Cẩm Niên
Chương 20: Trò Hề
Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 20 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mặc dù tháng 6 chưa phải làm báo cáo tài chính quý nhưng trong hòm thư của Khương Cẩm Niên vẫn có vô số báo cáo, hơn một nửa số đó đến từ viện nghiên cứu chứng khoán.
Cô muốn viết một bài phân tích chuyên sâu về ngành nên không thể không chú trọng nghiên cứu, thống kê các loại số liệu... Để trở thành nhà quản lý quỹ đầu tư càng sớm càng tốt, Khương Cẩm Niên luôn có ý thức tập luyện mô phỏng việc quản lý danh mục đầu tư và giới thiệu cổ phiếu. Dù đang ngồi trong phòng bao nhưng cô vẫn luôn suy nghĩ về số liệu kinh tế vi mô. Các chỉ tiêu đánh giá quý sẽ quyết định xem cô có thể tiếp tục thăng chức hay không, nếu có thì là khi nào.
Trong phòng bao không có người, yên tĩnh như tờ. Khương Cẩm Niên quyết định lấy sổ tay ra, vẽ vời, ghi chép, còn liệt kê ra một bảng chi chít chữ và số.
Đúng lúc ấy, cửa phòng mở ra.
Khương Cẩm Niên rất tập trung suy nghĩ, không ngẩng đầu lên.
Cho đến khi tiếng bước chân đàn ông đến gần, ánh mắt cô mới rời khỏi quyển sổ, nhìn thấy một đôi giày da màu đen bóng loáng. Mũi giày trái hơi nhấc lên, liên tục giậm nhịp như một giáo sư nhạc viện đang giữ nhịp.
"Xin chào cô Khương." Người đàn ông kia giới thiệu, "Tôi là Trịnh Cửu Quân, đến từ công ty tài sản Tĩnh Bắc."
Khương Cẩm Niên cúi đầu, lấy danh thiếp từ túi xách. Mái tóc được chăm sóc kỹ lưỡng, mềm mượt óng ả, một lọn tóc buông lơi trên bờ vai càng làm nổi bật đường cong thanh tú của chiếc cổ trắng ngần... Cô tựa như vô tình vén một lọn tóc ra sau tai, có lẽ vì đôi tai cô rất nhỏ nhắn, còn đeo một chiếc bông tai bạc, kiểu dáng đơn giản, không có vẻ gì là đắt tiền.
Trịnh Cửu Quân quan sát kỹ lưỡng Khương Cẩm Niên từ trên xuống dưới, tổng kết lại một câu: Trông cũng bình thường thôi, mà đúng là nghèo thật.
Khương Cẩm Niên không biết trong lòng anh ta đang nghĩ gì, đưa danh thiếp bằng hai tay: "Chào anh Trịnh, tôi là Khương Cẩm Niên."
Sau đó hai người bắt tay.
Trịnh Cửu Quân phát hiện ra lòng bàn tay của Khương Cẩm Niên có vết chai. Anh ta thoáng vuốt nhẹ một cái Khương Cẩm Niên đã lập tức rút tay về, giả vờ cầm ly rượu lên: "Anh Trịnh có biết khi nào thì mọi người sẽ đến không?"
Cô đánh lạc hướng sang chuyện khác: "Nhân viên phục vụ vừa đưa đến vài chai Champagne Armand de Brignac và rượu Mao Đài. Năm nay lợi nhuận ròng của ngành rượu tăng đáng kể, toàn ngành bắt đầu có dấu hiệu khởi sắc, anh có đánh giá cao xu hướng thị trường này không?"
Trịnh Cửu Quân ngồi xuống một cái ghế, gác chân trái lên đệm ghế.
Anh ta cười cười: "Nghe cô nói vậy tôi lại muốn mua thêm cổ phiếu của Quý Châu Mao Đài và Sơn Tây Phần Tửu rồi đấy."
Khương Cẩm Niên liền tiếp lời: "Tốc độ tăng trưởng của chúng đều trên 1.3%. Thế nhưng thông thường vào tháng 7 lượng tiêu thụ rượu trắng sẽ giảm. Để duy trì mức giá, thỉnh thoảng Ngũ Lương Dịch và Phần Tửu sẽ ngừng cung cấp sản phẩm nhằm đảm bảo tồn kho cho quý tiếp theo và để tăng tốc bán hàng trong dịp Trung Thu và Lễ Quốc khánh."
Nói xong, cô bưng ấm trà, rót trà vào một tách.
