58. Chương 58: Thời vận

Cẩm Niên

Chương 58: Thời vận

Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bố anh vừa dứt lời thì mẹ kế cũng cất tiếng: “Thừa Lâm, ba năm nữa con mới 29 tuổi, hôn nhân là chuyện trọng đại cả đời, con cần cân nhắc thật kỹ.”
Mẹ kế kém bố anh năm tuổi, bà vốn là người điềm đạm, toát lên vẻ khí chất. Bà là luật sư, đã có nhiều năm làm việc tại một văn phòng luật, quen biết bố của Phó Thừa Lâm từ rất sớm… Khi ấy cả hai đều đã có gia đình riêng, có lẽ tình cảm đã nảy sinh nhưng vẫn giữ chừng mực. Sau này, họ cùng nhau vượt qua bao điều tiếng để đến với hôn nhân.
Cũng có thể xem là một chuyện “đáng mừng đáng chúc”.
Phó Thừa Lâm nhân cơ hội này đáp lời: “Con đâu phải chưa cân nhắc kỹ lưỡng, đúng không bố?”
Bố anh gắp thức ăn vào bát anh: “Đúng vậy. Bà nội con đang sốt ruột lắm, bà cũng rất quý Khương Cẩm Niên. Nếu ngày mai con và Khương Cẩm Niên đến cục dân chính đăng ký kết hôn, chúng ta sẽ lập tức chọn ngày lành để tổ chức hôn lễ cho hai đứa.”
Câu cuối cùng, bố anh nói một cách thoải mái, như muốn khuấy động không khí.
Ông thường uống rượu gạo, mỗi ngày hai ly, nhâm nhi một cách thư thái. Bữa tối nay ông ăn rất ngon miệng, còn uống thêm một ly rượu trắng, xem ra tâm trạng khá tốt. Nhưng ông chỉ mải trò chuyện với con trai, tạm thời không để ý đến Đỗ Lan Vi.
Đỗ Lan Vi lặng lẽ ăn cơm.
Mẹ cô ta từ tốn hỏi: “Hôm nay có chuyện gì sao? Con chẳng nói năng gì cả.”
Đỗ Lan Vi dừng đũa: “Đâu có, con vẫn đang ăn mà.”
Mẹ cô ta gật đầu, khẽ chạm vào viên ngọc trai trên d** tai, suy nghĩ vài giây rồi dặn dò Phó Thừa Lâm: “Hôm nào con đưa cô Khương về nhà mình để bố mẹ gặp mặt nhé.” Lời nói của bà tràn ngập ý cười, ôn hòa, thiện lương, hệt như một người mẹ hiền từ. Bà nói xong câu này thì liếc nhìn Phó Thừa Lâm rồi quay sang nhìn bố Phó, ánh mắt trìu mến nhìn ông như muốn nói: “Con trai anh sắp thành gia lập nghiệp, em cũng vui lắm.”
Phòng ăn thoáng chốc trở nên tĩnh lặng.
Chỉ còn tiếng rót trà khe khẽ vọng lại.
Phó Thừa Lâm nhấp một ngụm trà, đầu ngón tay xoay xoay chiếc cốc, rồi chậm rãi nói: “Khương Cẩm Niên là bạn học đại học của con. Cô ấy rất thông minh, chăm chỉ, cầu tiến, chúng con đã quen nhau tám năm nên tình cảm rất sâu đậm. Cô ấy là người hoạt bát, hướng ngoại, tính cách rất tốt…”
Anh dường như đã dùng hết thảy những lời khen ngợi đẹp đẽ nhất để nói về cô.
Mẹ kế lại hỏi: “Con bé có xinh không?”
Phó Thừa Lâm thành thật đáp: “Vô cùng xinh đẹp ạ.”
Mẹ kế tỏ vẻ nghi hoặc, ngoài mặt trêu chọc anh: “Con quen được một cô gái hoàn hảo quá nhỉ.”
