72. Chương 72: Những nét vẽ xóa đi vết thương

Cánh Diều Rách - Tinh Hà Phù Du

Chương 72: Những nét vẽ xóa đi vết thương

Cánh Diều Rách - Tinh Hà Phù Du thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thuở thiếu niên, Tạ Tư Chỉ sống cô lập, ít khi tiếp xúc với ai.
Ngoài giờ học, sở thích của hắn là lên tầng thượng cao nhất của Học viện Flaxman, nơi không có vật cản, phóng tầm mắt nhìn những áng mây nào mình thích.
Hắn từng nghĩ Hứa Diên giống như mặt trăng.
Nhiều năm sau khi cô rời đi, thỉnh thoảng đứng bên cửa sổ dinh thự, hắn lại thấy cô tựa như những đám mây trôi lững thững trên bầu trời.
Cũng trắng tinh, cũng xa vời không thể chạm tới.
Lúc nào cũng biến đổi, khó đoán, không biết giây tiếp theo sẽ bị gió thổi thành hình dạng gì, hay sẽ xuất hiện ở đâu trên bầu trời.
Danh vọng, tiền tài, quyền lực, địa vị, hắn có đủ cả, nhưng thứ hắn khao khát nhất vẫn xa lạ như mây khói, dù đã dốc toàn lực.
Dù cô đang ở ngay trước mặt, đôi mắt hắn vẫn như một dải ngân hà băng giá, ngăn cách vô cùng.
Hứa Diên nằm trên chiếc bàn dài.
Cô nhắm mắt, hai tay chắp trước ngực, vẻ mặt vừa cứng cỏi vừa cam chịu sinh tử.
Như chú thỏ non sắp bị đưa lên lò nướng, run rẩy vì sợ hãi.
"Sao không bình tĩnh chứ?" Tạ Tư Chỉ thờ ơ: "Người khác dù trời sập cũng chẳng sợ, sao trước mặt ta lại như vậy?"
Chỉ riêng trước hắn, chỉ một cái nhìn cũng như đối diện với ác quỷ.
Ánh mắt hắn dừng lại ở eo cô.
Một chữ "Chỉ" hiện trên làn da mềm mại của cô, vừa lạc lõng vừa méo mó, như cánh hoa sạch sẽ bị vương bùn sau cơn mưa.
Song với hắn, điều ấy không hề làm hỏng vẻ đẹp toàn diện, ngược lại càng khiến hắn say mê.
Từ lâu, hắn đã từng nghĩ tới việc dùng thứ đẹp nhất thế gian làm vải vẽ.
Vào những buổi hoàng hôn nhuốm màu, ánh sáng cuối cùng của mặt trời rọi vào lớp học vẽ.
Hắn dựa vào tường ngắm cô vẽ, những hình ảnh trong đầu hắn trào dâng không thể kìm chế.
Hắn muốn ở nơi ánh sáng vàng nhạt ấy, ôm lấy eo cô, ép cô nằm bên cửa sổ, vén váy lên rồi hôn cho đến khi cô ướt đẫm. Dù ép buộc hay dụ dỗ, hắn cũng muốn cô dùng đôi môi xinh đẹp làm điều tương tự cho mình. Hắn muốn bắt nạt cô cho đến khi cô vừa khóc vừa đỏ mặt, rồi cúi xuống dùng nụ hôn lau đi những giọt nước mắt.
Hầu như lần nào cũng vậy, hắn chìm vào những tưởng tượng nhạy cảm, phải luyện quyền mấy tiếng đồng hồ rồi tắm nước lạnh mới tạm trấn tĩnh được.
Dù vậy, về đêm, khi trở về phòng, hắn nhìn khuôn mặt cô ngủ yên qua camera giám sát, vừa ngắm vừa tự thỏa mãn.
Trước khi gặp cô, hắn rất lạnh lùng trong chuyện này.
Mỗi lần bắt gặp những kẻ đàn ông dán mắt vào thân thể phụ nữ, hắn đều khinh bỉ, nào ngờ đến một ngày mình cũng trở thành kẻ như vậy.
