Chương 4: Mặt nạ

Cẩm Niên

Chương 4: Mặt nạ

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã lâu rồi Phó Thừa Lâm không đăng nhập QQ.
Thời còn là học sinh, anh gần như ngày nào cũng online. Về sau tốt nghiệp đại học, rồi xuất ngoại, QQ không còn là phương thức liên lạc chính nữa, anh dần dần quên đi mạng xã hội được sử dụng rộng rãi này.
Đến tận hôm nay, anh muốn liên lạc với Khương Cẩm Niên.
QQ vậy mà lại trở thành cầu nối nhanh nhất giữa hai người bọn họ.
Anh không tốn mấy công sức để tìm lại tài khoản cũ. Trong danh sách bạn tốt, avatar của Khương Cẩm Niên vẫn nằm yên ở đó.
Phó Thừa Lâm gửi cho cô một tin nhắn: "Dây chuyền của cậu rơi ở nhà tôi."
Khương Cẩm Niên online, nhưng lại không trả lời.
Phó Thừa Lâm lại nhắn: "Bạn học Khương, cậu cho tôi địa chỉ đi. Buổi tối ra ngoài tản bộ, tôi nhân tiện mang dây chuyền đưa cho cậu."
Một lát sau, anh lại bổ sung một câu: "Trên mặt dây khắc tên của cậu, Khương Cẩm Niên."
So với ngày xưa, giọng điệu của anh khi nói chuyện gần như không thay đổi chút nào.
Nhưng Phó Thừa Lâm của ngày trước có vẻ tinh nghịch hơn một chút, anh thích đùa giỡn, nửa thật nửa giả. Thế nên... anh luôn giữ khoảng cách an toàn với tất cả những cô gái từng tỏ tình với mình, không làm tổn thương họ, cũng chẳng cho họ hy vọng. Ngoại lệ duy nhất chỉ xảy ra với Khương Cẩm Niên.
Vì vậy, Khương Cẩm Niên cứ như bị úng nước trong đầu, thực sự cho rằng anh có chút tâm tư mập mờ với mình.
Về sau, khi cô đã va chạm nhiều với xã hội, cô mới hiểu rõ lý do cho sự ưu ái của anh khi đó xuất phát từ đâu - đó là sự thông cảm, thân thiện và lịch sự.
Đáng tiếc, Khương Cẩm Niên lại không có phúc hưởng thụ.
Cô cầm di động ngẩn người.
Giờ phút này, Khương Cẩm Niên đang cùng bạn cùng phòng Hứa Tinh Thần ăn cơm.
Hứa Tinh Thần tự mình xuống bếp, làm trứng cuộn tôm, thịt gà kho, cá hấp, còn nấu một nồi canh bí ninh xương sườn, vô cùng phong phú.
Hứa Tinh Thần vừa gắp thức ăn, vừa an ủi Khương Cẩm Niên: "Cậu vẫn đang nghĩ đến Kỷ Chu Hành à? Địa vị của Kỷ Chu Hành cao hơn cậu mấy bậc, cậu vấp ngã là chuyện bình thường. Chỉ có những cô gái không quá chìm đắm vào tình yêu mới có thể dễ dàng phân biệt được đâu là những tên cặn bã. Tra nam không ngu, không hề ngu, lại biết diễn kịch, am hiểu lòng người. Từ trước đến giờ, biết bao nhiêu cô gái đã rơi vào cạm bẫy của những tay cao thủ tình trường rồi chứ."
Thấy Khương Cẩm Niên có vẻ câu nệ, Hứa Tinh Thần lập tức múc cho cô một bát canh: "Rơi vào cạm bẫy không đáng sợ, đáng sợ là mê muội không muốn tỉnh ngộ. Tớ có một người chị họ xa, ba mươi tuổi, vẫn còn trẻ mà đã mắc bệnh trầm cảm nặng... Chồng chị ấy chạy theo tiểu tam, bỏ rơi chị ấy, đến phí nuôi dưỡng con cũng không đưa."
Khương Cẩm Niên uống một ngụm canh, tiếp lời: "Đàn ông toàn thói hư tật xấu."