Thực ra Khương Cẩm Niên cũng có không ít khuyết điểm. Cô đặt công việc lên trên gia đình, đôi khi không biết linh hoạt. Lúc nóng nảy thì như một cái roi da quất đau người khác, và cũng tự quất đau chính mình. Có khi lại hoạt bát, tinh nghịch, kéo Phó Thừa Lâm đi gây chuyện, cả hành động lẫn lời nói đều rất "gợi đòn"… Mặc dù vậy, Phó Thừa Lâm vẫn kiên quyết khẳng định: “Vâng, cô ấy hoàn hảo không tì vết.”
Cô ấy hoàn hảo không tì vết, anh nói.
Đỗ Lan Vi thấy mắt mình nóng lên.
Không phải vì ghen tuông, mà chỉ đơn thuần là ngưỡng mộ.
Mẹ Đỗ Lan Vi vẫn hỏi: “Theo đuổi con bé chắc không dễ đâu nhỉ? Chẳng trách ông bà nội con giục cưới.”
Phó Thừa Lâm gật đầu: “Con đã tốn rất nhiều tâm sức.”
Những câu hỏi này khơi gợi lại ký ức trong anh.
Hôm nay cũng là sinh nhật mẹ anh, anh đã từng hy vọng vào một cuộc đoàn tụ. Nhưng gia đình đã không còn trọn vẹn, gia đình anh đang ở đâu đây? Anh lấy điện thoại từ túi áo ra, đặt lên bàn, định gọi điện cho Khương Cẩm Niên sau bữa cơm.
Mẹ kế của Phó Thừa Lâm chú ý đến hành động của anh. Trong lòng bà hiểu rõ: Phó Thừa Lâm thật lòng yêu cô gái họ Khương kia. Vốn dĩ một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai, giàu có như anh lẽ ra phải có đầy rẫy ong bướm vây quanh, vậy mà lại không. Anh là một ngoại lệ hiếm hoi. Mà trên đời này, người làm mẹ nào chẳng muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con gái mình. Tiếc là con gái bà lại sợ khó mà tự động từ bỏ.
Bà thở dài cảm thán: “Lan Vi nhà chúng ta phải nhanh lên thôi, đừng để bị tụt hậu.”
Đỗ Lan Vi cười gượng: “Con cũng đang hẹn hò mà.” Cô ta dường như cảm nhận được ánh mắt nóng như lửa đốt của mẹ nên cố ý quay mặt đi: “Con cứ hẹn hò trước đã, từ từ tìm hiểu, hợp hay không còn phải xem xét nữa…”
Phòng ăn không phải là nơi thích hợp để hai mẹ con tâm sự. Mẹ Đỗ Lan Vi nhanh chóng kết thúc bữa ăn, rồi kéo con gái vào phòng ngủ. Cánh cửa phòng khép lại, ngăn cách hoàn toàn với thế giới bên ngoài.
Đỗ Lan Vi vừa ngồi xuống, mẹ cô ta đã hỏi ngay về tính cách và công việc của đối phương. Bà từng làm luật sư ly hôn vài năm, có cả một “bộ bí kíp nhìn đàn ông” chính xác gần như tuyệt đối. Bà không quá quan tâm đến gia cảnh của con rể, giàu hay nghèo… đều không thành vấn đề. Bản thân bà không thiếu tiền, hoàn toàn có thể hỗ trợ con gái và con rể về mặt kinh tế.
Đỗ Lan Vi nói với mẹ: “Anh ấy làm nhân viên kinh doanh trong công ty chứng khoán. Anh ấy biết đối nhân xử thế, lạc quan với cuộc sống, lại còn rất vui tính nữa.”
Bà khẽ vỗ vào trán con gái: “Cậu ta tên gì?”
Đỗ Lan Vi bĩu môi: “Anh ấy họ Thẩm.”
Mẹ cô ta hỏi tiếp: “Cậu ta có chân thành không?”
Đỗ Lan Vi bắt chéo chân, hai tay đặt nghiêng trên đầu gối: “Ôi mẹ à, con không nghe nhầm đấy chứ? Mẹ còn để ý đến sự chân thành của đàn ông sao? Đàn ông thì làm gì có lòng chân thành, lừa phụ nữ một câu cũng là lừa, lừa phụ nữ cả đời cũng là lừa.”
