Chương 3: Thứ mà cả VIP cũng không xem được

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi

Chương 3: Thứ mà cả VIP cũng không xem được

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau lưng Thẩm Niệm Lâm đầy những vết sẹo – không phải dấu tích cũ kỹ từ lâu năm trước, mà là những vết còn mới, được để lại trong vài năm gần đây. Cố Âm từng hỏi anh về chúng, nhưng Thẩm Niệm Lâm chỉ lấp lửng đáp qua loa, chẳng nói rõ thực hư.
Thấy anh không muốn nhắc tới, Cố Âm cũng không gặng hỏi thêm. Dù sao thì, chắc chắn chuyện này cũng chẳng vui vẻ gì. Nhưng cô không ngờ rằng, chính những vết sẹo ấy lại thành bằng chứng cô dùng để kiểm chứng một điều – Vương Tư Kỳ hoàn toàn không hề biết đến những vết thương trên lưng Thẩm Niệm Lâm. Điều đó có nghĩa là, cô ta chưa từng ngủ với anh.
Điều này nằm ngoài dự đoán của Cố Âm, khiến cô vô cùng bất ngờ. Như Vương Tư Kỳ từng tuyên bố, Thẩm Niệm Lâm là một người đàn ông bình thường, những chuyện mờ ám giữa hai người đã ồn ào suốt một năm trời. Thế nhưng, hóa ra cả hai lại hoàn toàn trong sạch.
Nếu không phải Cố Âm biết rõ sức mạnh trên giường của Thẩm Niệm Lâm ra sao, có khi cô cũng phải nghi ngờ anh có vấn đề.
Thẩm Niệm Lâm nghe tiếng cửa mở nên quay đầu lại, thoáng ngạc nhiên khi thấy Cố Âm đứng đó.
Tầng mà họ sinh sống được thiết kế với hai phòng ngủ chính đối xứng nhau, nối liền bởi một phòng thay đồ âm tường dùng chung. Bên hông phòng ngủ nữ có một cửa trượt – khi mở ra, hai phòng liền thành một thể; khi đóng lại, mỗi phòng là một không gian riêng biệt.
Khi mới kết hôn, họ sống chung trong một phòng. Nhưng từ khi Cố Âm nộp đơn ly hôn nửa năm trước, Thẩm Niệm Lâm đã dọn sang phòng bên kia, thậm chí còn khóa luôn cửa trượt.
Hôm nay, Cố Âm chính là người mở cánh cửa đó. Thẩm Niệm Lâm không thể không ngạc nhiên.
Anh chớp mắt, sững người trong chốc lát rồi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hỏi: "Anh làm phiền giấc ngủ của em à?"
Cố Âm không đáp, ánh mắt lướt qua người anh rồi hỏi lại: "Sao anh về sớm vậy?"
Thẩm Niệm Lâm mím môi, rút áo ngủ từ trong tủ ra: "Không còn sớm nữa, giờ này là muộn rồi."
"À." Cố Âm trầm ngâm. Hóa ra anh thật sự giữ mình trong sạch. Vậy là anh đang diễn lại vở kịch cũ với cô?
Nhưng tại sao?
"Em còn việc gì nữa không?" Thẩm Niệm Lâm vừa lấy quần áo từ móc vừa hỏi.
Cố Âm nhìn anh, hỏi thẳng: "Hôm nay anh đi đánh nhau đúng không?"
Thẩm Niệm Lâm dừng lại, ánh mắt tối sầm: "Đánh nhau? Em nghe ai nói linh tinh vậy?"
"Không ai cả…" – Chính những bình luận trên mạng đang xôn xao rằng anh đứng trước nhà vệ sinh suýt thì đánh chết người.
"Đừng nghĩ nhiều, nghỉ ngơi sớm đi." Thẩm Niệm Lâm cất áo vào tủ.
Khi anh cúi người, sống lưng uốn cong thành một đường cong hoàn mỹ như chiếc cung đầy sức mạnh. Ánh đèn vàng ấm áp chiếu lên những vết sẹo trên tay và lưng anh, khiến chúng càng thêm nổi bật, nhìn mà xót xa.
