Chương 45: Anh Không Muốn Em Gặp Lại Anh Ta

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi

Chương 45: Anh Không Muốn Em Gặp Lại Anh Ta

Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mặt Cố Âm bỗng nóng bừng sau khi nghe anh nói, cô cúi đầu càng thấp hơn. Thẩm Niệm Lâm bật cười, lồng ngực khẽ rung: "Em định tự chôn mình vào ngực anh đến nghẹt thở luôn à?"
Cố Âm ngọ nguậy vài cái trong lòng anh rồi mới ngẩng đầu lên: "Anh đã bắt được nội gián chưa?"
"Ừ." Thẩm Niệm Lâm gật đầu, "Kế hoạch gậy ông đập lưng ông lần này rất suôn sẻ, cũng nhờ có màn diễn xuất của em ở sân bay."
Cố Âm: "......"
Cô nghẹn mũi hỏi: "Là Trì Hàn đúng không?"
Thẩm Niệm Lâm hơi bất ngờ: "Sao em biết?"
"À, em đoán thôi." Dù sao theo bình luận thì nhân vật được đặt tên hẳn hoi chắc chắn không phải dạng vừa, "Anh ta bị tập đoàn Đại Phong mua chuộc từ bao giờ?"
"Nói anh ta bị mua chuộc thì không bằng nói anh ta đang lợi dụng tập đoàn Đại Phong để chống lại Thẩm thị." Thẩm Niệm Lâm xoa đầu cô, "Giờ em dậy ăn sáng trước đi, rồi anh sẽ kể rõ mọi chuyện cho em nghe sau."
"Ừm." Cố Âm gật đầu, lại hỏi, "Anh lệch múi giờ rồi còn gì, hay là anh ngủ trước đi."
Dạo này chắc Thẩm Niệm Lâm bận rộn lắm, lại còn bay đi bay về giữa hai nước, dù có là người sắt cũng khó giấu được vẻ mệt mỏi.
Huống chi anh đâu phải người sắt, giờ trong mắt Cố Âm, anh như một món đồ thủy tinh mong manh, cần phải nâng niu thật kỹ.
"Anh vẫn ổn mà."
"Anh còn quầng thâm dưới mắt mà còn gồng." Cố Âm bước xuống giường, nhường chỗ cho anh, "Anh lên ngủ đi."
Thẩm Niệm Lâm đành cởi áo vest, bất lực cười: "Anh đi tắm trước rồi ngủ."
"Được." Cố Âm gật đầu, bỗng nhớ ra hỏi, "Đúng rồi, Nhuận Nhuận đâu rồi?"
[Ha ha ha ha ha, cuối cùng cô mới nhớ đến con trai mình]
[Nhuận Nhuận: Mình vẫn là người thừa...]
[Tình cảm cha mẹ là thật mà...]
Cố Âm: "......"
Thẩm Niệm Lâm: "Sáng nay Nhuận Nhuận dậy sớm, anh dặn con không được đánh thức em."
"À... vậy em đi rửa mặt rồi xuống ăn sáng đây." Cố Âm vụt chạy vào nhà tắm, lấy bàn chải đánh răng và kem. Thẩm Niệm Lâm đi theo sau, thong thả cởi từng món đồ.
"......" Bàn chải điện trong tay Cố Âm vẫn đang hoạt động, cô ngơ ngác, "Anh làm gì thế?"
Thẩm Niệm Lâm nhìn cô rất vô tội: "Không phải em bảo anh đi tắm rồi ngủ một giấc sao?"
"......" Nhưng có cần phải cởi đồ ngay trước mặt cô không?
[Nam chính ám chỉ quá rõ rồi, nữ chính biết phải làm gì rồi chứ?]
[Nhưng mà, nam chính còn sức làm chuyện đó không vậy?]
[Làm xong là có sức thôi [cười]]
[Cố lên nào, nam chính!]
Cố Âm: "......"
Cô nhanh tay đánh răng xong, chưa kịp rửa mặt đã vội vàng đẩy Thẩm Niệm Lâm – người đang chuẩn bị cởi đồ tiếp – ra khỏi nhà tắm.
Hôm nay Cố Âm vẫn không đi làm, Cố Từ tức giận liền gọi điện mắng cô một trận. Đúng lúc giữa trưa, Thẩm Niệm Lâm đặt báo thức dậy đúng giờ ăn. Xuống tầng, anh nghe thấy tiếng Cố Âm đang nói chuyện điện thoại, liền đi đến hỏi: "Ai vậy?"
"Cố Từ." Cố Âm đưa điện thoại ra xa, thì thầm với anh, "Hôm nay em nghỉ nên anh ấy gọi đến mắng."
Thẩm Niệm Lâm nhíu mày, giật lấy điện thoại: "Tôi là Thẩm Niệm Lâm."
"......" Đầu dây bên kia im bặt, hai giây sau Cố Từ mới cười gượng, "Em rể về rồi à?"