Trịnh Cửu Quân đặt tay trái lên bàn, năm ngón tay thay phiên nhau gõ nhẹ lên bình rượu: "Cô cái gì cũng rõ ràng mạch lạc như vậy, số liệu tốc độ tăng trưởng cổ phiếu của một công ty rượu bất kỳ cũng có thể đọc vanh vách, sao còn có thể không ngại mà uống trà thế? Để tôi mời cô một ly. Chứ chờ đến lúc mọi người tới chắc chắn sẽ muốn mời rượu cô, bây giờ làm quen trước."
Nhìn Trịnh Cửu Quân lúc này tự nhiên và hào phóng, thái độ khách sáo nhưng không xa cách, tư thế mời rượu vô cùng thuần thục như thể đang trò chuyện với một người bạn cũ.
Mà Khương Cẩm Niên lại rất khó xử.
Cô lấy cớ nghe điện thoại, cầm túi xách ra ngoài. Cô đứng trên hành lang mười mấy phút, đợi tới khi các vị khách khác lần lượt xuất hiện mới đi theo họ trở về phòng bao. Bầu không khí lúc đó đã dịu đi đáng kể. Khương Cẩm Niên còn gặp được người quen.
Chính là Diêu Thiên.
Diêu Thiên trong chiếc váy Channel ngồi ở vị trí trung tâm, tựa như chúng tinh phủng nguyệt. [1]
[1] Chúng tinh phủng nguyệt: Thành ngữ ý chỉ một đám sao tôn lên ánh trăng, giống như một đám người vây quanh ủng hộ một ai đó mà họ tôn kính quý trọng.
Bốn bức tường tông màu tối được khảm những ngọn đèn dài nằm ngang, ánh đèn lung linh bao quanh chiếc bàn vuông trải khăn lụa trắng như tuyết. Diêu Thiên hướng tầm mắt ra phía cửa, một tay cô ta nắm nhẹ khăn trải bàn, một tay nâng ly champagne Armand de Brignac, nói đùa: "Hôm nay ai đến muộn thì hoặc là bị phạt rượu hoặc là phải bao bữa này. Khương Cẩm Niên, cô chọn một trong hai đi?"
Chọn một?
Trong nháy mắt Khương Cẩm Niên sững người.
Một chai champagne này giá 9000 tệ, còn bình Quý Châu Mao Đài ủ 30 năm này giá 12000 tệ. Mọi người còn chưa gọi món, chỉ riêng mấy bình rượu này đã có giá trị không hề nhỏ. Cô lấy đâu ra nhiều tiền như thế?
Huống hồ những chai rượu quý giá đó đều không phải Khương Cẩm Niên gọi.
Khương Cẩm Niên đi thẳng đến bên cạnh Trịnh Cửu Quân, đáp lời: "Anh Trịnh là người thứ hai tới đây, anh ấy có thể làm chứng... Tôi tới rất sớm, chỉ là vừa ra ngoài nghe điện thoại thôi."
Trịnh Cửu Quân cầm một ly cà phê lên, im lặng xem kịch.
Vì anh ta từng trải qua vài mối tình ong bướm, lại còn "trải sự đời" nên sự tồn tại của Khương Cẩm Niên lúc này chẳng có ý nghĩa gì đối với anh ta. Thẳng thắn mà nói, trong chuyện nam nữ, anh ta cực kỳ không thích mấy cô nàng suốt ngày giả bộ đứng đắn, đoan trang – Khương Cẩm Niên là một trong số ấy.
Anh ta ra hiệu cho thư ký, vị thư ký đó liền mở menu gọi món: "Phật nhảy tường mỗi người một phần, thêm tôm hùm cá tầm, cua huỳnh đế, pudding trứng cá muối,..."
Diêu Thiên nhìn Trịnh Cửu Quân chằm chằm, ánh mắt lúng liếng, hờn dỗi nói: "Mấy người này xấu thật đấy. Dù sao Khương Cẩm Niên cũng đã nguyện ý mời khách, mọi người có thể đổi món khác được không?"
Lả lướt cũng là một nghệ thuật, nếu không thực sự lão luyện thì sẽ trở nên lẳng lơ vô vị, cố quá thành quá cố. Diêu Thiên lại có chừng mực, Trịnh Cửu Quân vui vẻ nói chuyện với cô ta: "Nói chí phải. Nếu không thì cô Khương, cô gọi món nhé?"
Số lần Khương Cẩm Niên tham gia các buổi xã giao chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Cô chẳng hiểu vì sao mình lại trở thành mục tiêu công kích.
