sợ, chỉ là mơ thôi, mẹ ở đây, không có gì phải sợ."
Cố Hiên vừa thức giấc, nghe thấy động tĩnh liền gõ cửa bước vào: "Con hình như nghe thấy tiếng em gái hét, xảy ra chuyện gì?"
"Anh cả con cũng ở đây." Mẹ Cố cho Cố Hiên một ánh mắt, Cố Hiên tinh ý đến ngồi bên kia giường, hai người một trái một phải vây quanh Cố Du Du.
"Con xem, chúng ta đều ở đây, sẽ không có việc gì đâu."
Cố Du Du nắm chặt drap giường, "dạ" một tiếng, nhưng vẻ mặt lại không tin.
Đơn giản là nội dung giấc mơ lần này quá chân thực, hơn nữa, vẻ mặt cô có chút hoang mang.
Ở trong mơ, ngày cô trở về đó, lúc bị mấy người kia uy hiếp trong con hẻm, cũng không có ân nhân nào đến cứu cô. Chuyện xảy ra ngày đó cho dù là ở trong mơ, hiện giờ hồi tưởng lại vẫn khiến cô cảm thấy sợ hãi.
Cô không gặp được ân nhân, sau khi những chuyện ghê tởm đó xảy ra, cô từ đó không gượng dậy nổi, càng ngày càng trầm lặng. Sau đó những người đó làm cho mọi chuyện trở nên trầm trọng hơn, sự việc mới nổi lên mặt nước, nhưng đến lúc này, Cố Du Du đã bị trầm cảm.
Ân nhân cũng ở trong mơ của cô, nhưng hai người cũng chưa từng nói chuyện mấy câu, rất nhiều lần ân nhân đều nhìn cô từ xa, ánh mắt ấy vừa đồng cảm, vừa như hồi ức, vừa đau khổ, lại vừa thương hại, phức tạp đến mức khó lòng thấu hiểu.
Một lần cuối cùng, lúc cô đi bệnh viện kiểm tra, tình cờ gặp phải ân nhân.
Trong mơ, anh Giang nhẹ giọng nói một câu bên tai cô, nội dung cụ thể cô thật sự không nhớ rõ, nhưng lại vẫn có thể cảm nhận được giọng điệu của anh ấy dịu dàng đến mức khiến người ta xao xuyến.
Khác với người khác hết sức cổ vũ cô, chọc cô vui vẻ, lời anh ấy nói, khiến cô trong mơ thực sự tìm thấy nơi thuộc về mình, trong sâu thẳm lòng mình dường như nhẹ nhõm, không còn mang theo gánh nặng như trước nữa.
Cố Du Du nhìn thấy mình trong mơ kinh ngạc mở to mắt, sau đó, khẽ mỉm cười qua góc nhìn thứ ba.
Cô cho rằng lúc sau sẽ càng ngày càng tốt, nhưng rồi mắt tối sầm, khi tỉnh lại, chân như lơ lửng, cơ thể rơi thẳng xuống từ tòa nhà cao.
Đáy lòng cô một mảnh bình tĩnh, nhưng cơn đau dữ dội vào khoảnh khắc cơ thể chạm đất khiến cô đau thấu xương tủy.
Cho nên cô mới có thể bừng tỉnh, nhưng sau khi thật sự tỉnh lại, nội dung trong mơ dần dần mờ mịt, cuối cùng điều còn đọng lại không phải là những tháng ngày vùng vẫy trong bóng tối đau khổ ấy, mà ngược lại là cảm giác tự do và thanh thản cuối cùng.
Nhẹ bẫng.
Như một áng mây trôi trên trời.
^
Trợ lý Nghiêm cảm thấy hôm nay sếp của mình có chút thất thần. Anh ấy không phải ăn nói bừa bãi, cũng không phải cố tình hiểu sai, mà có vài bằng chứng sau đây.
Trong cuộc họp thường lệ vào buổi sáng, một khuôn mặt ít khi biểu cảm, ánh mắt hờ hững, khiến nhân viên tham dự sợ đến nỗi cứ nghĩ mình đã làm sai gì, ngay cả nói chuyện đều nơm nớp lo sợ, đầu cũng chẳng dám ngẩng lên, đừng nói là dám nhìn sang.
Cũng chỉ có trợ lý Nghiêm phát hiện sếp Cố có chút lơ đễnh, ánh mắt thường xuyên nhìn xuống phía dưới bên phải.
Hửm? Bộ nơi đó có thứ gì à?
