Cẩm Niên
Chương 64: Giám đốc mới nhậm chức
Cẩm Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hạ Tri Thu là giám đốc quỹ mới nhậm chức. Để anh ấy dễ dàng triển khai công việc, cấp trên đã sắp xếp một giám đốc quỹ kỳ cựu tên là Trương Tiêu Vũ để hướng dẫn. Trương Tiêu Vũ là một nhà đầu tư kiêm nghiên cứu điển hình, làm việc nghiêm túc, sâu sắc và có tư duy tốt, đã giúp đỡ Hạ Tri Thu rất nhiều.
Thành tích của anh ấy ngày càng tăng trưởng.
Khương Cẩm Niên vẫn đang cố gắng thích nghi với phong cách làm việc của anh ấy.
Hạ Tri Thu đối xử với cô rất ôn hòa. Giờ ăn trưa, anh ấy thường tìm người trò chuyện, có lúc chỉ trích, có lúc khen ngợi, áp dụng nhiều phương pháp gây áp lực, nhưng chưa bao giờ làm khó Khương Cẩm Niên. Mỗi khi họp, Khương Cẩm Niên trình bày quan điểm, Hạ Tri Thu cũng chủ yếu động viên, góp ý chỉnh sửa là phụ.
Thế là trong văn phòng bắt đầu xuất hiện những lời đồn đại.
Một đồng nghiệp thì thầm bàn tán: “Hạ Tri Thu và Khương Cẩm Niên… có gì đó khó nói.”
Cao Đông Sơn phản đối: “Tình cảm của Tiểu Khương và bạn trai tốt lắm mà.”
Đồng nghiệp đó lại nói: “Giám đốc La nghỉ việc đột ngột như vậy, anh không nghĩ ngợi gì sao?” Nói xong còn thở dài: “Tội nghiệp, anh với Khương Cẩm Niên thân thiết như vậy mà.”
Cao Đông Sơn im lặng.
Sau khi Hạ Tri Thu thăng chức, vị trí trợ lý của anh ấy bị bỏ trống. Nhưng anh ấy hoàn toàn phớt lờ Cao Đông Sơn, thay vào đó cất nhắc một chuyên viên nghiên cứu khác, dù cấp trên của anh ấy khá coi trọng Cao Đông Sơn. Nhờ vào “Đề án tích hợp thanh toán điện tử”, công ty đã thành công giành được hợp đồng hợp tác thương mại điện tử, mở rộng quy mô, thứ hạng của công ty tăng lên, nhưng vinh quang lại không thuộc về Cao Đông Sơn.
Cao Đông Sơn lúc này mới hiểu ra: Người giỏi còn có người giỏi hơn, quan to còn có quan to hơn. Anh ấy muốn làm việc yên ổn ở công ty thì phải làm quen với “luật ngầm”.
Anh ấy lại một lần nữa nhớ đến La Hạm.
La Hạm đã nghỉ việc, nghỉ một cách không mấy vẻ vang. Trong thời gian tại chức, chị ấy đã rất chú trọng đào tạo hai trợ lý: một người là Hạ Tri Thu, người còn lại chính là Khương Cẩm Niên… Có khi nào, Cao Đông Sơn phỏng đoán, dù chỉ là một khả năng rất nhỏ thôi. Cổ họng anh ấy nghẹn lại, không dám nghĩ tiếp.
Anh ấy lại giữ khoảng cách với Khương Cẩm Niên lần nữa.
Nhưng Khương Cẩm Niên hoàn toàn không để ý.
Hai tuần nay, đầu óc cô rối bời, công việc cũng không thuận lợi.
Hạ Tri Thu nhanh chóng nhận ra, hỏi cô: “Trợ lý Khương, cuộc sống của cô có chuyện gì không suôn sẻ sao?”