"Không không không! Bảo bối, cậu phải nghe tớ, tuyệt đối không được nghĩ như vậy," Hứa Tinh Thần ôm Khương Cẩm Niên, ân cần nói, "đàn ông tốt nhất định vẫn còn tồn tại, vấn đề ở chỗ, không biết đến bao giờ chúng ta mới tìm được người đàn ông như vậy thôi."
Khương Cẩm Niên bảo: "Nằm mơ, tìm ở trong mơ."
Hứa Tinh Thần dẩu môi: "Thật là, suy nghĩ của cậu vừa tiêu cực vừa bi quan."
Cô ấy thở dài một tiếng: "Khương Cẩm Niên, cậu có nhan sắc, vóc dáng đẹp, lại tốt nghiệp trường danh tiếng, giờ là chuyên viên nghiên cứu thị trường. Cứ coi như là bị đàn ông bỏ rơi thì sao, tương lai của cậu vẫn sáng lạng."
Càng nói càng kích động, Hứa Tinh Thần cầm đũa gõ vào bát cơm một tiếng thật vang.
Cứ nói xong một câu là lại gõ một tiếng, âm vang mạnh mẽ.
Khương Cẩm Niên gãi đầu.
Cô có tật xấu là không quen với việc người khác khen mình, bất kể là ngoại hình, đạo đức, năng lực hay là phương diện nào khác.
Có lẽ là do cô sống trong sự tự ti đã quá lâu nên không thể kiêu ngạo nổi. Cô có thể nói năng đanh thép, miệng lưỡi sắc bén nhưng lại dễ dàng bị khuất phục bởi những tình cảm chân thành. Người ta thường nói "Khẩu xà tâm phật" là vậy.
Vậy là Khương Cẩm Niên khen ngược lại Hứa Tinh Thần: "Cậu đáng yêu như vậy, tính tình lại tốt, còn biết nấu ăn... Cậu so với mấy tên cặn bã ngoài kia còn đáng tin hơn nhiều."
Kiểu khen ngợi này, Hứa Tinh Thần nghe rất lọt tai.
Cô ấy vui mừng tự đắc: "Hoa ven đường là hoa dại, sao có thể sánh với hoa thơm là tớ đây được."
Vừa dứt lời, điện thoại của Khương Cẩm Niên lại rung lên lần nữa.
Khương Cẩm Niên vốn cho rằng là Phó Thừa Lâm nên mở ra xem, nhưng không ngờ người gửi tin nhắn lại là Kỷ Chu Hành. Cô dứt khoát "mắt không thấy tâm không phiền", chặn mọi phương thức liên lạc của Kỷ Chu Hành - từ QQ đến Wechat, từ Zhihu đến Weibo, chỉ cần anh ta có đăng ký tài khoản cô đều thẳng tay xóa bỏ.
Xong xuôi mọi chuyện, Khương Cẩm Niên liền nghĩ đến Phó Thừa Lâm.
Cô mở QQ, phản hồi lại Phó Thừa Lâm: "Cảm ơn bạn học Phó, sợi dây chuyền làm rơi ở nhà cậu đó tôi vứt đi, tùy cậu xử lý."
Kèm theo đó là một dòng chuyển khoản được đặt tên là: Tiền xe, phí ăn ở tối qua.
Phó Thừa Lâm cảm thấy buồn cười.
Cô rõ ràng muốn vạch rõ giới hạn với anh.
Phó Thừa Lâm bỏ điện thoại xuống, không nhận khoản tiền kia.
Ánh nắng buổi chiều dịu nhẹ, bậu cửa sổ rực rỡ nắng vàng, làn gió thoảng mang theo hương hoa đầu hạ, khuấy động hồ nước dưới sân.
Phó Thừa Lâm cầm một tách trà, đứng trên ban công ngắm cảnh. Thật ra hôm nay anh bộn bề công việc. Một giờ chiều có một buổi báo cáo, ba giờ cùng ngày hẹn đối tác thảo luận, sáu giờ chiều tối họp video...
Dù là thế, anh vẫn nhớ lại dáng vẻ của Khương Cẩm Niên tối qua.
