Khi Những Ảo Giác Xuất Hiện

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Cố Âm rất khó giải thích tình huống lúc này ——
Chỉ mới ngủ dậy một giấc, cô chẳng hiểu sao trước mắt xuất hiện từng hàng chữ xẹt qua, đủ loại màu sắc, giống hệt sóng bình luận khi xem video.
Cô xoa nhẹ đôi mắt, nhưng những dòng chữ ấy vẫn trôi qua trước mắt cô.
Cố Âm: "...."
Cứu mạng, chẳng lẽ đầu óc cô bị trục trặc? Hay là bị Thẩm Niệm Lâm kia kích động quá mức?
Nghĩ đến đây, Cố Âm nhìn về phía tủ đầu giường bên phải.
Trên mặt tủ bằng gỗ đặt tấm thư mời tinh xảo, trên bìa in mấy chữ lớn bằng font chữ lạ mắt được thiết kế đặc biệt —- tiệc sinh nhật của Vương Tư Kỳ.
Cố Âm: "A!!"
Người này là Vương Tư Kỳ, ngôi sao mới nổi của giới giải trí, cô vừa ra mắt không lâu nhưng đã nhanh chóng nhận được nhiều tài nguyên tốt. Cả sự nghiệp lên như diều gặp gió, nhờ sự hậu thuẫn từ tập đoàn Thẩm thị của Thẩm Niệm Lâm.
Chuyện giữa Thẩm Niệm Lâm và Vương Tư Kỳ không còn là bí mật gì. Họ thường xuyên xuất hiện cùng nhau trên mạng, khiến người ngoài đồn đoán rằng Vương Tư Kỳ có thể tiến thêm một bước, trở thành bà chủ nhà họ Thẩm.
Bà chủ? Nhà họ Thẩm đã có một cô con dâu “xui xẻo” từ lâu.
Giới thiệu lại lần nữa, cô chính là cô con dâu bất hạnh đó, Cố Âm.
Cố Âm và Thẩm Niệm đã kết hôn được một năm, còn chuyện xấu của Thẩm Niệm Lâm với Vương Tư Kỳ cũng đã ồn ào suốt một năm. Vương Tư Kỳ biết đến sự tồn tại của Cố Âm, nhưng không vì thế mà ngừng gửi thư mời sinh nhật cho cô. Nghe nói bữa tiệc này do Thẩm Niệm Lâm bỏ tiền tổ chức.
"Ha— không tức giận, tính tình cô siêu tốt." Cố Âm ngồi xếp bằng trên giường, thở sâu, nở một nụ cười giả trân.
Nửa năm trước, cô đã đưa hồ sơ ly hôn cho Thẩm Niệm Lâm, nhưng anh ta không chịu ký, viện lý do không tốt cho gia đình hai bên. Cố Âm thấy kỳ lạ, nhất là khi anh ta và Vương Tư Kỳ “đồng hành” trên mạng, sao không nghĩ đến chuyện phải giải thích với gia đình?
Hơn nữa, Thẩm Niệm Lâm rất thích đóng kịch, cư xử tử tế trước mặt bố mẹ hai nhà, diễn xuất sinh động như nạn nhân bị báo chí bôi nhọ.
Nếu anh ta bước vào giới giải trí, chắc chắn sẽ còn nổi tiếng hơn cả Vương Tư Kỳ.
[Nữ chính xông lên, không cần phải sợ! Đánh vỡ đầu đôi tra nam tiện nữ đó!!]
Cố Âm: "?"
[Nam chính tra như vậy mà kết HE? Tôi muốn nhìn xem nam chính được tẩy trắng như nào [mỉm cười]]
Cố Âm: "...."
Cố Âm bật dậy khỏi giường, Thẩm Niệm Lâm và Vương Tư Kỳ là cái gì, mạng sống của cô mới là quan trọng.
Cô nhanh chóng gọi điện hẹn lịch đi kiểm tra sức khỏe.
Mỗi năm Cố Âm đều đi khám định kỳ, kết quả năm ngoái cho thấy mọi chỉ số đều bình thường, thậm chí bác sĩ còn khen cô có sức khỏe tốt. Vậy mà chỉ trong một đêm, cô mắc bệnh nguy kịch?!
Trong văn phòng bác sĩ, Cố Âm ngồi không yên đợi kết quả.
"Cô Cố, đã có kết quả khám." Bác sĩ cầm tờ báo vừa có trong tay, bước vào phòng, ngồi xuống đối diện Cố Âm, "Sức khỏe của cô rất tốt, không có vấn đề gì."
