Chương 13

Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tối hôm đó, lúc ăn sủi cảo, hai người suýt nữa thì đánh nhau.
Mạnh Hạ Nhĩ nói: "Cậu lấy hộ tôi củ tỏi."
Dương Hạo Tư đáp: "Tôi thấy rõ ràng chân anh vẫn đi lại được, tự đi mà lấy."
Thế là Mạnh Hạ Nhĩ tự đi lấy tỏi, rồi hỏi: "Cậu có bóc không?"
Tiểu Dương nói: "Anh què chân chứ có phải tay bị làm sao đâu, bớt sai bảo tôi đi."
"Cậu có chút ý thức của người ở nhờ không thế? Bảo cậu làm gì cũng không chịu, dọn vào đây chỉ để chọc tức tôi thôi sao?" Vừa vác người về, anh đã thấy hối hận. Quả nhiên anh không cách nào ở chung yên ổn với tên họ Dương này, nhìn nhau là thấy khó chịu.
Dương Hạo Tư cũng chẳng vui: "Ý anh là tôi phải hầu hạ anh à? Anh là hoàng thượng chắc? Đến củ tỏi cũng không tự bóc được."
"Tôi là hoàng thượng?" Mạnh Hạ Nhĩ tức cười: "Có hoàng thượng nào thảm hại như tôi sao? Hoàng thượng mà ăn sủi cảo đông lạnh à?"
Rồi lại nhớ đến chuyện mấy năm trước mùa hè: "Cậu mới đúng là Quý phi, Dương Quý phi! Hè năm đó bắt tôi bóc cho cậu hai cân vải, sao lúc ấy không nói? Tôi mà không bóc thì là không yêu cậu, phải không?"
Nhắc đến đây, Dương Hạo Tư quả thật hơi chột dạ. Có tiền rồi thì muốn gì cũng được, đương nhiên cảm thấy yêu mình thì phải làm theo ý mình. Ba ngày hai bận lại bày ra trò thử thách tình cảm để hành hạ Mạnh Hạ Nhĩ.
"Trong phim Võ Lâm Ngoại Truyện, Lữ Tú Tài còn bóc hạt dưa cho Quách Phù Dung nữa kìa..." Cậu tìm lý do chống chế, chết cũng không chịu nhận mình sai: "Sao anh lại không thể bóc cho tôi quả vải..."
"Thế thì cậu sang với Lữ Tú Tài mà ở đi, tôi đây không hầu hạ nổi vị Quý phi này."
Nhắc lại chuyện cũ, Mạnh Hạ Nhĩ càng nghĩ càng tức giận: "Cậu bảo tôi bóc cho cậu ăn, ăn thì thôi đi. Sau lại cho vào tủ lạnh đông đá, rồi chê cứng không ăn nữa. Đấy chẳng phải cố tình làm khó tôi sao?"
Tiểu Dương trên bàn ăn cứ co rúm người lại, không thể cãi lại. Cuối cùng giật lấy tỏi: "Được rồi, tôi bóc cho anh là được chứ gì... Ăn cũng không thể cãi lại được."
Cậu vốn thế, chỉ dám bắt nạt người yếu thế, gặp người cứng rắn hơn thì bị mắng vài câu là ấm ức, chẳng dám nói thêm lời nào, chỉ có thể ghi vào nhật ký riêng.
Ăn sủi cảo xong, Dương Hạo Tư ôm con chó, khẽ khàng hỏi: "Tôi ngủ đâu?"
Mạnh Hạ Nhĩ nghĩ thầm, vẫn còn giả vờ à, ngủ đâu nữa, phòng cũ của cậu chứ đâu.
Cái giường kia cũng chưa dọn đi, tháo ra thì Tương Mè lại ba ngày hai bận nhảy lên tìm.
Tương Mè lẽo đẽo theo Tiểu Dương vào phòng. Trong phòng chẳng có gì thay đổi, y như lúc cậu rời đi.
Chăn gối đã giặt, ga giường màu xám, vỏ chăn màu trắng sữa có viền ren, hai chiếc gối trắng đặt ngay ngắn.