Lúc anh kéo Khương Cẩm Niên vào cửa, cô liền nắm lấy tay áo anh: "Tôi, Khương Cẩm Niên, một người từng trải, sẽ nói cho cậu biết một bài học xương máu. Trong chuyện tình cảm không được quá chân thành, nếu không nhất định sẽ bị người ta đùa giỡn."
Cô giống như nhân vật nữ chính của "Roman Holiday", sau khi uống say bắt đầu liên tục đọc mấy câu danh ngôn nổi tiếng.
Câu cuối cùng của "lời khuyên từ một người từng trải" của cô bắt nguồn từ tiểu thuyết "Đời nhẹ khôn kham" của Milan Kundera: "Điều tôi ghét nhất, không phải là thế giới này quá xấu xí, mà là ở đây luôn cố đeo lên một cái mặt nạ xinh đẹp để giấu giếm sự thật đó."
Phó Thừa Lâm trả lời cô: "Tích cực lên, thế giới này ít nhất vẫn có một mặt tốt đẹp."
Có vẻ Khương Cẩm Niên nghe xong thì bật cười khúc khích, giống như đang chế nhạo.
Phó Thừa Lâm đã quá quen với biểu cảm này của cô.
Nếu là bình thường, điều này có nghĩa là cô chuẩn bị bắt đầu "bắn súng liên thanh", thao thao bất tuyệt hết lời phản bác anh. Nhưng đêm nay, kinh nghiệm của anh đã không còn chính xác nữa.
Đêm khuya thanh tĩnh, bên cửa sổ lấp ló ánh trăng vàng, Khương Cẩm Niên ôm lấy cổ anh, tựa như đang thân mật với anh: "Nếu như hoàn cảnh của tôi và cậu giống nhau, có lẽ tôi cũng sẽ lạc quan như cậu..."
Ngón tay lạnh như băng của cô chọc chọc vào cổ áo anh: "Nếu như cậu từng trải qua quá khứ của tôi, cậu mới có thể hiểu được."
Phó Thừa Lâm vòng tay qua eo bế cô đến một gian phòng ngủ: "Đợi cậu tỉnh táo, cậu sẽ phát hiện ra, toàn bộ chặng đường ấy, chỉ có tôi mới biết cậu đã trải qua những gì. Khương Cẩm Niên, cậu sẽ không bao giờ tìm được người thứ hai."
Anh không đợi được sự phản biện từ Khương Cẩm Niên.
Cô dựa vào người anh ngủ rất ngon.
Thật ra dáng vẻ cô lúc ấy vô cùng chật vật, đầu ngoẹo sang một bên, tóc dài lòa xòa che cả khuôn mặt, chỉ để lộ chiếc cằm thon. Phó Thừa Lâm từ lâu đã biết cô có khuôn mặt khả ái, tinh tế, có chút giống một tiểu hồ ly.
Anh lần nữa đánh giá, thực sự rất mê hoặc lòng người.
Anh không kìm được vén tóc cô, nhìn thấy một nốt ruồi nhỏ bên tai trái.
Rất nhiều năm về trước, Phó Thừa Lâm thức đêm viết báo cáo, lười biếng gục đầu xuống bàn nghỉ ngơi. Trong ánh sáng mờ mờ, anh đưa mắt nhìn qua khuỷu tay, thấy Khương Cẩm Niên đang ngồi bên cạnh. Cô giống như thư ký của anh, lặng lẽ giúp anh tiết kiệm thời gian, vẽ, chỉnh sửa biểu đồ, sắp xếp câu từ cho chính xác.
Chính mình còn chưa viết xong đã chạy tới giúp anh, cô gái ngốc quá, anh nghĩ.
Anh còn nhớ rõ trên đầu cô còn cài một chiếc kẹp tóc, tai trái có một nốt ruồi nhỏ, khi ngáp liền cúi đầu xuống, thấy ánh mắt của anh thì giật mình.
Anh cứ vậy miên man nhớ lại từng sự việc trong hồi ức, nửa người ngồi dựa vào đầu giường.
Khương Cẩm Niên vẫn dựa lên vai anh. Nhưng cô càng lúc càng say, không giữ được trọng tâm, trượt xuống bên cạnh người anh. Chỉ mấy giây sau, anh đã cảm nhận được sự mềm mại cùng nhiệt độ cơ thể cô.