"Vâng, vừa về sáng nay." Thẩm Niệm Lâm nhẹ nhàng hỏi, "Anh tìm Cố Âm có việc gì?"
"Cũng không có gì quan trọng." Anh ta và Thẩm Niệm Lâm về cấp bậc là ngang nhau ở công ty, vậy mà lúc nói chuyện lại cảm giác như mình đang báo cáo với cấp trên?
"Không có gì quan trọng thì tôi tắt đây." Thẩm Niệm Lâm nói xong, không do dự tắt máy.
Cố Từ: "....."
Mẹ kiếp, có chồng chống lưng giỏi lắm à? Giả bộ không thấy anh ta cũng cần ai chống lưng chắc?
Cố Từ càng nghĩ càng tức, liền gọi ngay cho ba mình: "Ba, Cố Âm nó bắt nạt con!"
Ba Cố Từ: ".....Cút đi, mày đúng là đồ vô dụng."
Cố Từ: "......." :)
Cố Âm ngồi đối diện Thẩm Niệm Lâm cười khúc khích: "Anh làm vậy chắc Cố Từ tức xì khói rồi."
"Tức chết thì kệ, ai thèm quan tâm."
"......." Quá tàn nhẫn. Cố Âm lấy lại điện thoại, "Nhưng mà em đã nghỉ hai ngày rồi, kiểu gì mai em cũng phải đi làm thôi.
Thẩm Niệm Lâm ngồi xuống: "Thời gian trước em vất vả nhiều, nghỉ thêm vài ngày cũng không sao mà."
Cố Âm lắc đầu: "Em cứ nghỉ tiếp, Cố Từ sẽ nổ tung mất. Việc họp báo xong rồi nhưng vẫn còn nhiều thứ phải xử lý, em không thể cứ tùy hứng mãi được."
"Em tùy hứng một chút cũng được." Thẩm Niệm Lâm đưa tay vén nhẹ mái tóc bên tai cô ra sau, "Anh thích em ngang bướng như vậy."
Tim Cố Âm lại đập thình thịch vì câu nói ấy. Cô biết mình xong rồi – trước kia Thẩm Niệm Lâm có trêu cô cũng không dễ rung động như bây giờ aaaaaa.
"Ai da, tiếc thật là Cố Từ không phải anh." Cố Âm cố tình nói linh tinh để che giấu cảm xúc.
Thẩm Niệm Lâm cười: "Nếu anh ấy còn dám mắng em, cứ nói với anh, anh mắng lại giúp em."
".....Đừng, nghe như hai đứa học sinh cãi nhau vậy."
"Ba mẹ, hai người còn ngồi đây làm gì, ăn cơm đi!" Cố Nhuận Hi – tín đồ ăn uống – chạy tới gọi ba mẹ.
Cả nhà vào bàn ăn trưa. Cố Âm bưng bát, liếc nhìn người bên cạnh: "Sao anh không ngủ thêm chút nữa?"
Thẩm Niệm Lâm: "Sợ ngủ nhiều tối không ngủ được, anh không sao."
Nói xong, anh nhìn cô, dò hỏi: "Dạo này em còn ghé viện thăm Quan Dự không?"
Cố Âm dừng đũa gắp rau, thành thật đáp: "Trước kia em đều đến mỗi sáng, hôm nay thì chưa đi."
"Ừ." Thẩm Niệm Lâm đáp, giọng không cảm xúc.
Cố Âm bỗng thấy lòng khó chịu. Cô nhớ lại những lời Nhạc Dịch Hàm trách móc – Thẩm Niệm Lâm nằm viện hai năm, trải qua hơn mười cuộc phẫu thuật lớn nhỏ, vậy mà cô chưa từng chăm sóc anh dù chỉ một ngày.
Ngược lại với Quan Dự, cô hỏi han tận tình, thậm chí thời gian đầu còn vì anh ta mà lơ là Thẩm Niệm Lâm và Cố Nhuận Hi.
Nếu không xảy ra những chuyện này, liệu cô có đồng ý đi nước ngoài chữa bệnh cùng Quan Dự không?
"Thẩm Niệm Lâm..."
"Em không cần nói gì cả, anh hiểu." Thẩm Niệm Lâm cắt ngang, anh hiểu rõ tính cách cô, Quan Dự cũng hiểu nên mới lợi dụng điều đó để đưa cô đi.
Cố Âm thấy đau lòng, nhưng chuyện đã qua thì không thể thay đổi, cô chỉ biết nói: "Chiều nay em sẽ đến bệnh viện, nói rõ với anh ta là em không đi nước ngoài cùng nữa."
Trước đó, vì bên Thẩm Niệm Lâm có nội gián, cô sợ động chạm sẽ ảnh hưởng đến anh nên kéo dài thời gian. Giờ đã xử lý xong, không cần phải giả vờ nữa.
Thẩm Niệm Lâm nhìn cô, im lặng một lúc rồi nói: "Chiều nay anh sẽ đến gặp anh ta, và báo cho anh ta biết. Anh không muốn em gặp lại anh ta nữa."