Chỉ khác, mục đích của hắn chỉ có một.
Có lẽ trong bản tính con người luôn có thói quen muốn làm ô uế những thứ đẹp đẽ, tinh khiết.
Trong vô số tưởng tượng nhạy cảm, điều hắn hứng thú nhất là coi thân thể cô như một tấm vải vẽ.
Chỉ cần nghĩ đến việc để lại dấu vết trên cô, hắn lại không thể kìm chế cảm giác hưng phấn.
Song trong lòng hắn, đó phải là chuyện hai người cùng hưởng thụ niềm vui.
Sau khi không còn phải lo lắng về Tạ Doanh Triều, hắn chỉ cần làm nũng với cô, nói rằng tấm vải hoàn hảo sẽ giúp hắn cải thiện tay nghề vẽ, với sự chiều chuộng của Hứa Diên, cô khó mà từ chối hoàn toàn. Lúc đó hắn sẽ dùng màu vẽ vô hại vẽ lên thân thể cô một vầng trăng giống cô, rồi vẽ một chú thỏ nhỏ cũng giống cô, ghi lại hình ảnh cô theo cách riêng hắn muốn.
Với độ nhạy cảm của cô, rất có khả năng sẽ bị đầu bút làm ngứa, thậm chí có thể rơi nước mắt.
Lúc đó, hắn sẽ ôm cô, màu vẽ hòa vào da hai người, đắm chìm trong sóng tình, chẳng còn phân biệt được màu nào trên ai.
Song với Hứa Diên, tất cả chỉ là sự nhục mạ.
Cô nói ra câu ấy, tâm trạng hắn bỗng chốc trầm xuống.
Hắn bóp ra một chút sơn đỏ vào bảng màu rồi cầm cọ, nhưng mãi vẫn chưa động tay.
"Tạ Tư Chỉ..." Hứa Diên nhẹ nhàng gọi: "Dù muốn làm gì cũng nhanh một chút được không?"
Cô cố gắng kìm cảm giác cay xè ở sống mũi: "Ở đây lạnh quá."
Chiếc bàn dài bằng gỗ, giữa mùa hè nóng bức nằm lên vẫn thấy mát, huống chi đêm xuân lạnh giá thế này.
Song lý do Hứa Diên muốn khóc không chỉ vì lạnh, mà vì tư thế này khiến cô không chịu nổi.
Chỉ nghĩ đến ánh mắt tự do lướt trên thân thể mình, cô cảm thấy mình như một món đồ trưng bày kỳ quái, hay giống những người mẫu trong các buổi trình diễn nghệ thuật hành vi, bị ánh mắt người ta dán chặt lên người.
Nhất là khi người đó là Tạ Tư Chỉ, cảm giác bất an và xấu hổ càng dữ dội.
Cọ trong tay Tạ Tư Chỉ hạ xuống vẽ vài nét trên ngực cô, cách trái tim mấy cm lên phía trên.
Màu vẽ lạnh khiến cô rùng mình.
Cô tưởng đây mới chỉ là khởi đầu, nhưng lại nghe thấy tiếng hắn vứt cọ xuống sàn.
"Xong rồi."
Hứa Diên mở mắt.
Hắn nhúng cọ vào màu đỏ, vội vẽ một chữ "Tạ" trên xương bả vai cô.
Đó là vị trí cô đã bắn hắn vào đêm mưa năm năm trước.
Hắn nói: "Xong rồi."
Vẻ u ám trên trán Tạ Tư Chỉ tan biến đi chút ít.
Màu vẽ trên nền da trắng như tuyết đặc quánh như máu, nhưng hắn rõ hơn bất kỳ ai, máu trong tim Hứa Diên vĩnh viễn không bao giờ có màu sắc nóng bỏng ấy. Nếu xẻ ra nhìn, hẳn chỉ là một màu đen lạnh lẽo hoặc có lẽ cô vốn dĩ cũng chẳng có trái tim.
Mắt Hứa Diên vẫn đỏ hoe: "Bố Lâm Giai..."
