Chương 31: Vợ anh đang ở trong tay tôi

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi

Chương 31: Vợ anh đang ở trong tay tôi

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Tâm Dật nhanh chóng nhận ra mình đã bị bắt cóc – và hơn hết, cô ta đang bị thay thế cho Cố Âm.
Việc cô ta muốn đổi thân phận với Cố Âm chưa bao giờ bao gồm cả việc bị bắt làm con tin!
Mọi cảm giác thỏa mãn vừa nếm trải phút chốc tan biến, thay vào đó là nỗi lo lắng và sợ hãi tột cùng.
Cô ta không biết những kẻ này là ai, vì sao lại nhắm đến Cố Âm. Nếu chỉ đòi tiền thì còn có thể thương lượng, nhưng nếu có mục đích khác…
Bạch Tâm Dật cắn chặt đôi môi tái nhợt, lòng đầy oán hận. Tại sao? Tại sao lại là cô ta bị trói? Trời đất sao cứ mãi đối xử bất công với cô như vậy?
Vất vả lắm mới đổi được thân phận như mong muốn, chưa kịp tận hưởng chút lợi ích nào, đã bị đánh thuốc mê, quẳng vào xe như một bao tải.
Đang lúc Bạch Tâm Dật chất vấn số phận, chiếc xe dừng lại sau một hành trình dài xóc nảy. Cô ta căng thẳng, lòng tràn ngập nỗi sợ hãi trước những điều sắp xảy đến.
Cô nhắm nghiền mắt, giả vờ vẫn đang bất tỉnh, hy vọng trì hoãn thêm chút thời gian. Thẩm Niệm Lâm đã bố trí vệ sĩ dày đặc quanh biệt thự để bảo vệ Cố Âm. Chắc chắn họ sẽ phát hiện cô bị bắt.
Đúng rồi, chỉ cần cô cố gắng kiên trì chờ Thẩm Niệm Lâm tới cứu, mọi chuyện sẽ ổn!
Chưa kịp nghĩ xong, một bát nước lạnh bất ngờ đổ ập xuống mặt.
– Giả vờ cái gì nữa? Tao biết mày tỉnh từ lâu rồi. Mở mắt ra ngay, đừng buộc tao phải động thủ! – Giọng nói của một trong những kẻ bắt cóc vang lên, đầy vẻ bực bội và không kiên nhẫn.
Sợ hãi, Bạch Tâm Dật không dám giả vờ thêm, đành mở mắt ra. Tay cô bị trói sau lưng, đau rát buốt, chân tuy còn đi được nhưng không thể chạy trốn.
– Xuống xe nhanh! – Chúng xô đẩy thô bạo. Bạch Tâm Dật loạng choạng, suýt ngã sấp mặt xuống đất. Cô liếc nhìn chúng, lập tức bị mấy ánh mắt hung dữ trừng lại: – Nhìn cái gì? Tin tao móc mắt mày ra không?
Bị dọa đến tái mặt, Bạch Tâm Dật run rẩy bước vào căn phòng nhỏ phía trước.
Xung quanh là những dãy núi bao bọc, rõ ràng đang ở sâu trong rừng núi. Cô không biết mình đang ở đâu. Nếu Thẩm Niệm Lâm không tìm được, cô phải làm sao?
– Đại ca… các anh có bắt nhầm người không? – Do quá sợ hãi, giọng Bạch Tâm Dật run run. Dù trời mới vào xuân, nhưng nước hắt vào mặt cô vừa rồi lạnh như băng, khiến cô run lập cập không ngừng.
– Nhầm cái gì? Mày dám nghi ngờ năng lực của tao? – Những tên bắt cóc trừng mắt đầy vẻ tàn ác. – Tao không chấp nhận sự sỉ nhục kiểu này!
– … – Bạch Tâm Dật chưa kịp nói thêm đã bị đẩy mạnh, ngã phịch xuống đất. Ngôi nhà đã lâu không người ở, khắp nơi phủ đầy bụi bặm. Cô ngã xuống khiến bụi tung mù mịt, hít phải liền ho sù sụ không ngớt.
