Chương 32

Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 32 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lần chia tay đầu tiên là do Dương Hạo Tư chủ động đề nghị. Mối quan hệ này diễn ra quá thuận lợi, một chàng trai tân ngây thơ dễ dàng mắc câu, những khó khăn mà cậu dự tính đều không hề xuất hiện, khiến cậu cảm thấy thiếu đi sự thử thách.
Không phải Mạnh Hạ Nhĩ không tốt, anh ta là một chàng trai đẹp trai, cao ráo, chân dài, trên giường cũng rất giỏi, lại còn sẵn lòng chi tiền cho cậu. Nhưng dù đối phương có hoàn hảo đến mấy, ở bên nhau lâu ngày cũng sinh nhàm chán.
Tiểu Dương không phải là không thích Mạnh Hạ Nhĩ, nhưng cậu không thể duy trì một mối tình quá dài. Cậu thừa nhận mình chính là một gã tồi, thích đùa giỡn với trái tim người khác, xong việc là muốn phủi tay bỏ đi ngay lập tức.
Dương Hạo Tư đến thành phố này đã được vài năm, lúc đầu cậu cũng chỉ là một chàng trai non nớt, cái gì cũng không hiểu, nói tiếng phổ thông không được trôi chảy, ai đối xử tốt với cậu một chút là cậu đã có thể bị dắt đi mất.
Tiểu Dương dứt khoát gạch bỏ quãng đời trước khi gặp Mạnh Hạ Nhĩ, bởi vì câu chuyện trước đó thực sự quá tầm thường, không có gì đáng kể, chẳng qua chỉ là một thanh niên lầm đường lỡ bước được cô giáo giúp đỡ.
Mối tình đầu nghiêm túc của cậu là quen được trong lần đầu tiên đến quán bar. Khi ấy Tiểu Dương còn chưa đủ tuổi vị thành niên, rất dễ nghe lời người khác, gặp được người giúp mình chặn đám du côn liền mê mẩn, ngỡ rằng đó chính là Lương Sơn Bá của đời mình.
Người đó nói mình tên Vệ Húc, bây giờ nghĩ lại chắc cũng là tên giả. Ba mươi mấy tuổi, để râu lún phún, lúc trên giường cọ vào ngực cậu ta ngưa ngứa.
Hắn có đôi tay rất lớn, gân xanh nổi lên trông rất đẹp, lúc siết lấy eo cũng rất mạnh.
Hắn tìm nhà ở Bắc Kinh cho Dương Hạo Tư, giúp cậu giới thiệu công việc, buổi tối cùng cậu vừa ăn cơm vừa sửa lỗi phát âm tiếng phổ thông chưa chuẩn, lúc ngủ thì ôm cậu gọi là "tiểu oan gia".
Vậy thì ai mà không ngỡ rằng mình đã gặp được tình yêu chứ?
Dương Hạo Tư tưởng mình quá may mắn, lần đầu đến thành phố lớn đã tìm được người muốn gắn bó cả đời. Vào ngày sinh nhật tuổi mười tám, Vệ Húc mua cho cậu rất nhiều hoa hồng để trong cốp xe, chở cậu đi dạo mát, nói rằng sinh nhật mỗi năm sau này đều sẽ cùng cậu trải qua...
Nhưng rồi cũng có một ngày Dương Hạo Tư phát hiện, Vệ Húc đã kết hôn và còn có một cô con gái, Dương Hạo Tư không phải là người duy nhất Vệ Húc thích... Cậu đi tìm Vệ Húc, muốn nghe rằng tất cả đều là giả, nhưng đối phương chỉ lắc đầu.
"Tiểu Dương, cái giới này của chúng ta vốn dĩ là loạn như vậy đấy, chúng ta cứ đơn giản ở bên nhau không tốt sao? Anh thích em, em cũng thích anh, lúc rảnh rỗi chúng ta cùng nhau ngủ một giấc, rồi trò chuyện, không phải rất tốt sao?" Gã đàn ông không một chút xấu hổ, chỉ rất bình thản ngồi ở đầu giường nhìn cậu.
