75. Chương 75

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 75 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giang Dữ Mặc chưa bao giờ nghĩ rằng, có một ngày mình sẽ giống như bây giờ, nằm sấp trên người một người đàn ông, mà người này còn là Cố Ngu, người cậu kiếp trước ghen ghét và không ưa nhất.
Trước kia, vừa nhìn thấy Cố Ngu là lòng cậu tràn ngập sự khó chịu, bồn chồn như lửa đốt, hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần.
Lúc ấy, cậu thích nhất là nhìn thấy Cố Ngu vì cậu mà lộ ra đủ loại biểu cảm mà ngày thường không thấy được.
Tuy rằng, cách tiếp cận kiếp này có khác, nhưng mục tiêu cuối cùng thì vẫn vậy.
Giang Dữ Mặc chưa thấy qua của quý của bao nhiêu người, trừ chính cậu, hiện tại thêm một Cố Ngu.
Cậu trước kia vì tò mò, có xem qua phim người lớn loại này, phần lớn đều đen sì, nói thật là trông rất khó coi.
Ngay cả chính cậu, màu sắc khá nhạt, không có lông lá gì, nhìn thoáng qua thì khá sạch sẽ.
Đây vẫn là lần đầu tiên cậu nhìn thấy của quý đẹp như vậy.
Đúng nghĩa đen, nó thực sự rất đẹp.
Lúc Cố Ngu tắm rửa hẳn đã rất nghiêm túc và kỹ lưỡng rửa sạch, không chỉ không có mùi lạ khó chịu, thậm chí còn có hương thơm nhàn nhạt.
Nói như vậy, muốn đụng chạm hình như cũng không phải chuyện gì quá khó chấp nhận.
Hơn nữa, cậu thật sự rất tò mò phản ứng của Cố Ngu, quan trọng nhất là không thể để Cố Ngu bị mấy người Từ Phi Diệu kia làm ảnh hưởng.
Là của cậu, phải cả thân lẫn tâm đều là của cậu.
Giang Dữ Mặc cứ như đang ngắm một món đồ chơi, so với thân thể giống như ngọc trắng, phần đầu hồng hào trông đặc biệt thu hút sự chú ý.
Đầu ngón tay tò mò ấn lên, xoa xoa vuốt vuốt, chỉ thoáng cái, nó đã nảy lên rồi vểnh thẳng đứng.
Giang Dữ Mặc nâng cằm, nhìn rõ da trên gò má Cố Ngu ửng thêm chút sắc đỏ.
Hiệu quả thật.
Giang Dữ Mặc càng thêm cảm thấy mình làm đúng.
Cậu cẩn thận hồi tưởng những bộ phim đó đã làm như thế nào, trên tay làm y hệt, chăm sóc phần đỉnh xoay tròn, đồng thời một tay khác giữ phía dưới. Tuy không thành thạo lắm nhưng lại vô cùng nghiêm túc. Đến khoảnh khắc nhìn thấy vật đó hoàn toàn đứng thẳng, ứa ra giọt sương, ngực cậu như được nhét đầy một quả bóng bay căng phồng.
Cậu đè lại động tác muốn quay người của Cố Ngu, người dường như đã cảm nhận được điều gì đó, chăm sóc từ trên xuống dưới, từ gốc rễ cho đến phần bụng dưới lan ra.
Cây lớn bén rễ, từ này ở đây sao mà cũng thích hợp đến thế.
Cố Ngu đối với ác mộng đã quá quen, mỗi người trong ác mộng đều đang chỉ trích anh, sao có thể thích kẻ thù đã hại chết bọn họ? Sao có thể ở bên hung thủ giết họ chứ!
Cố Ngu trước sau như một yên lặng chịu đựng, có lẽ trong lòng anh, cũng giống như lời "họ", cho rằng thích Giang Dữ Mặc là tội ác ngay cả chính anh cũng không được cho phép.
Nhưng nếu tình cảm có thể kiểm soát được, thì trên thế giới đã không có nhiều nam nữ si tình đến vậy.
Anh quan tâm Giang Dữ Mặc, nếu cơn ác mộng này là trừng phạt đối với anh, anh chấp nhận tất cả.
Cố Ngu đêm nay vẫn cứ chờ cho cơn ác mộng này qua đi.
