Thánh Nhân Bất Đắc Dĩ

Cải Tà Quy Chính Tôi Bẻ Cong Nam Chính Rồi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mãi cho đến khi trở về nhà cũ, tâm trạng của Giang Dữ Mặc vẫn cực kỳ tốt.
Thứ nhất là đã giải quyết xong anh em Tiền thị phiền phức; thứ hai là hiện tại cậu không thiếu tiền, có thể trực tiếp “nằm im” hưởng thụ; thứ ba là đã gài bẫy được bà Giang, còn tìm phiền phức cho nhà họ Giang.
Đây chính là chuyện vui cực lớn!
Cậu tắm rửa, chơi vài ván game trên điện thoại một lát rồi định ngủ.
Trước khi ngủ, Giang Dữ Mặc cảm thấy hình như mình quên mất gì đó, nhưng không nhớ ra được.
Nếu không nhớ ra được, vậy hẳn không phải chuyện gì quan trọng.
Giang Dữ Mặc ngủ say.
Thời gian chậm rãi trôi đến 0 giờ tối.
[Ting ting ting! Ting ting ting!]
Giang Dữ Mặc bị âm thanh máy móc như tiếng gọi tử thần đánh thức.
Giang Dữ Mặc vò đầu bứt tóc: “Cái tiếng quỷ quái gì thế này!”
[
Hệ thống giám sát phát hiện nhiệm vụ hằng ngày của ký chủ,
“Mỗi ngày làm một việc thiện”
chưa hoàn thành,
hình phạt ngẫu nhiên
: Ôm Cố Ngu.
]
[Thời hạn
: 24 tiếng.
]
[
Giá trị năng lượng hiện tại của ký chủ: 5.1
]
Giang Dữ Mặc đang tra tấn Cố Ngu trong mơ thì đột nhiên bị đánh thức, cậu vò nát ga giường, trong lòng bực bội muốn phát điên.
“Hệ thống! Mày nói xem rốt cuộc là sao đây?!!”
Hệ thống uất ức: [Là ký chủ bảo tôi im miệng mà!]
Giang Dữ Mặc tùy tay túm lấy đèn bàn đầu giường ném văng ra, đèn va đập vỡ tan tành: “Vậy tao bảo mày đi lật đổ hệ thống chủ phản loạn, sao mày lại không nghe lời?!!!”
Hệ thống: [Phản loạn á! Tôi còn chẳng đánh bại nổi hệ thống giám sát...]
[Tôi chẳng có quyền hạn gì, chỉ biết nói chuyện và làm cái nút bấm, tôi chỉ là kẻ vô dụng huhuhu TAT]
Hệ thống bị đả kích tâm lý, khóc òa lên, Giang Dữ Mặc cảm thấy đầu óc mình sắp nổ tung rồi.
Điều đáng sợ nhất chính là cậu không thể tóm cổ hệ thống cho một trận…
Giang Dữ Mặc hít sâu một hơi: “Được rồi, đừng khóc nữa, ồn ào làm tao đau đầu.”
Hệ thống che miệng: [55555]
Khóc cũng không cho khóc, phản diện quả nhiên không thèm nói lý!!!
Giang Dữ Mặc đỡ trán, ngã vật xuống giường: “Cố Ngu Cố Ngu, tôi đ*t mẹ nó, mau ngủ rồi mơ tiếp cảnh cắt anh ta ra thành từng mảnh zZZZ.”
Ngày hôm sau, Giang Dữ Mặc rửa mặt xong đi xuống lầu, ăn vội bát mì ở gần đó, vồ lấy con mèo nằm trên đầu tường, nghịch lông vuốt của nó thành hình con nhím, lại dọa một con chó hoang đi ngang qua sợ mất mật, sủa ẳng ẳng rồi chạy mất dép, cuối cùng cậu đến cửa hàng tiện lợi bên đường.
“Ông chủ, cho một bao thuốc lá hạt nổ vị việt quất.”
