16. Chương 16: Em là hoa hồng của thần thánh, là chú chim trong lồng

Cánh Diều Rách - Tinh Hà Phù Du

Chương 16: Em là hoa hồng của thần thánh, là chú chim trong lồng

Cánh Diều Rách - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giữa giờ nghỉ, Hứa Diên bị Bùi Tễ Ngôn chặn lại.
Lúc khai giảng, cô đã thấy hắn phát biểu trước toàn trường với tư cách là đại diện tân sinh. Nhưng dường như duyên chưa tới, hay có người cố tình ngăn cách, suốt một tháng qua họ chưa từng gặp nhau trong học viện. Bùi Tễ Ngôn thậm chí còn không biết cô đang học ở đây.
"Em vẫn biết anh học ở đây đúng không?" – Hắn nhíu mày, giọng như có chút bị tổn thương.
Hứa Diên im lặng, coi như thừa nhận.
Hắn lại hỏi tiếp: "Em có nhìn thấy mảnh giấy tối hôm đó không?"
Hứa Diên ngẩng mặt lên nhìn hắn. Dù không nói gì, nhưng qua sắc mặt, Bùi Tễ Ngôn cũng đoán được đáp án.
"Nếu tối qua Doãn Lệ không vô tình tiết lộ trong bữa tiệc sinh nhật, anh còn tưởng em vẫn bị giam trong trang viên, chẳng thể đi đâu được." – Bùi Tễ Ngôn cười khẽ, mang theo chút tự giễu: "Hóa ra em cũng không khổ sở như anh tưởng. Tạ Doanh Triều đối xử với em cũng không tệ lắm?"
"Bùi Tễ Ngôn." – Hứa Diên gọi tên hắn, giọng nhẹ nhàng nhưng rõ ràng: "Xin lỗi, em đã phụ tấm lòng tốt của anh."
Cô không biết nên đối đãi với hắn bằng thân phận hay thái độ nào, nên chỉ đành nói lời xin lỗi rồi định rời đi.
Bùi Tễ Ngôn nắm lấy tay cô: "Em có biết Tạ Doanh Triều là người như thế nào không?"
"Anh nghe nói về hắn…" – Hắn dừng lại, vì vốn được dạy dỗ cẩn thận, không thích bàn chuyện riêng người khác: "Tóm lại, nếu em cần, anh sẵn sàng giúp."
Hứa Diên từ từ rút tay ra: "Anh thật sự giúp được em sao?"
Bùi Tễ Ngôn khựng lại.
"Tối hôm đó anh nói, vì muốn liên hệ với Thanh Mộc Bang nên mới bị cha anh nhốt. Nếu anh biết em là người mà Thanh Mộc Bang trao cho Tạ Doanh Triều, liệu cha anh có để anh ra tay cứu em không? Thế lực Tạ gia trải khắp đất nước. Chỉ dựa vào anh và em, chúng ta có thể chạy đến đâu?"
"Nếu bị truy bắt, em tự chịu. Sao lại kéo anh vào?"
Nghe ra ẩn ý muốn rời đi trong lời cô, ánh mắt u ám của Bùi Tễ Ngôn bỗng bừng sáng: "Chưa thử sao biết không thể thoát?"
Hứa Diên mỉm cười dịu dàng: "Dù Tạ Doanh Triều có tức giận, nhiều lắm cũng chỉ làm khó anh một chút. Hắn sẽ không thật sự đối đầu với Bùi gia chỉ vì một người phụ nữ. Nhưng em thì sao?"
Bùi Tễ Ngôn mở to mắt, ánh nhìn trong veo và chân thành.
"Việc thử sai với anh chẳng mất gì. Nhưng với em, chỉ cần sai một bước, phía trước sẽ không còn tự do. Mà là địa ngục."
Cô từng chứng kiến xác một cô gái trẻ bị chôn sâu dưới vườn hoa hồng trong trang viên. Những bông hồng hút chất dinh dưỡng từ thi thể người chết nở rực rỡ, đẹp hơn hẳn những đóa hoa ở nơi khác.