Anh đứng nơi đó, cúi thấp cái đầu kiêu ngạo, cúi đầu tiếp nhận những lời chỉ trích và chửi rủa từ người thân, bạn bè.
Nhưng đêm nay dường như có chút khác.
Không biết bắt đầu từ khi nào, Cố Ngu cảm nhận được từng đợt tê dại thấm sâu vào linh hồn, cứ như có làn gió xuân dịu dàng nào đó đang nhẹ nhàng hôn lên linh hồn anh.
Cơ thể anh đang kịch liệt phản ứng, như bị ai đó nắm trong tay mà tùy ý trêu đùa, anh cảm thấy mình như đi vào ngõ cụt, vội vã muốn tìm đường thoát.
Hai tay Giang Dữ Mặc lúc này đã biến thành công cụ hữu hiệu nhất, bao lấy lòng bàn tay đã dính đầy chất lỏng trong suốt. Cậu mắt nhìn chằm chằm Cố Ngu trong lúc ngủ mơ, hài lòng nhìn thấy vẻ đau khổ trên mặt anh đã gần như biến mất, thay vào đó là sắc hồng nhạt hiện ra trên làn da trắng nõn, đôi mày hơi nhíu lại, hơi thở mơ hồ trở nên gấp gáp.
"Ưm hừ!" Trong cảm giác dâng trào từng đợt khắp cơ thể, Cố Ngu rên lên một tiếng rồi mở mắt.
Đáy mắt anh còn chút mơ màng, nhưng khi nhìn thấy cái đầu nằm bò dưới bụng, lần đầu tiên mất đi bình tĩnh mà trợn to mắt: "Tiểu Mặc, em làm gì thế?"
"Hả? Là như anh thấy đó." Giang Dữ Mặc vô tội nói.
Của quý dữ tợn dựng thẳng bên khuôn mặt trắng nõn thanh tú của thiếu niên, giáng một đòn mạnh vào lý trí của Cố Ngu.
Anh không có thời gian nghĩ ngợi gì khác, vùng eo bụng dùng sức, lập tức bật dậy nửa người trên, đồng thời vươn cánh tay dài muốn đẩy Giang Dữ Mặc ra.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo.
Giang Dữ Mặc lại há miệng.
"Hừ."
Cố Ngu hít một hơi thật sâu, tay vốn định đẩy ra, lại biến thành nắm lấy tóc Giang Dữ Mặc.
Từng dòng điện chạy thẳng lên trán, dọc theo xương cùng và xương sống, xuyên qua bộ phận tê dại đang bị trêu đùa.
"Em đừng như vậy, ưm." Cố Ngu một tay nắm tóc, một tay nhéo sau gáy, hít thở dồn dập muốn nhấc người ra.
Nhưng khi anh dùng sức, Giang Dữ Mặc lại dùng đến hàm răng, tay cũng sẽ hơi siết chặt. Cố Ngu hoàn toàn không có sức chống cự, tầm mắt anh run rẩy liên hồi, không ngừng đảo qua lại giữa hàng mi dài rủ xuống và đôi môi hồng nhạt hé mở đến cực độ của thiếu niên.
Đáy mắt anh lấp lánh sự giằng xé, cuối cùng lại thất bại trước sự kiên trì của thiếu niên.
Cứ như đang ăn kem vậy.
Không biết qua bao lâu, cơ eo và cơ bụng Cố Ngu đột nhiên co giật dữ dội như người mắc bệnh Parkinson.
"Ha."
Giang Dữ Mặc không kịp né, Cố Ngu liền cầm khăn giấy lau sạch cho cậu.
"Sao lâu như vậy, làm miệng em mỏi quá trời." Giang Dữ Mặc xoa cằm, nhỏ giọng oán giận.
Nhưng kết quả vẫn tốt, Cố Ngu bây giờ chẳng phải đang nhìn cậu, chút nào cũng không nhớ đến ác mộng sao?
"Súc miệng đi." Cố Ngu xuống giường đến đối diện lấy nước sạch cho Giang Dữ Mặc súc miệng. Lúc sau nhìn môi sưng đỏ của cậu, không do dự lâu, ngón tay thon dài nắm cằm Giang Dữ Mặc, Cố Ngu tiến tới hôn lướt qua từ gò má trắng nõn đến khóe miệng cậu, sau đó ngậm lấy, dùng sức hôn môi.