– Tự xem đây có phải bắt nhầm người không. – Chúng ném một tấm ảnh xuống. Cô cúi đầu nhìn – người trong ảnh là Cố Âm.
Hiện giờ, trong mắt chúng, cô chính là Cố Âm. Chắc chắn chúng sẽ không dễ dàng buông tha.
– Đại ca à, nếu anh muốn tiền, cứ gọi cho gia đình tôi. Nhà tôi rất giàu, họ sẽ đưa tiền cho anh. – Bạch Tâm Dật van xin, ánh mắt cầu khẩn.
Tên bắt cóc lạnh lùng nhìn cô từ trên cao: – Mày định chỉ đạo tao à? Tao biết lúc nào cần gọi, không cần mày phải dạy!
Nói xong, hắn không chút nhân nhượng kéo cô đứng dậy, ném mạnh vào vách tường, dằn mặt: – Ở yên đây mà ngoan, đừng hòng chạy trốn. Không thì tao đánh gãy chân mày!
Để lại vài câu đe dọa, chúng rời khỏi phòng và khóa trái cửa. Bạch Tâm Dật co rúm người vào góc tường, toàn thân run rẩy không ngừng. Do bị xô đẩy liên tục từ lúc bị bắt, vết thương trên chân đã rách ra, rỉ máu, nhưng cô chẳng còn tâm trí để quan tâm.
Trong cơn hoảng loạn, cô nghe thấy tiếng xe khởi động rời đi. Ngẩng đầu nhìn quanh, cô phát hiện trên cửa sổ có một khe hở, liền bò đến gần, nhìn ra ngoài.
Không nhầm, chiếc xe chở cô đến đây đã đi rồi. Trong đầu cô lập tức hiện lên ý nghĩ: Trên xe lúc nãy chỉ có hai người bắt cô. Giờ có ít nhất một tên rời đi – nghĩa là bên ngoài chỉ còn một tên canh giữ. Biết đâu, cô có thể trốn thoát!
Cô thử đẩy cửa sổ, phát hiện bị đóng chặt bằng những thanh gỗ. Các cây đinh đóng vào gỗ đã rỉ sét, có vẻ bị đóng từ lâu. May mắn thay, một vài cái đinh hơi lỏng, có thể vặn ra được.
Hy vọng bừng lên trong tim. Dù không biết nơi này là đâu, nhưng trốn được còn hơn bị nhốt đến chết. Cô cẩn thận vặn từng cái đinh, sợ tạo tiếng động thu hút sự chú ý của tên canh gác.
Sau khi rút được hai cây đinh, một khe hở nhỏ hiện ra. Người lớn khó chui qua, nhưng Bạch Tâm Dật nhỏ nhắn, gầy gò – cố một chút là có thể thoát được.
Cô đứng cạnh cửa sổ, quan sát xung quanh. Thấy yên lặng, cô lập tức chớp thời cơ, bò lên cửa, cố chui ra ngoài qua khe hở.
Vừa nhảy xuống đất, tim cô đập thình thịch. Cô thoát rồi! Nhưng cô biết, may mắn mới chỉ bắt đầu – chưa thể kết thúc ở nơi quỷ quái này.
Cô hít một hơi thật sâu, không dám chần chừ, chạy thẳng về phía trước. Chưa chạy được mấy bước, một bàn tay mạnh mẽ túm lấy cô từ phía sau, kéo phịch xuống đất.
Lần này, cô bị xô rất mạnh, đau đến mức co quắp trên mặt đất, không thể đứng lên. Một tên bắt cóc đã phát hiện, ngồi xuống, vỗ mạnh vào mặt cô: – Chạy à? Sao không chạy tiếp đi?