Cô cũng từng nghe Lệ Hoa kể, những cô gái bị khiêng ra khỏi phòng Tạ Doanh Triều, sống chết mờ mịt.
Khi Lệ Hoa thuật lại, gió đêm gào thét, cảnh tượng ấy còn rùng rợn hơn cả truyện ma.
"Vì vậy, em thật lòng xin lỗi." – Hứa Diên lùi nửa bước, tạo khoảng cách: "Anh hãy tránh xa em ra. Em vẫn muốn sống."
Thiếu nữ biết giữ chừng mực, lời nói lại dịu dàng nhưng khiến người ta không thể phản bác.
"Xin lỗi, anh chưa nghĩ đến chuyện này." – Bùi Tễ Ngôn lập tức nhận ra, vội vàng xin lỗi.
"Đừng tự trách. Anh vốn chẳng có nghĩa vụ gì phải giúp em cả."
"Đừng nói vậy." – Hắn nhíu mày: "Mùa đông năm ngoái, anh bất ngờ chuyển sang trường em. Em không tò mò tại sao sao?"
Người có xuất thân như hắn, lẽ thường sẽ không học tại ngôi trường công lập mà Hứa Diên đang theo.
"Mùa thu năm ngoái, em mặc chiếc áo len đen nhạt, đứng ở bãi đất ngập nước ven sông cho bồ câu ăn."
Hứa Diên ngẩn người vài giây trước lời nói ấy.
Vào một ngày sinh nhật cuối thu, cô một mình dạo bước ven sông, trên bãi đất ngập nước.
Những chú bồ câu đậu bên bờ, lặng lẽ cúi đầu bên chân cô. Cô lấy đồ ăn vặt trong túi, bóp vụn, đặt vào lòng bàn tay.
Bồ câu bay xuống mổ từng miếng nhỏ. Một con đậu trên vai, nghiêng đầu dụi vào mái tóc cô.
Lúc ấy, cô mặc đồ đen – thứ hiếm khi cô chọn – lông chim trắng càng làm làn da cô trong veo như pha lê.
Dưới nắng thu ấm áp, cô đẹp như một bức tranh, khắc sâu vào tim hắn.
"Anh về nhà, âm thầm tìm hiểu mọi chuyện về em. Anh biết điều này không đúng, nhưng anh không kìm được."
"Anh thậm chí chuyển trường, chỉ để được gần em hơn. Nghe thật ngớ ngẩn phải không?"
"Sao lại như vậy chứ?" – Giọng Hứa Diên nhẹ nhưng ấm, khiến người ta cảm thấy bình yên.
Bùi Tễ Ngôn chăm chú nhìn vào ánh mắt thành khẩn của cô.
Cô vẫn trong sáng, thuần khiết như thuở ấy, khiến hắn suýt rơi lệ vì biết ơn.
Khi cô lâm vào cảnh khốn cùng, hắn chẳng thể giúp gì, mà cô cũng chẳng oán trách. Vẫn là Hứa Diên mà hắn từng biết – luôn thấu hiểu, bình tĩnh như trăng rằm giữa trời, bất kể hoàn cảnh nào.
"Anh nhất định sẽ tìm cách đưa em ra khỏi Tạ gia." – Hắn kiên quyết nói: "Chỉ cần em cho anh một chút thời gian."
......
Sau khi chia tay Bùi Tễ Ngôn, Hứa Diên ôm sách, bước về phía tòa nhà giảng dạy.
Dọc đường, học sinh cười nói rộn ràng, chỉ riêng cô cúi đầu nhìn xuống con đường nhựa, thi thoảng đá nhẹ viên sỏi, lòng miên man với những lời vừa rồi của Bùi Tễ Ngôn.
"Hứa Diên."
Tiếng gọi của Tạ Tư Chỉ vang lên từ phía sau, đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ.
Cô cảm thấy khó chịu khi nghe giọng nói ấy.