* “Hạt nổ” là hạt chất lỏng nhỏ được nhúng trong bộ lọc thuốc lá, được bọc bằng chất lỏng có nhiều loại hương vị khác nhau. Người hút thuốc có thể bóp và làm vỡ nó trong khi hút để chất lỏng trong hạt chảy ra, làm cho hương vị thuốc lá đậm đà và thơm hơn, mang lại cho người hút thuốc cảm giác thoải mái hơn.
Ông chủ liếc nhìn cậu, dáng người hơn 1m7 một chút, áo phông trắng cộc tay và quần jean xanh nhạt, khuôn mặt non choẹt có thể véo ra nước, mái tóc đen vừa vặn che khuất gương mặt, trông còn nhỏ hơn cả thằng con đang học cấp hai chỉ biết chơi game ở nhà ông.
“Ha, thằng nhóc cậu thành niên chưa?” Ông chủ hỏi.
Giang Dữ Mặc cạn lời.
Hệ thống: [Ký chủ, anh có mang thẻ căn cước không? Mang theo thì đưa ông chủ xem là được rồi.]
“Tôi mua cho chị tôi.” Giang Dữ Mặc mở to mắt, vẻ mặt ngây thơ: “Không được ạ?”
Ông chủ nhìn cậu với vẻ nghi ngờ hai lần, Giang Dữ Mặc tìm kiếm một hồi trên kệ gần đó, mua thêm kẹo que, sữa Vượng Tử, bật lửa, tăm cay Kiss Burn* v.v.: “Đây, mua chung cả những thứ này.”
* 亲嘴烧 (Qīnzǔi shāo) – một loại tăm cay.
Ông chủ dứt khoát cho vào túi, không nói gì thêm.
Giang Dữ Mặc nhanh nhẹn thanh toán tiền, đứng ngay trước cửa tiệm, túi hàng móc trên cánh tay, đôi mắt to tròn, đơn thuần, ngây thơ nhìn thẳng vào ông chủ, lấy thuốc lá ra, mở bao thuốc, dùng miệng ngậm điếu thuốc rồi châm lửa một cách thành thạo.
“Phù ~ sướng thật!”
Ông chủ: “...”
Giang Dữ Mặc mấy lần lùi bước kiểu moonwalk, xoay người, trượt hông lắc eo khoe khoang như đang chơi game bắn súng.
Ngay cả hệ thống cũng không nhịn được che mặt: Ký chủ thật sự quá bỉ ổi.
Hệ thống nhắc nhở nhân lúc cậu đang có tâm trạng tốt: [Ký chủ, đừng quên làm nhiệm vụ.]
Hệ thống giám sát xuất hiện đúng lúc, quét sự hiện diện:
[Nhiệm vụ hàng ngày
: Mỗi ngày làm một việc thiện 0/10,
nhiệm vụ hình phạt ngẫu nhiên
: Ôm Cố Ngu (chưa hoàn thành)
]
Thiếu niên hai tay đút túi, ngậm điếu thuốc ngửa đầu nhìn trời, gió thổi qua gương mặt cậu, mái tóc ngắn khẽ bay, gương mặt trắng nõn hoàn hảo toát lên vẻ u buồn.
Người đi ngang qua đều không khỏi quay đầu lại, thầm nghĩ: Một cậu trai đẹp như vậy đang buồn rầu chuyện gì thế?
“Mẹ nó! Đồ ngu! Thằng thiểu năng trí tuệ!” Giang Dữ Mặc trong lòng tức giận mắng: “Ha ha ha, hệ thống tuyệt đối là não tàn!! Mẹ kiếp bảo tao đi ôm Cố Ngu, ha ha ha ha! Trong đầu toàn chứa phân à?”
Hình phạt lần đầu tiên là bắt tay với Cố Ngu, hình phạt lần thứ hai là ôm Cố Ngu…
“Đờ mờ, chắc nhiệm vụ hình phạt sẽ không phải lúc nào cũng liên quan đến Cố Ngu chứ?!!!” Giang Dữ Mặc không nhịn được hét to.