Khương Cẩm Niên chắp hai tay sau lưng, đứng trong văn phòng anh ấy. Cạnh cửa sổ đặt một bức tượng Kim La Hán (*). Đó là đồ của La Hạm, không được mang đi cũng không bị vứt bỏ, chỉ bị Hạ Tri Thu chuyển từ mặt bàn ra cạnh cửa sổ.
(*) Kim La Hán là một trong tứ đại hộ pháp của La Sát Giáo, sau này theo Bạch Liên Giáo làm chức Nhật Thánh Sứ. Kim La Hán là con của Mộc Thôn Triết Lang – một quan chức cấp cao của Nhật Bản thời trước. Đến những thập niêm 70, thủ tướng Nhật mất chức, bộ máy bị thay đổi, Mộc Thôn Triết Lang bị tố cáo tham ô. Cha con Kim La Hán tránh nạn ở Kyoto. Kim La Hán được cha gửi cho Chí Đức cưu mang. Tứ đó Kim La Hán trở thành đệ tử của Chí Đức. Chí Đức vừa nhìn đã biết đứa học trò này không phải dạng lương thiện nên đã xuống tóc quy y, xăm hình Quan Âm sau lưng để trấn áp ác ý. Đặt pháp danh là Kim La Hán.
Dưới ánh nắng mặt trời, bức tượng vô cùng rực rỡ và chói mắt.
Khương Cẩm Niên bừng tỉnh, đáp lại: “Không có gì đâu, cảm ơn sự quan tâm của anh.”
Hạ Tri Thu cười: “Chúng ta có cần khách sáo như vậy sao?”
Anh ấy mặc vest đen, đẹp trai cao ráo, tay trái chống trên bàn làm việc, hơi che khuất tầm nhìn của cô. Anh ấy đang suy nghĩ về tỷ suất luân chuyển chứng khoán, Khương Cẩm Niên đột nhiên mở lời: “Giữa tôi và anh, chúng ta có thể thẳng thắn với nhau chứ?”
Hạ Tri Thu gật đầu: “Cô nói đi.”
Khương Cẩm Niên quên bẵng đi lời dặn dò của Phó Thừa Lâm.
Phó Thừa Lâm từng dạy cô: Em đừng đứng về phe nào, càng không được đứng ra bảo đảm cho người khác.
Khương Cẩm Niên lại vứt bỏ mọi dè chừng, cố kỵ.
Cô như muốn đòi hỏi công bằng cho một ai đó, phải truy cứu đến cùng sự thật: “Tháng trước, anh và La Hạm cãi nhau trong văn phòng, tôi cũng có mặt. Anh đề cập đến vụ kho chuột của Đàm Thiên Khải, La Hạm không cho phép anh điều tra, anh rất tức giận… Có phải anh đã đoán ra được sự thật năm đó rồi phải không?”
Hạ Tri Thu duỗi thẳng chân ra, hai tay đan lại, các ngón tay chạm vào nhau. Anh ấy cười như có như không nhìn cô: “Cô không cần vòng vo. Trong lòng nghĩ gì, cô cứ nói thẳng.”
Khương Cẩm Niên bị anh ấy dẫn dắt, nói thẳng: “Đàm Thiên Khải không liên quan đến vụ kho chuột, hoặc là anh ta đã giúp La Hạm che giấu vụ kho chuột. Giả sử tay chân anh ta dính chàm, lý lịch cũng không trong sạch, vậy thì tại sao công ty lại ra sức nâng đỡ anh ta như vậy? Các lãnh đạo ai nấy đều tinh ranh hơn người thường, không ai là ngu ngốc cả.”
Hạ Tri Thu nheo mắt: “Cô sai rồi.”
Cằm anh ấy hơi căng lại: “Cô vẫn nhát gan quá, cô không dám chất vấn tôi rằng La Hạm có phải bị chính tôi tố cáo hay không.”
“Vậy thì, đúng là anh à?” Cô nghiêng người tới gần, ánh mắt dưới ánh đèn sáng lấp lánh, rực rỡ.