Thiếu niên đứng cách cô chỉ vài chục mét. Cô vẫn nhớ chuyện tối qua. Vì không muốn đối mặt quá sớm, cô giả vờ không nghe, bước nhanh hơn, không ngoảnh lại.
Tạ Tư Chỉ vẫn gọi: "Hứa Diên."
Hắn tăng tốc.
Hứa Diên hoảng hốt như con nai con bị thợ săn truy đuổi, chạy thẳng về phía trước.
Cô chạy, hắn đuổi theo, nhanh chóng chặn cô lại trước bức tường gạch đỏ phía sau dãy lớp học.
Hắn vừa kết thúc tiết cưỡi ngựa, người còn ấm, hơi ướt mồ hôi, toát lên mùi hương trẻ trung, trong trẻo: "Trốn tôi à?"
"Không."
"Vì chuyện tối qua sao?"
"Đã nói rồi, không phải!"
Cô vốn luôn bình thản, điềm tĩnh, dịu dàng – như thể giông bão cũng chẳng thể lay chuyển. Lần đầu tiên, cô nói với giọng gấp gáp như vậy.
Tạ Tư Chỉ cười khẽ, ánh mắt tinh nghịch: "Xem ra là đúng thật rồi."
"Vì tâm tư gì mà lại tránh né tôi thế?" – Hắn lẩm bẩm: "Là vì thân phận chị dâu, lại ngủ chung giường với em chồng nên thấy áy náy? Hay là vì biết rõ trái luân thường, nhưng vẫn để bản thân đắm chìm trong khoảnh khắc nhất thời, nên không từ chối tôi...?"
"Tạ Tư Chỉ!" – Hứa Diên không chịu nổi, hét lên: "Ngậm miệng chó của anh lại đi!"
Mặt cô đỏ ửng như quả cà chua: "Tôi… tôi hoàn toàn không nhớ chuyện tối qua. Nếu anh còn bịa chuyện, tôi… tôi sẽ…"
"Em giận à?" – Tạ Tư Chỉ cười rạng rỡ, ánh mắt như nhìn thấy kỳ quan: "Em cũng biết giận sao?"
Cô gái vốn nhạy cảm, nếu cứ trêu chọc, có lẽ sẽ thật sự nổi giận.
Nhưng cô quá dịu dàng, quá lễ phép. Ngay cả khi tức giận, cũng chẳng thể nói lời thô lỗ. "Ngậm miệng chó của anh lại đi!" – có lẽ là câu mắng nặng nề nhất cô nghĩ ra được.
"Được rồi, sau này anh sẽ cố gắng không nhắc nữa."
"Tại sao là 'cố gắng'?"
Tạ Tư Chỉ chọc nhẹ vào trán cô, giọng điệu không đứng đắn chút nào: "Em ngốc à? Thế này chẳng phải là em đã để lại điểm yếu trong tay anh sao? Từ nay, em phải coi anh như thiếu gia mà hầu hạ. Nếu dám làm anh tức, anh sẽ dùng cái điểm yếu đó để uy h**p em."
Hứa Diên mím môi: "Tạ Tư Chỉ, tối qua anh thừa lúc em yếu thế mà hành động bừa, là anh sai. Em không trách anh đã là may, sao anh còn dám nói ra những lời đó?"
Thấy cô thực sự sắp giận, hắn giơ tay ra hiệu đầu hàng: "Anh đùa thôi, đừng nghiêm túc. Thôi nào, cùng đi học thôi."
"Cùng đi?"
Tạ Tư Chỉ chỉ vào cuốn giáo trình tiếng Swahili trong tay cô: "Em quên rồi à? Môn này là anh chọn giúp em đấy."
...
Tiếng Swahili là một ngôn ngữ châu Phi.
Môn học này vốn đã hiếm người chọn, nên trong học viện lại càng ít ai theo học.
Lớp chỉ có năm, sáu người. Ngoài Hứa Diên và Tạ Tư Chỉ, những người còn lại đều là do bị điều chuyển đến.