Vô tình dọa lùi một cô gái trẻ đang định tiến đến xin WeChat.
Hệ thống đổ mồ hôi: [Ký chủ, hôm qua tôi đã muốn nói cho anh biết rồi.]
[Nhiệm vụ thất bại, sẽ nhận được hình phạt ngẫu nhiên, bao gồm nhưng không giới hạn ở việc ôm, bắt tay Cố Ngu, thể hiện sự thân thiện với Cố Ngu trước mặt mọi người, tự tay đút kẹo cho Cố Ngu, v.v.]
Giang Dữ Mặc: “Đệt đệt đệt đệt! Chuyện lớn thế này sao mày không nói sớm!!!”
Đậu má!
Cậu vừa nhìn thấy cái bản mặt của Cố Ngu là đã không nhịn được muốn đánh anh ta rồi, làm mấy việc đó quả thực là muốn lấy mạng cậu!
Hệ thống nhỏ giọng lẩm bẩm: [… À, tối hôm qua tôi có nhắc nhở ký chủ, nhưng ký chủ bảo tôi đừng ồn.]
Giang Dữ Mặc căn bản không nghe rõ nó nói gì: “Hệ thống ngu ngốc, có lần sau nữa tao giết chết mày.”
[Ha ha, ký chủ anh đã quên tôi ở trong đầu anh à, anh làm sao thấy được tôi.]
“Ồ? Vậy mày nói xem tao không hề làm một nhiệm vụ nào, mày làm sao giờ đây?”
[À, hệ thống giám sát sẽ cưỡng chế anh hành động…]
“Tao không sao cả, nhưng mày thì không giống vậy, đã có hệ thống giám sát vậy nhất định có khảo sát đúng không, nếu không đủ tiêu chuẩn, mày có thể bị hệ thống chủ gửi lại xưởng sửa chữa không?”
“Hơn nữa, tao bị giật điện, mày ở trong đầu tao, mày cũng trốn không thoát.”
Mã nguồn của hệ thống như bị đóng băng: [Sao, sao anh biết?]
Giang Dữ Mặc cười lạnh: “Mày đã bị lộ từ lâu rồi, thằng ngốc!”
Hệ thống:…
Các tiền bối khác nói ở chung thân thiện với ký chủ thì nhiệm vụ mới suôn sẻ hơn, tại sao đến chỗ nó lại khác quá vậy?
Giang Dữ Mặc tiếp tục chế giễu: “Hệ thống cũng có thời gian thử việc, xem ra ở đâu cũng phải làm việc quần quật, ôi, tao có năm triệu, tao không cần làm việc quần quật, sướng!”
Hệ thống (như cô vợ nhỏ): [… Nhưng mà, anh vẫn phải làm nhiệm vụ.]
Giang Dữ Mặc: “… f*ck!”
^
Cố Ngu rời khỏi thành phố S trong đêm, đến ba giờ sáng mới về tới thành phố A.
Anh thức dậy lúc bảy giờ sáng, dành một tiếng trong phòng gym, tắm xong thay quần áo xuống lầu, cả biệt thự đang bận rộn chuẩn bị cho tiệc sinh nhật của Cố Du Du vào buổi tối.
Bà Cố đang giúp Cố Du Du chọn lựa váy dạ hội cho buổi tiệc tối nay, mười mấy bộ váy dạ hội đặt may riêng trên giá treo di động, mỗi bộ đều là thiết kế cao cấp trị giá hàng trăm vạn.
“Bộ này tốt, tôn lên vòng eo con thon xinh đẹp, bộ này cũng được, trông chân con dài, nhưng con gái cưng của mẹ vốn chân đã rất dài.”
Bà Cố năm câu nói thì có ba câu là khen, sợ con gái sẽ tự ti.
Tuy rằng ngại ngùng, nhưng quả thật hiệu quả rất tốt.
