Cái cổng gỗ cũ kỹ kia thật quen thuộc, hệt như hình bóng ông nội tôi vậy. Nhưng sao mày lại đưa tao đến nơi hoang vu, vắng vẻ đến thế...
Sáng sớm đầu thu, một lớp sương mỏng như tơ bao trùm lên cánh đồng rộng lớn. Diệp Ninh vừa xuống xe đã bị luồng gió lạnh cắt ngang mặt, khiến cô vội vàng kéo chặt chiếc áo len ấm áp lên người.
Được sinh ra và lớn lên giữa lòng thành phố ồn ào, đây là lần đầu tiên Diệp Ninh một mình trở về quê hương. Không có bố mẹ ở bên nhắc nhở, cô bối rối không biết xưng hô thế nào với biết bao người trong thôn. Chỉ cần gọi sai một tiếng, cô sẽ xấu hổ đến tột cùng. Thế là Diệp Ninh cúi gằm mặt, nhanh chân đi về phía trước, cố gắng không để ánh mắt mình chạm vào bất kỳ ai.
Nhưng dù cô có cố gắng đến đâu, thì sau khi Diệp Ninh đi xa, những bà thím, bà cô vẫn ngồi tụm năm tụm ba ở đầu thôn, lập tức chụm đầu vào nhau thì thầm tán xào không ngớt.
Truyện Đề Cử