Khi học vẽ tranh sơn dầu, Tạ Tư Chỉ thường lơ đãng.
Nhưng trong lớp ngôn ngữ này, hắn lại nghiêm túc bất ngờ. Luôn chăm chú nghe giảng, tay không ngừng ghi chép.
Giữa giờ, khi giáo viên kết thúc phần lý thuyết và yêu cầu tự luyện tập, hắn ôm sách đi đến chỗ Hứa Diên.
Hứa Diên vẫn còn giận, không muốn để ý đến hắn.
Tạ Tư Chỉ nghiêng người lại gần: "Hứa Diên, để anh kể em nghe một câu chuyện nhé."
"Ngày xửa ngày xưa, có một chú thỏ con, tính tình hiền lành. Nhưng mỗi khi giận, nó lại cuộn tròn mình lại, co rúm vào góc, ủ rũ một mình. Người ta nói thỏ giận cũng cắn người, nhưng khi anh nhìn con thỏ ấy, nó chẳng giống kiểu có thể cắn ai cả."
"Tạ Tư Chỉ…" – Cô gái cố kìm nén, cuối cùng vẫn phải nhỏ nhẹ cầu xin: "Anh có thể quên chuyện tối qua được không?"
Tạ Tư Chỉ ngồi xuống ghế trước mặt cô, lưng tựa cửa sổ, vẻ mặt lười biếng nhìn cô: "Quên thì cũng được thôi."
Ánh nắng xuyên qua khung kính, chiếu lên những ngón tay hắn đang cầm sách – thon dài, trắng nõn, khớp xương rõ rệt.
Hứa Diên nhìn theo ánh nắng trên tay hắn. Ký ức về cảm giác bị hắn ôm tối qua, bị hắn khẽ v**t v* một nơi nào đó trên người khiến mặt cô lại bừng đỏ.
"Nhưng sao em cứ đỏ mặt mãi vậy? Nếu sau này gặp anh trước mặt Tạ Doanh Triều, em cũng định đỏ mặt như thế à, chị dâu?"
"Đừng… đừng gọi em như vậy nữa."
"Em lắm yêu cầu quá." – Tạ Tư Chỉ nhấc cuốn sách lên: "Cùng anh luyện hội thoại đi. Chỉ cần em làm tốt, anh sẽ đồng ý mọi điều em muốn."
Hứa Diên mở sách ra: "Sao phải học ngôn ngữ này?"
Tạ Tư Chỉ nhẹ nhàng đáp: "Hiện tại, Tạ gia chưa mở rộng kinh doanh sang châu Phi. Nhưng Tạ Doanh Triều có ý định đó. Học trước một chút cũng chẳng thiệt hại gì."
Hắn chọn một đoạn văn đơn giản, cầm sách đọc nghiêm túc:
"Wewe ni waridi wa miungu, ndege katika ngome yangu."
(Cô là hoa hồng của thần thánh, là chú chim trong lồng.)
Hứa Diên tiếp lời:
"Mimi sio waridi wa mtu yeyote, wala ndege wa mtu yeyote.
Mimi ni mrembo na nina thamani tu kwa sababu mimi mwenyewe."
(Tôi không phải là hoa hồng của ai, cũng không phải là chú chim của ai.
Tôi xinh đẹp, tôi quý giá, chỉ vì tôi là chính mình.)
Tạ Tư Chỉ mỉm cười, đọc tiếp: "Dada yake, wewe ni."
Dada yake?
Khác hẳn nội dung trong sách.
Rõ ràng sách in là: "Lily, wewe ni." – Nghĩa là: "Lily, em là..."
Nhưng "Dada yake" là gì?
Hứa Diên mở bảng từ vựng cuối sách, tra từng chữ một.
Khi nhìn thấy hai từ "chị dâu", cô giật mình, vội gập sách lại: "Tạ Tư Chỉ, anh thật là…"
Chàng trai không để cô nói hết. Hắn đã giữ chặt cuốn sách trong tay cô: "Hứa Diên, sao em ngốc thế?"
