Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi
Chương 52: Phim đến đây rồi mà nam chính vẫn chỉ có 5 giây!
Cầm Kịch Bản Máu Chó, Tôi Nhìn Thấy Bình Luận Trôi thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nhiều năm sau, Cố Nhuận Hi vẫn nhớ câu chuyện hồi nhỏ: cha ghen tị vì mẹ hôn cậu xong bắt mẹ phải hôn cha. Những ngày lễ Tết, cậu bé kể lại cho cả gia đình nghe. Tiếc thay, câu chuyện chẳng khiến Thẩm Niệm Lâm xấu hổ chút nào, ngược lại mọi người còn khen hai vợ chồng có tình cảm sắt son, gia đình đoàn tụ hạnh phúc.
Sau này lớn lên, Cố Nhuận Hi mới hiểu ra, đó chính là sức mạnh của "tư bản" nhé :)
Cố Âm tưởng rằng chiếc bánh kem kia là quà sinh nhật Thẩm Niệm Lâm tặng mình, ai ngờ tối anh lại trao cho cô một xấp lì xì dày cộm không kém.
Rồi còn tặng cô cả một quỹ đầu tư mới.
Cố Âm sung sướng đến mức đổi tên ghi chú trên WeChat của Thẩm Niệm Lâm thành 'Thiện tài đồng tử'.
Ngày hôm đó, cô ăn không hết bánh ngọt, để lại ít thừa. Tắm xong, cô lén mang bánh vào phòng ngủ, ngồi trên sô pha vừa ngắm cảnh đêm vừa thưởng thức.
Dù Thẩm Niệm Lâm là lính mới nhưng anh chọn những nguyên liệu tốt nhất, chiếc bánh không kém cạnh bất cứ cửa hàng nào. Giữa hai lớp bánh ngọt là lớp mứt trái cây với dâu tây, xoài, kiwi chua chua ngọt ngọt, vị khó tả.
Thẩm Niệm Lâm lau tóc xong bước ra, bắt gặp Cố Âm ngồi cạnh cửa sổ sát đất ăn gì đó. Anh mặc khăn tắm tiến lại, đúng lúc cô đang ngậm miếng bánh trên thìa, đôi má phúng phính.
"Lúc nãy Nhuận Nhuận muốn ăn, chính em nói với con tối ăn đồ ngọt không tốt, bảo con đi tắm rửa đi ngủ." Thẩm Niệm Lâm nhướn mày nhìn cô, nhìn miếng bánh trên thìa, "Hóa ra em muốn ăn một mình à."
Cố Âm: "....."
Sao anh tắm xong nhanh thế? Không đúng, kế hoạch của cô thế là đổ sông đổ bể rồi!
Cô định tranh thủ lúc Nhuận Nhuận ngủ và Thẩm Niệm Lâm đi tắm sẽ ăn vội một miếng, sau đó đổ tội cho Nguyên Bảo. Dù sao chuyện ăn vụng cũng không phải lần đầu anh ta phạm!
Ai ngờ cô vừa ăn được nửa miếng thì Thẩm Niệm Lâm đã tắm xong!
Cô che miệng ho khan: "Anh tắm nhanh vậy à? Anh đã tắm sạch chưa?"
"....." Thẩm Niệm Lâm bất lực, "Ngày nào anh cũng tắm, phải tắm bao lâu?"
".....Anh gội đầu sạch chưa!"
"Sạch rồi."
Cố Âm nhìn ngọn tóc còn giọt nước, lớn tiếng: "Anh không sấy tóc khô sẽ ốm đấy!"
Thẩm Niệm Lâm cúi người ngồi cạnh cô, nghiêng người đến gần. Cố Âm lùi lại theo bản năng, nhưng anh cúi xuống, nhẹ nhàng lau sạch kem trên khóe miệng cô: "Em ăn đi, anh không nói cho Nhuận Nhuận biết."