Hạ Tri Thu đưa tay lên, làm bộ cắn một đốt ngón tay mình. Giọng anh ấy khàn khàn: “Nói thật, nếu biết La Hạm có liên quan đến vụ kho chuột, tôi tuyệt đối sẽ không nhắc đến chuyện này trước mặt cô ấy. Khi cô ấy xảy ra chuyện, tôi rất thất vọng và đau lòng. Mọi người đều là đồng nghiệp cùng nhau phấn đấu đi lên. Giữa năm nay, khi thứ hạng quỹ thấp nhất, ai mà dễ chịu cho được…”
Khương Cẩm Niên cười lạnh: “Anh đang giở giọng bề trên với tôi đấy à?”
Hạ Tri Thu nhìn thấu suy nghĩ của cô: “Cô không tin tôi, cô cũng không muốn nghe tôi giải thích.”
Khương Cẩm Niên đặt tay trái lên một bản báo cáo: “Anh đã là người thắng lợi lớn nhất rồi.”
Cô liệt kê những gì anh ấy đã gặt hái được: “Trương Tiêu Vũ là một giám đốc quỹ kỳ cựu đã trải qua nhiều chu kỳ thị trường, thành tích ổn định, kinh nghiệm đầy mình. Anh ấy là tài sản quý báu của công ty, đã lâu không còn dẫn dắt người mới. Anh vừa nhậm chức đã được Trương Tiêu Vũ đến hỗ trợ, ngay cả Đàm Thiên Khải cũng không có được vinh dự này.”
Cô nói toàn bộ sự thật.
Lời lẽ còn cực kỳ sắc bén.
Hạ Tri Thu nhắm mắt lại: “Cô cãi nhau với tôi làm gì chứ, còn rất nhiều việc chưa giải quyết mà chúng ta đã gây lục đục nội bộ rồi. Trước đây La Hạm thực sự rất bao bọc cô, để cô chuyên tâm vào nghiên cứu, không phải bận tâm đến chuyện bên ngoài.”
Khương Cẩm Niên không hiểu ý anh ấy.
Hạ Tri Thu khéo léo đuổi khách: “Tới đây thôi, cô ra ngoài trước đi, tôi còn có việc bận.”
Khương Cẩm Niên chỉ có thể rời đi.
Haizzz, phiền phức thật đấy. Cô thầm than trong lòng.
Trong nhóm có thêm một nhân viên mới, xuất thân từ bộ phận nghiên cứu ngành của một công ty chứng khoán. Người này đầu óc lanh lợi, nhập cuộc rất nhanh, viết báo cáo cực kỳ chất lượng, có tính khả thi rất cao. Thế là anh ấy và Hạ Tri Thu phối hợp với nhau cực kỳ ăn ý.
Khương Cẩm Niên đứng ngoài quan sát họ, tựa như nhìn thấy… bản thân và La Hạm của hai năm trước.
Cô không còn là đối tượng được quan tâm đặc biệt của giám đốc quỹ nữa. Trong bảng đánh giá cuối năm, Hạ Tri Thu cho Khương Cẩm Niên một điểm trung bình khá nhạt nhẽo. Hiệu suất của nhân viên trực tiếp liên quan đến đánh giá của giám đốc quỹ, khá chủ quan. Trước đây Khương Cẩm Niên không hề cảm thấy vậy. Cho đến khi La Hạm đi rồi, cô mới biết La Hạm đã dành cho cô bao nhiêu sự quan tâm đặc biệt.
Mặc dù vụ kho chuột rất đáng xấu hổ…
Cô chưa kịp cảm ơn chị ấy.
Kể từ khi bước vào mùa đông, thời tiết ngày càng lạnh, cây ven đường đã rụng hết lá, chỉ còn lại những cành cây trơ trụi.
Đã đổi mùa rồi, phải mua quần áo mới thôi.