"Hả?" Cố Âm tỏ vẻ khó xử, nhưng mấy dòng bình luận vẫn hiện ra trước mắt cô, "Vậy, não bộ tôi thì sao?"
"....." Bác sĩ im lặng một lúc, "Não bộ của cô cũng rất bình thường."
"Đầu óc không có vấn đề?"
".....Không có." Dù vậy, nếu cô tiếp tục hỏi, ông không dám chắc lắm.
Cố Âm nghĩ: "Mắt của tôi cũng không có vấn đề đúng không?"
"Ý cô là cận thị sao? Hình như bên mắt trái của cô tăng hai độ, bình thường chú ý đến thời gian cho mắt nghỉ ngơi."
Cố Âm: "...."
"Ừm....." Cố Âm cân nhắc mở miệng, "Nhưng mà bác sĩ, hình như tôi thấy mình xuất hiện ảo giác."
"Hả?" Sắc mặt vị bác sĩ nghiêm túc hỏi cô: "Ảo giác như nào?"
"Chính là.... Thấy mấy thứ kỳ quái nào đó." Ví dụ như sóng bình luận chẳng hạn.
Bác sĩ phân tích: "Cái này có thể do thần kinh hay căng thẳng tạo thành, có phải gần đây cô có tâm sự không?"
"Ừm.... như lời ông nói thì cũng có." Không lẽ thật sự bị hai người kia làm cho điên rồi.
"Vậy thì đúng rồi, không cần tạo cho mình áp lực quá lớn, thả lỏng chút." Bác sĩ cầm bút lên, viết soàn soạt trên giấy, "Tôi kê đơn thuốc cho cô, cô uống thuốc đúng giờ, buổi tối không nên thức đêm. Chất lượng giấc ngủ cô thế nào?"
"Không tệ lắm." Cho dù ngày hôm qua nhận được thư mời của Vương Tư Kỳ, cũng không ảnh hưởng đến giấc ngủ của cô.
"Thế thì tốt, giữ cho tâm trạng thoải mái, nghỉ ngơi nhiều hơn."
"Được." Cố Âm cầm thuốc về nhà, dựa theo đơn thuốc đã kê uống đúng liều lượng, sau đó nhắm mắt lại, rồi mở ra.
[Tuyệt lắm! Tôi đoán cuối cùng nam chính và nữ chính sẽ ở bên nhau, rất ngọt.]
[??? Lại thêm một người điên rồi.]
Cố Âm: "....."
Bác sĩ, thuốc của ông vô dụng a a a!! Hơn nữa tình hình giống như càng nghiêm trọng hơn!!
Cố Âm nhìn những bình luận trôi này, mơ hồ đoán được nam chính nữ chính mà bọn họ nhắc đến là chỉ cô và Thẩm Niệm Lâm, cho nên nam nữ chính ở bên nhau là cốt truyện quái quỷ gì thế !!!
Cố Âm cam chịu ngồi phịch trên giường.
[Sao nữ chính lại bất động, không phải chết rồi chứ?]
Cố Âm: "....."
Cô giơ tay lên gãi gãi đầu.
[Sao nữ chính còn đang ngủ! Tiệc sinh nhật của Vương Tư Kỳ sắp đến muộn rồi! Nhanh lên đi phá hoại bọn họ đi a a a !!]
Cố Âm: "....."
Không muốn đi, muốn tê liệt.
[Nữ chính phế vật]
.........
Cố Âm ngồi phắt dậy.
Ai? Ai đang mắng cô?! Có bản lĩnh thì đứng trước mặt cô mà mắng, tránh ở sau màn hình gõ bàn phím thì tính là anh hùng gì?
Cô nhanh nhẹn đứng xuống giường, ấn thiết bị liên lạc nội bộ trên tường nói: "Chú Uông, giúp cháu gọi Maggie, Amy, Dennis tất cả đến tất đây, tối nay cháu cần ra ngoài tham gia một bữa tiệc."
"Vâng, bà chủ."
"Sẵn tiện chuẩn bị giúp cháu một món quà sinh nhật, tặng cho cô gái trẻ tuổi."
Lần này đầu bên kia bộ đàm hơi im lặng, sau đó mới tiếp tục truyền đến âm thanh: "Được, bà chủ."
Cố Âm dặn dò xong, đi vào nhà tắm tắm rửa, lúc cô đi ra, đoàn người phụ trách tạo hình cho cô đã chờ dưới phòng khách. Cố Âm kêu bọn họ đi lên phòng để quần áo xa xỉ trên tầng, ngồi ở trước gương nhìn mấy người bọn họ đang làm tóc và móng tay cho cô.