"......." Cố Âm mím môi, hỏi anh, "Nếu mai Nhuận Nhuận hỏi......"
"Anh nói do Nguyên Bảo ăn vụng."
Cô cố ý nghiêm giọng trách anh: "Anh thật quá đáng, tại sao lại ỷ vào việc chó không biết nói mà đổ tội lên đầu Nguyên Bảo? Anh không thể nói do anh ăn ư?"
"......" Thẩm Niệm Lâm im lặng chốc lát, khẽ cong khóe môi cười, "Ừm cũng được."
Thấy anh giác ngộ nhanh như thế, cô vừa định khen thì anh đã tận dụng cơ hội hôn môi cô. Trong miệng cô vẫn còn vị kem và mứt trái cây, Thẩm Niệm Lâm như được thưởng thức bánh ngọt lần nữa, thấy cô vừa thơm vừa ngọt vô cùng.
Mọi chuyện phát triển sau đó đương nhiên là... màn hình đen.
[?]
[Nụ cười 'dì ghẻ' cứng nhắc trên mặt [mỉm cười]]
[Các anh em, cùng nhau đi khiếu nại cái nền tảng ngu ngốc này đi!]
[Trước kia có một nền tảng vì liên quan đến vấn đề 18+ mà bị phạt nặng, Lục Giang sợ lắm, chắc chắn không dám đâu!]
[Xin lỗi, nền tảng mà bạn nói là...?]
[Nữ chính quá thảm, phim đến tập này rồi mà nam chính vẫn chỉ có 5 giây!]
[Cố Âm: Vậy phải làm sao, chẳng lẽ chia tay à?]
Bình luận cứ lướt qua ầm ầm, trời sáng.
Hôm nay cả nhà quay về thành phố, sáng mai sẽ cùng Cố Nhuận Hi đến nhà trẻ làm bài kiểm tra. Cố Âm hơi hồi hộp, nhưng Cố Nhuận Hi lại rất bình tĩnh, còn an ủi cô, bảo cô cứ phát huy bình thường.
Cố Âm: "....."
Từ vụ tai nạn xe trước đây, cô chưa từng đến trường mẫu giáo. Một phần vì vụ tai nạn, một phần vì cô lo lắng trường sẽ không hài lòng với mình mà không cho Nhuận Hi học ở đây.
Nhưng cô giáo Liêu từng thêm cô trên WeChat vẫn rất nhiệt tình, chẳng hề tỏ ra khó chịu. Trước hôm kiểm tra, cô còn gửi tin nhắn nhắc nhở cô những điểm cần chú ý.
Cô ngồi trên xe đến trường, không nhịn được bàn bạc cùng Thẩm Niệm Lâm: "Trường này quả thật không tồi, sau vụ tai nạn trước cổng trường mà không tránh em, vẫn nhiệt tình thế."
Thẩm Niệm Lâm: "Ừm, dù gì em cũng là khách lớn."
Cố Âm: "....."
Buổi kiểm tra hôm nay đương nhiên phải ăn mặc cẩn thận. Thẩm Niệm Lâm mặc áo vest nên không cần chuẩn bị gì đặc biệt. Cố Âm cố tìm cho mình chiếc váy trang trọng, đeo thêm chiếc vòng cổ ngọc trai.
Buổi kiểm tra muốn xem năng lực kinh tế của ba mẹ, dù ba chữ Thẩm Niệm Lâm đã rất giá trị nhưng cô vẫn đeo chiếc vòng cổ đắt đỏ đó.
Hôm nay Cố Nhuận Hi cũng mặc bộ vest nhỏ mới tinh. Khi thấy con trai, cô không nhịn được hỏi Thẩm Niệm Lâm xem anh may cho bé bao nhiêu bộ vest. Không lẽ mỗi lần anh may một bộ, lại may thêm một cái giống như thế nhưng kích cỡ nhỏ hơn?
