25. Chương 25: Bà cụ Ngụy

Cảnh Đẹp Lương Trần – Đại Cô Nương thuộc thể loại Linh Dị, chương 25 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bà cụ bỏ vài viên kẹo tùng nhân vào đĩa, rồi thêm hai đĩa mơ khô và mơ muối. A Ly nếm thử món nào cũng thấy ngon, bỗng ngửi thấy mùi ngọt dịu thoang thoảng, tò mò hỏi: “Bà đang nấu trà hạnh nhân hả bà?”
Bà cụ vốn ngồi bên cạnh, cười híp mắt nhìn mấy đứa trẻ, nghe vậy liền đứng dậy nói: “Bà đang nấu nước rượu nếp lê mùa thu.” Cái lò thiếc đặt ngoài ban công, nồi inox sôi ùng ục, âm thanh vang lên đều đều.
Kiều Vũ hăng hái xung phong đi múc, A Ly phụ bưng vào, chỉ có Trần Hoành Sâm vẫn ngồi im, không hề nhúc nhích.
Mỗi người một chén, bà cụ cũng có phần. Bà cầm muỗng, múc một thìa nước đường uống trước, rồi mới từ tốn nói với Kiều Vũ: “Chuyện này đừng tranh làm chi, làm mất giá thiếu gia nhà người ta.”
Kiều Vũ đỏ bừng mặt. Bà cụ lại quay sang A Ly, hỏi: “Con chính là cô bé nhảy điệu Tân Cương trong hẻm phải không? Nhảy hay lắm, nhìn thích mắt quá.”
A Ly nhìn kỹ gương mặt bà cụ: nếp nhăn hằn rõ, hai bên thái dương điểm vài đốm nâu tuổi già, nhưng mái tóc nhuộm đen bóng, ánh mắt vẫn sáng, môi hơi tóp vì mất răng, nhưng lại toát lên vẻ hiền hòa. Cô hỏi: “Bà ơi, bà còn muốn xem nữa không?”
Bà cụ gật gù: “Muốn chứ, muốn lắm!”
A Ly liền bảo Kiều Vũ hát bài “Cô gái thành Đạt Bản”, rồi kéo cả Trần Hoành Sâm cùng nhảy. Với hai người họ, điệu nhảy này chẳng có gì khó, vì trong lớp “Ngôi sao nhỏ” nó vốn là tiết mục bắt buộc.
Căn phòng bỗng chốc rộn ràng tiếng ca tiếng cười, nền gạch đỏ sậm vang dội từng bước nhảy. Dưới lầu có người la lên vì tro bụi rơi xuống tô cơm. Bà cụ phẩy tay bảo đừng quan tâm, cứ nhảy tiếp. Chỉ đến khi có người lên gõ cửa, bà mới đưa ngón tay lên môi, khẽ “suỵt” một tiếng, cả nhóm liền im bặt. Người kia lầu bầu vài câu rồi đi, cả bọn nhìn nhau khúc khích. Bà cụ vỗ tay như trẻ con được quà.
Sau đó, bà mở ngăn kéo, lấy ra một phong thư gấp vuông vắn, nói: “Cán bộ Ủy ban dân cư mang tới. Nó đọc nhanh quá, bà nghe rối cả đầu. Các cháu giúp bà đọc lại, từng chữ một nhé.”
Kiều Vũ học giỏi, đương nhiên được giao nhiệm vụ đọc. Thì ra là thư tìm thân nhân từ Đài Loan. Ủy ban dân cư thấy các chi tiết khớp với bà cụ, nên tới xin ảnh và khuyên bà viết thư hồi âm.
Bà cụ ngẩn người hồi lâu, rồi gật đầu: “Ai giúp bà viết đây?”
Trần Hoành Sâm nói: “Con muốn giúp, nhưng chữ con xấu, chẳng ai đọc được.”
Kiều Vũ tuy chữ đẹp nhưng lại tìm cớ từ chối, còn liếc mắt ra hiệu cho A Ly. A Ly làm ngơ, nói ngay: “Để con viết cho bà!”
Bà cụ mừng rỡ đi lấy giấy bút. Bà nói một câu, A Ly viết một câu. Chữ nào không biết, Trần Hoành Sâm liền chỉ. Kiều Vũ ngồi bên, im lặng từ đầu đến cuối.
Bà cụ tháo khung ảnh vuông trên tường xuống. Trong khung là những tấm ảnh đen trắng đủ cỡ. Bà chọn một tấm đã ngả vàng, đưa cho A Ly xem: người phụ nữ trẻ trùm khăn voan chính là bà, người đàn ông bên cạnh nở nụ cười hiền hòa – đó là chồng bà. Bốn mươi năm cách biệt, nay tuổi già sức yếu, nếu được gặp lại một lần, coi như trọn kiếp người, cũng là điều tốt lắm rồi.
Ra khỏi nhà bà cụ, A Ly mới hỏi Kiều Vũ: “Anh nháy mắt với em là sao?”
Kiều Vũ đáp: “Loại thư này không phải chuyện trẻ con chúng mình nên đụng vào. Lỡ có chuyện gì, rước họa vào thân.”
A Ly chẳng thèm để tâm: “Ủy ban dân cư bảo viết thì có gì mà sợ.”
Kiều Vũ bực: “Vậy thì để cán bộ Ủy ban dân cư viết cho bà đi!”
Trần Hoành Sâm thấy cậu quá quắt: “Chỉ là một bức thư thôi, có gì mà sợ sệt thế!”