Trợ lý ghé lại gần nhìn thoáng qua nhưng cũng không nhìn thấy gì.
Sau khi cuộc họp kết thúc, sếp Cố về văn phòng, phê duyệt và xử lý các văn kiện công việc.
Trợ lý canh đúng lúc gõ cửa bước vào, trên bàn có hai chồng văn kiện, anh nhìn về phía một xấp dày kia: "Sếp Cố, tôi mang những văn kiện đã xử lý xong này ra ngoài trước."
"Khụ." Cố Ngu như thể chợt hoàn hồn, khụ một tiếng, nhạt giọng nói: "Những cái đó còn chưa xử lý, một tiếng nữa cậu hãy đến."
Trợ lý liếc nhìn chồng tài liệu bên cạnh, hơi mỏng, chỉ khoảng hai ba phân. Ngày thường lúc này đã cơ bản xử lý xong hết rồi.
Sếp Cố? Bộ ngài có tâm sự gì sao?
Trợ lý cũng chỉ nghĩ thoáng qua, chuyện riêng của cấp trên, trừ phi cấp trên chủ động nói, còn không thì cứ giả vờ không biết.
Trong văn phòng.
Cố Ngu đi đến trước cửa sổ, châm một điếu thuốc.
Anh nhìn mây trên trời, tầm mắt vô định, để đầu óc trống rỗng, dường như chẳng nghĩ gì.
Nhưng tại sao, áng mây kia trên bầu trời, trông càng ngày càng giống Giang Dữ Mặc?
Đùi phải anh vô thức hơi run lên, như thể đang nhắc nhở anh về chiếc hộp nhỏ làm phồng túi quần.
Cố Ngu "chậc" một tiếng, anh xoa mạnh đầu, cụp mắt che đi ánh nhìn sâu thẳm, hút hết nửa điếu thuốc trong một hơi, lại dùng đầu ngón cái và ngón trỏ bóp tắt nó.
Buổi chiều tham gia cuộc họp báo ra mắt sản phẩm mới do tập đoàn nghiên cứu và phát triển thành công. Sản phẩm vừa công bố đã nhận được vô vàn lời khen ngợi.
Kết thúc buổi xã giao cần thiết, Cố Ngu đi đến một góc không người, vừa lấy ra một điếu thuốc ngậm trên môi, khi ngón cái đang ấn vào nắp bật lửa.
Một nam một nữ đẩy đẩy nhau đi vào góc. Cố Ngu đang đứng sau bức tường chịu lực, không nhìn thấy bóng người, cho nên hai người kia cũng không phát hiện ra anh.
Người nam nói: "Mấy ngày không quan tâm em, em biết mình sai ở đâu chưa?"
Người nữ nói đầy kinh ngạc: "Anh đang nói linh tinh gì vậy?"
Người nam nhíu mày: "Ngay tối mười ngày trước đó, chúng ta chẳng phải cãi nhau sao? Mấy ngày nay anh cố tình để lại thời gian, không đến tìm em, chính là muốn để em tự ngẫm lại."
"Anh bị điên sao! Chúng ta đã chia tay rồi!"
Người nam: "Cái gì! Anh không cho phép! Không phải anh không quan tâm em, anh bận công việc, em không thể thông cảm một chút sao?"
Người nữ: "Thông cảm cái quái gì! Mẹ kiếp, anh cũng biết là mười ngày rồi đấy! Mẹ nó, ngay hôm sau tôi đã chặn anh rồi! Công việc có bận, ngay cả thời gian trả lời một tin nhắn cũng không có sao? Gọi điện thoại thì tốn bao nhiêu thời gian chứ? Ồ, anh muốn đến thì đến, không muốn nữa thì đi, còn bắt tôi phải hiểu cho anh, thông cảm cho anh, ở yên chờ anh sao?"
"Đồ đàn ông chó má, sao anh không đi ăn c*t đi?"
"Cô!" Người nam thẹn quá hóa giận, vừa định ra tay, người nữ bỗng gọi một tiếng: "Anh yêu."
Một người đàn ông tóc húi cua khác đi tới, người nữ vui vẻ ôm lấy cánh tay anh ta, khinh thường nói: "Anh đừng tìm tôi nữa, hai ngày không liên lạc mặc định là chia tay. Chuyện này anh cũng không biết sao?"
"Hừ ~ Anh yêu, chúng mình đi thôi."
Cố Ngu ngậm điếu thuốc, nghe xong màn kịch lộn xộn vừa diễn ra.