Hắn dừng lại, cười khẽ, rồi khẽ v**t v* mái tóc cô: "... mà vẫn ngoan ngoãn như vậy."
Ánh mắt hắn nhìn thẳng vào cô, môi khẽ nhếch: "Đừng quá tin anh, sẽ làm em thất vọng đấy."
Hứa Diên từ từ gạt tay hắn ra: "Chuyện tối qua, anh định xử lý thế nào?"
Nghe nói Tạ Văn Châu đã được đưa vào bệnh viện hàng đầu cấp cứu. Với vị thế của Tạ Tư Chỉ trong Tạ gia, Hứa Diên không chắc hắn có thể thoát tội sau khi gây thương tích.
"Nếu cần giúp gì, em cứ nói với anh."
"Không cần lo." – Chàng trai cười: "Cũng chẳng phải chuyện lớn lao gì."
Buổi học chưa kết thúc.
Hắn thản nhiên đặt sách xuống bàn, đứng dậy như định trốn tiết.
Giáo viên cũng chẳng để ý – dù sao, ngay cả viện trưởng cũng coi trọng hắn.
Tạ Tư Chỉ nhìn cô dịu dàng: "Tối nay anh sẽ bảo tài xế đưa em đến Doãn gia ngủ. Đừng về trang viên nữa nhé."
...
Doãn Lệ mừng rỡ khi Hứa Diên đến thăm mà không báo trước.
"Tớ cũng không nhớ đã bao lâu rồi mới được ngủ cùng bạn bè như thế này nữa!"
Hứa Diên: "Thật sự xin lỗi, tớ bảo tài xế đưa về trang viên, nhưng anh ta không nghe lời tớ."
"Không có gì đâu! Sao có thể phiền được!"
Doãn Lệ hớn hở dẫn Hứa Diên đi tham quan nhà mình.
Dù không hoành tráng như trang viên Tạ gia, nhưng cũng đủ sang trọng, xa hoa.
"Đây là phòng ngủ của tớ. Khi thiết kế, tớ chỉ yêu cầu một điều: giường phải thật lớn! Tớ ước gì mỗi sáng thức dậy đều được nằm trên chiếc giường rộng thênh thang này."
"Còn đây là phòng thay đồ. Hứa Diên, tối nay cậu mặc đồ ngủ của tớ nhé. Những bộ váy dạ hội này đều mới nguyên, sau này cần gì cứ đến mượn. Hoặc tớ tặng luôn cho cậu cũng được."
"Còn cái này nữa." – Doãn Lệ ôm chặt chú gấu trúc bông như trẻ con: "Quà sinh nhật Doãn Thần tặng tớ, dễ thương không?"
Hứa Diên hỏi: "Doãn Thần giờ ra sao rồi?"
Nhắc đến chuyện tối qua, Doãn Lệ liền nổi giận: "Bọn họ quá láo xược! Dám bỏ thuốc mê anh ấy ngay trong tiệc sinh nhật của chúng tớ! Quá bẩn thỉu… May mà chỉ là thuốc mê thông thường, không hại sức khỏe. Nếu anh ấy có chuyện gì, tớ nhất định sẽ đánh chết Tạ Văn Châu và cả nhà Ôn gia!"
"Doãn Thần gặp chuyện như vậy, nhà cậu không định truy cứu sao?"
"Ban đầu bố tớ cũng định làm tới, nhưng người bên dưới nói Tạ Doanh Triều đã về." – Doãn Lệ thở dài: "Bây giờ Tạ gia còn chưa giải quyết xong việc Tạ Văn Châu bị phế, làm gì còn thời gian lo chuyện Doãn gia? Nên bố tớ định vài hôm nữa mới hành động."
Cô vừa dứt lời, liền thấy nét mặt Hứa Diên thay đổi.
Khuôn mặt cô tái mét: "Cậu nói gì cơ?"
Doãn Lệ đáp: "Hôm nay Tạ Doanh Triều đã trở về. Hiện tại, hắn đang ở trang viên xử lý chuyện của Tạ Tư Chỉ và Tạ Văn Châu. Cậu không biết sao?"