Giang Dữ Mặc không chút phản kháng tiếp nhận tất cả sự nhiệt tình của anh, mặc kệ đôi môi dây dưa, hay ngọn lửa quấn quýt.
Cố Ngu ôm Giang Dữ Mặc nằm xuống, cơ thể mảnh khảnh của thiếu niên bị người đàn ông trưởng thành ôm chặt vào lòng. Anh cắn đầu lưỡi cậu, như đang trừng phạt cậu vì tội nửa đêm đánh lén.
Không biết qua bao lâu, Giang Dữ Mặc cuối cùng cũng được buông ra.
Hai người trán tựa trán, nhìn sâu vào mắt nhau.
Giang Dữ Mặc nhìn dục vọng chưa tan trong mắt Cố Ngu, trên mặt là vẻ thỏa mãn và lười biếng mà chính cậu cũng không nhận ra, chỉ cảm thấy tâm trạng vui sướng.
"Sao đột nhiên cười vui vẻ vậy?" Cố Ngu ngón tay cái sờ lên khóe môi ướt át của cậu, Giang Dữ Mặc mới phát giác mình vô thức nở nụ cười.
Giang Dữ Mặc ngẩn ra một chút, hai cẳng chân đong đưa trong không trung, hai tay ôm mặt: "Ưm, vì anh đó."
Vì anh bây giờ không gặp ác mộng.
Cố Ngu nghe thấy, lại tưởng Giang Dữ Mặc đang nói về những hành vi cậu vừa làm.
Bộ thích thế này sao?
Cố Ngu sắc mặt kỳ lạ, muốn nói lại thôi. Anh không tự nhiên khép chân lại, lại bất cẩn kẹp lấy hai chân thiếu niên.
"Chuyện như thế này, vẫn nên hạn chế lại."
Cố Ngu cũng không trách cậu nửa đêm đánh lén, chỉ cảm thấy cho dù còn trẻ, cũng không nên sa đà vào chuyện này.
"Em không có làm mà."
Giang Dữ Mặc ưỡn eo, nhấn mạnh ai mới là người vừa làm: "Phải chú ý cũng nên là anh chứ. Em nghe nói đàn ông một khi qua 25 hình như sẽ không còn được như vậy nữa đâu. Anh trai, ngày thường anh có lẽ phải chú ý chăm sóc nhiều hơn đó."
Cố Ngu có hơi muốn chứng minh mình rất 'được', nhưng chưa đến lúc, anh đành nhịn xuống. Ánh mắt anh luôn không nhịn được mà liếc về nơi sát cạnh, nơi có cảm giác hiện diện mãnh liệt. Anh mím môi dưới, dời ánh mắt. Chưa kịp cất lời mời, bên tai anh đã nghe thấy tiếng rên rỉ đầy dục vọng của thiếu niên, còn mãnh liệt hơn vừa rồi.
"Ưm ư, ha."
Cố Ngu ngạc nhiên quay đầu, liền đối diện với 'cây nấm' thanh tú xinh đẹp kia đang hướng về phía mình ---
Thiếu niên đang ngồi trên cơ bụng rắn chắc, một tay đè lại đùi anh, một tay tự mình giải quyết.
Bụng cậu rất trắng, eo rất nhỏ, rất sạch sẽ.
Quần ngủ đã kéo xuống một chút, cứ như hành vi phá vỡ trật tự, vi phạm quy định này đang từng chút kích thích thần kinh của cả hai người.
"Anh ơi, anh giúp em với."
Giang Dữ Mặc liếm môi, kéo tay người đàn ông qua.
Sau khi kết thúc, Cố Ngu dứt khoát ôm Giang Dữ Mặc vào phòng tắm rửa sạch cơ thể lần nữa.
Trong không khí còn phảng phất hương thơm mờ ám.
Cố Ngu tay đang nhẹ nhàng vuốt ve trên lưng thiếu niên, như đang dỗ ngủ, nhưng ánh mắt lại xuất thần nhìn chằm chằm trần nhà.
Hơi thở của Giang Dữ Mặc dần dần dịu lại.