Anh liếc mắt nhìn qua, còn có thể thấy bóng dáng cô gái kia ôm người đàn ông tóc húi cua dính lấy nhau rời đi. Cô gái nghiêng đầu nói chuyện với người đàn ông tóc húi cua, nở nụ cười vui vẻ hạnh phúc.
Khoảnh khắc này, như thể cô gái biến thành Giang Dữ Mặc, ôm một người đàn ông xa lạ khác vui vẻ gọi anh trai.
Trong đầu đột nhiên hiện lên Giang Dữ Mặc ôm anh, ngẩng đầu gọi anh trai với vẻ mặt "vì sao không quan tâm em?", đáng yêu khiến người ta không khỏi mềm lòng, muốn che chở.
Cậu cũng sẽ lộ ra vẻ mặt như vậy với người khác sao?
Cạch!
Ngọn lửa bùng lên, tàn thuốc cháy xèo xèo.
"Ai đó?" Người nam không ngờ nơi hẻo lánh như vậy mà vẫn có người ở, vậy chuyện mất mặt hắn bị "cắm sừng" vừa rồi chẳng phải bị người khác nghe thấy sao?
Người nam siết chặt nắm đấm: "Mẹ kiếp, con chuột mày trốn ở đây nghe lén người khác! Ặc!"
Lời nói chợt im bặt, người nam cảm thấy cổ như bị dây thừng siết chặt, sự phẫn nộ lập tức lùi bước, chỉ còn lại sự hoảng sợ: "S-sếp Cố, tôi không ngờ là ngài…"
Cố Ngu chẳng thèm liếc hắn một cái, tự mình rít một hơi thuốc lá, nhả ra làn khói trắng.
Không ai nói chuyện, người nam xoa xoa cổ, vô cùng xấu hổ. Hắn quay đầu, chỉ chỉ hướng đã rời đi, sau khi phát hiện sếp Cố vẫn phớt lờ hắn, xấu hổ quay người bỏ đi luôn.
Mẹ kiếp, rốt cuộc ai nói sếp Cố dễ gần lắm vậy? Rõ ràng khí thế rất mạnh mẽ, khiến người ta thậm chí không dám hé răng.
Cố Ngu nhìn chằm chằm làn khói bay lên, bề ngoài bình tĩnh, nhưng trong lòng sóng ngầm cuộn trào.
Anh bây giờ cảm thấy mình đang bước đi trên sợi dây thép căng giữa trời cao, bất cứ lúc nào cũng có khả năng vạn kiếp bất phục.
Điều khiến lương tâm anh bị dày vò lại là, anh động lòng với kẻ thù kiếp trước đã hại chết người thân, bạn bè.
Cho dù, vẫn luôn có một giọng nói không ngừng thì thầm bên tai anh:
Giang Dữ Mặc này cậu ấy nhiệt tình đáng yêu, kiên cường nhưng cũng yếu ớt, hành động hoàn toàn khác so với kiếp trước.
Họ là hai cá thể khác biệt.
Nhưng mà…
Cố Ngu ôm ngực, gần như muốn xé toạc lớp áo nơi ngực.
"Anh Cố, cảm ơn anh đã đến bên cạnh em."
Mấy ngày hôm trước, sau khi giải quyết đám người Vương Việt, ở trên xe, Giang Dữ Mặc ôm anh nói, vào khoảnh khắc này, xuất hiện không hề báo trước.
Cậu mang theo hơi ấm cơ thể áp sát, gò má mềm mại áp vào gáy, giọng điệu rất nhẹ, lời nói rất dịu, nụ cười không rạng rỡ như trước kia, nhưng anh có thể cảm nhận được Giang Dữ Mặc khi đó vui vẻ hơn nhiều so với trước đó.
Mà người như vậy sẽ ôm một người đàn ông xa lạ khác, cười với anh ta, mềm giọng nũng nịu với anh ta…
Cố Ngu tưởng rằng mình có thể chấp nhận hiện thực này một cách rất bình tĩnh.
Nhưng trong giây lát, anh đã lấy chiếc hộp đó ra.
Cụp mắt bình tĩnh nhìn mười phút, ngón tay cái giữ khe hở, khẽ dùng sức, nắp hộp bật mở với tiếng "phốc".
Ngón tay thon dài cầm lấy tờ giấy trắng, từ từ mở ra.
Chữ viết của Giang Dữ Mặc, đường nét mềm mại không góc cạnh, đáng yêu như chính cậu vậy.
