Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ
Di ảnh, Hộp Phấn Và Cơn Mưa Tình Yêu
Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Còn ba ngày nữa mới đến đêm giao thừa, Dương Hạo Tư cuối cùng cũng phải ra ngoài đi làm.
Theo tính cách của cậu, dịp Tết thế nào cậu cũng phải cho mình nghỉ ít nhất mười ngày, chỉ cần chưa chết đói thì tuyệt đối không chịu đi làm. Lần này chịu đi làm hoàn toàn là bất đắc dĩ.
Cậu không muốn nợ Mạnh Hạ Nhĩ tiền, càng không muốn nợ ân tình.
Trong danh bạ có người bạn ở tòa soạn nói chuyên viên trang điểm ban đầu định mời gặp chuyện nên không đến được, hỏi có ai thay ca không. Cậu lập tức nhận lời, xách thùng đồ nghề trang điểm chuẩn bị ra khỏi nhà.
Trước khi đi, cậu chải lông Tương Mè gọn gàng sạch sẽ, cũng chuẩn bị sẵn thức ăn cho chó.
Tương Mè thấy cậu xách thùng liền tưởng cậu lại bỏ đi, cứ lăn lộn làm nũng không cho cậu đi, còn đòi chạy theo.
Dương Hạo Tư chẳng còn cách nào khác, đành gọi Mạnh Hạ Nhĩ ra bế chó.
Mạnh Hạ Nhĩ xách con chó sau gáy, hỏi: "Đi đâu thế?"
Dương Hạo Tư lười trang điểm, chỉ đeo khẩu trang đen, đứng trước gương chỉnh lại tóc: "Tôi đi đứng đường."
"Ha, khách của cậu đúng là chẳng kén chọn gì."
Mạnh Hạ Nhĩ thờ ơ hừ một tiếng. Nhìn thùng đồ trang điểm kia, anh biết ngay cậu ta đi làm gì.
Thế nhưng, anh lại không hề biết rằng trong chiếc thùng quen thuộc ấy lại dán một tấm ảnh đen trắng lạ hoắc. Mở thùng ra, ở ngay chính giữa còn có một cặp câu đối do chính tay Dương Hạo Tư viết nên: "Mỉm cười nơi cửu tuyền, trời người cùng thương xót."
Mạnh Hạ Nhĩ cảm thấy Dương Hạo Tư hoàn toàn có thể làm ra cái hộp tro cốt 'độc quyền' cho anh. Trong tưởng tượng của anh, hộp ấy chắc hẳn sẽ màu hồng phấn, viền ren, hình chim hồng hạc, kết ngọc trai, đúng kiểu phong cách Instagram.
Chỉ là không ngờ trong "hộp tro cốt" ấy lại nhét toàn cọ trang điểm, phấn mắt, son môi.
Cũng không thể nói như vậy được. Hộp tro cốt thật vẫn còn đặt ở nhà để thờ cúng. Còn trong thùng trang điểm này, chẳng qua Dương Hạo Tư thấy một tấm không đủ, nên lúc in ảnh đen trắng đã in cả chục tấm, để dán bia phi tiêu hay chèn chân bàn đều có thể dùng.
Hôm nay người cần trang điểm là một tiểu hoa tuyến ba vừa có dấu hiệu nổi tiếng trở lại, chụp cho tạp chí. Cô khá mê tín, trên cổ tay đeo sợi chỉ đỏ, trên cổ đeo ngọc, vỏ điện thoại thì in kín chữ "Tôi muốn nổi lại".
Nhiếp ảnh gia đã phải chờ khá lâu. Dương Hạo Tư rất giỏi bắt chuyện, liền ngồi tán gẫu với cô nàng, còn kết bạn WeChat nữa.
Tiểu hoa cũng khá thân thiện, còn nói với anh sau Tết sẽ vào đoàn phim, nếu trang điểm đẹp thì định hỏi xem có thể mời anh theo đoàn luôn không.
Dương Hạo Tư đã lâu không theo đoàn phim, anh thấy mệt mỏi, chỉ qua loa "được được được", rồi mở thùng đồ nghề chuẩn bị trang điểm.
Vừa mở thùng, nữ minh tinh hỏi: "Người này là ai vậy? Sao lại là ảnh đen trắng thế?"
Dương Hạo Tư: "Ảnh thờ người yêu cũ."
Tiểu hoa hít một hơi lạnh lẽo, nhưng lại không nhịn được tò mò: "Xin lỗi nếu thất lễ... Anh ấy còn trẻ thế, tiếc thật, đã xảy ra chuyện gì vậy?"
"À anh ấy..." Dương Hạo Tư vừa bóp kem lót ra tay vừa bịa chuyện: "Là một tai nạn bất ngờ. Ăn thạch rau câu bị nghẹn khí quản, đáng tiếc khi đó tôi chưa học thủ thuật Heimlich, xe cứu thương đến thì đã..."
"Á..." Tiểu hoa che miệng, lập tức nhận ra tầm quan trọng của thủ thuật Heimlich.
Một lát sau cô lại chú ý đến cặp câu đối được dán bằng hình dán Kuromi và My Melody: "Cái này là..."
