Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Trần Quân Triết tỉnh lại: Nỗi oan và sự lãng quên
Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
11.
Hứa Định chạy đến IMC Cairo thì trời đã tối mịt, khoảng bảy giờ.
Chỗ ngồi trong chiếc Jeep có hạn, sau khi nhét Trần Quân Triết vào thì không còn chỗ cho anh nữa. Anh nhờ ông Lâm đưa Trần Quân Triết đến ốc đảo Bahariya, Tạ Tinh sẽ biết phải lo liệu. Còn anh thì phơi mình dưới cái nắng sa mạc Sahara gay gắt dần, chờ trong chiếc Mercedes bị chết máy, đợi bên phía Tạ Tinh cử người đến kéo xe. – Ở nơi đất khách quê người, có một người bạn bản địa hiểu rõ mọi ngóc ngách đôi khi còn đáng tin cậy hơn cả cảnh sát, bảo hiểm hay xe cứu hộ.
Hứa Việt hơi lo lắng cho anh: "Alan, một mình anh đừng để xảy ra chuyện gì đó..."
Anh đáp: "Không sao. Cùng lắm thì nội tạng bị nung chín thôi."
Hứa Việt nói: "Anh họ, trông anh bình tĩnh quá đấy."
Hứa Định nói: "Không sao đâu. Thật sự không sao."
Trần Quân Triết được sơ cứu đơn giản ở ốc đảo Bahariya rồi chuyển đến IMC Cairo. IMC là một trong số ít bệnh viện tư cao cấp ở Ai Cập chuyên phục vụ người nước ngoài. Khi màn đêm buông xuống, Hứa Định mới tới được phòng chăm sóc, thấy Trần Quân Triết nằm trên giường bệnh, đầu quấn một vòng băng rất dày, mắt vẫn nhắm nghiền, chưa tỉnh lại. Hai chân Hứa Định bỗng chùng xuống, suýt chút nữa thì ngã quỵ.
Anh bắt đầu có biểu hiện say nắng.
Hứa Việt vội đỡ anh: "Sao anh đến muộn thế?"
Vừa chạm vào cánh tay anh, Hứa Việt đã rụt tay lại như bị điện giật: "Alan, người anh nóng hầm hập."
Hứa Định xua xua tay, quay người mới phát hiện cả Hứa Lập Quân, Hồ Bân và Hứa Việt đều có mặt. Anh khẽ nói "không sao", vịn vào tường để giữ thăng bằng: "Ông Lâm họ...?"
Hồ Bân nói: "Không sao cả, đã đưa về khách sạn nghỉ rồi."
"Ừ." Hứa Định lại hỏi, "Bên phía bảo hiểm...?"
Hứa Việt nói: "Báo rồi, nhưng thủ tục rắc rối lắm, tiền chưa thể về nhanh được."
"Ừ." Hứa Định nhắm mắt lại, hỏi tiếp, "Hôm nay có khách mới đặt tour không?"
Hứa Việt thấy môi anh trắng bệch, lo lắng vô cùng: "Anh... muốn hỏi đâu phải chuyện này, đúng không?"
Hứa Định chỉ đành ngẩng đầu lên, giọng nói cuối cùng cũng để lộ sự yếu ớt: "............. Sao cậu ta vẫn chưa tỉnh vậy?"
Thật ra Hứa Việt cũng thắc mắc: "Không biết nữa. Kết quả CT rất tốt, không có chấn thương não, cũng không có tụ máu trong sọ, nhưng chẳng hiểu sao vẫn chưa tỉnh. – Mà anh đó, Alan, anh có sao không?"
"Anh..."
Hứa Định lảo đảo tìm một chiếc ghế, kéo đến ngồi cạnh giường Trần Quân Triết. Khi Tạ Tinh tìm thấy anh, nhiệt độ mặt đất sa mạc đã chạm mốc 40 độ C. Tạ Tinh khuyên anh nghỉ lại ốc đảo đợi đến tối hẵng đi, anh không nghe, uống vội một ly Americano rồi lập tức lên đường. Ba trăm cây số, gần bốn tiếng lái xe một mạch. Tới được đây, anh mới chợt nhớ ra hôm nay ngoài ly Americano ấy thì anh chưa có gì vào bụng.
"Chắc do đói." Hứa Định cúi đầu. Nhưng lạ thật, anh hoàn toàn không thấy đói, như thể dạ dày anh đã cầm cố cho thần chết để đổi lấy mạng của Trần Quân Triết.
"Em còn bánh pita đây." Hứa Việt đưa cho anh một túi bánh pita kẹp falafel – ở Ai Cập, nó phổ biến như bánh kếp cầm tay của Trung Quốc, "Nhưng nguội rồi, cũng không có nước."