"Như em mong muốn."
"Còn Lâm Triết và Lâm Giai..."
"Hứa Diên." Hắn ngắt lời cô: "Làm người đừng quá tham lam, cái gì cũng muốn."
Hắn không hoàn toàn tha thứ, không ai có thể đoán được hắn đang nghĩ gì.
Dù vậy với gia đình Lâm Giai, như thế cũng đã đủ rồi.
Tạ Tư Chỉ trở lại bên giường cầm cuốn sách, yên lặng tựa vào giường.
Hứa Diên chống tay lên bàn đứng dậy, nhặt quần áo, cắn chặt môi: "Anh có thể quay đi chỗ khác không?"
Ngón tay kẹp lấy trang sách của Tạ Tư Chỉ khựng lại, hắn không ngẩng đầu: "Anh không có nhìn em."
Dẫu vậy, Hứa Diên vẫn không thể bình thản mặc từng món quần áo trước mặt hắn.
Cô không cách nào khống chế, cứ luôn tưởng tượng bản thân như một món đồ trưng bày kỳ quái, hoặc giống những người mẫu trong các buổi trình diễn nghệ thuật hành vi, bị ánh mắt người ta găm chặt lên người.
Nhất là khi người đó là Tạ Tư Chỉ, cảm giác bất an và xấu hổ càng dữ dội hơn.
Tạ Tư Chỉ đặt cuốn sách xuống đi đến cửa sổ châm một điếu thuốc.
Mưa như trút, thế giới chìm trong bóng tối ẩm ướt. Dưới màn đêm, mọi vật trong mưa chỉ còn lại những hình bóng mơ hồ.
Hắn quay lưng lại với cô, khói thuốc làm mờ tấm kính trước mặt, chỉ lờ mờ thấy chút hình ảnh phản chiếu.
Tâm trạng vốn đang cực kỳ tệ hại, nhưng khi nghe Hứa Diên dùng giọng yếu ớt cầu xin hắn nhanh một chút lại trở nên dễ chịu hơn.
Hắn thích nghe cô nói những lời mang theo cảm xúc.
Trước mặt hắn, cô có thể bộc lộ mọi thứ, dù là e thẹn hay giận dữ, thậm chí có thể tán gẫu những chuyện vặt vãnh, miễn là không dùng những từ xa cách kiểu "xin" hay "ngài", không cố kéo xác khoảng cách giữa hai người, không lịch sự hay lạnh nhạt như với người khác thì đều được.
Hắn cũng thừa nhận mình như một đứa trẻ khó chiều, lúc nóng lúc lạnh, khó đoán tâm trạng.
Song tất cả những gì hắn làm đều có mục đích rõ ràng, chỉ là Hứa Diên chưa từng đáp lại hắn.
Hứa Diên mặc xong quần áo, cúi đầu nhìn con chữ mà cổ áo không che được.
Những người đã làm tổn thương hắn trong quá khứ sẽ bị trả thù gấp trăm nghìn lần, song với cô, hắn chỉ vẽ có vài nét.
Những nét ấy đã xóa đi vết thương của viên đạn năm nào.
Hắn không chạm vào cô và cô thậm chí không cảm nhận được dục vọng từ hắn, như thể hắn đã hoàn toàn để cô ra khỏi trái tim mình.
Hứa Diên nghĩ đến Lê Nhân Đồng.
Cô ta cởi quần áo một cách dứt khoát, không do dự.
Trước khi cô tự tìm đến đây, có lẽ hắn đã từng làm nhiều việc với cô ta tại đây, nên mới bình thản như vậy chăng?
Hứa Diên cúi đầu, dưới ánh sáng mờ ảo vẻ mặt có chút mơ màng.
Khói thuốc thoát ra từ đôi môi mỏng của Tạ Tư Chỉ. Hắn đứng bên cửa sổ, lưng thẳng tắp, trông có phần cô đơn: "Đi đi."
...
Sau nhiều ngày mưa liên tiếp, mặt đường phố Đồng Hoa đầy những cánh hoa rụng.