Đỗ Lan Vi và mẹ cô chậm rãi trò chuyện. Phó Thừa Lâm cũng trở về phòng riêng, căn phòng anh đã sống ở đó hơn mười năm. Mặc dù bây giờ anh đã mua vài căn nhà, sống một mình trong biệt thự riêng, nhưng những năm tháng niên thiếu của anh vẫn gắn chặt với căn phòng ngủ này.
Bảo mẫu dọn dẹp thường xuyên. Cửa sổ, giường ngủ và mặt bàn của anh đều rất sạch sẽ.
Trên tường dán đầy áp phích “Chiến tranh giữa các vì sao” và “Người máy biến hình”. Vào cuối những năm 90, anh vẫn còn là một cậu bé. Bố mẹ cho phép anh mua vài quyển truyện tranh về các anh hùng Mỹ. Anh từng đắm chìm trong thế giới rộng lớn của riêng mình.
Anh mở tủ sách, tìm thấy một chiếc hộp gỗ.
Chiếc hộp bị khóa, anh nhớ mật khẩu nên nhanh chóng mở ra.
Trong hộp chứa đầy đủ bộ truyện tranh “Chiến tranh giữa các vì sao”. Mép giấy bị nhăn, thứ tự lộn xộn, như cố tình che giấu một cuốn tạp chí nằm dưới cùng. Phó Thừa Lâm đưa tay xuống tận đáy hộp tìm cuốn tạp chí. Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên bên tai anh.
Bố anh đẩy cửa bước vào phòng.
Ông xoa thái dương, khóe mắt đầy nếp nhăn, trông có vẻ hơi già đi.
Phó Thừa Lâm hỏi: “Có chuyện gì thế ạ?”
Bố anh cúi đầu, rồi ngẩng lên nói: “Bạn bè báo cho bố biết, mẹ con vẫn sống tốt, tâm lý cũng bình thường.” Ông đợi một lúc lâu, thấy con trai vẫn không phản ứng, ông liền tiết lộ: “Dì con gần đây đang bàn với bố, muốn có thêm một đứa con.”
Phó Thừa Lâm lập tức đáp lời: “Vâng, bố chịu được là được ạ.”
Bố anh xua tay: “Thôi, bố già rồi không chịu nổi nữa.”
Phó Thừa Lâm nói: “Bố mới năm mươi tuổi, còn cả một nửa cuộc đời nữa mà.”
Bố anh bật cười. Ông ngồi xuống một chiếc ghế, nhìn quanh một lượt, thấy Phó Thừa Lâm vẫn cúi đầu bận rộn với việc của mình. Thoáng chốc sau đó, bố anh đã rời khỏi phòng, tiện tay đóng chặt cửa lại.
Phó Thừa Lâm lấy ra thứ được giấu dưới đáy hộp. Đó là một cuốn tạp chí của trường học. Trang bìa phẳng phiu, mới toanh, không hề dính bụi. Trang đầu tiên in một bài thơ tình tên là “Mối tình đầu,” đề năm 2009. Anh đặt cuốn tạp chí lên bàn, sau đó trải một tờ giấy ra, cúi đầu viết.
Anh cứ viết nhưng lại không hài lòng, vứt bỏ vài tờ giấy vụn.
Đúng lúc này, Khương Cẩm Niên gọi điện thoại cho anh.
Cô đã tắm xong, nằm trên giường, giọng nói mang theo chút lười biếng: “Anh đang ở nhà à?”
Phó Thừa Lâm đóng nắp bút, hỏi ngược lại: “Nhớ anh sao?”
Thực ra Khương Cẩm Niên bận viết báo cáo đến tận chín giờ tối. Khi cô mở WeChat, mới phát hiện Phó Thừa Lâm đã gửi cho mình ba tin nhắn. Mặc dù mỗi tin nhắn không có mấy chữ, nhưng cô vẫn bị mấy câu thả thính của anh làm cho xao xuyến.