Cố Du Du hơi thẹn thùng: “Vâng, những bộ quần áo này đều rất đẹp, nhưng con khá thích màu xanh nhạt.”
Bà Cố: “Vậy bộ này được đấy.”
Chọn váy xong, tiếp theo là trang sức.
Trên bàn bày đầy những hộp trang sức lớn bé khác nhau, bà Cố nhiệt tình ướm trang sức lên người Cố Du Du, vừa ướm vừa khoa chân múa tay: “Cái này đẹp, cái này cũng đẹp, ôi chao, con gái của mẹ cũng thật xinh đẹp.”
“Xem ra con đến đúng lúc rồi.” Cố Ngu nói.
Cố Du Du ngẩng đầu: “Chào buổi trưa anh hai.”
Bà Cố nhìn con thứ hai mặc vest phẳng phiu: “Hôm qua nửa đêm mới về, sao không nghỉ ngơi thêm chút nữa.”
“Công ty nhiều việc.” Cố Ngu liếc nhìn sảnh lớn: “Anh cả đâu rồi ạ? Sinh nhật Du Du, anh ấy không định tham gia sao?”
Nhắc đến con trai lớn, bà Cố lại muốn thở dài, từ sau khi Cố lớn phát hiện mình không có thiên phú kinh doanh, mà Cố Ngu lại là một thiên tài trên thương trường, Cố lớn đã bắt đầu công khai nằm im ăn bám em trai.
“Tối qua nó có lẽ lại đi đâu chơi, gần sáng mới về.” Bà Cố giả vờ trách mắng: “Chờ nó dậy mẹ nhất định sẽ nói nó cho thật tốt, cứ ngày đêm đảo lộn thế này, không tốt cho sức khỏe.”
Cố Ngu còn chưa tốt nghiệp đại học đã vào công ty làm việc, bận rộn đến mức không thể phân thân, còn Cố lớn thì ngược lại có nhiều thời gian ở nhà hơn.
“Mẹ có thể thu hết thẻ của anh ấy đi.”
Cố Ngu không đợi bà Cố đáp lời, đưa một hộp quà nhung đỏ được gói ghém tỉ mỉ, đẹp đẽ đến trước mặt Cố Du Du: “Quà, sinh nhật vui vẻ.”
Cố Du Du vui vẻ nhận lấy: “Cảm ơn anh hai.”
Cô muốn nói ân nhân tối nay cũng đến, nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì bà Cố đã che miệng cười nói: “A Ngu, con không biết đâu, Du Du của mẹ đã kết bạn rồi đấy.”
“Ồ? Là thiên kim nhà ai vậy?” Cố Ngu khẽ ngước mắt.
Cố Du Du chắp tay trước ngực, ánh mắt sáng rỡ: “Không phải thiên kim gì ạ, nhưng anh ấy rất tuyệt vời và ưu tú! Tối nay anh ấy cũng đến, đến lúc đó các anh sẽ biết!”
Bà Cố cho rằng “không phải thiên kim” ý chỉ gia cảnh cũng không giàu có: “Không sao, chỉ cần là người tốt là được.”
Cố Du Du gật đầu thật mạnh: “Anh ấy siêu tốt!”
“Phải không? Vậy em hãy chơi thật tốt với cậu ấy, có vấn đề gì thì tìm anh.” Cố Ngu sải bước dài về phía cửa lớn: “Con đến công ty đây.”
Bà Cố: “Trên đường cẩn thận, nhớ về sớm một chút.”
Cố Ngu: “Con sẽ cố gắng.”
Bà Cố ngồi lại trên sofa, trông có vẻ hơi nản lòng.
Cố Du Du mím môi, lấy hết can đảm nói: “Mẹ… ừm, con cảm thấy anh hai nói rất đúng ạ.”
“Hả?” Bà Cố hơi mơ hồ: “Sao con lại nói vậy?”
Cố Du Du cắn cắn môi, cảm thấy với tư cách là đứa con út, nói anh cả không tốt có lẽ không hay lắm: “Không, à, thôi ạ.”