Cố Âm như bị thôi thúc bởi điều gì đó, đưa tay chạm nhẹ vào vết sẹo sau lưng anh.
Động tác nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng thân hình anh khẽ run lên.
Tay cô như chạm phải lửa, vội rụt lại. Thẩm Niệm Lâm quay đầu, ánh mắt nóng rực như thiêu đốt da thịt, nóng hơn cả làn da anh.
Theo bản năng, Cố Âm muốn lùi bước, nhưng bị anh bắt lấy cổ tay dễ dàng. Anh kéo cô đến trước mặt, chưa kịp để cô phản kháng, Cố Âm đã vội vàng cúi đầu nhận lỗi: "Xin lỗi, em sai rồi, em thật sự sai rồi, bàn tay đáng ghét này…"
"Muộn rồi." Thẩm Niệm Lâm không nói thêm gì, cúi xuống hôn cô.
[???? Màn hình đen thui ???]
[Uả, có cảnh gì mà cả VIP cao cấp cũng không được xem vậy!!!]
[A a a a tiếp theo đâu rồi, tiếp theo đâu!!![phát điên]]
Cố Âm: "....."
May thật, mấy người không nhìn thấy là tốt.
"Không tập trung?" Thẩm Niệm Lâm cắn nhẹ môi cô, tỏ rõ sự không hài lòng vì cô đang phân tâm, "Xem ra anh chưa đủ cố gắng."
"Không, anh…" Cố Âm chưa kịp nói hết, Thẩm Niệm Lâm đã bế cô lên. Anh bế cô về phòng ngủ, đặt cô lên giường. Chưa kịp ngồi dậy, cô đã bị anh đè xuống.
Phần tiếp theo là thứ mà cả VIP cao cấp cũng không thể xem – một người đàn ông nhịn ăn suốt nửa năm, cuối cùng bắt được vợ nhỏ của mình, không giày vò một trận thì làm sao có thể buông tha?
Cố Âm hoàn toàn cảm nhận được Thẩm Niệm Lâm đang dồn nén đến nghẹt thở. So với trước đây, lần này anh làm mạnh hơn nhiều, có lúc đầu cô suýt đập vào thành giường. Ban đầu cô còn định trách anh làm mình đau, nhưng sau đó, tiếng thở gấp khêu gợi vang lên, anh liên tục gọi tên cô đầy mê say, khiến cô chỉ còn biết thả mình vào khoái cảm tột đỉnh.
Sáng hôm sau, Cố Âm tỉnh dậy trong vòng tay người nào đó. Mở mắt là khuôn mặt đẹp trai của Thẩm Niệm Lâm ở khoảng cách gần, cơn buồn ngủ tan biến ngay lập tức.
Trời ơi, không ngờ tối qua cô lại không chịu nổi sự quyến rũ này, lại ngủ cùng Thẩm Niệm Lâm.
Cô không nên vì tham mà uống cạn ly rượu ấy.
[Bây giờ trời sáng rồi hả?]
[Thấy cô đơn quá ạ [mỉm cười]]
[Có phải nam chính không được nên mới giấu cảnh tiếp theo?]
Cố Âm: "....."
Nếu Thẩm Niệm Lâm mà bị coi là không được, thì trên đời này chắc chẳng còn người đàn ông nào gọi là được nữa.
Thẩm Niệm Lâm bên cạnh khẽ động đậy, dường như sắp tỉnh. Cố Âm như chim non sợ cành cong, không kịp mặc đồ, vội vàng lê thân thể đau nhức chạy vội về phòng mình.
Thẩm Niệm Lâm mở mắt, không thấy Cố Âm đâu, vô thức nhíu mày. Chỗ bên cạnh còn ấm, chắc người vừa mới rời đi. Anh xoa đầu, ngồi dậy, xỏ dép rồi đi sang phòng thay đồ, định kéo cửa.
Cánh cửa đứng im không động.