Hứa Định nói cảm ơn, ôm lấy bánh pita trong tay, cắn một miếng, nhai mà không cảm nhận được mùi vị gì, bèn nhét lại vào túi nilon, buộc chặt lại: "Mọi người về trước đi, anh ở lại chờ kết quả. Ngày mai... A Bân đưa ông Lâm với cả nhà họ đi Luxor..."
"Còn mở công ty du lịch gì nữa." Hứa Lập Quân – vốn im lặng từ nãy đến giờ – bỗng cất giọng, "Làm xong hai đơn này thì dẹp hết cho tôi. Công ty du lịch cái quái gì chứ."
Đây là phòng bệnh nhiều giường, bên cạnh còn có một ông lão da trắng bó bột chân, nghe thấy thế liền quay sang nhìn. Nhưng Hứa Lập Quân xưa nay chẳng bận tâm ánh mắt người khác, "Cậu làm cái gì cũng hỏng bét!"
"........." Hứa Định cụp mắt, "Là lỗi của con."
"Lần nào chẳng phải lỗi của cậu? Không có năng lực thì đừng ôm việc. Loay hoay cả buổi không thấy kiếm được bao nhiêu tiền, còn bán sạch gia sản mua cái xe Mercedes, kết quả thì sao, chưa chạy được mấy hôm đã hỏng."
"........."
Hai anh em đứng im lặng như tờ trước người mẹ dữ dội ấy.
"Tối nay mẹ cậu lại tìm tôi đòi tiền. Người ngoài nhìn vào còn tưởng tôi sống sung sướng lắm, toàn là tiền bồi thường mạng sống của lão Hồ mà ra! Bị hai mẹ con cậu làm khổ! Nếu không phải nể tình em trai tôi... tôi thèm để ý đến cái đồ phá hoại như cậu chắc?!"
Giọng bà rất to, dần dần thu hút những ánh nhìn khác thường. Hứa Việt và Hồ Bân chỉ đành kéo bà đi: "Mẹ... Đừng nói nữa... Alan cũng đâu dễ dàng gì. Thôi, bọn em về trước nhé, Alan cố lên."
Tiếng mắng của Hứa Lập Quân vẫn vọng lại từ xa: "Không dễ dàng cái gì? Xưởng ba nó dựng lên từ hai bàn tay trắng, đến tay nó thì chỉ biết cầm tiền ăn chơi phung phí!"
Hứa Định đứng dậy kéo tấm rèm che giường lại, chiếc bánh pita bị anh bóp méo đến biến dạng.
Quan hệ giữa anh với gia đình Hứa Lập Quân rất khó xử.
Anh giống như vừa thuê nhà của bà để mở công ty, vừa thuê luôn Hứa Việt và Hồ Bân làm nhân viên. Vì thế trên danh nghĩa, anh là ông chủ, nhưng thực tế thì chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt Hứa Lập Quân. Mỗi đơn làm ra đều phải trừ tiền thuê nhà, lương và các chi phí khác, còn lại bao nhiêu mới đến tay anh. Mà số tiền đến tay anh, phần lớn lại phải nộp cho Hứa Lập Quân, để trả khoản vay ngân hàng bà đã thay anh gánh.
Anh nợ Hứa Lập Quân, rất nhiều.
"Tôi không có ăn chơi phung phí..." Đợi mọi người rời đi hết, bốn phía yên tĩnh, cuối cùng Hứa Định ngẩng đầu lên, đôi mắt đẫm lệ, "Trần Quân Triết, tôi không có ăn chơi phung phí..."
Sau khi tiếp quản nhà xưởng, anh mới biết dịch bệnh đã giáng đòn chí mạng đến công ty gia đình anh như thế nào. Nhà anh làm ngoại thương lâu năm, khách chủ yếu là các chuỗi cửa hàng đồ nội thất ở Mỹ; rất nhiều khách hàng nhỏ hủy đơn do áp lực kinh tế, lại thêm quy định nhập cảnh khắt khe khiến lượng khách đến hội chợ Quảng Châu giảm mạnh. Trước khi ba anh mất, xưởng đã ở trong tình trạng rất bấp bênh rồi. Để duy trì hoạt động, ông phải đem đất nhà xưởng thế chấp cho ngân hàng – nếu Hứa Định không trả được cả gốc lẫn lãi trong vòng ba năm, xưởng coi như mất trắng.
Có lẽ đời là vậy, chẳng bao giờ công bằng, người ta chỉ nhìn kết quả mà không quan tâm quá trình. Anh làm hỏng, nên việc anh ở cạnh Trần Quân Triết liền bị xem là ăn chơi trác táng. Không ai nhắc đến chuyện Hứa Diệu Tông bao nuôi phụ nữ bên ngoài, họ coi đó là chuẩn mực và chủ đề để những người đàn ông thành đạt bàn tán.