Cô chưa từng mong đợi có thể gia nhập vòng tròn giới thượng lưu. Cô vừa nghèo lại còn cố chấp, nhất thời không nghĩ ra được cách tối ưu nhất để làm dịu bầu không khí, càng không thể vứt bỏ hết thể diện trước mặt mọi người mà nổi nóng. Trong trường hợp danh mục đầu tư giảm mạnh, sự tổn thất của cô không chỉ là 10 vạn, mà còn nghiêm trọng hơn bây giờ nhiều. Đáng lẽ cô phải tỉnh táo, nhưng bị Diêu Thiên công khai khiêu khích thế này khiến cô không tránh khỏi việc nhớ đến Kỷ Chu Hành.
Khương Cẩm Niên cười khẽ: "Tôi biết anh Trịnh Cửu Quân là phó tổng giám đốc của Quỹ Tĩnh Bắc, Diêu Thiên đến từ Tài chính Thất Hòa, Tổng thanh tra Cố là người mà Tần Ngô gửi trọn niềm tin..."
Nói xong xuất thân của từng người, cô tự giễu: "Còn tôi chỉ là thư ký của một công ty quỹ. Nếu hôm nay kết bạn với mọi người, ít nhất tôi cũng phải gánh trên lưng một năm nợ. Nhưng tôi thực sự có thành ý, chỉ muốn chụp chung với mọi người một tấm hình... rồi sau đó sẽ ra ngoài quẹt thẻ luôn."
Nói xong, cô mở camera điện thoại lên.
Trịnh Cửu Quân đè tay cô xuống: "Cô làm gì vậy?"
Khương Cẩm Niên trả lời đầy hiển nhiên: "Lưu lại làm kỷ niệm."
Trịnh Cửu Quân giải vây cho cô: "Diêu Thiên chỉ muốn trêu cô chút thôi. Cô không gọi món thì sao tôi có thể để cô trả tiền được."
Khương Cẩm Niên thành thật đáp: "Tôi tưởng mọi người muốn cam-pu-chia."
Trịnh Cửu Quân nhướng mày, không đáp lại. Anh ta đổi chỗ với người bên cạnh, chuyển sang ngồi cạnh Diêu Thiên. Sau đó họ liếc mắt đưa tình hơn một tiếng đồng hồ, còn Khương Cẩm Niên vẫn luôn nói chuyện với Tổng thanh tra Khổng ngồi bên cạnh. Thỉnh thoảng cô lại lén nhìn đồng hồ, chỉ mong bữa cơm này mau kết thúc. Cô thực sự không thích tham gia kiểu xã giao không cùng đẳng cấp này.
Sau khi phục vụ mang đồ ăn lên, Khương Cẩm Niên ăn tương đối chậm.
Hương vị của tôm hùm và cua vô cùng hấp dẫn, dù vậy cô vẫn phải tính toán calo. Đến hơn chín giờ tối, có vài người rời đi trước, chỉ còn lại Khương Cẩm Niên, Diêu Thiên, Trịnh Cửu Quân và khoảng hai ba người khác.
Có một người mới trở về từ ngân hàng châu Âu, kể rằng giới trẻ bên đó khi tụ tập thường chơi một trò gọi là Liệt Tửu Quán Nhãn. Trò chơi này khiến người chơi ngấm cồn nhanh hơn, làm người ta lập tức lâng lâng như bay trên mây.
Diêu Thiên hưng phấn vỗ tay: "Chúng ta cũng chơi thử xem? Người châu Âu còn chơi được thì có gì mà chúng ta không thể chứ?"
Khương Cẩm Niên nghĩ thầm: Thiểu năng.
Có một con cua cô vẫn chưa ăn xong. Vỏ cua chất thành một đống nhỏ bên cạnh. Thói quen này thật sự rất giống Phó Thừa Lâm, vậy nên Trịnh Cửu Quân bất giác để ý đến cô nhiều hơn một chút.
Cô "pặc" một tiếng, bẻ gãy một cái chân cua.
Trịnh Cửu Quân cố ý hiểu lầm: "Trông cô có vẻ khỏe đấy. Vậy cô chơi đầu tiên nhé."