Anh Cố:
Cảm ơn anh! Anh khiến em biết, thế giới của em cũng có ấm áp.
— Giang Dữ Mặc
Trong khoảng trống bên cạnh, có vẽ một cây cỏ và một thân cây phiên bản chibi bằng bút đen, bên cạnh là một khuôn mặt cười đơn giản, trong ngoặc viết mấy chữ
(hy vọng sau này còn có thể đi cùng với anh)
.
Mãnh thú bị nhốt trong lòng vào khoảnh khắc này dường như hấp thu sức mạnh vô hạn, nhẹ nhàng thoát khỏi xiềng xích nặng nề.
Cố Ngu gần như ngay lập tức lấy điện thoại ra gửi tin nhắn cho vệ sĩ.
Brm brm brm.
Đội trưởng vệ sĩ đang theo dõi bên đường, cầm điện thoại lên nhìn trước khi xe tới, lắc lắc trước mặt số 2 và số 3, liếc nhìn một cái: "Xem tôi nói gì chưa, gửi hết ảnh chụp hôm qua qua đó đi."
Ba người trong đội vệ sĩ chợt rùng mình, bọn họ đều đột nhiên nhớ đến những trò của Giang Dữ Mặc đêm qua, cầu nguyện ông chủ đừng giận quá. Dù sao ông chủ hào phóng như vậy, thường xuyên phát tiền thưởng, lễ tết phúc lợi dồi dào, bảo hiểm đều đóng ở mức cao nhất như vậy thì chẳng có mấy ai. Trong số anh em cùng xuất ngũ mà anh ta biết, chỉ có vài người làm việc 24/24 nhận lương chết, ngay cả tiền tăng ca cũng không có đâu.
Đội trưởng vệ sĩ: "Chúng ta nhất định phải tận chức tận trách hơn, sau này, một khi cậu Giang có bất kỳ hành vi vượt quá giới hạn nào, đều phải tìm cách ngăn cản."
Số 2: "Đại ca anh minh!"
Số 3: "Không sai, đáng lẽ phải như thế."
Cuộc họp báo kết thúc, Cố Ngu trở lại công ty, trước khi vào văn phòng, cố ý dặn dò thư ký trong nửa tiếng tiếp theo đừng để ai vào.
Đóng cửa lại, đứng trước cửa sổ sát đất một lát, Cố Ngu cầm lấy máy tính bảng trên bàn gỗ đỏ dày nặng, bấm mở đoạn video mà vệ sĩ gửi đến.
Trong văn phòng lập tức vang lên âm thanh không nên xuất hiện trong hoàn cảnh này.
Âm nhạc với tiết tấu mạnh mẽ đến mức khiến người ta không khỏi nhịp chân, như tiếng trống dồn dập trong màng tai.
Máy tính bảng đang phát một đoạn video, trong quán bar ánh sáng mờ ảo, chập chờn, Cố Ngu liếc mắt một cái đã tìm thấy thiếu niên vừa mới thành niên không lâu đó trong đám người đang nhảy nhót.
Cậu ngồi trên ghế dài ngay vị trí trung tâm, bên trái là một anh chàng đẹp trai mặc áo sơ mi hở đến rốn, để lộ cơ bụng săn chắc. Bên phải là một cô gái xinh đẹp với đường cong quyến rũ, tóc ngang vai nhuộm màu hồng anh đào nhạt.
Bên cạnh còn vây quanh rất nhiều nam thanh nữ tú mặc đồ hiệu thời thượng.
Không biết họ trò chuyện gì, mấy người cười ngả nghiêng, cụng ly liên tục, nào có chút buồn bã hay đau lòng.
Không biết họ nói gì, Giang Dữ Mặc vẫy vẫy tay, cả nam lẫn nữ trẻ tuổi xung quanh lập tức xếp thành hàng chạy đến trước mặt Giang Dữ Mặc, õng ẹo tạo đủ loại tư thế trêu ghẹo.
Đá mắt quyến rũ là chuyện cơ bản nhất, có người trực tiếp kéo tay Giang Dữ Mặc sờ cơ bắp, còn có nhóm nữ vây quanh Giang Dữ Mặc nhảy múa, còn có người làm đủ kiểu động tác yoga thể hiện sự dẻo dai siêu phàm của cơ thể…
Mà Giang Dữ Mặc thoải mái hào phóng, không hề thiên vị, mỗi khi một người làm xong đều sẽ nhét mấy tờ tiền lên người họ.
