Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ
Nụ Hôn Dang Dở Đêm Giao Thừa
Cẩm Nang Hồi Sinh Người Yêu Cũ thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Gà ăn hết thóc, chó liếm sạch bột mì, Dương Hạo Tư cũng đã chén sạch khoai tây chiên, sữa nóng và cả một phần bánh nướng nguội.
Ngụy Thận Mạc đến muộn đến mức Dương Hạo Tư còn gục xuống bàn ngủ một giấc, mãi đến gần ba giờ chiều mới bị người ta lay dậy.
Ngụy Thận Mạc dùng áo khoác lông vũ trùm lên mặt Dương Hạo Tư: "Đi thôi! Anh Phi Vũ bận không ra được, hai ta đi quán Bắc Phương ngồi."
Dương Hạo Tư lồm cồm ngồi dậy, lẩm bẩm: "Tôi không muốn đi Bắc Phương, ở đó uống rượu chán lắm. Đi Crush được không?" (Crush là một quán rượu nhẹ, yên tĩnh hơn).
"Quán Crush mùng năm mới mở cửa, hôm nay mới mùng ba Tết. Quanh đây chỉ có vài quán mở, mà trong số đó, chỉ có Bắc Phương là mở cả ngày!" Ngụy Thận Mạc đã gọi xe, vừa đẩy Dương Hạo Tư đi vừa nói: "Nói trước, tôi chỉ có thể ngồi với cậu đến năm giờ rưỡi thôi đấy."
"Năm rưỡi á?" Dương Hạo Tư cạn lời: "Cậu đi chạy sô đấy à? Giờ này học sinh cấp hai mới tan học xong thôi đó!"
Ngụy Thận Mạc nói: "Tôi chịu khó ra đây với cậu là cậu phải cảm ơn lắm rồi! Tôi còn bỏ anh trai ở nhà một mình mà đến với cậu đấy, đừng có không biết điều!"
Nghe đến chữ "anh trai", Dương Hạo Tư lập tức tỉnh táo hẳn: "Ân Vị hả? Gọi anh ấy ra uống chung đi, tôi không ngại đâu!"
"Tôi ngại! Thần tượng đang lên thì sao có thể để bị chụp ảnh trong quán bar vào mùng ba Tết chứ. Hơn nữa, tôi còn sợ cậu có mưu đồ với chồng tôi!"
"Xì, đối thủ thì cóc cần!" Dương Hạo Tư cũng theo đuổi một nhóm nhạc nhỏ, mà nhóm này lại đối đầu với nhóm của bạn trai Ngụy Thận Mạc. Ban đầu cả hai nhóm đều không mấy nổi tiếng, không ngờ năm nay nhóm kia lại bất ngờ nổi đình đám, thế là hai bên thường xuyên đấu khẩu.
Vào quán bar, lúc này chưa có biểu diễn, chỉ bật nhạc, tiếng loa vang ầm ầm khiến tai người nghe ong ong.
Dương Hạo Tư tìm một góc khuất, gọi mấy chai rượu.
Lúc này khách không đông lắm, chỉ lác đác vài nhóm bạn ngồi uống.
Ngụy Thận Mạc huých khuỷu tay cậu: "Này, còn không mau hành động đi? Cậu không nói muốn câu được một anh 1 "xịn" sao?"
Dương Hạo Tư đảo mắt nhìn quanh, quả nhiên thấy một anh chàng đẹp trai, lông mày rậm, mắt sâu, trông giống con lai.
Anh đứng lên rồi lại ngồi xuống: "Không được, tôi lâu rồi không quen kiểu này, tôi... tôi ngại..." Quả thực đã độc thân quá lâu, đến mức bắt chuyện cũng thấy lúng túng. "Tôi qua đó thì nói gì bây giờ?"
"Thì bảo muốn làm bạn thôi!" Ngụy Thận Mạc hăng hái: "Cậu không đi thì tôi đi!" Nhưng vừa định đứng dậy đã bị Dương Hạo Tư kéo xuống, bảo thôi bỏ đi.
"Cậu làm gì thế! Tôi đang giúp cậu mà!" Ngụy Thận Mạc giãy giụa không thoát, bực bội mắng: "Đồ 0 độc thân thối, đáng kiếp cho cậu ế! Mạnh Hạ Nhĩ còn có người yêu rồi, cậu không muốn dẫn một anh đẹp trai về khoe à?"
Có lẽ vì hai người giằng co hơi lộ liễu nên bên bàn kia cũng quay lại nhìn nhiều lần. Lát sau, anh chàng đẹp trai kia trực tiếp bước tới: "Bọn tôi bên kia chỉ có hai người, hay là ngồi chung cho vui?"
Anh ta rót rượu cho họ, rồi giới thiệu: "Tôi tên Bách Hào, đây là em trai tôi, Kha Kha."
"À, chào anh, cứ gọi tôi là Tiểu Dương."
Dương Hạo Tư cụng ly với anh ta, không dám nhìn thẳng vào mắt.
Dưới sự giám sát của Ngụy Thận Mạc, hai người nhanh chóng trò chuyện, uống vài ly. Bách Hào thẳng thắn nói: "Lát nữa tôi phải đi. Sau đó cậu có muốn qua nhà tôi ngồi không?"
"À, tôi..." Dương Hạo Tư hiểu ý, quay sang nhìn Ngụy Thận Mạc, tỏ vẻ khó quyết.