"Không, người ta chỉ có thể yêu một người... Anh đây là ngoại tình! Anh cũng không thật lòng thích em..."
"Sao anh lại không thích em? Tiền bạc và tâm sức anh bỏ ra cho em đều là giả sao? Tiểu Dương, em đừng để tâm những chuyện này, cứ như trước đây, chúng ta vẫn là mối quan hệ yêu đương là được rồi."
Dương Hạo Tư vẫn không thể chấp nhận được, cậu ngây thơ nghĩ liệu có thể khiến Vệ Húc ly hôn, cắt đứt quan hệ với những người khác không. Vệ Húc tất nhiên nói là không thể.
"Làm sao anh có thể ly hôn với vợ anh được chứ? Em phải hiểu, cái giới này là như vậy."
"Giới nào với giới nào mà chẳng vậy, rõ ràng là không đúng, làm gì có chuyện thích một người mà còn ngủ với người khác?"
Vệ Húc cười cười, nói: "Anh ngủ với người khác, nhưng anh cũng yêu em. Đây chỉ là nhu cầu sinh lý, con người là loài động vật bị dục vọng chi phối như vậy, em cũng thế thôi."
"Em không giống!" Dù trăm ngàn không nỡ, Dương Hạo Tư vẫn chọn chia tay.
Đây tất nhiên là một quyết định đúng đắn, cái sai của cậu là đã quá mềm lòng, đồng ý gặp lại người yêu cũ, rồi lại đồng ý một trận làm tình chia tay.
Khi đèn bật sáng, nhìn thấy gương mặt tươi cười của Vệ Húc ngồi bên cạnh, cậu gần như sụp đổ.
Vệ Húc sờ sờ mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cậu, rất dịu dàng nói: "Em có gì không giống chứ? Chúng ta tất nhiên là giống nhau cả thôi." Hắn cho cậu một cái ôm, nhưng Dương Hạo Tư lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, đến cả trái tim cũng nhói lên từng cơn. Cả đêm đó cậu đã khóc.
Chuyện này cậu chưa từng kể với bất kỳ ai, Tiểu Ngụy và những người khác cũng chỉ biết cậu từng yêu một người đàn ông đã có vợ rất lâu, thực sự là cảm thấy khó nói ra.
May mà lúc đó đã quen biết cô giáo của cậu, Trịnh Nguyệt Quý. Cậu là người đệ tử cuối cùng mà cô Trịnh nhận, là người con út, ngoan ngoãn nên được sư phụ yêu thương, tất nhiên sẽ ra tay giúp đỡ.
Cô Trịnh bốn mươi mấy tuổi, cũng chưa kết hôn, thích mặc sườn xám, nói chuyện cũng luôn rất dịu dàng.
Cô cũng không quản Dương Hạo Tư ở bên ngoài làm những chuyện không đúng thế nào. Cô nói, trước khi gặp được tình yêu, con phải là một người độc lập, có thể tự mình sống tốt, bảo vệ tốt cơ thể mình.
Những lời vòng vo tam quốc đó cậu cũng chẳng nghe lọt tai, lời vào tai này ra tai kia, cũng là do ở độ tuổi đó cậu không thể nào hiểu được.
Sau đó Tiểu Dương không yêu đương nữa, cậu chỉ duy trì những mối quan hệ ngắn hạn.
Vẫn có nguyên tắc, sẽ không ngủ với người đã có đối tượng.
Cũng không phải không có người muốn yêu đương với cậu, chỉ là Dương Hạo Tư dường như đã mất đi khả năng yêu lâu dài, cậu cực kỳ không tin tưởng đối phương, không thể ở bên người đó mãi mãi.
Quen Mạnh Hạ Nhĩ được ba tuần, cậu cảm thấy đã đủ dài rồi, lại muốn chạy trốn, bởi vì nếu kéo dài hơn nữa cậu không thể kìm lòng mà không nghi ngờ Mạnh Hạ Nhĩ.