Cậu cũng hoàn toàn không từ chối họ xếp hàng lại ở cuối hàng.
Cố Ngu cho rằng Giang Dữ Mặc --- đau khổ đáng thương, bất lực, có lẽ đang ngồi xổm khóc trong một góc nào đó.
Dù sao lúc thiếu niên bị anh nhốt trong phòng, khi anh có chút dấu hiệu muốn rời đi, thiếu niên đều sẽ giữ chặt anh, đáng thương vô cùng mà khóc lóc xin anh ở lại.
Giang Dữ Mặc thực tế thì --- tham gia tiệc tùng, làm quen trai đẹp, đi bar, nhảy Disco, kề vai sát cánh với mọi người, như một hoàng đế tuyển phi.
Cố Ngu hít vào thở ra, hít vào thở ra.
Trong khoảng thời gian ngắn, trong văn phòng chỉ có tiếng thở dốc nặng nề kéo dài.
Cho dù những người đó không thật sự dán sát vào người Giang Dữ Mặc, nhưng chỉ những va chạm tay chân cũng đã khiến Cố Ngu trong lòng nổi lên sóng gió lớn.
Cậu sao có thể…
Cố Ngu cắn mạnh cổ tay.
Cái gì mà thích nhất, thích nhì... kẻ lừa đảo miệng toàn nói dối.
Nhưng điều càng khiến anh khó chịu hơn là, nhìn thấy thiếu niên rực rỡ tươi đẹp như vậy, trái tim anh càng đập nhanh hơn một cách mất kiểm soát.
Cuối video, một cảnh hỗn loạn.
Sâm panh phụt trào khỏi nút chai, chất lỏng bắn tung tóe khắp nơi như thác nước, làm ướt đẫm quần áo, bầu không khí lập tức bùng cháy, mỹ nữ kéo Giang Dữ Mặc khỏi chỗ ngồi, hai người cùng nhảy múa uốn éo cơ thể theo ý thích.
Cố Ngu nhìn không chớp mắt, nhìn chằm chằm Giang Dữ Mặc nhảy múa năng động và phóng khoáng như vậy, hoảng sợ phát hiện mình thế mà có phản ứng không nên có.
Ánh mắt người đàn ông phức tạp, anh cho rằng mình có thể kiểm soát được, bất kể là trong lòng hay sinh lý.
Văn phòng có một cánh cửa dẫn vào phòng nghỉ, Cố Ngu đi vào đó.
Trong lòng anh tự khinh bỉ mình dễ dàng bị thiếu niên nắm thóp, cho nên cũng coi dục vọng không nên có này là sai trái.
Không có tiếng thở dốc ám muội, chỉ có tiếng rên nhẹ vì đau.
Thắt lưng ngoài việc giữ quần tây gọn gàng bên hông, còn có thể dùng để trói buộc "gốc rễ của cột trụ chống trời".
Cố Ngu quỳ gối trên giường, tay trái chống giường, tay phải nắm lấy một đầu thắt lưng, dùng sức siết chặt, cơn đau chợt ùa lên.
Cố Ngu rên lên một tiếng, mu bàn tay và cơ bắp cánh tay căng lên như dây cung.
Thứ mà Giang Dữ Mặc đánh giá là đẹp, sau một lần trói buộc tàn nhẫn, đã từ ý chí chiến đấu sục sôi biến thành ủ rũ cụp đuôi, dường như ngay cả phần đầu màu đỏ cũng phủ một lớp màng lọc mất đi sức sống.
Dưới điều hòa 22 độ, Cố Ngu lại như vừa chạy marathon xong, thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa. Anh hai tay chống giường, thất thần nhìn chằm chằm hoa văn màu xám trên ga giường, cơ lưng vạm vỡ như núi phồng lên.
·
Từ Phi Diệu ở luôn trong văn phòng của Chu Ý Bạch cả buổi sáng, hắn nói với Chu Ý Bạch về cơn ác mộng giống nhau, mơ đi mơ lại mấy ngày liền.
Chu Ý Bạch vô cùng kinh ngạc, bởi vì trong khoảng thời gian này y cũng đang mơ đi mơ lại cùng giấc mộng đó.
Chỉ là trong mơ phần lớn thời gian đều rất tốt đẹp, chỉ có cuối cùng lúc chết đuối trong bồn tắm hơi đau khổ, cho nên Chu Ý Bạch tuy cảm thấy hơi bất an, nhưng cũng không nghiêm trọng như Từ Phi Diệu.