Đầu giường là khung mắc màn mà năm đó Mạnh Hạ Nhĩ lắp, màn giờ đã cũ bẩn, ngả màu xám tro.
Dương Hạo Tư khóa cửa, lấy từ vali ra một con gấu bông màu trắng. Trước khi đi đã giặt, vẫn còn vương mùi nước xả vải.
Cậu đặt gấu lên gối, nhìn lại chẳng khác gì hai năm về trước.
Con gấu này là quà tình yêu, hôm ấy Mạnh Hạ Nhĩ đến khu trò chơi gắp thú bông cho cậu. Ngày lễ người đông, kẹp gắp lại bị chỉnh lỏng, nhưng cậu nhất quyết muốn, Mạnh Hạ Nhĩ tốn hơn trăm tệ mới gắp được cho cậu.
Mạnh Hạ Nhĩ từng mua cho cậu năm cái túi, ba bộ mỹ phẩm dưỡng da, rất nhiều son, mà chỉ có duy nhất con gấu này là cậu thích nhất.
Dương Hạo Tư luôn muốn đối phương chứng minh tình yêu. Nhưng cho dù chứng minh thế nào, cậu cũng không yên lòng.
Cậu biết rõ Mạnh Hạ Nhĩ từng yêu mình, từng nhẫn nhịn những yêu cầu vô lý của mình. Ôm gấu bông, cậu lại nghĩ đến những điều tốt đẹp của người xưa. Càng rời xa, lớp kính lọc trong tim cậu càng dày thêm.
***
Trong bếp, Mạnh Hạ Nhĩ đang rửa bát đĩa. Anh biết Dương Hạo Tư ghét anh không chịu rửa bát.
Thật ra anh đã biết làm việc nhà từ lâu rồi. Đại khái là từ lần chia tay thứ tư, anh bắt đầu học. Có phải thật sự nhận ra rằng "việc nhà không nên chỉ để phụ nữ làm" hay không? Cũng khó mà nói được. Chỉ là không muốn Dương Hạo Tư nổi giận nữa, lâu dần thành thói quen: việc nhà ai làm cũng như nhau.
Rửa xong, anh nghĩ, hôm nay đáng lẽ nên gọi Dương Hạo Tư ra rửa, không thì khó mà thể hiện uy quyền.
Nhưng rồi lại tự nhủ, rửa cũng tốt, để cậu biết mình đã bỏ lỡ một người đàn ông tốt đến nhường nào.
Kết quả đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì, Dương Hạo Tư chẳng nói năng gì, chui tọt vào phòng. Mạnh Hạ Nhĩ ở bếp uổng công tạo dáng.
Anh quay lại sofa xem tivi, hồi lâu sau mới thấy Dương Hạo Tư ló đầu ra. Lúc này đã thay đồ ngủ, ôm theo Tương Mè, hỏi: "Cái giường kia có ai ngủ chưa?"
Mạnh Hạ Nhĩ nói: "Hai tháng trước Lục Nhãn và Mễ Lạp đến ngủ. Không ai ngủ thì giữ lại làm gì chứ?"
Anh sợ bị hiểu lầm, lại nói thêm một câu: "Lần tụ tập bạn bè, người đông nên ở lại cũng nhiều."
"Còn có bộ chăn gối nào khác không?"
"Không."
Mạnh Hạ Nhĩ nói dối. Nhà anh tất nhiên không chỉ có một bộ chăn ga. Nhưng anh biết Dương Hạo Tư ghét ngủ giường người khác đã nằm qua, bèn cố tình làm cậu khó chịu.
Anh tưởng đối phương sẽ cãi nhau, ai ngờ lại không. Dương Hạo Tư đặt chó xuống, tiu nghỉu quay về phòng.
Thế lại khiến Mạnh Hạ Nhĩ hệt như đấm vào bông, tức mà chẳng có chỗ xả.
Nửa tiếng sau, Dương Hạo Tư bê một đống màn, vỏ chăn, đủ thứ ra, nhét tất cả vào máy giặt.
"Cậu làm gì thế, tháo hết thì ngủ bằng gì?"
"Tôi đắp quần áo mà ngủ."
Máy giặt "ầm ầm" suốt cả đêm, hai người chẳng ai ngủ yên.