Xe dừng trước cổng trường ở khu đỗ xe. Trước đây từng xảy ra một vụ tai nạn xe thê thảm, nhưng giờ chẳng còn dấu vết gì, như chưa từng xảy ra.
Cô giáo Liêu đã đứng chờ ở cổng trường, thấy ba người họ đến liền chào đón: "Thẩm tổng.....khụ anh thẩm, cô Thẩm, chào buổi sáng."
[Ha ha ha ha ha ha ha hình ảnh Thẩm tổng ám ảnh tâm trí mọi người]
[Cô giáo: Tôi cũng không hiểu sao khi nhìn thấy anh ấy là không nhịn được muốn gọi 'Thẩm tổng' [buồn cười]]
[Cười chớt ha ha ha ha ha ha]
May sao cô chỉ xấu hổ giây lát, rồi nhanh chóng cúi đầu nhìn Cố Nhuận Hi đứng giữa ba mẹ dắt tay, nở nụ cười hiền hậu: "Đây là Nhuận Nhuận đúng không, đáng yêu quá."
Cố Nhuận Hi đã nghe mẹ nói về cô giáo Liêu, ngoan ngoãn chào hỏi: "Chào buổi sáng, cô giáo Liêu ạ."
Mẹ đã nói ấn tượng đầu tiên rất quan trọng.
Đôi mắt cô giáo Liêu cong tít lên, vì Cố Nhuận Hi trông rất đáng yêu, nghe bé gọi một tiếng, không kìm được mà cười tươi hơn: "Chào buổi sáng Nhuận Nhuận, con ăn sáng chưa?"
"Con ăn rồi ạ."
"Được, lúc nữa gặp hiệu trưởng đừng lo lắng nhé, coi như nói chuyện bình thường thôi."
"Vâng, cảm ơn cô giáo Liêu."
Cô giáo Liêu xoa đầu bé, nói với Thẩm Niệm Lâm và Cố Âm: "Nhuận Nhuận thông minh đáng yêu thế này chắc chắn buổi kiểm tra sẽ thành công."
Không cha mẹ nào không vui khi nghe người khác khen con mình. Cố Âm cảm ơn cô giáo, cùng chồng dắt con trai vào trường.
Lần trước chỉ có mình Cố Âm đến trường khảo sát, lần này có hai ba con đi cùng. Trên đường dẫn đến phòng hiệu trưởng, cô giáo Liêu giới thiệu cho họ về cơ sở vật chất và các tòa nhà học. Có mấy bạn nhỏ đang học tiết ngoại khóa ngoài trời. Lần đầu tiên Cố Nhuận Hi được thấy nhiều bạn nhỏ như vậy, bất giác bước chậm lại, tò mò nhìn: "Mẹ ơi, hóa ra trên thế giới này có rất nhiều bạn nhỏ."
Cố Âm: "......"
Cô giáo sẽ không hiểu lầm Nhuận Nhuận có vấn đề về nhận thức chứ?
Cô giải thích với giáo viên: "Nhuận Nhuận luôn chơi và học ở nhà, chỉ từng tiếp xúc với một số bạn nhỏ trong khu nhà sống. Ở trường mẫu giáo có rất nhiều bạn nhỏ tụ lại một chỗ, bé có hơi ngạc nhiên."
"Ha ha mấy đứa nhỏ khi mới đến nhà trẻ đều cảm thán có rất nhiều bạn nhỏ." May sao cô giáo không nghĩ nhiều, còn thấy Cố Nhuận Hi ngây thơ đáng yêu.
"Mẹ ơi, sau này con có thể chơi cùng mấy bạn không?" Nhìn các bạn nhỏ đang chơi đùa, Cố Nhuận Hi không khỏi ngứa ngáy trong người. Cố Âm nhìn con trai: "Được chứ, Nhuận Nhuận thích chơi cùng các bạn không?"
"Thích ạ."
Cố Nhuận Hi quan sát các bạn trong khu vườn, cũng có bạn tò mò bé, có một cô bé lôi cô giáo hỏi, chắc không phải mới đến.