Ngay lúc anh cho rằng Giang Dữ Mặc đã ngủ rồi, đột nhiên nghe thấy thiếu niên trong lòng nhỏ giọng hỏi: "Anh ơi, bây giờ chúng ta là quan hệ gì? Là người yêu ạ?"
Cố Ngu ngẩn người trong chốc lát, không chút dấu vết hôn lên trán thiếu niên một cái.
"Đúng vậy."
Cố Ngu dừng lại một lát, bổ sung thêm rằng: "Chúng ta là người yêu."
Bất kể xuất phát từ tình cảm, hay từ tất cả những gì vừa xảy ra, Cố Ngu đều cảm thấy mình hẳn nên gánh vác trách nhiệm.
Tuy rằng là thiếu niên bắt đầu, nhưng anh biết nếu mình thật sự không muốn, làm sao có thể cho Giang Dữ Mặc cơ hội?
Trong đó sao lại không có sự ngầm đồng ý của anh chứ?
Không kìm lòng được...
Cố Ngu nhắm mắt lại, có sự thấu hiểu sâu sắc với từ này.
Sau nửa đêm, cả hai người đều ngủ rất sâu. Đến khi tỉnh lại, ánh mặt trời đã chiếu lên mặt.
Ấm áp, thật sự khiến người ta không muốn rời giường.
Nhưng, Giang Dữ Mặc còn phải thử xem Cố Ngu nhìn bọn Từ Phi Diệu thế nào đây.
Cho nên cậu vẫn nên dậy thôi.
Cố Ngu có lẽ do trước nửa đêm tối hôm qua không ngủ ngon lắm, lúc này còn chưa dậy. Giang Dữ Mặc cũng không gọi anh dậy, chỉ nhìn chằm chằm khuôn mặt anh lúc ngủ.
Thật không hổ danh là nam chính.
Trông cũng thật đẹp, bây giờ là của cậu rồi!
Giang Dữ Mặc lắc đầu, bước đi nhẹ nhàng, nghênh ngang đi về phía nhà ăn.
Đi chậm, sẽ không còn đồ ăn ngon đâu.
Là một người yêu đủ tư cách, cậu phải cho Cố Ngu biết, làm người yêu của cậu chính là Cố Ngu đã chiếm được món hời lớn!
Giang Dữ Mặc không để ý rằng, không lâu sau khi cậu rời đi, Từ Phi Diệu, người gần như thức trắng đêm, đã từ một phía khác đi đến cửa phòng họ. Sau một thoáng do dự, anh ta dùng sức gõ cửa.
Trong khi đó, Giang Dữ Mặc gặp nhóm anh Siêu ở nhà ăn. Mấy người vừa nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ của Giang Dữ Mặc, ánh mắt lập tức trở nên mờ ám.
"Ái chà, ái chà, ái chà!" anh Siêu trêu ghẹo nói: "Ai đó tối qua hẳn là có một đêm rất tuyệt vời nha."
"Mặt mày rạng rỡ thế này," nữ tóc ngắn nhéo nhéo má Giang Dữ Mặc: "Mặc Mặc, chúc mừng nhé."
"Hì hì. Tôi không biết các anh đang nói gì đâu." Giang Dữ Mặc nói: "Các anh tự ăn đi, tôi phải lấy đồ về phòng ăn."
Mấy người anh Siêu nhìn chăm chú bóng lưng rời đi của cậu, vẻ mặt ai nấy đều có chút kinh ngạc.
"Không phải chứ, sao lại là Mặc Mặc đi lấy đồ ăn?"
"Người kia cao to như vậy, không thể nào nằm dưới được."
"Đừng mà! Tôi chết tiệt chèo thuyền sai trong thế giới giả tưởng thì thôi đi! Tại sao thế giới thật cũng khiến tôi chèo thuyền sai thế này, tôi sắp điên rồi!"
"Không phải, Mặc Mặc vừa nhìn đã thấy không thể nào ở trên được, cậu ấy mềm mại đáng yêu thế kia mà."
Mấy người nhìn nhau, cuối cùng đi đến một kết luận kinh người.
"Không ngờ người đàn ông kia lại là miệng cọp gan thỏ!"
"Thôi được, vì hạnh phúc của Mặc Mặc, chúng ta mua chút quà tặng cậu ấy đi."