Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ
Chương 18
Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ngày hôm sau, ăn xong tô mì, Dương Hạo Tư vẫn phải dậy rửa bát. Ăn xong rồi cậu mới thấy hối hận. Sớm biết Mạnh Hạ Nhĩ nấp dưới lầu để dọa mình, thì thà đói chết, chết ngoài đường, hay nhảy từ đây xuống cũng quyết không ăn tô mì đó.
Đào Phi Vũ hỏi cậu: "Chưa quay lại với nhau hả?"
Cậu nghiến răng đáp: "Ai thèm quay lại với người chết!"
Phi Vũ tỷ nói: "Ta đâu có ngu. Muốn quay lại với người ta, mặt cậu viết rõ ra rồi kìa."
Dương Hạo Tư vội vàng soi gương, sờ sờ mặt mình: "Rõ vậy luôn sao?"
"Nếu không muốn quay lại, thì việc gì phải ở chung nhà với 'người chết'? Không sợ xui xẻo sao? Chẳng phải trong lòng cậu chỉ mong hồi sinh anh ta, rồi cứ thế mà sống tiếp sao."
"Làm sao để hồi sinh?" Tiểu Dương thành thật hỏi.
Ngụy Thận Mạc hăng hái chen lời: "Pha tro cốt của anh ta với nước, thêm ít bột mì, nặn thành người đất sét đi!"
Kết quả, cậu bị đá thẳng cổ ra khỏi cuộc gọi nhóm, rồi còn mắng Hạo Tư không biết điều trong khung chat.
Phi Vũ tỷ kiên nhẫn dụ dỗ: "Thử nghĩ xem hồi đó hai đứa cậu đến với nhau vì điều gì."
"Bọn tôi... chắc coi như tình yêu sét đánh nhỉ?" Dương Hạo Tư buộc phải thừa nhận, vẻ ngoài bảnh bao và cách đối xử tốt của Mạnh Hạ Nhĩ quả thật rất cuốn hút.
Lần đầu gặp, Hạo Tư thấy anh mặc áo khoác gió với sơ mi trắng, y hệt một nam thần học đường.
Dù bộ đồ đó là Mễ Lạp phối giúp nhưng vẫn "đánh trúng" ngay trái tim Tiểu Dương.
Lúc đó cậu còn chẳng biết Mạnh Summer, hot streamer nổi tiếng là ai, chỉ đi theo Mễ Lạp ăn ké. Ai ngờ vừa nhìn thấy Hạ Nhĩ đã đứng hình, kéo bạn hỏi nhỏ: "Anh ta là ai vậy? Có người yêu chưa?"
Mễ Lạp nói: "Cậu có từng nghe Mạnh Summer chưa? Chưa có người yêu, nhưng thôi đi, người ta là trai thẳng!"
"Thẳng hay không thì sao? Chẳng qua chưa gặp tôi thôi!" Tiểu Dương hăng hái chỉnh trang lại tóc tai, quần áo, chuẩn bị đi xin WeChat.
Mễ Lạp kéo lại: "Anh ta dị ứng với người đồng tính đấy, cậu định đi tán trai thật sao?"
"Trai gì chứ, đó là cả nửa đời sau của tôi!"
Lúc đó Mạnh Hạ Nhĩ đứng uống nước, ngoài đẹp trai còn hơi ngốc nghếch. Thấy cậu chìa tay ra, anh ngại ngùng không dám bắt.
Dương Hạo Tư chủ động nắm lấy, da thịt chạm vào nhau, anh còn đỏ mặt, ánh mắt trốn tránh.
Dương Hạo Tư nói: "Mũi anh có nốt ruồi kìa, đặc biệt thật đấy."
Mạnh Hạ Nhĩ lúng túng trả lời lạc đề: "Cậu... rất đẹp."
Lần đầu anh ôm Hạo Tư, tay còn run lẩy bẩy, mở khuy áo cậu mãi không xong, đến khuy cuối cùng vẫn ngơ ngác hỏi: "Có... được không?"
Dương Hạo Tư phải dạy anh cách v**t v*, cách khiến mình dễ chịu. Anh học nhanh lắm, trời sinh có năng khiếu, đến mức khiến Tiểu Dương mấy ngày không xuống nổi giường.
"Dương Hạo Tư!" Phi Vũ tỷ gọi: "Cậu có nghe ta nói không? Nếu không nghe ta sẽ cúp máy đó."
Dương Hạo Tư giật mình: "Em nghe đây, chị!"
"...Nói tới đâu rồi nhỉ? À, ta nói là vì hai đứa cậu hợp nhau trên giường nên mới không thể dứt ra được, vậy thì cậu đi quyến rũ nó đi.
Đàn ông, mấy ai kìm được cái phần dưới cơ chứ?"
"Em phải quyến rũ sao đây..."