Bà Cố sực tỉnh nhận ra, kinh ngạc vui mừng ôm lấy con gái: “Du Du, mẹ nghe thấy rồi, con cuối cùng cũng gọi mẹ là mẹ rồi!”
~
Trời đang nhá nhem tối, còn chưa hẳn là tối, Giang Dữ Mặc đã nhận được tin nhắn của Cố Du Du.
Cố Du Du
: Ân nhân, ngài đã xuất phát chưa ạ?
Cố Du Du
: Ngài đang ở đâu? Có cần em nhờ người đến đón ngài không ạ?
Lúc đó, Giang Dữ Mặc mới vừa giúp một đứa bé giành lại cây xúc xích từ miệng con chó, vỗ vỗ đầu đứa bé khi nó nói lời cảm ơn.
Giang Dữ Mặc
: Tôi ở quảng trường XX, cô bảo người đến đón tôi đi.
Có xe đón mà thằng ngốc mới không ngồi.
Một buổi trưa, cậu cứu con mèo bị kẹt trên cây, đỡ bà lão/ông lão/người mù qua đường lớn +n lần, giúp cô bé nhặt quả bóng bay rơi xuống hồ…
Hiện tại, cậu đỡ một bà lão không cẩn thận bị ngã, sau đó bị bà ta giữ chặt không cho đi: “Cậu đẩy tôi ngã, đền tiền đi!”
Còn có một ông chú, một bà thím không biết từ đâu xông ra, bao vây cậu, không cho Giang Dữ Mặc thời gian nói chuyện, trực tiếp dùng lời lẽ trách mắng.
Một chiếc xe thể thao màu đỏ rực rỡ lặng lẽ dừng lại bên đường, cô gái tóc xoăn bồng bềnh trên ghế phụ bĩu môi: “Tối nay em cũng muốn đi mà, anh Diệu, anh dẫn em đi cùng nha.”
Từ Phi Diệu thuận miệng qua loa vài câu: “Em muốn đi thì nói trước là tặng quà gì? Nói trước nhé, không thể để anh mất mặt đâu.”
Cô gái tóc xoăn bồng bềnh: “Ôi chao, nhưng dạo này người ta hơi túng thiếu mà.”
“Chụt chụt chụt ~” Cô gái nhiệt tình cọ người, ôm mặt Từ Phi Diệu hôn tới tấp.
“Ha ha ha được rồi được rồi, anh sợ em rồi.”
Từ Phi Diệu tùy tay chuyển cho cô mấy chục vạn, nhìn ra bên ngoài, đột nhiên hứng thú bừng bừng như phát hiện ra chuyện gì thú vị.
Mấy người vây quanh “người trong lòng” kia của Cố Ngu đang kịch liệt “biểu đạt tình cảm”.
“Tôi nhìn thấy rõ ràng, chính là cậu đẩy! Trông mặt mũi sáng sủa thế này, mà tâm địa lại độc ác như vậy!”
“Nếu không phải cậu đẩy, vậy tại sao cậu phải đỡ? Cậu có lòng tốt đến thế sao?”
“Đúng đó đúng đó! Bà lão cũng bảy tám chục tuổi rồi, ngã một cái lỡ không may có lẽ sẽ đi luôn, thằng nhóc cậu đây bụng dạ thật độc ác.”
Mà Giang Dữ Mặc còn không thể đánh người, cậu vừa có ý xấu, vừa định động thủ là sẽ bị giật điện.
Giang Dữ Mặc liền cười, thầm nghĩ: “Hệ thống, mày biết bây giờ tao nghĩ gì không?”
[Nghĩ gì?]
Giang Dữ Mặc: “Tao nghĩ tao thật mẹ nó là một thánh nhân!”
[Ngài cũng thật dám nghĩ!]
Giang Dữ Mặc: “Jesus cũng chưa thánh bằng tao! Tao nói thật!”