– Xin lỗi… em sai rồi… em sẽ không bao giờ… chạy nữa. – Bạch Tâm Dật run sợ, liên tục van xin. Nhưng hắn vẫn rút một con dao nhỏ, áp sát vào mặt cô.
– Xem ra không dạy cho mày một bài học thì không được. – Hắn đe dọa. – Mày chọn đi: tao cắt tai, hay moi tròng mắt một bên?
– Đừng… em không dám nữa… anh đừng làm vậy! – Bạch Tâm Dật thực sự khiếp sợ, nước mắt tuôn rơi không ngừng. – Các anh muốn tiền, đúng không? Em cho anh, bao nhiêu cũng được!
– Tiền tao muốn. Mắt mày tao cũng muốn. – Hắn nói, rồi dùng mũi dao nhọn chĩa thẳng vào mắt cô.
Bạch Tâm Dật tuyệt vọng nhắm nghiền mắt, khóc nức nở: – Đừng mà… tha cho em đi… các anh thật sự bắt nhầm người… em không phải Cố Âm!
*
Trong sân nhà thầy Hồ, bỗng xuất hiện một người đàn ông ăn mặc chỉnh tề. Lão Hồ giật mình, vội nở nụ cười chào đón: – Ơ, chẳng phải đại sư Thường đây sao? Gió nào đưa ngài đến đây?
Người được gọi là đại sư Thường cười nhẹ nhìn hắn: – Tiểu Hồ, tôi từng nói với anh rồi: anh muốn xem tướng, được. Nhưng nếu dùng chút thuật nhỏ mọn để làm điều xấu, tôi sẽ đưa anh trở về nơi anh thuộc về.
– Này… sao có thể? – Thầy Hồ cười gượng. – Tôi làm gì xấu đâu?
Đại sư Thường cười mỉa mai: – Chuyện nhà họ Cố… anh thật sự thấy mình chưa làm gì sai sao?
– Chuyện này… này… – Thầy Hồ ấp úng, tránh ánh mắt. – Chỉ là một thủ thuật lừa mắt đơn giản thôi, sao lại khiến ngài phải động thủ?
Hắn nói nửa thật nửa dối. Dù hắn đã nói dối Bạch Tâm Dật rằng đây là thuật huyền bí, không thể giải, để moi tiền từ cô ta, nhưng thực chất, đây chỉ là một trò lừa đơn giản. Cách hóa giải cũng dễ dàng: chỉ cần Bạch Tâm Dật thừa nhận mình không phải Cố Âm, thủ thuật sẽ tự mất hiệu lực.
Tất nhiên, hắn không bao giờ nói sự thật đó với cô.
Đại sư Thường thu lại nụ cười, nghiêm giọng cảnh cáo: – Lần này, tiểu thư nhà họ Cố là người tốt, được trời phù hộ, nên mới hóa nguy thành an. Nhưng nếu có lần sau…
– Ngàn lần xin lỗi! Tuyệt đối không có lần sau! – Thầy Hồ vội vàng dập đầu.
(*) Đại sư Thường – một nhân vật từng xuất hiện trong tác phẩm khác của tác giả, chuyên về những điều huyền bí, tâm linh và pháp thuật :))
*
Trong biệt thự, Cố Âm mơ màng nghe thấy tiếng gọi:
– Cố Âm, Cố Âm… dậy đi, dậy nào…
Cố Âm mở mắt, dần nhận ra khuôn mặt Lục Ninh Ninh.
– Ninh Ninh?
– Cậu tỉnh rồi à? – Lục Ninh Ninh nhìn cô với ánh mắt bất lực. – Mới sáng cậu đã gọi tụi tớ tới chơi mạt chược, thế mà cậu lại nằm ngủ ngon lành ở đây.
– Hả… – Cố Âm lắc đầu, từ từ tỉnh táo lại. Cô nhớ rất rõ, trước khi ngất đi, Bạch Tâm Dật đã đến, nói lung tung một hồi, rồi bỏ thuốc vào nước cho cô uống… bảo rằng cô sẽ biến thành cô ấy…
– Ninh Ninh, tớ là ai? – Cố Âm hỏi.