Ngụy Thận lại chen lời: "Còn giả vờ ngây thơ à Hạo Tư! Cậu đứng trước gương uốn éo nửa tiếng đồng hồ, còn bảo không biết quyến rũ ai!"
Rồi lại bị Hạo Tư đá ra ngoài.
"Khụ khụ, nếu không muốn đích thân ra trận thì có thể dùng đạo cụ." Phi Vũ tỷ nói: "Hai đứa cậu ngày trước cũng chơi không ít trò rồi mà? Quần áo còn giữ không? Ta chỉ nói vậy thôi, còn lại tự đệ nghĩ."
Dương Hạo Tư lập tức hiểu ra, bèn chạy lên phòng chiếu phim trên tầng hai.
Phòng đó có máy chiếu, giường sofa lớn, vốn là nơi để hai đứa tạo không khí lãng mạn.
Cậu lục từ góc tường ra cái thùng, bên trong toàn là đạo cụ, quần áo năm xưa bọn họ chơi. Lúc chia tay không mang đi, Mạnh Hạ Nhĩ đều nhét hết vào đó.
Vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Cậu đổ hết ra, trời ạ, mỗi bộ đồ hầu gái thôi cũng có ba kiểu, váy ngắn cũn cỡn.
Thỏ con, mèo con, bò sữa, báo con, cảnh sát nữ, y tá... Trong đó Mạnh Hạ Nhĩ thích nhất là cái áo choàng ren với nhiều dây buộc. Anh thích cởi từng sợi một, chắc tại anh mê trò tháo gỡ từng chút một.
Bỏ qua các phụ kiện khác, Dương Hạo Tư ôm cả đống quần áo xuống tầng, nhét hết vào máy giặt.
Mạnh Hạ Nhĩ nằm tựa lưng trên ghế sofa, uể oải hỏi: "Lại giặt cái gì thế? Sao nhiều đồ giặt vậy, ngày nào cũng giặt, tiền nước cậu trả đấy à?"
"Đồ cũ thôi!" Máy giặt bắt đầu chạy, cậu lại lấy chậu nước với giẻ, ra ban công lau chiếc xe đạp tập đã bám bụi từ bao giờ.
"Định tập thể dục à?"
"Để treo quần áo."
"..." Mạnh Hạ Nhĩ trợn mắt, biết ngay Hạo Tư chẳng phải người siêng năng gì.
Một lát sau, máy giặt dừng, Dương Hạo Tư ôm đống đồ ra ban công, treo từng cái lên. Treo xong cậu mới thấy có gì đó khác lạ.
"Ê ê ê, mấy cái này là cái gì vậy!"
"Làm như anh chưa từng thấy bao giờ ấy!"
Đâu chỉ thấy, anh còn từng "chơi" rồi, nhất là cái váy ren khoét sâu chữ V kia, khiến hôm sau anh phải nghỉ buổi livestream.
Mạnh Hạ Nhĩ khó hiểu, giờ giặt mấy thứ này làm gì, chẳng lẽ sắp Tết muốn lấy may?
"Giặt cái này để làm gì, tính ra đường đứng phố sao?"
"Anh đi chết đi!" Dương Hạo Tư tức giận: "Tôi bỏ tiền mua, giặt sạch rồi mặc lại không được sao? Tôi mặc đi câu trai đẹp, trai thẳng thì sao?"
Nghe tới chuyện cậu mặc đi câu người khác, dù là người đã chết rồi, Mạnh Hạ Nhĩ cũng khó chịu ngay lập tức: "Em định câu ai?"
"Liên quan gì anh!" Tiểu Dương đảo mắt, cười híp mắt: "Ồ, Mạnh Hạ Nhĩ, anh đang ghen đúng không? Tôi chuẩn bị hẹn hò với đàn ông khác đấy."
Hạ Nhĩ sao chịu thừa nhận: "Đống đồ này cũng do tôi góp tiền mua."
"Anh mua cái nào, nói đi, tôi để lại cho anh mặc."
Tiểu Dương chỉ từng bộ quần áo hỏi: "Anh thích bộ nào? Đồng phục thủy thủ hả?"
Mạnh Hạ Nhĩ chịu không nổi. Không biết cậu cố tình hay vô ý, cổ áo rộng, cậu lại chống tay lên xe đạp tập, để lộ một khoảng ngực, vừa cười vừa chỉ mấy mảnh vải rõ ràng là dùng để quyến rũ.
Một ngọn lửa bùng lên, Mạnh Hạ Nhĩ định đứng dậy, nhưng cuối cùng lại quay lưng bỏ vào phòng, để khỏi phải nhìn cho thêm rối bời trong lòng.
Dương Hạo Tư nhìn dáng anh bước đi cứng nhắc, trong lòng cậu đã hiểu rõ, coi như hôm nay mình thắng rồi.