Mỹ nhân ở trong lòng, thế nhưng Phó Thừa Lâm lại thả tay ra.
Trong lòng anh lên xuống chập trùng như sóng nước, khác hoàn toàn với sự bình tĩnh lúc mới bước vào cửa, có lẽ là do bản thân đã uống quá nhiều. Mặc dù không đến mức giống Khương Cẩm Niên xiêu vẹo ngã xuống giường, không có chút phong độ nào, nhưng cũng không thể tỏ ra mình không vấn đề gì.
Anh đứng dậy đóng cửa phòng, sang một gian phòng khác ngủ.
Một đêm cứ thế bình thản không có gì khác thường trôi qua.
Thế nhưng, Khương Cẩm Niên không thể nhớ rõ mình đã làm gì trong nhà Phó Thừa Lâm. Trong thâm tâm cô nghĩ mình vừa vào đến cửa đã lăn lên giường, ngủ một giấc thẳng đến khi trời sáng.
Thế nên cô không có quá nhiều gánh nặng trong lòng.
Phó Thừa Lâm chậm chạp không trả lời tin nhắn QQ, không nhận tiền chuyển khoản, Khương Cẩm Niên cũng chẳng có phản ứng gì.
***
Mấy ngày sau sóng yên biển lặng, mọi việc lại quay trở về quỹ đạo vốn có của nó.
Khương Cẩm Niên rời giường lúc 6 rưỡi sáng, 7 rưỡi đến văn phòng chuẩn bị cho cuộc họp đầu ngày.
Cuộc họp đầu ngày là thông lệ hàng ngày, chỉ diễn ra trong 30 phút, nhưng cấp trên La Hạm của Khương Cẩm Niên là một người phụ nữ sấm rền gió cuốn, mọi phương diện đều yêu cầu rất cao.
La Hạm năm nay 43 tuổi, tốt nghiệp ở một trường đại học danh tiếng, vừa chín chắn lại thướt tha, khí chất phi thường.
Nhưng cô ấy hơn bốn mươi tuổi vẫn chưa kết hôn, không lập gia đình, không có đối tượng hẹn hò, lại làm chức vụ có lương cao ngất ngưởng nên chuyện sinh hoạt cá nhân thường bị người ta đem ra làm câu chuyện bàn tán.
Khương Cẩm Niên là một ngoại lệ.
Cô chẳng bao giờ quan tâm đến mấy câu chuyện trăng gió giữa La Hạm với mấy chàng trai trẻ, cô chỉ chú ý đến La Hạm trên bảng xếp hạng "đại gia mới". Trong mắt cô, vị cấp trên này là người quyết đoán, giao thiệp rộng rãi, là một chiến lược gia và nhà đầu tư có trình độ.
Bởi vì thành tích nổi trội, La Hạm được người trong ngành gọi là "Kim La Hán".
Biệt danh "Kim La Hán" này vừa nam tính, vừa kịch tính lại có chút siêu thực, La Hạm thực sự rất thích.
Trên bàn làm việc của cô ấy còn có một pho tượng Kim La Hán nhỏ. Lúc Khương Cẩm Niên đẩy cửa bước vào, La Hạm đang dùng khăn tay lau nó. Ánh đèn trong phòng trải dài, sóng sánh như nước, Khương Cẩm Niên tựa hồ cảm thấy ánh mắt mình cũng dao động.
La Hạm phát hiện Khương Cẩm Niên đang nhìn chăm chú, lập tức cầm pho tượng nhỏ kia lên giới thiệu: "168 tệ mua trên Taobao, không phải là vàng thật, chỉ là thấy rất đẹp mắt."
Khương Cẩm Niên phụ họa: "Lau qua vẫn thấy sáng thêm."
La Hạm khẽ gật đầu: "Mấy thứ này có phải vàng thật hay không đều không quan trọng, chỉ cần thành tâm thành ý... hương hoa đầy đủ, cầu duyên cầu phận."
