Trái ngọt từ lời dối trá

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Trái ngọt từ lời dối trá

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Người ta thường nói "trăm nhân ắt có quả". Khi đã gieo một lời nói dối động trời, Hứa Định sớm đã chuẩn bị tinh thần đón nhận mọi trái đắng.
Thế nhưng, trái ngọt bất ngờ rơi vào lòng bàn tay anh, vì sao khi nếm thử lại thơm mềm và ngọt ngào đến thế.
Trần Quân Triết đột ngột hôn mạnh hơn, dùng lòng bàn tay áp vào vành tai anh, tạm thời át đi tiếng gió sông và tiếng máy móc ồn ào. Hứa Định chỉ còn nghe thấy nhịp thở dồn dập của chính mình, hòa cùng những âm thanh quấn quýt ướt át.
"Ưm....... a....."
Anh biết, giờ ăn sáng sắp kết thúc, du khách sẽ lần lượt lên boong hóng gió. Hứa Định đẩy nhẹ ngực đối phương, nhưng lại bị nắm lấy tay, cạy mở nắm đấm, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Trần Quân Triết dùng ngón cái khẽ vuốt ve khóe mắt anh: "Hứa Định... chúng ta đừng ly hôn nữa được không?"
"......" Hứa Định câm như hến, vậy mà không thốt ra nổi tiếng nào. Linh hồn anh như đã bay đi từ lâu, mãi một lúc sau mới thốt ra được mấy chữ đứt quãng: "Người ta...... đừng để... bị thấy.... kỳ lắm......"
Trần Quân Triết khẽ cười, nắm lấy tay anh, tùy ý dắt luôn người đang hồn bay phách lạc đi mất. Ánh nắng chan hòa, như chìm vào một giấc mơ. Hứa Định thấy họ bước dưới hàng cây anh đào cành khô trơ trụi, đó là con đường ven sông lãng mạn nhất dành cho các cặp tình nhân ở Đại học E. Trần Quân Triết khi ấy cũng từng như thế, nắm tay anh, kéo anh đi.
Trần Quân Triết nói: "Tôi đang tìm bông hoa anh đào nở rộ đầu tiên của mùa xuân này."
Hứa Định thầm đáp trong lòng: "Thật ra tôi đã tìm thấy rồi, nó ở ngay trong đôi mắt cậu."
Trần Quân Triết dắt anh vào khoang thuyền, đưa về phòng, quẹt thẻ mở cửa rồi đẩy anh vào trong.
Anh đứng như con rối ở lối vào, có người từ phía sau túm lấy cổ tay anh, bẻ ra sau lưng, ép anh vào cánh cửa. Cửa vừa khép lại, Trần Quân Triết đã hôn rất gấp gáp, rất mãnh liệt, như thể những gì xảy ra trên boong thuyền vừa rồi đều là sự kìm nén. Hứa Định có chống cự, nhưng vô ích. Giữa họ chỉ còn nhịp tim áp sát nhịp tim, và màn đêm bỗng chốc buông xuống sông Nile.
Anh bỏ cuộc không giãy giụa nữa, chuyển sang ôm lấy vai Trần Quân Triết.
Âm thầm tạ lỗi với vô số vị thần Ai Cập mà anh từng thề nguyện.
Tất cả đều là tại Trần Quân Triết, có lẽ anh phải cho phép mình tùy hứng thêm một chút rồi.
Khi hoàn hồn lại, họ đã từ lối vào quấn quýt đến cuối giường. Họ ngã xuống đống chăn đệm bừa bộn nơi Trần Quân Triết ngủ đêm qua, ngón tay đan xen, siết chặt không rời.
Rồi lại từ cuối giường quấn quýt lên đầu giường. Cả hai nghiêng đầu, đứt quãng nếm môi nhau. Thật ra Trần Quân Triết hoàn toàn không biết hôn, nên nửa sau hầu như đều là Hứa Định dẫn dắt.
Hứa Định không dám ôm cậu quá chặt. Anh đã căng thẳng đến khó chịu, không dám để mình áp sát Trần Quân Triết quá rõ ràng. Cũng không dám cúi xuống xác nhận, không dám nhìn phản ứng của Trần Quân Triết. Anh sợ cậu chẳng có phản ứng gì. Nhưng lớp quần áo dính sát người anh dường như đã ẩm ướt rồi.
Nhìn mái tóc Trần Quân Triết rối bời, đôi mắt dịu đi như phủ một lớp sương, đầu óc Hứa Định nóng lên, lật người đè cậu xuống. Tóc mái lập tức tán loạn, Trần Quân Triết khẽ thở gấp, từ kẽ tóc ngước nhìn anh.
Giống hệt đêm tuyết năm ấy, khi anh đè cậu xuống ghế sofa, cậu dùng đôi mắt bình thản mà buồn bã nhìn anh.
Hứa Định nghe rất rõ, trong tim mình vang lên một tiếng nứt vỡ giòn tan.