Khương Cẩm Niên hẹn vài người bạn đi mua sắm. Trong đó có một người bạn làm ở một công ty giao dịch hợp đồng tương lai tiện thể dẫn theo Đỗ Lan Vi. Hôm nay Đỗ Lan Vi mặc một chiếc áo len xám kết hợp cùng váy dài màu xanh mực, dáng người cao ráo, nổi bật, nói cười rạng rỡ, trông rất thân thiện.
Các cô gái đều có thiện cảm với cô ấy.
Mà giữa nhiều người đẹp, Đỗ Lan Vi lại chỉ khoác tay Khương Cẩm Niên: “Đây là lần đầu tiên tôi đi mua sắm với cô đó.”
Khương Cẩm Niên thầm nghĩ: Đó là vì chúng ta không quen nhau mà.
Nhưng ngoài mặt cô vẫn trả lời: “Vui quá.”
Đỗ Lan Vi cười: “Sao chúng ta lại đi đến khu vực quần áo nam vậy?”
Một người khác trả lời: “Khương Cẩm Niên mua quần áo cho bạn trai cô ấy.”
Đúng vậy, chính là như thế.
Không gian bên trong trung tâm thương mại rộng lớn, tầng trên cùng sử dụng vật liệu xuyên sáng, xây thành một mái vòm hình cung giống như Nhà thờ Vatican, thu hút khách hàng tham quan các thương hiệu lớn. Thang máy ngắm cảnh với cửa kính sáng bóng không chút bụi đã kích thích ham muốn mua sắm của Khương Cẩm Niên.
Cô bước vào khu vực thời trang nam của VERSACE.
“Bộ này đẹp không?” Khương Cẩm Niên hỏi ý kiến một người bạn có gu thẩm mỹ tốt nhất, “Liệu cánh đàn ông có thích không nhỉ?”
Người bạn đó do dự: “Đẹp thì có đẹp, nhẹ nhàng điềm đạm…” Cô bạn lén lút xem giá, “Nhưng mà gần hai vạn đấy.”
Khương Cẩm Niên làm ngơ.
Cô nhanh chóng thanh toán, xách túi rời đi.
Sau đó, cô lại tiếp tục tiêu tiền ở các khu vực khác, tiêu hết một phần sáu tiền thưởng cuối năm. Đỗ Lan Vi biết rõ cô đang mua quà cho Phó Thừa Lâm nhưng vẫn hỏi: “Bạn trai cô làm nghề gì vậy?”
Khương Cẩm Niên trả lời lấp lửng: “Cũng giống tôi thôi.”
Đỗ Lan Vi cười gượng: “Nhân viên văn phòng hả?”
Khương Cẩm Niên nhìn cô ấy một cái, nghiêm túc đáp: “Ừm, là một nhân viên văn phòng làm công ăn lương điển hình.” Phó Thừa Lâm làm công cho chính bản thân, làm công cho ông nội anh, thực ra cũng chẳng khác gì nhau, cô nghĩ.
Một người bạn khác hỏi Đỗ Lan Vi: “Vi Vi, bạn trai cậu làm tiếp thị ở công ty chứng khoán à?”
Đỗ Lan Vi không né tránh, thừa nhận: “Anh ấy làm mấy năm rồi, cũng không có hy vọng thăng tiến gì cả.”
Người bạn đó nói: “Thiếu nữ đôi mươi, còn trẻ còn đẹp thì tìm đàn ông phải như tìm cổ phiếu tiềm năng vậy.”
Đỗ Lan Vi cười nhạt nhẽo: “Tìm được rồi mới phát hiện, càng tiềm năng càng dễ sập.”
Đỗ Lan Vi thực sự là một cô gái đặc biệt. Các cô gái khác khi yêu sẽ đăng ảnh lên dòng thời gian WeChat khoe ân ái, chia sẻ những điều thú vị trong tình yêu, khoe khoang cho cả thế giới.
Còn Đỗ Lan Vi thì sao? Chuyện tình cảm của cô ấy rất chắp vá, không có biến động cũng chẳng có cãi vã.