Chỉ là trong giấc mơ của y cũng không nhìn thấy mặt người, nhưng luôn cảm thấy rất quen thuộc.
Chu Ý Bạch thấy hắn quầng thâm mắt đen sì, thần sắc bực bội bất an, chân còn không ngừng run, liền đề nghị hắn tiến hành trị liệu thôi miên.
Từ Phi Diệu không tin lắm vào thứ như thôi miên này, nhưng xuất phát từ sự tin tưởng dành cho Chu Ý Bạch, hắn đồng ý.
^
Giang Dữ Mặc cũng không biết trong một ngày ngắn ngủi lại đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, cậu chỉ bảo hệ thống kiểm tra xem Cố Ngu có xem video tối qua không.
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, tâm trạng Giang Dữ Mặc thoáng chốc như rẽ mây nhìn thấy mặt trời.
E he, cậu biết ngay Cố Ngu không nỡ mà.
Phải biết trong suốt cuốn tiểu thuyết gốc, Cố Ngu thân là nam chính, toàn bộ quá trình đều tập trung vào con đường sự nghiệp, bất kể trong quá trình gặp được bao nhiêu nhân vật nữ, đều chỉ là những hạng mục hợp tác trong kinh doanh.
Cho đến khi tiểu thuyết kết thúc, Cố Ngu vẫn độc thân.
Hiện tại anh lần đầu tiên động lòng trong hai đời, vậy chắc chắn phải luyến tiếc rồi.
Giang Dữ Mặc kiêu ngạo chống nạnh.
Cậu biết đêm qua đã quá mức đến nhường nào, vậy người đàn ông chắc chắn đang bốc hỏa trong lòng, nhưng vẫn chưa đủ.
Giang Dữ Mặc cảm thấy, cậu hẳn nên đổ thêm chút dầu, khiến lửa cháy càng dữ dội hơn, một khi phá vỡ giới hạn cao nhất mà anh có thể chịu đựng, xem lúc đó anh còn có thể kiềm chế được không!
Mấy ngày tiếp theo, Giang Dữ Mặc tiếp tục ban ngày hoàn thành nhiệm vụ, buổi tối thì hẹn người cùng đi quán bar nhảy Disco, nghiễm nhiên chìm đắm vào cuộc sống xa hoa.
Cậu quen biết càng ngày càng nhiều người, có người coi cậu là bạn, có người thì nảy sinh ý đồ xấu với cậu.
Bạn đến cậu không từ chối, vì tuổi tác nhỏ nhất, đều coi cậu thành em trai, mà trong video vệ sĩ quay, Giang Dữ Mặc một tiếng "anh" một tiếng "anh" gọi vô cùng sảng khoái.
Những người nảy sinh ý đồ xấu với cậu, nếu kiềm chế được thì ngược lại cũng không sao, nếu mưu toan động thủ cưỡng ép, những "anh trai" đó của Giang Dữ Mặc lập tức sẽ vây lại khống chế người đó đuổi ra ngoài.
Chỉ mấy ngày ngắn ngủi, Giang Dữ Mặc cũng đã quen biết rất nhiều bạn.
Trong căn phòng tối tăm, Cố Ngu nhìn Giang Dữ Mặc vui vẻ chơi đùa với những người bạn đó, cho dù lý trí có bảo Cố Ngu phải bình tĩnh thế nào, về mặt tình cảm, lại luôn khiến anh nảy sinh ghen ghét.
Muốn nhốt cậu lại… không được!
Muốn khiến trong mắt, trong lòng cậu đều chỉ có mình… không được!!
Muốn khiến cái miệng quen nói lời ngon tiếng ngọt, dỗ ngọt đến mức những người đó ngoan ngoãn kia của cậu ngậm lại, nhưng càng muốn nhét vào trong cái miệng xinh đẹp ấy những thứ khác… không được!!!
Cố Ngu cởi áo trên ra, roi xé gió, vụt xuống tấm lưng khỏe khoắn, vết máu hiện ra, nỗi đau thể xác lấn át sự xao động trong lòng.
Roi dài liên tiếp rơi xuống, hơi thở của Cố Ngu trở nên dồn dập, nội tâm lại dần dần bình tĩnh.
Dường như những đau đớn này biến thành lời cảnh cáo, trấn áp hết những ý nghĩ và tình cảm không nên có đó.
"Hộc!"
Theo một tiếng thở dài, Cố Ngu vào phòng tắm, một cây roi nhuốm máu lặng lẽ nằm lại bên tường.