Tim Cố Âm nhói lên, rồi cô khẽ gật đầu: "Ừ, được."
Sau bữa trưa, Thẩm Niệm Lâm lên tầng thay vest, chuẩn bị đến bệnh viện gặp Quan Dự. Cố Âm lo anh kích động, định dặn vài câu thì điện thoại reo – Cố Từ gọi.
...... Chỉ vì hai hôm không đi làm mà anh ấy ghét cô đến vậy sao!
Cố Âm bấm máy, định nói chuyện rõ ràng, chưa kịp lên tiếng đã nghe Cố Từ nói trước: "Quách Vĩ khai rồi! Hắn nói người liên lạc với hắn là người từ tập đoàn Đại Phong."
Cố Âm ngạc nhiên: "Sao tự nhiên hắn lại khai?"
"Anh cũng không rõ, nhưng cảnh sát nói sáng nay bạn của Thẩm Niệm Lâm – ông chủ Tước Dạ – vào trại giam thăm Quách Vĩ. Hai người nói chuyện một lúc, rồi bỗng nhiên hắn khai!"
Cố Âm nhớ Thẩm Niệm Lâm từng nhắc, chắc là họ đã tra ra được gì đó.
"Em biết rồi, hắn khai thì tốt, cứ thế mà xử lý tiếp."
"Ừ, bên anh sẽ theo dõi, còn dự án..."
"Anh yên tâm, mai em đi làm!"
Cố Từ nghe vậy mới yên tâm: "Coi như em còn chút lương tâm! Đừng có nói với chồng em là anh ép em đấy!"
"Anh yên tâm, anh ấy thông minh lắm, không cần em nói cũng biết mà!"
Cố Từ: "......."
Tạm biệt.
Vừa cúp máy, Thẩm Niệm Lâm đã thay đồ xong, bước đến. Thấy Cố Âm vẫn đang điện thoại, anh không nhịn được hỏi: "Cố Từ lại gọi à?"
"Ừ." Cố Âm gật đầu, "Anh ấy nói Quách Vĩ đã khai thật rồi, là người từ Đại Phong sai hắn trộm bản thiết kế."
"Ừ." Thẩm Niệm Lâm đáp, vẻ mặt chẳng ngạc nhiên.
Cố Âm tò mò: "Anh làm thế nào để hắn khai?"
Thẩm Niệm Lâm cười nhìn cô: "Ai cũng có điểm yếu. Hắn không sợ tù, nhưng sợ điều khác."
Cố Âm nổi da gà: "Nhìn nụ cười của Thẩm tổng, em biết chắc có người sắp xui xẻo rồi."
Thẩm Niệm Lâm cười khẽ, bước tới ôm eo, cúi đầu hôn cô: "Đợi anh về."
"Ừm..." Cố Âm bị hôn, tai đỏ ửng, cảm thấy mình ngày càng yếu đuối.
Giờ đây cô thực sự không chịu nổi khi Thẩm Niệm Lâm trêu chọc.
Thẩm Niệm Lâm không nhịn được hôn thêm một cái: "Cố Âm..."
Anh thì thầm tên cô, một cái tên đơn giản nhưng chứa đựng muôn vàn cảm xúc.
Tim Cố Âm đập nhanh hơn. Trước kia cô đã thích khi Thẩm Niệm Lâm hôn, giờ đây lại càng mê mẩn hơi ấm từ đôi môi anh.
Anh vẫn còn có thể ôm cô, gọi tên cô – thật tốt quá.
"Ba mẹ! Hai người lại hôn nhau sau lưng con!" Cố Nhuận Hi bất ngờ chạy tới, thở hổn hển. Nguyên Bảo đi sau, sủa vài tiếng.
Cố Âm vội buông Thẩm Niệm Lâm, chỉnh lại tóc. Cố Nhuận Hi chạy tới ôm chân cô: "Nhuận Nhuận cũng muốn được mẹ hôn -----"
"Gâu gâu." Nguyên Bảo cũng đòi.
Cố Âm cười, ngồi xuống hôn nhẹ lên mặt con: "Muazzz."
Thằng bé vui vẻ quay lại.
Cô hôn cả Nguyên Bảo, xoa đầu nó.
Thẩm Niệm Lâm đứng bên, nhìn con trai và con chó, mí mắt giật giật.
Người tranh tình cảm với anh ngày càng đông.
"Anh đi đây." Anh nghiêng người nói nhỏ với Cố Âm, rồi thay giày ra ngoài.
Thẩm Niệm Lâm trở về từ nước ngoài, lại vừa loại bỏ Trì Hàn – tin tức này nhanh chóng truyền đến nhà họ Quan. Hiện tại Quan Dự đã ổn định tâm lý, bệnh viện cho phép dùng thiết bị điện tử. Anh ta cau mày nhìn tin tức trên màn hình.
"Anh Quan, anh Thẩm đến rồi!"
---------
Lời tác giả:
Cảm ơn mọi người đã chúc sinh nhật mình ~=3=