Mạnh Hạ Nhĩ đề nghị muốn sống chung với cậu, thật sự đã dọa Tiểu Dương giật mình sợ hết hồn.
Anh ta là trai thẳng mà, sau này có thể sẽ kết hôn sinh con với người khác. Dương Hạo Tư không muốn bị tổn thương, cậu chỉ muốn niềm vui.
"Chúng ta vẫn nên quay lại làm bạn đi, có lẽ anh vẫn hợp với con gái hơn, đừng đi vào con đường sai lầm theo em nữa."
Những lời này cậu không nói trực tiếp mà để lại một mảnh giấy. Dù sao thì cậu cũng khá thích Mạnh Hạ Nhĩ, không muốn tận mắt nhìn thấy biểu cảm của đối phương.
Cậu để lại hết những món quà đắt tiền mà đối phương tặng, chỉ xách túi trang điểm rồi rời đi.
Yêu từ cái nhìn đầu tiên không sai, nhưng làm sao để đảm bảo rằng cuộc sống sau khi yêu sẽ không ngoại tình chứ? Mạnh Hạ Nhĩ đúng là Lương Sơn Bá của cậu, nhưng Tiểu Dương phát hiện ra mình thực chất lại là Juliet, với đối phương, cậu vẫn là người của hai thế giới khác biệt.
Chia tay đã ba ngày, Dương Hạo Tư luôn nghĩ đến Mạnh Hạ Nhĩ, nghĩ đến chàng trai to lớn đó đối xử với mình rất tốt, sẵn lòng dâng tặng những thứ quý giá nhất trên thế gian cho cậu. Có lẽ cậu thật sự không nên chặn, xóa, rồi biến mất khỏi cuộc đời người ta.
Mễ Lạp cũng gọi điện cho cậu nói: "Dương Hạo Tư, cậu quá đáng lắm! Người là do cậu nhờ tôi hẹn, giờ thì cậu lại chạy mất... Tôi còn tưởng lần này cậu nghiêm túc lắm chứ!"
"Xin lỗi, cậu cũng biết tôi mà... Haizz, hay là cậu giúp tôi hẹn anh ấy ra, tôi mời anh ấy một bữa cơm để xin lỗi nhé!" Dương Hạo Tư áy náy như vậy, thực ra vẫn là vì rất thích Mạnh Hạ Nhĩ, đổi lại là người khác thì cậu chẳng thèm dỗ dành đâu.
Trong phòng riêng, Mạnh Hạ Nhĩ trừng mắt nhìn cậu đến phát sợ, dưới mắt anh ta là quầng thâm đen, một bộ dạng vô cùng khổ sở vì tình yêu.
Mạnh nắm chặt tay, đấm một cái xuống bàn. Dương Hạo Tư run lên, cười gượng muốn hòa giải bầu không khí, nhưng chưa đợi cậu mở miệng, anh ta đã ôm chầm lấy cậu.
Mạnh Hạ Nhĩ ôm cậu rất chặt, vùi đầu vào vai cậu hít một hơi thật sâu, hồi lâu mới nói được bốn chữ: "Anh nhớ em lắm."
Chỉ một câu đơn giản như vậy đã khiến Dương Hạo Tư kết thúc giai đoạn đầu tiên, mở ra giai đoạn "Đang trong mối quan hệ với Mạnh Hạ Nhĩ". Cậu muốn yêu đương một cách nghiêm túc.
"Vậy nên lần chia tay đầu tiên là vấn đề của em, em xin lỗi anh."
Dương Hạo Tư nằm trong chăn, Mạnh Hạ Nhĩ nằm nghiêng bên cạnh chăn, "Nhìn lại mọi chuyện xong rồi, ngủ thôi..."
"...Ngủ ngon."
Không rõ là tâm trạng gì, sau khi dỗ cậu ngủ thiếp đi, Mạnh Hạ Nhĩ ra phòng khách uống thêm mấy lon bia.