Cô giáo Liêu nói với Cố Nhuận Hi: "Xem ra Nhuận Nhuận rất được các bạn nhỏ chào mừng."
Quả nhiên, con người đều có sự thiên vị với những người đẹp, ngay đến trẻ con cũng không ngoại lệ.
Vào văn phòng hiệu trưởng, cô giáo Liêu không vào cùng. Hiệu trưởng và hai chủ nhiệm ngồi bên trong, là những người kiểm tra hôm nay. Cố Nhuận Hi không hề sợ hãi vì có ba mẹ ngồi bên cạnh. Vốn Cố Âm còn thấy hồi hộp, nhưng nhớ đến người bên mình là Thẩm Niệm Lâm.....Cô nghĩ có lẽ hiệu trưởng và hai chủ nhiệm kia mới là người lo lắng hơn.
Ngộ ra điều đó, thật sự thấy đây giống như buổi Thẩm tổng đến phỏng vấn nhân viên hơn.
Có lẽ nên gọi tình huống này là 'đảo khách thành chủ' nhỉ :)
Thẩm Niệm Lâm không khiến cô thất vọng, sau khi Nhuận Nhuận dùng song ngữ Trung - Anh giới thiệu bản thân và trò chuyện thân thiện với hiệu trưởng xong, Thẩm Niệm Lâm bắt đầu hỏi về tình hình trường học. Cố Âm thấy tay hiệu trưởng run nhẹ.
[Kiểm tra đầu vào trường mẫu giáo X, kiểm tra nhân viên tập đoàn Thẩm √ ]
[Ha ha ha ha đúng là Thẩm tổng, đi đến đâu cũng là anh ấy phỏng vấn người khác thôi [che mặt]]
[Không không không, có thể trong giây lát hiệu trưởng đã nghĩ đến việc anh Thẩm thu mua luôn trường mẫu giáo [đầu chó]]
[Ha ha ha ha ha mấy người đủ chưa, chuyện này có lợi gì cho mấy người.]
Cố Âm: "......."
Cô mới là người thảm hơn nè, trong tình huống nghiêm túc như thế này cô không thể cười được!
Quá trình kiểm tra thuận lợi, dù không có kết quả ngay nhưng Cố Âm thấy chuyện này ổn. Để thưởng cho Cố Nhuận Hi vì màn biểu hiện xuất sắc, cô dẫn bé đến trung tâm thương mại Tinh Quang.
"Lần trước đã đồng ý với Nhuận Nhuận, nếu qua buổi kiểm tra sẽ tặng con một món đồ chơi." Cố Âm giải thích với Thẩm Niệm Lâm.
Thẩm Niệm Lâm cúi đầu nhìn nhóc con bên cạnh: "Còn chưa có kết quả mà?"
Cố Âm: "......"
Cô tự động bỏ qua vấn đề đó: "Đúng rồi, lần trước Nhuận Nhuận nói muốn robot nhưng chưa mua được cái cực kỳ thích. Anh có đề xuất gì không?"
Thẩm Niệm Lâm hỏi lại cô: "Em thì sao?"
"Hừm....trước tiên loại trừ robot quét dọn."
Thẩm Niệm Lâm: "....."
Anh cười khẽ, nhìn cô: "Ý tưởng tốt."
Cố Âm ho một tiếng, cúi đầu hỏi Nhuận Hi: "Nhuận Nhuận còn muốn người máy không?"
Cố Nhuận Hi gật đầu lia lịa: "Muốn ạ!"
Thẩm Niệm Lâm: "Muốn loại gì?"
Cố Nhuận Hi tả: "Muốn loại như trong phim hoạt hình, rất rất lớn!"
".....Ba biết rồi."
Thế là Thẩm Niệm Lâm đưa Cố Nhuận Hi đến chỗ bán đồ chơi trong bách hóa Tinh Quang.