Cô nằm sấp trên giường, ôm gối: “Nhớ anh đó.”
Phó Thừa Lâm khẽ mỉm cười.
Khương Cẩm Niên lại nói: “Em đang ở nhà một mình… Hứa Tinh Thần đi dự tiệc rồi.”
Phó Thừa Lâm đứng dậy, tay cầm chìa khóa xe: “Từ chỗ anh tới nhà em chỉ mất 20 phút lái xe thôi.”
Khương Cẩm Niên biết rõ nhưng vẫn hỏi: “Anh đến nhà em làm gì đó, ăn khuya ư?” Cô dừng lại một chút, rồi dụ dỗ: “Hay là ăn thứ khác…”
Phó Thừa Lâm đã sẵn sàng lên đường đi tìm Khương Cẩm Niên. Anh thong thả, bình tĩnh thu dọn đồ đạc, xách cặp tài liệu. Ngay trước khi ra khỏi cửa thì vừa lúc gặp mẹ kế và Đỗ Lan Vi. Mẹ kế đang nói với Đỗ Lan Vi: “Mẹ đã xem cho con một căn nhà nhỏ đối diện với Triều Dương Môn. Ở đó gần chỗ làm của con hơn, được quản lý tốt, an ninh đảm bảo, trong khu có cả phòng gym…”
Sự xuất hiện của Phó Thừa Lâm làm gián đoạn cuộc trò chuyện của hai mẹ con.
Họ đứng ở một góc hành lang, nơi một vệt sáng mờ nhạt bao phủ.
Mẹ kế mở lời trước: “Thừa Lâm, muộn thế này rồi, con định đi đâu vậy?”
Phó Thừa Lâm mở rộng cửa phòng, chân đã bước ra ngoài: “Con đi dạo ạ.”
Mẹ kế hiền từ dặn dò anh: “Lái xe cẩn thận nhé.”
Phó Thừa Lâm đáp: “Dì cũng nghỉ ngơi sớm đi ạ.”
Anh không dừng lại quá lâu, quay người rời đi.
Tiếng bước chân anh rất nhẹ, nhưng lại đi rất nhanh. Cách một cánh cửa chống trộm dày cộp, Đỗ Lan Vi tưởng tượng ra bóng lưng vội vã của anh, không biết anh muốn đi đâu nhỉ? Mẹ Đỗ Lan Vi nói thẳng: “Thằng bé hoặc là tới văn phòng, hoặc là đi tìm cô Khương kia rồi. Thằng bé này, có chuyện gì cũng giấu kín trong lòng, vẻ mặt vui vẻ thường ngày cũng không biết là thật hay giả. Nhưng bây giờ… trông có vẻ tâm trạng thằng bé không tệ lắm.”
Đỗ Lan Vi nhón chân lên rồi trở về chỗ cũ, mập mờ nói: “Con quen cô Khương đó.”
Cô ta nhận xét một cách khách quan: “Nếu con là đàn ông, con cũng sẽ thích kiểu con gái như cô ấy.”
Mẹ cô ta dùng giọng cực nhỏ nói: “Chà? Vậy thì tám phần là hồ ly tinh rồi.”
***
Mây mỏng che trăng, cảnh đêm nhẹ nhàng lay động.
Đường phố thông thoáng, Phó Thừa Lâm lái xe thẳng một mạch, chưa đầy hai mươi phút đã đến trước cửa nhà Khương Cẩm Niên. Anh còn mua một túi trái cây ở cửa hàng tiện lợi 24 giờ, rồi xách những thứ này vào nhà Khương Cẩm Niên.
Khương Cẩm Niên đã thay một chiếc váy ngủ để chờ anh. Cô đã đun sẵn một ấm trà hoa trong bếp. Sau khi Phó Thừa Lâm ngồi xuống, cô đưa cốc trà cho anh, giới thiệu: “Anh nếm thử đi, hơi ngọt đấy.”
Phó Thừa Lâm thuận thế cúi đầu, uống nước từ chiếc cốc cô đang cầm.