Cô ấy gập gối ngồi xuống ghế, bỗng dưng cười nói: "Tôi thường xuyên nói trước mặt người ta rằng duyên phận không thể cưỡng cầu. Làm gì có ai có thể dự đoán được chính xác thị trường chứng khoán mỗi ngày tăng trưởng hay giảm mạnh? Cô đã đọc qua không ít sách vĩ mô, báo cáo nghiên cứu cũng không thể đoán trước tương lai sẽ xảy ra chuyện gì đúng không?"
Khương Cẩm Niên thầm nghĩ: La Hạm luôn có cách kéo cô từ một cuộc hội thoại không liên quan vào vấn đề mà cô ấy muốn nói đến.
Khương Cẩm Niên vừa chuẩn bị mở miệng, La Hạm đã ngắt lời cô: "Hôm trước Anna đã chính thức từ chức rồi, bên cạnh tôi đang thiếu người..."
La Hạm chỉ nói đến đây là ngừng lại, không bổ sung thêm điều gì khác.
Chuyện Anna từ chức tất cả mọi người đều ngầm hiểu nhưng không nói ra. Anna vốn là trợ lý của La Hạm, nhưng đã chuyển sang làm việc tại một công ty đầu tư chứng khoán riêng lẻ lớn, khiến những ai biết chuyện đều cảm thấy hâm mộ - nghe nói những năm gần đây ai có bản lĩnh đều sẽ lấn sân sang đầu tư chứng khoán.
Khương Cẩm Niên vốn cho rằng sự việc này không liên quan đến mình.
Thế nhưng La Hạm lại ném cho cô một cành olive.
Khương Cẩm Niên mơ hồ đoán được mình sắp được thăng chức, tiền lương sẽ dày thêm một chút.
Thật ra nghề này của bọn họ cũng không phải là tốt. Bộ phận quản lý đầu tư trong thời gian giao dịch nhất định phải nộp điện thoại, các thiết bị giao dịch trong văn phòng được ghi âm lại 24/24, khắp ngóc ngách đều được lắp đặt camera giám sát HD, quay 360 độ không góc chết.
Vậy nhưng Khương Cẩm Niên vẫn theo đuổi.
Thời điểm rời khỏi văn phòng của La Hạm, Khương Cẩm Niên thuận tay đóng cửa, đứng ở cửa trục xoay.
Một đồng nghiệp hỏi cô: "Khương Cẩm Niên, tâm trạng của cậu tốt thật đấy, có phải sắp kết hôn rồi không?"
Khương Cẩm Niên khẽ cười: "Hôn nhân là nấm mồ của tình yêu. Kết hôn thì có gì hay mà phải vui vẻ."
Đồng nghiệp kia trêu ghẹo cô: "Nghe chẳng lọt tai chút nào. Dạo trước bọn tôi gặp Kỷ Chu Hành, anh ta bảo không lâu nữa sẽ phát thiệp cưới."
Bên tai cô tựa như ong một tiếng, nhắc nhở cô rằng hai bên vẫn chưa hoàn toàn chấm dứt.
Khương Cẩm Niên mờ mịt nhớ lại thiết kế thiệp cưới, thiệp hồng nhạt chữ mạ vàng có in họa tiết hoa bách hợp. Thế nhưng đâu còn ý nghĩa gì nữa? Cái gì nên bỏ đi thì không nên giữ lại, lúc nghĩ lại về Kỷ Chu Hành, trong lòng cô chỉ toàn sự lạnh lẽo.
Không chỉ là sự phẫn nộ vì bị phản bội, mà còn có cả sự thất vọng: "À, anh ta quả nhiên chỉ là nhất thời xúc động mới không thể quản nổi dục vọng của mình mà đi trêu hoa ghẹo nguyệt."
Ảnh hưởng tiêu cực của người đàn ông này, trong một khoảng thời gian ngắn khó mà có thể loại bỏ.
Thời gian nghỉ trưa, Khương Cẩm Niên không đi ăn cơm chung với những đồng nghiệp khác.
Cô một mình đứng bên ngoài hành lang, mắt nhìn về phía cửa sổ, gọi điện thoại cho bố mẹ. Mặc dù cô biết, chuyện này nhất định sẽ khiến cho mọi người thất vọng. Người trong nhà từ lâu đã thúc giục, ngày ngày mong ngóng cô mau chóng kết hôn với Kỷ Chu Hành.