Hứa Diên không phiền Lâm Giai nữa, tạm thời ở lại tiệm bánh.
Từ trước đến nay cô luôn phân biệt rõ ràng giữa không gian sinh hoạt và không gian làm việc.
Cô ở lại đây nên nơi này không còn thích hợp để làm bánh. Thế là mấy ngày nay cô cũng tạm ngừng kinh doanh.
Cuối cùng mưa cũng tạnh.
Sáng sớm, Hứa Diên thức dậy quét những cánh hoa bào đồng rụng trên mặt đường.
Trong cửa tiệm không có thiết bị sưởi, đêm vừa ẩm vừa lạnh.
Cô bị cảm nhẹ, tay chân nhức mỏi, di chuyển chậm chạp.
Mất nửa tiếng đồng hồ mới quét xong những cánh hoa bị mưa làm mềm, chất thành đống bên lề đường.
Làm xong, cô đi đến quán mì không xa, gọi một bát mì chay chậm rãi ăn.
Khi mặt trời lên, cô quay về tiệm bánh, thấy trước cửa đậu một chiếc Limousine Bentley.
Tạ Tư Chỉ tựa người vào mui xe, ngón tay kẹp một điếu thuốc mảnh.
Mấy ngày rồi Hứa Diên không gặp hắn, song cô cũng chẳng có ý định mở lời. Cô chỉ bước ngang qua muốn đi thẳng vào trong tiệm.
"Anh muốn đặt một chiếc bánh."
"Xin lỗi, mấy ngày nay không kinh doanh."
"Tại sao?"
Cô đáp: "Tôi bận tìm chỗ ở mới, không có thời gian làm bánh."
Tạ Tư Chỉ nghe ra sự mỉa mai trong lời cô, cong môi: "Em tìm được chỗ ở chưa?"
"Trong thời gian ngắn thì không tìm được."
Cô tìm được một căn, Tạ Tư Chỉ sẽ lập tức mua nó.
Khó khăn của cô là do chính hắn tạo ra, song Hứa Diên vẫn không để ý.
"Song về lâu về dài, chắc chắn sẽ tìm được. Dù Tạ gia giàu có đến đâu, họ cũng không để anh tùy tiện mua hết nhà ở trấn Hoa Chi. Một căn nhà giá mười triệu, rồi một ngày nào đó anh sẽ bỏ cuộc trước tôi thôi."
Tạ Tư Chỉ mím môi, lặng lẽ nhìn cô: "Em vẫn là không mặc quần áo thì tốt hơn."
Hứa Diên không ngờ vào một ngày nắng đẹp mà hắn lại nói năng bừa bãi thế này, sắc mặt cô thay đổi ngay lập tức.
Tạ Tư Chỉ chẳng bận tâm: "Rõ ràng khi không mặc thì ngoan vô cùng. Vậy mà vừa mặc quần áo vào là cái miệng lại trở nên bướng bỉnh, cứng rắn hẳn."
Hắn tiện tay dập tàn thuốc lên chiếc xe đắt tiền: "Ngày mai, có lẽ phòng vẽ của anh họ cô bạn em sẽ hoạt động bình thường, cô ấy cũng không mất việc ở trường mẫu giáo đâu."
Giọng hắn bình tĩnh: "Làm hay không tùy em."
Hứa Diên bị hắn nắm thóp nhưng vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở: "Ở trấn Hoa Chi có nhiều tiệm bánh ngon mà."
"Anh chỉ muốn bánh do em làm thôi." Tạ Tư Chỉ nói: "Hôm nay là 11/04."
Hứa Diên giật mình.
Không khí sau mưa rất trong lành, lá cây và cành cỏ tỏa ra mùi thanh mát khác hẳn với sự hỗn tạp của cơn mưa năm ấy, như hai thế giới song song.
Thấy cô trầm ngâm, hắn hờ hững hỏi: "Ngày này với em là sinh nhật của Tạ Tư Chỉ hay là ngày kỷ niệm em trốn thoát khỏi anh, giành lại tự do?"