Thấy cậu do dự, Bách Hào lại nói: "Hoặc là hôm nay cậu bận thì hẹn dịp khác cũng được, thêm WeChat để nói chuyện sau... Tất nhiên cậu từ chối cũng không sao."
"Không không không, tôi... được!" Dương Hạo Tư nghĩ, đúng là mộ phần của người yêu cũ đến cây ăn quả còn trổ mấy mùa rồi, giờ một anh đẹp trai thế này ngay trước mắt, sao phải từ chối? Dứt khoát xong xuôi thì coi như bạn bè, ai nấy có hạnh phúc mới, chẳng ai cản ai.
Ngụy Thận Mạc thấy nhiệm vụ hoàn thành bèn chuồn sớm. Em trai Bách Hào cũng tìm cớ rút lui, chỉ còn lại hai người. Uống xong chai cuối cùng, Bách Hào hỏi: "Đi thôi?" Dương Hạo Tư gật đầu.
Bách Hào lái xe đến, gọi một tài xế hộ, rồi mở cửa sau cho Dương Hạo Tư ngồi.
"Cậu lần đầu đến đây à?"
"Không, tôi là khách quen của quán bar này rồi, chỉ là dạo này ít đến thôi."
"Vậy sao?" Bách Hào cười khẽ: "Trông cậu còn non quá, tôi cứ tưởng là lần đầu."
"Không, không đâu." Dương Hạo Tư liên tục phủ nhận: "Chỉ là... đã lâu rồi tôi không nói chuyện kiểu này với ai, nên có chút lạ lẫm."
"Thế cậu cũng hiểu lần này đến nhà tôi là để làm gì rồi chứ?" Xe chạy êm ru, đĩa CD trong xe bật nhạc tình ca du dương. Dương Hạo Tư chỉ nhìn cổ tay Bách Hào đặt trên chân mình, lại thấy giống Mạnh Hạ Nhĩ.
"Tôi sợ cậu mới vào giới chưa quen nên muốn xác nhận lại. Nếu cậu muốn chậm một chút cũng được, vì tôi khá có cảm tình với cậu, chúng ta có thể trò chuyện thêm."
"Ừm... nói chuyện thêm, ý là hẹn hò sao?" Dương Hạo Tư hỏi.
"Hẹn hò à..." Bách Hào xoa cằm: "Chưa chắc, coi như tìm bạn đồng hành thì được, còn nếu nghiêm túc quá thì trong giới này dễ thiệt thòi lắm."
Nói xong, Bách Hào bật cười: "Ha ha, trông cậu ngây thơ quá, tôi cứ muốn nói đạo lý cho cậu, ngại thật."
"Không sao."
Dương Hạo Tư cúi đầu xoay ngón tay: "Trước đây tôi cũng chơi bời lắm, sau đó... mới yêu một người. Giờ chia tay rồi, nên tôi chưa quen với chuyện này."
"Nếu dám chia tay với cậu thì anh ta đúng là không có mắt nhìn."
Xe đến nơi, dừng lại. Tài xế hộ xuống xe, Bách Hào nhìn thẳng vào mắt Dương Hạo Tư nói: "Cậu rất đẹp, anh ta không nhận ra sao?"
Dương Hạo Tư ngơ ngác nhìn đối phương, giống như con cừu non lạc lối: "Thật à?" Môi hơi hé, gương mặt đỏ bừng vì rượu, dáng vẻ vô thức gợi cảm.
Bách Hào tháo dây an toàn, chậm rãi ghé sát, chỉ còn cách vài phân, khẽ hỏi: "Được không?"
Dương Hạo Tư chớp mắt hai cái, Bách Hào liền cúi xuống hôn.
Một nụ hôn rồi Bách Hào lập tức áp sát người, giữ chặt cổ tay Dương Hạo Tư lên cửa kính, cúc áo của cậu bị cởi từng chiếc một.
Bách Hào nâng tay vặn volume lên tối đa, tay kia lùa vào vạt áo của Dương Hạo Tư, vuốt dọc lưng cậu.
"Được không?" Bách Hào lại hỏi.
Ngực Dương Hạo Tư phập phồng dữ dội, cậu nhìn chằm chằm ánh đèn đường ngoài cửa kính xe, im lặng mấy giây.
"Xin lỗi..."
"Vì người yêu cũ?"
"Xin lỗi, tôi... tôi không có tâm trạng."
Dương Hạo Tư khẽ nói: "Hôm nay coi như tôi nợ anh, tiền rượu tôi sẽ chuyển khoản, tôi giúp anh gọi tài xế hộ mới..."
"Không cần. Cậu không muốn thì tôi cũng chẳng ép làm gì."
Bách Hào ngồi thẳng lại: "Cần tôi đưa về không?"
"Cảm ơn, phiền quá, tôi tự bắt xe được rồi!"
Dương Hạo Tư xuống xe, lại quay về quán bar tiếp tục uống. Chính cậu cũng không hiểu vì sao mình lại từ chối một anh đẹp trai như thế.
Rõ ràng cậu chẳng phải người bảo thủ, trước khi yêu Mạnh Hạ Nhĩ, cậu cũng là kiểu đêm nào cũng say, sáng dậy không biết đang nằm trên giường ai cơ mà.
Thế mà khi hôn Bách Hào, cậu lại không kiềm được mà nhớ đến nụ hôn đêm giao thừa còn dang dở kia.
Dương Hạo Tư úp mặt vào cánh tay, mắng Mạnh Hạ Nhĩ cả trăm lần, cuối cùng lại say mèm, chẳng hiểu vì sao lại bật khóc.