Điện thoại vừa kết nối, Khương Cẩm Niên đã vào chuyện chính: "Bố mẹ, con có chuyện muốn nói với mọi người... Không phải chuyện gì tốt đẹp cả, mọi người phải chuẩn bị tâm lý."
Bố cô vẫn tươi cười hớn hở: "Bố với mẹ con, gió to sóng lớn nào còn chưa trải qua."
"Vậy con nói luôn," Khương Cẩm Niên thông báo, "con với Kỷ Chu Hành đã chia tay rồi."
Cô giấu giếm sự tình, chỉ qua loa nói: "Kỷ Chu Hành có công việc và cuộc sống riêng, anh ta bận rộn trăm bề..."
Bố cô lại bảo: "Giờ làm gì còn người đàn ông nào rảnh rỗi? Bận rộn là biểu hiện của người có chí tiến thủ, đáng tin cậy, lấy sự nghiệp làm trọng. Nhà cậu ta làm ăn, nhiều tiền nên nhiều việc, nhiều phiền muộn. Con làm vợ thì phải biết quan tâm thông cảm, không thể cả ngày như tổ tông mà đợi người ta đến hầu hạ..."
Khương Cẩm Niên cầm di động đặt trên bậu cửa sổ.
Cô cơ bản không cần nghe cũng hiểu được dụng ý của bố: Ông khuyên cô một chút, để cô đến xin lỗi Kỷ Chu Hành.
Khương Cẩm Niên không nhịn được lớn giọng hỏi: "Kỷ Chu Hành trăng hoa ở bên ngoài, con còn phải tiếp tục với anh ta sao?"
Bố cô trầm mặc vài giây, hỏi lại: "Con gái, con còn có thể tìm được người tốt hơn thế sao?"
Khương Cẩm Niên tức cười: "Hóa ra bố không hề lo con rể ở ngoài ăn chơi lêu lổng, bố nghĩ đấy gọi là kết hôn à, đó là bán con gái? Đưa điện thoại cho mẹ con, con không muốn nói chuyện với bố nữa."
Kỷ Chu Hành thỉnh thoảng sẽ đến thăm nhà bố mẹ Khương Cẩm Niên, mỗi lần đến đều biểu hiện vô cùng xuất sắc, luôn miệng nói bản thân không thể xa rời Khương Cẩm Niên, cảm ơn bố mẹ vợ đã nuôi dưỡng được một cô con gái ưu tú,...
Có lẽ bởi vì Kỷ Chu Hành đã xây dựng hình tượng khá chắc chắn, nên bố Khương Cẩm Niên vẫn khăng khăng: "Thế hệ các con vừa có chút bất đồng liền "bình không mẻ đã sợ vỡ". Nghe bố đi con, đừng hành động theo cảm tính! Con nên đi hỏi người ta có đúng là như vậy hay không, xem cậu ta có thực sự thay lòng đổi dạ?"
Khương Cẩm Niên ngắt lời: "Bố, trông cậy vào người khác không bằng tự dựa vào chính mình. Dựa núi núi đổ, dựa người người đi... Đàn ông mà đáng tin thì con heo cũng biết trèo cây."
Bố cô nghe xong những lời này, im lặng không nói gì.
Khương Cẩm Niên lại cười: "Con chỉ nhắm vào Kỷ Chu Hành. Không có ý gì cả."
Bố liền hỏi cô: "Con cũng đã trưởng thành, năm nay 26 tuổi rồi, hiện tại như vậy, thế còn tương lai thì làm sao bây giờ?"
Khương Cẩm Niên siết chặt lan can, nhìn về phía xa xăm: "Làm sao là làm sao? Con cũng không phải là ký sinh trùng hút máu trên người Kỷ Chu Hành, không có anh ta là không sống được."
Cô hạ giọng, nói cho bố, cũng tựa như nói cho chính mình nghe: "Cho con vài năm nữa, con sẽ nhất định trở thành một giám đốc đầu tư thực thụ."