Cô ấy nhìn Khương Cẩm Niên xách đầy tay những túi lớn túi nhỏ, tự đặt mình vào vị trí của Khương Cẩm Niên. Liệu bản thân cô ấy có sẵn lòng điên cuồng tiêu tiền cho đàn ông không? Câu trả lời là không. Cô ấy cảm thấy đàn ông chỉ nhớ tới lòng tốt của mình trong một thời gian ngắn. Thay vào đó, chi bằng mua ít đồ tặng sếp còn hơn.
*
Khương Cẩm Niên nào biết được suy nghĩ của Đỗ Lan Vi.
Cô đặt thẻ ngân hàng vào túi áo, vỗ nhẹ một cái như tự an ủi mình. Tiền mặt dễ mất giá, tiết kiệm tiền không thể làm giàu được. Sắp đến Tết rồi, Phó Thừa Lâm đã tặng cô rất nhiều quà, cô không đền đáp anh một chút thì chẳng phải quá lạnh lùng, vô tình và keo kiệt hay sao?
Lý lẽ mạch lạc, logic nhất quán, cô hài lòng gật đầu.
Bảy rưỡi tối, Phó Thừa Lâm trở về nhà.
Sofa trong phòng ngủ chất đầy những hộp lớn hộp nhỏ.
Khương Cẩm Niên ngồi một bên ghế, tựa vào gối mềm, ôm nửa quả dưa hấu. Trong phòng bật sưởi nên rất ấm áp, cô dùng thìa múc thịt quả ngọt lịm, mát lạnh. Tuyệt đối không được ăn nhiều! Trong lòng cô tự gióng lên hồi chuông cảnh báo.
Cô dành miếng dưa hấu ngon nhất ở giữa cho Phó Thừa Lâm.
Phó Thừa Lâm hỏi: “Hôm nay em đi mua sắm hả?”
Khương Cẩm Niên thấy anh ấy biết rõ mà vẫn hỏi: “Đúng vậy, đi giải khuây thôi.”
Cô móc ngón út vào tay anh. Anh cúi người, đẩy bớt túi và hộp sang chỗ khác, tạo một chỗ trống rồi ngồi xuống.
Anh dặn Khương Cẩm Niên: “Qua Tết Nguyên Đán, Tập đoàn Sơn Vân sẽ cố gắng niêm yết trở lại, anh phải bận rộn thêm một thời gian nữa. Em có chuyện gì mà không thể bàn được với ai thì nhớ nói với anh. Em không tìm thấy anh thì phải gọi điện thoại cho anh biết.”
Khương Cẩm Niên trầm ngâm.
Cô đặt dưa hấu xuống, ngả người vào đùi anh.
Phó Thừa Lâm vuốt tóc cô, dỗ dành: “Kết quả đánh giá cuối năm của em sao rồi?”
Khương Cẩm Niên thản nhiên đáp: “Tiền thưởng cuối năm của em bị giảm…”
“Giảm bao nhiêu?”
“Ba vạn.”
Phó Thừa Lâm: “Sếp mới của em hơi keo kiệt đấy.”
Anh cầm điện thoại lên, gõ gõ đầu ngón tay xuống mặt bàn: “Khoản tiền thưởng này không nên cắt xén của em. Em đã đề xuất Mua sắm Tứ Bình, mức tăng vượt quá ba trăm phần trăm, không có công lao thì cũng có khổ lao.” Anh bấm điện thoại bằng tay phải của mình, chuyển khoản vào thẻ ngân hàng của Khương Cẩm Niên, tay trái thì xoa má cô. Cô không biết anh đang làm gì, cọ má vào lòng bàn tay anh, dịu dàng làm nũng.
Tiếng thông báo điện thoại “ting” một tiếng vang lên.
Khương Cẩm Niên ngồi dậy xem. Phó Thừa Lâm đã chuyển cho cô ba mươi vạn. Cô hít một hơi thật sâu, nắm chặt ống tay áo anh ấy. Còn anh chỉ nói: “Anh trượt tay, gõ nhầm thêm một số không.”