“Hai đứa con nít rảnh việc!” Kiều Vũ bực bội, không thèm nói thêm, quay người đi lên lầu về nhà.
A Ly và Trần Hoành Sâm tiếp tục đi dọc con hẻm về phía trước. Trần Hoành Sâm hỏi: “Mày thi giữa kỳ được không?”
A Ly đáp: “Hạng mười hai trong lớp.”
Trần Hoành Sâm nghiêng đầu cười: “Thi vậy là giỏi rồi!”
A Ly ỉu xìu: “Nhưng Kiều Vũ nói em thi tệ lắm!”
“Đừng nghe nó! Anh bảo mày giỏi thì là giỏi!” Vừa dứt lời, Trần Hoành Sâm thấy hai ông chú đang đánh cờ tướng, liền nổi hứng. Cậu vẫy tay với A Ly: “Mày về trước đi, lỡ mẹ hỏi anh, cứ nói không thấy.” Nói xong, cậu ngồi xổm xuống xem cờ.
A Ly bĩu môi, đẩy cửa bước vào trong nhà. Gian bếp tập thể chỉ có hai nhà đang nấu cơm tối: dì Tiết và mẹ Thẩm.
Mẹ Thẩm mặc chiếc áo sơ mi sọc cầu vồng – đồ cũ của Bảo Trân. Thấy còn mới, bỏ thì tiếc, cho người khác thì xót, bà giữ lại mặc. Nhưng bà mập hơn Bảo Trân nhiều, áo căng phồng từng vòng, ai nhìn cũng lo rằng chỉ cần động mạnh là rách toạc.
Nghe tiếng mở cửa, bà vừa vo gạo vừa nói: “A Ly về rồi à? Ráng tay đi, làm bài tập đi.”
Lương Ly bỗng nhớ đến Tiêu Na: ngày nào cũng phải đổ bô, nghe mẹ mắng nhiếc, chịu đựng ánh mắt khinh miệt của chú thím, bữa ăn chỉ có màn thầu kẹp trứng chiên, mùa hè đã qua lâu mà vẫn đi dép lê…
Cô bước đến sau lưng mẹ Thẩm, vòng tay ôm lấy vòng eo chắc nịch của bà, chân thành nói: “Ngoại, con không ghét ngoại nữa.”
Mẹ Thẩm một tay bới gạo nhặt sạn, nghe vậy cười khà: “Chắc mang về ba trứng vịt to, nên mới nịnh bà đó…” Dì Tiết bên cạnh đang thắng mỡ heo cũng bật cười.
Bữa tối hôm đó, mẹ Thẩm làm riêng một đĩa trứng chiên hành thơm lừng để thưởng cho Lương Ly, mừng cô thi được hạng mười hai. Thẩm Hiểu Quân nói: “Nghe Trương Hữu Phúc kể, bên Đài Loan có người đi tìm thân nhân, hình như là bà cụ Ngụy đối diện.”
Lương Ly vừa gắp trứng ăn, vừa vểnh tai nghe.
Mẹ Thẩm vốn là khách quen ở Ủy ban dân cư, chuyện gì cũng biết: “Là ông họ Ngụy nhờ cha mình đi tìm. Mẹ có linh cảm, tám chín phần là đúng rồi.”
Thẩm Hiểu Quân hỏi: “Bà cụ bao nhiêu tuổi rồi? Chưa từng nghe bà nhắc tới có con trai.”
“Là ông cụ Ngụy bên Đài Loan, sau này cưới vợ sinh con.”
Trương Ái Ngọc tặc lưỡi hai tiếng: “Bà cụ Ngụy cả đời không tái giá…” Rồi liếc sang Thẩm Hiểu Quân: “Đàn ông đúng là bạc tình.”
“Nói gì vậy! Chồng em là ngoại lệ đó!” Thẩm Hiểu Quân gắp một đũa trứng chiên bỏ vào bát cô. Mẹ Thẩm làm ngơ chuyện hai vợ chồng đùa giỡn, chỉ thở dài: “Cũng phải… tìm về như vậy, chẳng phải chỉ thêm đau lòng thôi sao.”
Nhà họ Trần cũng đang ăn tối. Trần Hoành Sâm đã gắp đến chén cơm thứ hai.
“Ăn chậm chút! Trưa nay không ăn no à? Đói đến mức này?” Mẹ Trần lo lắng hỏi.
“Dạ đúng ạ,” Trần Hoành Sâm gật đầu. “Con chia cơm cho A Ly ăn rồi.”
Mẹ Trần sững người: “Sao nó ăn không đủ?”
Trần Hoành Sâm chỉ dạ một tiếng, không nói thêm. Đúng lúc cô Đào bưng tô canh cá rô đồng nấu đậu hũ sang, mẹ Trần dặn: “Sáng mai làm thêm một hộp cơm cho Hoành Sâm, kẻo không đủ ăn.”
Cô Đào cười gật đầu, rồi hỏi: “Tuyết Cầm lại không về ăn tối hả?”
“Chắc vậy,” mẹ Trần đáp. “Nó nói đăng ký học lớp tiếng Anh gì đó, về không kịp, ăn ngoài với bạn.”
Cô Đào cười nói: “Tuyết Cầm cũng tới tuổi yêu đương, quen bạn trai rồi đó!” Bà làm bảo mẫu ở nhà họ Trần đã lâu, quan hệ thân thiết như người nhà.
“Thật hả?” Mẹ Trần bật cười.