Trần Quân Triết từng đáp lại lời tỏ tình ngốc nghếch của anh: "Hứa Định, tôi là trai thẳng."
"........"
Hứa Định nhắm mắt, xoay người xuống giường từ phía bên kia, đi vào phòng tắm, rất lâu sau mới bình tĩnh bước ra.
Vừa ra ngoài, anh đã chống nạnh: "Cậu đúng là gan thật đấy."
Trần Quân Triết nằm nghiêng, chống cằm: "Gan cái gì?"
Lúc này Hứa Định mới phát hiện, môi Trần Quân Triết bị anh cắn đến đỏ cả lên. Trời ơi, "Cậu... cậu thật sự dám hôn tôi."
Trần Quân Triết kéo dài giọng "ừ" một tiếng: "Có gì mà không dám?"
"Cậu không sợ tôi nổi thú tính à?"
"Anh có nổi thú tính thì cũng chỉ là một con gấu trúc đỏ thôi. Có gì đáng sợ chứ."
Hứa Định bước tới, hai tay ấn Trần Quân Triết xuống gối: "Trần Quân Triết."
Trần Quân Triết khẽ thở ra, từ kẽ tóc ngước nhìn anh: "Hứa Định Cưng."
"?" Hứa Định lắc đầu, giờ không phải lúc để hỏi "Hứa Định Cưng" là cái quái gì. "Tôi hỏi cậu một vấn đề, cậu trả lời tôi thật lòng, được không?"
"Ừ. Anh hỏi đi."
Hứa Định hít sâu một hơi: "Lúc nãy khi hôn tôi..."
"Cậu có cảm thấy... rất ghê tởm không?"
Trần Quân Triết mở to mắt, như không ngờ anh lại hỏi vậy: "Ghê tởm sao?"
"Hôn một người đàn ông như tôi... cậu không thấy... ghê tởm sao?"
"Sao lại ghê tởm được." Trần Quân Triết dở khóc dở cười: "Anh là cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ của em mà."
"......."
Nhưng tôi đâu phải vị hôn phu của cậu.
Thôi vậy. Giờ nói gì cũng muộn rồi, họ đã hôn nhau mất rồi.
Hứa Định buông cậu ra, quay người kéo mở cửa sổ sát đất, bước ra ban công nhỏ. Anh nghĩ mình cần một điếu thuốc, nhưng anh lại không hút thuốc. Anh chỉ nhìn ra sông Nile – dòng sông dưới nắng gắt lấp lánh như ngọc bích, uốn lượn qua những cánh đồng mía và bông trải dài hai bên bờ – cảnh tượng ấy cũng đủ làm lòng người dịu xuống.
Anh nói: "Tôi có một người bạn."
Không biết từ lúc nào Trần Quân Triết đã đứng sau lưng, vòng tay ôm lấy anh: "Anh có một người bạn."
Quá thân mật, giống như Jack ôm Rose trên tàu Titanic. Hứa Định thấy hơi ngượng, nhỏ giọng lẩm bẩm: "Cậu buông ra đi."
Hơi thở Trần Quân Triết phả bên tai anh: "Sao không nói tiếp? Anh nói xong rồi, em cũng có chuyện muốn nói."
"Được thôi." Hứa Định nói: "Người bạn đó của tôi, yêu một người trai thẳng."
Trần Quân Triết mấp máy môi, không nói được lời nào.
Hứa Định tiếp tục: "Cậu không cần thương hại cậu ta đâu, thật ra cũng không tệ lắm. Khoảng thời gian đó cậu ta khá xui xẻo, công việc không suôn sẻ, gia đình gặp chuyện, cả thế giới chẳng có ai giúp được. Cậu ta lấy hết can đảm, hay nói đúng hơn là liều một phen, để tỏ tình với người mình thầm mến. Cậu đoán xem kết quả thế nào?"
Hứa Định cười khẩy: "Đối phương nói: 'À không phải chứ, tôi là trai thẳng mà.'"
"............"
Tỏ tình rồi bị từ chối thì đau thật. Nhưng may là vì một lý do bất đắc dĩ như thế, đúng không? Vậy nên cậu ta chẳng trách ai được, cũng chẳng còn gì để nói, chỉ lặng lẽ chấp nhận thôi. Nghĩ lại thấy cũng nhẹ lòng, biết đâu sau này vẫn có thể làm bạn.
"........."
"Ít ra người ta không nói: "Tôi không thích anh," đúng chứ?"
Trần Quân Triết gật đầu, vùi mặt vào vai anh.
Lúc này, gió trên sông Nile cũng yên ắng lạ thường.
Hứa Định nói: "Phải rồi, cậu định nói gì ấy nhỉ?"
Trần Quân Triết ngẩng đầu, mỉm cười, cọ cọ vào má anh: "Anh có muốn làm quen với Tina không? Cô ta sẽ trở thành một hướng dẫn viên Ai Cập rất giỏi đấy."