"Không biết đêm nay cô Cố muốn tham gia loại tiệc nào?" Dennis vừa sấy tóc giúp Cố Âm vừa hỏi chuyện tối nay cô đi loại tiệc nào, vì muốn thiết kế tạo hình tóc phù hợp nhất cho cô.
Cố Âm cầm ly nước chanh trên mặt bàn uống một ngụm, thuận miệng trả lời: "Sinh nhật Vương Tư Kỳ."
Phòng để quần áo thoáng im lặng quỷ dị trong một giây, động tác trên tay Dennis và Amy dừng lại, Maggie đang chọn quần áo cho cô sững sờ đứng tại chỗ.
Mặc dù bọn họ gọi cô là cô Cố, nhưng mọi người đều biết cô là bà chủ Thẩm.
Một năm nay, Vương Tư Kỳ ở giới giải trí nổi bật vô cùng, thường xuyên đi lại cùng Thẩm tiên sinh.... Cho nên đêm nay là Tu La Tràng(*) phải không ?
(*)Tu La Tràng (修罗场) là một cụm từ dùng để miêu tả những chiến trường bi thảm, ý chỉ bữa tiệc tối nay giống như chiến trường đó.
Vậy cần phải chuẩn bị cho cô Cố một chiến bào tốt nhất để chiến đấu !!
Cố Âm nhìn chằm chằm trong gương, đôi mắt sáng ngời đảo qua bên trái lại sang bên phải, làm như nhìn thấu tâm tư của ba người: "Cứ thoải mái, không cần làm quá khoa trương."
".....Vâng."
Nếu cô đã nói bọn họ không cần làm quá khoa trương, họ chỉ có thể nghe theo làm như bình thường, nhưng ở một số chi tiết nhỏ, mấy người cố gắng làm công phu hơn.
"Đã chuẩn bị xong, cô Cố."
Nghe Amy nói xong, Cô Âm để điện thoại xuống, đứng lên đến trước gương ngắm toàn thân. Trên người cô đang mặc bộ váy cao cấp mới nhất của Bunny, chiếc váy cổ điển dài mang phong cách thanh lịch, trẻ trung. Phía dưới làn váy đen được điểm xuyết bằng những ren trắng thêu hoa phức tạp nhưng không hề rối mắt, vừa khéo trung hòa sự đơn điệu của váy đen thuần túy.
Đai lưng màu đen trên eo cũng là của Bunny, ở trên còn có logo làm bằng kim loại của hãng.
Bởi vì Bunny là thương hiệu mà Cố Âm thích nhất, cho nên hôm nay Maggie chọn đồ cho cô tất cả đều của Bunny, bao gồm cả vòng cổ ngọc trai trên cổ, kẹp tóc trên đầu và hoa tai.
Cố Âm đứng trước gương, hơi ngửa đầu, cổ váy thiết kế hình chữ V để lộ phần cổ nhỏ nhắn và xương quai xanh khéo léo tinh xảo, nhìn không quá hở hang, lại mang theo mấy phần gợi cảm.
Vì để phối hợp với phong cách thanh lịch ngọt ngào mà bộ váy hôm nay mang lại, Dennis tạo uốn mái tóc thẳng của cô ấy thành kiểu xoăn sóng nước cổ điển, tóc mái cũng được cắt ngắn trên lông mày.
Khuôn mặt Cố Âm vốn là kiểu ngọt ngào thoải mái, kiểu tóc hôm nay khiến cho cô trở nên ngọt ngào hơn, giống như một nàng công chúa nhỏ bước ra từ lâu đài thời cổ xưa.
"Mặt nhỏ, cổ thiên nga, vai vuông góc 90 độ, xương cánh bướm, hoàn mỹ." Dennis đứng bên cạnh nhìn vào bên trong gương dùng hết từ ngữ để khen ngợi.
Cố Âm nhìn anh ta, đang muốn chế nhạo hai câu, thì thấy mấy comment hiện ra như núi lửa bùng nổ, 'ào ào' xuất hiện trước mắt cô.
[A a a a a nữ chính thật ngọt ngào!! Qúa xinh đẹp!! Nam chính có phải bị mù rồi không!!]
[Nữ chính của chúng ta thật giỏi!! Đè bẹp dí Vương Tư Kỳ!!]
[Ôi, đứa con lớn của mẹ, Âm Âm ngày xưa chết rồi T ^ T]
Cố Âm: "....."
Đột nhiên như vậy là sao? Tự nhiên ở đâu ra cô có thêm mẹ rồi ?