Dương Hạo Tư ho nhẹ: "Anh ấy lúc còn sống thích Sanrio nhất..."
Đúng lúc đó, Mạnh Hạ Nhĩ đang ở nhà liền hắt hơi hai cái.
Tay nghề của Dương Hạo Tư rất nhanh, xịt xong lớp cố định vẫn chưa yên tâm, định lấy phấn bột phủ thêm.
Hộp phấn trước đó bị rơi vỡ, anh tạm thời đổ vào lọ khác. Không ngờ vừa lấy lọ ra, đôi mắt tiểu hoa trợn tròn: "Thầy Dương..." cô run rẩy: "Anh còn mang cả... bản thể theo bên mình ư?"
"...." Dương Hạo Tư nghiêm túc giải thích đó là phấn bột, không phải tro cốt.
Buổi chụp kéo dài, với mấy bộ tạo hình khác nhau, Dương Hạo Tư cứ ngồi đó chờ dặm lại lớp trang điểm, trong lúc rảnh rỗi không tránh khỏi việc nghịch điện thoại.
Anh đăng ảnh tự sướng với nữ minh tinh lên tài khoản của mình, còn kể chuyện cười về chiếc hộp phấn kia.
Toàn bộ những điều này đều bị fan hâm mộ xa xôi "Cháo Cháo Thiên La Lư" nhìn thấy.
Mạnh Hạ Nhĩ nhìn tấm ảnh đen trắng của mình đã bị làm mờ và bên dưới còn dán sticker My Melody hồng hồng đáng yêu, liền để lại bình luận: "Anh làm vậy có nghĩ đến cảm nhận của người yêu cũ không?"
Dương Hạo Tư rất nhanh trả lời: "Người chết thì cảm nhận có quan trọng gì đâu, hahaha."
Mạnh Hạ Nhĩ túm lấy Tương Mè đang ngủ, ấn đầu nó vào màn hình điện thoại: "Thấy chưa? Cậu ta nói ta là người chết, mi còn theo cậu ta à? Mấy năm nay ai nuôi mi, ai mua đồ ăn cho mi hả?"
Tương Mè cắn vào tay anh ta, để biểu đạt tình yêu của mình.
...
Chiều tối, trời bất chợt đổ mưa. Mưa lâm râm, không lớn cũng không nhỏ. Cuối cùng buổi chụp của tiểu hoa cũng kết thúc, cô cùng trợ lý rời đi.
Trước khi đi, nhìn mưa ngoài cửa sổ, cô chợt nhớ đến người yêu cũ, liền nói với Dương Hạo Tư: "Trời mưa mà tôi không mang ô, lại chẳng tiện gọi điện cho anh ấy..."
"Anh ta mang ô đến tìm cô đúng không?"
"Đúng vậy, khi ấy bạn cùng phòng đều đi thi nên tôi chỉ có thể nhờ anh ấy đến đón."
Tiểu hoa chìm đắm trong hồi ức, nét mặt thoáng nở nụ cười: "Ôi, lúc anh ấy cầm ô bước tới cứ như trong phim truyền hình vậy, hôm ấy bọn tôi liền làm lành."
Dương Hạo Tư nghe mà xúc động, thầm nghĩ quả nhiên mưa rất hợp để nối lại tình xưa. Giang Trực Thụ cũng tỏ tình với Viên Tường Cầm lúc trời mưa đó thôi.
Hai người họ đã ở chung mấy ngày mà chưa hề cãi nhau, Mạnh Hạ Nhĩ nhất định vẫn còn tình cảm với cậu... Nghĩ vậy, cậu liền gọi điện.
Mạnh Hạ Nhĩ đang livestream, nhận cuộc gọi của cậu.
"Anh có thể mang ô đến cho tôi không?"
"..." Mạnh Hạ Nhĩ thầm nghĩ, sao trên đời lại có kẻ mặt dày đến vậy chứ!
"Chân tôi què nên không đi được."
Dương Hạo Tư nghĩ lại thấy cũng phải: "Thôi được rồi."
"Khoan đã, gửi địa chỉ đi, tôi gọi giao hàng nhanh cho."
Mạnh Hạ Nhĩ hất đầu một cái, cúp máy, lén đặt đồ trong bụi cỏ, rồi gọi cho cậu một suất giao hàng.
Khoảng mười lăm phút sau, Dương Hạo Tư nhận được điện thoại từ người giao hàng: "Xin chào, có phải anh Dương không? Bạn anh nhờ tôi mang đồ đến cho anh."
Giao hàng nhanh ô sao? Thật cảm động, Dương Hạo Tư nghĩ, quả nhiên trong lòng Mạnh Hạ Nhĩ vẫn còn mình.
Rồi cậu nhận được một chiếc... đồng hồ do Mạnh Hạ Nhĩ gửi tới.
Dương Hạo Tư cầm chiếc đồng hồ, nhìn theo bóng lưng người giao hàng rời đi, cảm thấy cơn mưa hôm nay lớn chẳng kém gì hôm Y Bình đi đòi tiền cha mình!