Anh bỗng thấy tủi thân vô cùng.
Rõ ràng anh đã cố gắng đến mức không còn gì để cố. Anh lặn lội khắp các hội chợ nội thất trên cả nước, hy vọng mở rộng được một chút thị trường nội địa. Để kịp tham gia hội chợ Quảng Châu online, anh livestream đúng vào buổi trưa giờ Mỹ, tức là nửa đêm ở Việt Nam. Không bữa nào thiếu rượu chè tiếp khách, làm hài lòng từng vị lãnh đạo của Cục Quản lý thị trường, Cục Phòng cháy chữa cháy, Cục Bảo vệ môi trường. Thậm chí, để toàn tâm toàn ý lo cho xưởng, anh còn trực tiếp xin tạm hoãn việc học.
Hứa Định cúi đầu, sống mũi cay xè. Quãng thời gian đó càng khổ cực bao nhiêu, thì Trần Quân Triết, tôi lại càng hận cậu bấy nhiêu. Tôi thật sự đã từng hận đến mức chỉ mong cậu chết đi, hận cậu không biết rằng chỉ cần cậu tồn tại thôi, đối với tôi đã là quá quan trọng...
Bỗng có ai đó đặt tay lên đầu anh, xoa nhẹ: "Xoa xoa."
"?"
Hứa Định sững người, lau nước mắt, bàng hoàng nhận ra đôi mắt đen láy của Trần Quân Triết đang chăm chú nhìn anh: "Bà ta nợ tiền anh sao, sao mà nóng tính thế."
"Cậu..."
Trần Quân Triết tỉnh lại rồi, trông tinh thần còn tốt hơn Hứa Định nhiều. Cậu nghiêng đầu, mỉm cười dịu dàng nhìn anh. Nếu người này đột nhiên bật dậy, giật băng ra rồi tuyên bố "tiết mục xác ướp đã kết thúc", Hứa Định cũng chẳng thấy lạ.
Lửa giận trong Hứa Định lập tức bốc lên: "Cậu giả vờ ngủ đấy à?"
Trần Quân Triết tránh ánh mắt của anh: "Tôi..."
Hứa Định ném thẳng gói bánh pita vào ngực cậu: "Cậu lại giả vờ ngủ hả?!"
"À. Tôi..."
Hứa Định nói một tràng không ngừng nghỉ: "Cậu có biết người ta nói tôi ăn chơi phung phí đều là tại cậu không? Tôi chẳng bao nuôi người mẫu, cũng chẳng ném tiền cho streamer, tôi chỉ chạy theo cậu khắp nơi như một kẻ ngốc..."
"Tôi..."
"Cậu tưởng tôi thích đi mấy cái lễ hội âm nhạc đó lắm sao? Là bởi vì tôi——"
Thôi. Hứa Định hít sâu một hơi, đã không còn tâm trạng để nói ra bốn chữ đó nữa. Anh gắt gỏng đá văng chiếc ghế ra, đứng dậy, quay người đi, "Tôi giới thiệu cho cậu một công ty du lịch khác. Cậu cứ coi như chưa từng gặp tôi, tôi cũng coi như chưa từng gặp cậu. Thế nhé."
Trần Quân Triết không cố chen lời nữa: "............"
Dù sao thì Hứa Định cũng không muốn nghe thêm lời nào. Ồ, Hứa Định chợt nhớ ra gì đó, nhớ tới chuyện kia, còn khó chịu hơn cả khi bị Hứa Lập Quân mắng xối xả. Anh khẽ bật cười: "Đúng rồi. Tôi nghe nói cậu sắp kết hôn, chúc cậu hạnh phúc."
Cổ tay đột nhiên bị nắm lấy từ phía sau.
Trần Quân Triết chống người dậy trên giường, băng quấn lỏng ra một nửa. Cậu ngẩng lên nhìn anh, như một chú cún con bị oan ức: "À thì, chúng ta có quen nhau ư..."
"......."
Hứa Định nhìn chằm chằm vào chỗ da thịt chạm nhau, sống lưng tê dại, "Cái gì vậy."
Trần Quân Triết nhìn anh với đôi mắt mơ hồ: "Chúng ta... có quen nhau không?"
"Cậu, không nhớ tôi sao?"
Trần Quân Triết suy nghĩ một lúc, rồi lắc đầu.
Hứa Định hít sâu một hơi: "Cậu thật sự không nhớ tôi à?"
"Tôi chẳng nhớ gì cả."
"........."
Hứa Định chớp chớp mắt, bật cười một tiếng vì cảm thấy quá đỗi hoang đường, hệt như Trương Mạn Ngọc khi trông thấy hình xăm chuột Mickey trên lưng Báo Ca vậy. Không ngờ Trần Quân Triết lại quên mất anh rồi.