Tuy tất cả mọi người đang khen cô, nhưng mà.... sóng comment này có thể che đi được không? Cứ ầm ĩ đến trước mặt cô.
Khi Cố Âm đến Thiên Hạ Cư, bữa tiệc sinh nhật của Vương Tư Kỳ đã bắt đầu được một lúc. Tiệc sinh nhật cô ta được tổ chức ở hội trường lớn nhất trong Thiên Hạ Cư, Thẩm Niệm Lâm ra tay thật hào phóng.
Cố Âm nở một nụ cười, đưa thiệp mời trong tay cho nhân viên đứng ngoài cửa, đợi bọn họ đẩy cửa ra rồi mới nhấc chân đi vào.
Bên trong bữa tiệc, ánh đèn rực rỡ, ăn uống linh đình, dàn nhạc giao hưởng đặc biệt được mời từ nước ngoài, đang tập trung biểu diễn trên sân khấu. Khóe miệng Cố Âm mỉm cười, đưa quà cho người phục vụ, quay người đi về phía trước.
"Má nó, Cố âm đến đây."
Có người nhỏ giọng nói chuyện với nhau, hôm nay ở đây có nhiều nhân vật nổi tiếng đến, có người nhận ra Cố Âm không phải là chuyện kỳ lạ. Cố Âm coi như không nghe thấy, dùy trì nụ cười trên mặt tiếp tục đi vào.
"Nhưng mà, dáng người cô ấy thật tốt."
Tiếng nói chuyện dần dần xa, Cố Âm tùy tiện tìm một góc đứng. Cô lười đi tìm Vương Tư Kỳ, kiểu gì cô ta chẳng đến tìm cô.
Cô cầm một ly rượu dâu tây, nhấp một ngụm, ăn thêm một quả dâu tây khác trong đĩa trái cây.
Hương vị ngọt ngào của dâu tây tan trong khoang miệng, Cố Âm nhướn đôi lông mày được vẽ tinh xảo. Qủa nhiên Thẩm Niệm Lâm bỏ ra rất nhiều tiền, dâu này rất ngọt.
Cô cầm thêm một quả lên ăn.
Một cô gái mặc chiếc váy sáng màu đi tới, cũng cầm một ly rượu dâu. Cô nhìn mặt cô ấy, hình như trước đây chưa từng gặp.
Có thể phát hiện ra Cô Âm đang nhìn mình, cô ấy nghiêng đầu, đứng bên cạnh Cố Âm cười cười: "Xin chào, tôi là Lục Ninh Ninh."
Lục Ninh Ninh? Thiên kim nhà họ Lục? Cố Âm cười lại: "Xin chào, tôi là Cố Âm."
"Chào cô chào cô." Lục Ninh Ninh thoải mái nói chuyện, "Cô là bạn của Vương Tư Kỳ à?"
"Không phải."
"Thật ra tôi cũng không biết cô ta." Lục Ninh Ninh giống như tìm được bạn tri kỉ, còn chạm ly với cô, "Không dám dấu cô, tôi mới từ nước ngoài về, chỗ này tôi không quen biết nhiều người mấy. Do ba bắt tôi đến đây để kết giao thêm nhiều bạn bè."
"À....."
"Nhưng tôi phát hiện, đến đây một chuyến không lỗ, ở đây có nhiều người đẹp trai." Tuy Lục Ninh Ninh không biết mấy ngôi sao nam đó là ai, nhưng không thể ngăn cản được sự thưởng thức của cô. Cô nói đến đây, ánh mắt tỏa sáng nhìn chằm chằm vào nơi đó: "Ví dụ như người kia!!"
Cố Âm nhìn theo tầm mắt cô ấy, thấy một người đàn ông khí chất cao quý đang đi về phía hai người. Dáng người cao lớn, vẻ ngoài xuất chúng, trên người mặc bộ vest được thiết kế riêng, càng làm nổi bật đôi chân dài của anh ta, thu hút sự chú ý của mọi người.
Da anh ta rất trắng, khuôn mặt ưu việt, khóe môi hơi mỉm cười, trên người lộ ra cảm giác xa cách.
"Tôi tuyên bố buổi tối hôm nay anh ta là người đàn ông đẹp trai nhất!!" Lục Ninh Ninh kích động đến mức tay cầm ly rượu hơi run run.
Cố Âm quay đầu, nhìn Lục Ninh Ninh hỏi: "Cô muốn đến xin WeChat à ?"
"Xin WeChat cái gì?" Ánh mắt Lục Ninh Ninh dán chặt trên người nọ, "Tôi trực tiếp tự tin đến chào hỏi, tôi muốn làm quen với anh ấy."