Lục Ninh Ninh nhăn mặt, đưa tay sờ trán cô: – Cậu không sốt mà sao ngớ ngẩn thế?
Cố Âm: – …
– Chị dâu, còn chơi nữa không? Không thì em về ngủ bù. – Bách Ngật đứng ở cửa phòng khách, vừa ngáp vừa hỏi.
Cố Âm im lặng một lúc, rồi từ từ hiểu ra.
Quả nhiên, Bạch Tâm Dật đã bị một tên thầy bói lừa gạt! Có gì thay đổi đâu!
Thế mà cô còn suýt tin thật. Đúng là uổng công học hành nhiều năm!
– Bạch Tâm Dật đâu rồi? – Cô hỏi.
Lục Ninh Ninh: – Không biết. Tụi tớ thấy cậu không quay lại nên ra tìm. Lúc đến chỉ thấy mỗi cậu ở đây thôi.
Bách Ngật: – Chắc đi rồi.
Cố Âm nghĩ cũng phải. Khi phát hiện kế hoạch thất bại, Bạch Tâm Dật chắc chắn sẽ tìm thầy Hồ kia để đòi lại tiền.
Giờ báo cảnh sát còn kịp!
– Đi thôi, tiếp tục chơi mạt chược! – Cố Âm gạt bỏ suy nghĩ về Bạch Tâm Dật, nắm tay Lục Ninh Ninh quay lại vườn hoa trong nhà kính.
Lúc Thẩm Niệm Lâm trở về, cả nhóm mới tiếp tục ván bài. Hôm nay anh đến bệnh viện làm thủ tục cho Nguyên Bảo xuất viện. Bác sĩ cho biết tình trạng của bé cún đã ổn định, có thể về nhà nghỉ ngơi.
Thêm nữa, Bách Ngật gọi anh báo Bạch Tâm Dật đến biệt thự tìm Cố Âm. Anh lo xảy ra chuyện nên về sớm.
– Gâu gâu! – Nguyên Bảo vừa thấy Cố Âm liền chạy ùa tới, quấn quýt không rời. Cố Âm mừng rỡ, ôm chặt lấy nó, vuốt ve: – Nguyên Bảo, mày không sao chứ?
– Gâu!
– Cún cưng, ở bệnh viện vài ngày hình như gầy đi rồi. Về sẽ bồi bổ cho mày thật tốt.
Thẩm Niệm Lâm ngồi xuống, xoa đầu Nguyên Bảo: – Bác sĩ dặn vài ngày này không nên ăn quá nhiều, cần chú ý chế độ ăn và nghỉ ngơi.
– Được, để vài hôm nữa rồi bồi bổ.
– Nguyên Bảo~ mày về rồi à~ – Cố Nhuận Hi nghe tin cũng chạy tới. Con chó thân thiết cọ cọ vào người bé, vui mừng sủa gâu gâu.
– Nhuận Nhuận, sức khỏe Nguyên Bảo còn yếu, phải nghỉ ngơi nhiều. – Cố Âm lo con trai kéo nó đi chơi nên dặn trước. Cố Nhuận Hi ngoan ngoãn gật đầu: – Vậy Nguyên Bảo phải nghe lời đi ngủ, Nhuận Nhuận sẽ đi cùng.
– Gâu.
Phương Tuệ dắt người và chó đi nghỉ, Cố Âm quay lại bàn mạt chược. Thẩm Niệm Lâm vừa định nói gì thì điện thoại reo.
Anh nhíu mày, bước sang một bên nhận máy: – Ai?
Đầu dây bên kia không trả lời, chỉ dùng thiết bị đổi giọng, lạnh lùng nói: – Vợ mày đang trong tay bọn tao.
– … – Thẩm Niệm Lâm liếc nhìn Cố Âm đang ngồi chơi mạt chược, mặt không chút biểu cảm. – Anh gọi nhầm số.