Khương Cẩm Niên còn chưa mở miệng, Diêu Thiên đã lặng lẽ không một tiếng động, như một con ma đứng sau lưng cô. Thật ra, nếu chơi quá đáng với Diêu Thiên thì cũng chẳng phải là tốt đẹp gì. Thế nhưng vì sự tồn tại của Khương Cẩm Niên mà Kỷ Chu Hành mới năm lần bảy lượt bỏ rơi Diêu Thiên. Cuộc hội ngộ tháng trước của bọn họ không phải là khơi lại đống tro tàn mà là một chấp niệm đã ngắc ngoải.
Lúc ấy Diêu Thiên mới biết, đàn ông hoàn toàn có thể tách rời tình dục ra khỏi tình yêu, qua cầu rút ván, xã giao bằng "súng thần công". Xác suất để níu kéo một người đàn ông bằng tình một đêm còn thấp hơn cả xác suất trúng xổ số.
Vậy thì trong đoạn tình cảm này ai mới là con giáp thứ 13?
Chính là Khương Cẩm Niên.
Diêu Thiên xoa dịu sự căng thẳng trong lòng, cầm lấy một bình Mao Đài, đổ từ trên đỉnh đầu Khương Cẩm Niên xuống.
Khương Cẩm Niên bất ngờ không kịp phòng bị, bị rượu xộc thẳng vào mũi, quả nhiên cũng có mấy giọt chảy vào mắt. Đây là rượu trắng 53 độ đã được ủ ba mươi năm, mà tửu lượng của Khương Cẩm Niên từ trước đến giờ đều thấp hơn mức trung bình. Cô vịn vào bàn lảo đảo một bước, đột nhiên ho khan, nghiêng người dựa vào tường rồi ngã xuống, hai mắt đỏ ngầu như bị sung huyết. Trịnh Cửu Quân không nhìn nổi, tiến đến giúp cô một tay. Cô vung tay tát anh ta một cái.
"Đừng chạm vào tôi," cô lên án, "Bữa cơm hôm nay là do anh mời, Diêu Thiên là do anh gọi đến, người báo sai giờ hẹn cho La Hạm để tôi đến trước một tiếng đồng hồ cũng là anh... bây giờ còn dội rượu đầy người tôi. Tôi đã trêu chọc gì anh? Anh bị bệnh à?"
Má trái Trịnh Cửu Quân đau rát. Trong lòng anh ta nghĩ, con bé này ra tay mạnh thật đấy, Phó Thừa Lâm như thế thì chẳng trách cổ tay trái bị thương đến vậy.
Anh ta nhịn lại: "Nói chuyện có lý đi, tôi đâu có đổ rượu lên người cô, cô thử nhìn xem đằng sau cô là ai."
Khương Cẩm Niên ngồi dưới đất, nín thở. Đầu óc cô quay cuồng, không quen mùi rượu sặc sụa, cảm giác nước bọt tiết ra càng ngày càng nhiều như thể sắp nôn.
Diêu Thiên lại từ bàn đi tới. Cô ta nâng một chân, dùng mũi giày cao gót nhọn đá vào đôi chân dài của Khương Cẩm Niên, ra lệnh: "Cô đứng dậy đi, đừng có ngồi dưới đất rồi đánh người. Chỉ là một trò chơi thôi, đừng để người khác nghĩ là cô bị làm sao."
Khương Cẩm Niên ngẩng đầu nhìn cô ta, nắm lấy vạt váy của cô ta kéo mạnh về phía sau một cái, Diêu Thiên bất hạnh ngã lăn trên mặt đất.
Trịnh Cửu Quân chỉ sợ cô ta xảy ra chuyện gì. Từ trước đến nay anh ta vẫn được coi là một người đàn ông thương hoa tiếc ngọc, lập tức đưa tay trái ra đỡ lấy Diêu Thiên. Đúng lúc này Khương Cẩm Niên lại buồn nôn không ngớt, sắc mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng từ thái dương. Trịnh Cửu Quân lo rằng thân thể cô không chịu nổi, dứt khoát đưa tay phải ra vòng qua eo cô hỏi: "Cô có sao không? Có phải rượu chảy vào mắt rồi không?"
Chưa dứt lời, cửa phòng bao đã được mở ra một lần nữa.
Hoa văn trên tấm thảm trải sàn màu đỏ sậm, mềm mại như hoa anh túc nở rộ.
Phó Thừa Lâm bước lên thảm tiến vào, đứng ở rìa ngoài. Anh đứng một bên nhìn Trịnh Cửu Quân, người đầy mùi rượu, đang ôm ấp hai cô gái. Anh vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh nhưng ánh mắt lại không giống thường ngày, nhìn thấy Khương Cẩm Niên thì giật mình.