“Thằng nhóc cậu cười gì đấy?” Gã trung niên túm lấy cổ áo Giang Dữ Mặc chất vấn.
“Ha! Tại thấy mấy người buồn cười. Không được à?” Giang Dữ Mặc không nhịn được cười.
“Mày!” Gã đàn ông trung niên trông rất cường tráng, vừa mới giơ nắm đấm lên đã bị người phụ nữ trung niên bên cạnh ngăn lại.
“Nghe thím đây, tốn chút tiền là chuyện này sẽ qua.” Người phụ nữ trung niên mặc quần áo đỏ hòa giải: “Chồng tôi tính tình nóng nảy, đôi khi tôi không cản được.”
Giang Dữ Mặc rụt vai, nhíu mày thành hình chữ bát (八), cả mặt lộ vẻ uất ức: “Vậy, vậy mấy người muốn thế nào?”
Từ Phi Diệu cầm điện thoại gọi videocall trực tiếp cho Cố Ngu, Cố Ngu ở đầu dây bên kia đang họp, lần đầu tiên anh cúp máy thẳng thừng.
Từ Phi Diệu tiếp tục gọi lần thứ hai, lần này thì thông.
Vẻ mặt Cố Ngu hơi khó chịu: “Cậu tốt nhất là có chuyện quan trọng.”
“Không phải tôi,” Từ Phi Diệu chuyển camera: “Là cậu ta!”
Trong màn hình, không cần cố tình tìm kiếm, liếc mắt một cái đã chú ý đến thiếu niên bị đám người vây quanh.
Thiếu niên bị gã đàn ông trung niên nắm cổ áo, biểu cảm vừa bối rối vừa hoảng loạn, mà những người khác nghe xong lời gã đàn ông trung niên và bà thím nói thì chỉ trỏ thiếu niên, tiến hành phê bình giáo dục với vẻ mặt cực kỳ không tán thành.
Từ Phi Diệu bổ sung thêm: “Mấy người kia tuyệt đối là dân chuyên nghiệp, còn có cả một quy trình xuất hiện nữa. Chậc chậc chậc, người của cậu bị bắt nạt, cậu có quản không?”
Bị bắt nạt? Ai cơ? Giang Dữ Mặc à? Ha!
“Về sau đừng nhàm chán như thế nữa.” Cố Ngu cụp máy cái rụp, kết thúc videocall.
Từ Phi Diệu lắc đầu: “Chậc chậc chậc, đáng đời cậu không theo đuổi được vợ.”
Cô gái tóc xoăn bồng bềnh trên ghế phụ tò mò hỏi: “Vừa nãy hình như là cậu hai Cố? Anh ấy có người trong lòng rồi sao?”
Là cao thủ nào có thể chinh phục được cậu Hai - đóa hoa cao quý lạnh lùng kia vậy, chị em trong giới chắc không khóc chết mất thôi?
Từ Phi Diệu nhéo mặt cô: “Chuyện không liên quan đến em thì đừng có mà hỏi.”
Cô gái tóc xoăn bồng bềnh gật đầu: “Em biết rồi.” Rồi quay đầu liền lén gửi tin tức này vào trong nhóm Danh viện, thoáng chốc gây ra một làn sóng xôn xao.
Từ Phi Diệu ngẫm nghĩ, gửi tin nhắn cho một người, rất nhanh đã nhận được cả đống ảnh chụp, hắn không ngừng nghỉ chuyển tiếp cho Cố Ngu.
Từ Phi Diệu
: Ánh mắt cậu tốt thật đấy!
Từ Phi Diệu
: Vừa đẹp vừa tốt bụng, cả một buổi chiều đã làm được bao nhiêu việc tốt như vậy!
Từ Phi Diệu
: [Ngón cái.jpg] tôi biết cậu không có thời gian, tôi giúp cậu nhé.
Từ Phi Diệu bảo cô gái tóc xoăn bồng bềnh tìm chỗ đỗ xe gần đó, còn mình thì xuống xe đi nhanh sang bên kia.