Hứa Diên cảm thấy toàn thân lạnh toát.
Buổi chiều ở lớp, Tạ Tư Chỉ tỏ ra vô tư về chuyện tối qua, cô tưởng hắn có thể xử lý ổn thỏa.
Nhưng giờ đây, Tạ Doanh Triều đột ngột trở về, không báo trước – điều đó chứng tỏ hắn coi trọng chuyện này. Rõ ràng không dễ dàng bỏ qua như Tạ Tư Chỉ nói.
Chẳng trách tối nay hắn lại muốn cô ở lại nhà Doãn Lệ.
Cô không dám nghĩ đến những gì sẽ xảy ra ở trang viên.
"Doãn Lệ." – Hứa Diên hỏi: "Theo hiểu biết của cậu về Tạ gia, chuyện Tạ Tư Chỉ làm sẽ bị xử lý thế nào?"
Doãn Lệ nhận ra sự lo lắng trong mắt cô, thận trọng nói: "Chuyện này khó nói lắm. Tớ chỉ biết, bố Tạ Văn Châu là chú ruột của Tạ Doanh Triều. Ông ta rất có năng lực, ngày xưa suýt giành quyền điều hành từ tay bố Tạ Doanh Triều. Đến giờ, vị trí của ông ta trong Tạ gia vẫn rất quan trọng."
"Tạ Văn Châu là con trai duy nhất của ông ta, vì vậy hắn mới dám liều lĩnh với cậu."
"Nghe nói vài tháng trước, Tạ Doanh Triều suýt bị kệ sách đè chết, nghi vấn đổ hết lên đầu Tạ Văn Châu. Cuối cùng, hắn bị xử lý thế nào?"
Ánh mắt Hứa Diên trở nên nghiêm trọng hơn.
Chuyện phòng sách vốn là một phần âm mưu của cô và Tạ Tư Chỉ.
Hắn phá kệ sách, còn cô dẫn người đứng dưới – Tạ Doanh Triều chắc chắn sẽ bị thương. Chỉ cần hắn bị thương, trong vài ngày ngắn ngủi sẽ không thể động đến cô. Điều đó giúp cô giành thêm chút thời gian sống sót trong Tạ gia.
Vài ngày trước khi Tạ Doanh Triều trở về, Tạ Tư Chỉ đã tiết lộ sở thích của Tạ Văn Châu.
Cô mặc váy đỏ, khiêu khích Tạ Văn Châu nổi giận trong phòng sách. Mọi chuyện diễn ra như ý, toàn bộ tội lỗi đổ lên đầu hắn.
Nhưng ngay cả khi bị nghi là ám sát Tạ Doanh Triều – một tội danh cực kỳ nghiêm trọng – hắn cũng chỉ bị trừng phạt bằng năm mươi roi theo gia pháp.
Còn tối qua, hắn cố tình c**ng b*c Hứa Diên nhưng không thành – tội danh nhẹ hơn nhiều so với ám sát.
Liệu một nhát dao của Tạ Tư Chỉ có thật sự khiến người Tạ gia tin? Có thể khiến họ tha thứ?
Mọi việc hắn làm đều để bảo vệ cô.
Hứa Diên không thể đứng nhìn hắn lao vào vực sâu.
Dù khi rời đi, hắn vẫn cười, vẫn tùy tiện như mọi khi – Hứa Diên không tin mọi chuyện nhẹ nhàng như vẻ ngoài.
"Doãn Lệ." – Hứa Diên trầm ngâm một lúc, rồi ngẩng đầu nhìn người bạn bên cạnh: "Giúp tớ một việc nhé. Coi như tớ nợ cậu một lần."
Từ trước đến nay, cô luôn dịu dàng, bình tĩnh. Nhưng sự kiên định trong ánh mắt lúc này khiến Doãn Lệ sững sờ. Cô khẽ hỏi: "Việc gì vậy?"