Thẩm Niệm Lâm nhíu mày sâu hơn: "Cố Âm, sao em lại đóng cửa?"
"Không thì sao?" Giọng Cố Âm vọng ra từ phía sau cửa, "Lần sau cần phục vụ tôi sẽ gọi anh."
Thẩm Niệm Lâm: ". . . . . ."
Anh đứng đó một lúc, rồi khẽ cười, lê dép bỏ đi.
Cố Âm nghe tiếng bước chân xa dần, thở phào nhẹ nhõm. Cô chạy vào phòng tắm, mở nước ấm ngâm mình.
Khi bắt đầu tắm, cô không còn nghe thấy tiếng bình luận ồn ào. Cố Âm dần nhận ra quy luật – thứ nhất, những cảnh trẻ con không nên xem sẽ bị che lại.
Thứ hai, giống như xem phim truyền hình dài tập, cô không cần phải trải qua từng phút trong 24 giờ của nhân vật, mà chỉ theo cốt truyện chính. Vì vậy, bình luận cũng biến mất khi không có cảnh nào diễn ra. Cuối cùng, cô có chức năng vàng mới: máy quay thi thoảng chuyển sang người khác, giúp cô biết được những gì đang xảy ra bên ngoài, như thể cô có thiên lý nhãn.
Nhưng điều này nghĩa là gì? Chẳng lẽ cô đang sống trong một bộ phim?
A, vậy thì...
Nghĩ đến việc cuộc đời mình có thể đã bị người khác viết sẵn từ lâu, Cố Âm bật dậy, cầm điện thoại đổi tên WeChat thành: 'Mệnh tôi do tôi không do trời'.
Bên kia, Thẩm Niệm Lâm tắm rửa sơ qua rồi đến công ty. Buổi họp sáng xong, một đồng nghiệp vội vã chạy theo Trì Hàn hỏi: "Giám đốc Trì, Tổng giám đốc Thẩm có chuyện vui gì à? Hôm nay trông anh ấy vui vẻ quá."
"Sao tôi biết?" Trì Hàn thờ ơ.
Người kia không chịu buông: "Anh theo anh ấy suốt ngày, nói cho tôi biết đi!"
Trì Hàn im lặng, lúc đó một người khác cầm điện thoại chạy tới, hào hứng nói: "Tôi biết rồi! Xem hotsearch chưa? Bữa tiệc sinh nhật Vương Tư Kỳ tối qua lên top 1!"
"Để tôi xem." Người kia háo hức mở điện thoại. "Tôi nói mà, nửa năm nay sếp có khi nào cười nổi đâu? Thì ra là vậy!"
"Đúng rồi, có người thấy hai người họ rời đi cùng nhau!"
"A —— xem ra tối qua tổng giám đốc và cô ta rất vui vẻ ~~"
Trì Hàn liếc hai người cảnh cáo: "Nếu để Thẩm tổng nghe thấy, cẩn thận bị điều sang châu Phi làm việc."
"......" Hai kẻ tò mò lập tức câm lặng.
Cố Âm trong phòng tắm cũng thấy hotsearch. Vương Tư Kỳ hôm nay trở thành tâm điểm, tin tức về cô ta tràn ngập khắp nơi, suýt nữa Cố Âm muốn xóa luôn Weibo. Vương Tư Kỳ đăng ảnh chụp tại bữa tiệc sinh nhật, fan thi nhau khen ngợi.
Ảnh cô ta đứng nói chuyện cùng một đạo diễn nổi tiếng được lan truyền rộng rãi, dự đoán bộ phim tiếp theo sẽ là hợp tác giữa hai người.
Chưa dừng lại ở đó, các tài khoản marketing còn lôi Thẩm Niệm Lâm vào, thổi phồng rằng chính anh là người tổ chức sinh nhật hoành tráng cho Vương Tư Kỳ, kèm theo ảnh hai người đứng chung khung hình.
Cố Âm hừ lạnh, lướt xuống.
Dưới đó có người nhắc đến chuyện Vương Tư Kỳ là người thứ ba, nhưng bình luận này quá yếu ớt, nhanh chóng bị fan của cô ta vùi dập.
Thực ra chuyện này vẫn có người nói, nhưng hình như bị ai đó dập xuống, không thể nổi lên.
Cố Âm nghĩ, chắc lại là tay Thẩm Niệm Lâm giở trò. Đúng lúc đó, điện thoại 'ting' một tiếng.
Lục Ninh Ninh: [Mẹ ơi giờ mình mới biết Thẩm Niệm Lâm là chồng cậu!! Thế sao tối qua cậu còn đi dự tiệc sinh nhật Vương Tư Kỳ!!]
Cố Âm cầm điện thoại, thong thả trả lời: [Cô ta gửi thiệp mời.]
Lục Ninh Ninh: [...... Đúng là mặt dày? Giờ người phá hoại gia đình người khác đều ngang ngược vậy à??]
Lục Ninh Ninh: [Sao tối qua cậu không nói cho mình biết!! Để mình vào chửi cho hả giận!!]
Cố Âm bật cười. Cô và Lục Ninh Ninh chỉ mới quen nhau tối qua, nhưng cô gái này thật sự nhiệt tình: "Không sao, mình nghĩ thoáng thôi."
Lục Ninh Ninh: ......?
Trong hai người, rốt cuộc ai mới là nạn nhân của người thứ ba vậy!!
Lục Ninh Ninh: [Hôm nay mình bắt đầu đi làm ở bệnh viện, lần khác rủ cậu đi chơi]
Cố Âm gật gù, nhớ ra nhà họ Lục có bệnh viện riêng, bèn gửi biểu tượng 'ok' cho Lục Ninh Ninh, rồi thay đồ đến công ty.
Gia đình Cố Âm làm bất động sản, chuyên khai thác, bán và cho thuê đất. Cố Âm học thiết kế nội thất, thường phụ công ty thiết kế nhà hoặc vẽ nội thất cho khách hàng lớn. Vì thiết kế của cô được yêu thích, các căn hộ do cô thiết kế bán rất chạy, hiện công ty đang để cô đứng tên một số dự án để thu hút khách tham quan.
Gia tộc Cố là một tập đoàn lớn, ngoài ba và chú cô, còn có ba người anh trai. Bình thường cô không phải chịu áp lực, chỉ cần làm điều mình thích.
Hiện tại, cô đang phụ trách một dự án chung cư nhỏ. Trước đây cô chủ yếu làm biệt thự, lần đầu làm căn hộ nhỏ, với cô là thử thách mới mẻ.
Vì tối qua 'phóng túng' với Thẩm Niệm Lâm, hôm nay cô về sớm trước giờ tan làm. Dù sao, cô không cần phải đi – về đúng giờ, chỉ cần hoàn thành công việc đúng hạn là được.
Về đến nhà, cô thấy phòng khách đầy dâu tây. Từ xa đã ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào. Những trái dâu được rửa sạch, đỏ au, căng mọng, to hơn cả trứng chim.
Cố Âm cầm một trái nếm thử, gọi quản gia đi ngang qua: "Chú Uông, dâu này mua ở đâu vậy? Ngon quá."
Chú Uông dừng lại: "Bà chủ, cái này do ông chủ đặt người mang tới, hái từ vườn mới xuống, tươi lắm."
Cố Âm nhướng mày, Thẩm Niệm Lâm ư? Cô cắn thêm miếng dâu, suy nghĩ.
Hình như loại dâu này giống với dâu ở tiệc sinh nhật Vương Tư Kỳ tối qua, nhưng hôm nay ngọt hơn một chút.
Tên khốn Thẩm Niệm Lâm này, chẳng lẽ đã âm thầm quan sát cô?
"Ông chủ không bao giờ ăn mấy thứ này, chắc chắn là mua cho bà chủ." Chú Uông nhân cơ hội thêm một câu.
Cố Âm: "......"
Chú Uông, chú nhận được bao nhiêu tiền trà nước từ Thẩm Niệm Lâm vậy?