Chương 31

Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

19.
Trần Quân Triết, bây giờ tôi đang ngồi trong quán cà phê ở trường cậu, viết cho cậu bức thư này.
Khi tôi viết những dòng này, ngoài cửa sổ là mưa lạnh lẫn tuyết. Mong đến lúc cậu đọc được bức thư này, mùa đông đã qua đi, còn tôi có lẽ đã ở một nơi mà mây mưa chẳng thể chạm tới, lặng lẽ nhớ về cậu.
Để tôi kể cho cậu nghe một câu chuyện trước nhé.
Có một người phụ nữ tên Hứa Lệ. Bà sinh ra trong một gia đình truyền thống bậc nhất ở một huyện thuộc vùng giáp ranh Chiết Giang - Giang Tây. Ở nơi ấy, mỗi người chị gái đều phải có một cậu em trai, và em trai của bà tên là Hứa Diệu Tông*. Chắc cậu cũng hiểu ý nghĩa của cái tên đó.
*Hứa Diệu Tông (许耀宗): có thể hiểu là "người làm rạng rỡ tổ tông".
Phụ nữ không cần học cao, chỉ cần tốt nghiệp trung cấp là có thể ra ngoài đi làm, gửi tiền về nhà phụ giúp em trai – đó là số phận chung của phần lớn các chị gái cả. Vào những năm 90, Hứa Lệ cùng một nhóm cô gái trong làng đã xuống miền Nam. Từng đồng tiền họ kiếm được trên dây chuyền sản xuất đều phải gửi về nhà. Họ chờ cha mẹ chọn xong đối tượng thì quay về kết hôn, dùng tiền sính lễ để em trai cưới vợ. Nhưng Hứa Lệ chưa bao giờ là một người chị cả "đạt chuẩn" như cha mẹ mong muốn. Đó là một cuộc bỏ trốn đã được bà tính toán suốt nhiều năm. Bà đến miền Nam, rồi hoàn toàn cắt đứt liên lạc. (Sau này tôi mới biết, bà đã tự đổi tên thành Hứa Lập Quân*.)
*Hứa Lập Quân (许立君): có thể hiểu là "người tự lập, làm chủ".
Thậm chí, bà dứt khoát đến mức ngay cả tang lễ của cha mẹ và em trai, bà cũng không quay về dự.
Nhưng con người vốn dĩ phức tạp. Đến một ngày, đứa con trai duy nhất của Hứa Diệu Tông – tức là cháu trai của bà – chỉ trong một đêm đã làm tan nát hết của cải tích góp qua ba đời nhà họ Hứa. Cậu ta cầm cố nhà xưởng, bán sạch máy móc, bản thân thì như một kẻ ngốc bị dồn vào đường cùng, sắp bị ngân hàng liệt vào danh sách nợ xấu. Chính lúc đó, bà đã bỏ tiền ra để bù nốt khoản lỗ cuối cùng với ngân hàng, kịp thời ngăn chặn thằng cháu đang quẫn trí định vay nặng lãi, nhưng không hề để lại một lời giải thích nào.
Trần Quân Triết, chắc cậu đã đoán ra rồi, tôi chính là thằng cháu vô dụng đó.
Số tiền này coi như cô hai cho tôi vay, tôi sẽ không nhận không. Tôi đã đặt vé máy bay, tuần sau sẽ bay sang Ai Cập. Trần Quân Triết, tôi không tin mình vô dụng đến mức đó. Cha tôi đã khởi nghiệp thất bại hai lần mới gây dựng được công ty. Lần đầu tôi thiếu kinh nghiệm, làm việc bừa bãi như ruồi mất đầu. Nhưng lần này tôi đã tính toán kỹ lưỡng, sau đại dịch, thị trường du lịch quốc tế chắc chắn sẽ bùng nổ. Cuối năm nay, tuyến bay thẳng từ Phố Đông đến Cairo sẽ khai trương, Ai Cập nhất định sẽ trở thành điểm đến hấp dẫn.
Cha đặt tên tôi là Hứa Định, mong tôi làm việc có nguyên tắc, làm người vững tâm kiên định. Nhưng viết đến đây, cuối cùng tôi vẫn không dám rời quán cà phê, đến viện của cậu để gửi thư. Dù sao thì cậu cứ yên tâm đi, cho tôi mười năm, tôi không chỉ trả hết nợ cho cô hai, mà còn có thể ưỡn thẳng lưng, một lần nữa đứng trước mặt cậu. Rồi sẽ nói với cậu rằng, Tiểu Trần, cậu có muốn đến công ty tôi làm lập trình viên không.
20.
Trần Quân Triết quay về phòng, phát hiện Hứa Định tự nhốt mình trong nhà vệ sinh. Lâu sau không thấy động tĩnh, cậu khẽ gõ cửa: "Hứa Định?" Một giọng nói nghèn nghẹn vọng ra từ bên trong: "Tôi không sao." "......" Trần Quân Triết còn chưa kịp hỏi có chuyện gì không, cậu đã nói: "Có chuyện gì vậy?" "Chuyện gì đâu." Trần Quân Triết cụp mắt. Hứa Định giống như một quả bóng bị nén chặt rồi thổi phồng lên, bất kể gặp chuyện gì cũng cố gắng chịu đựng. Cậu nói: "Anh đang nói dối, phải không?" "Ơ? Trần Quân Triết, cậu lạ thật đấy, tôi thì có chuyện gì được chứ." Hứa Định thậm chí còn bật cười phía sau cánh cửa, "Chỉ là dạ dày hơi khó chịu thôi." "......"
Trên chuyến bay mười bốn tiếng từ Phố Đông đến Cairo, Trần Quân Triết đã suy nghĩ rất nhiều. Vì sao Hứa Định nhất định phải gồng mình trước mặt cậu, vì sao nhất định phải mặc vest, đeo đồng hồ xịn, lái xe sang, vì sao nhất định phải [ưỡn thẳng lưng đứng trước mặt cậu, mời cậu về làm nhân viên]. Mang theo những câu hỏi ấy, đặt chân xuống Cairo, đến giờ cậu vẫn đang đứng trước một cánh cửa khép chặt. Với đa số người, việc mở nó ra chẳng khó. Nhưng với Trần Quân Triết, có rất nhiều chuyện cậu không hiểu, không đọc được, cũng rất khó lý giải. Tuy nhiên, cậu thật sự muốn đến gần Hứa Định hơn.
Trần Quân Triết áp bàn tay lên cánh cửa, trượt xuống, nhẹ nhàng nắm lấy tay nắm: "Hứa Định, nghe em nói này, em đã lấy lại được một chút ký ức rồi." "Vậy à. Bảo sao cậu thấy tôi giống kẻ lừa đảo." "Không phải. Em nhớ lại chuyện em từng tự tử." ".......?" Giọng Hứa Định chợt khàn đi, "Cậu... cậu từng tự tử thật sao?" "Ừm. Em nhảy từ trên tòa nhà công ty xuống, không chết, rơi trúng đệm hơi, chỉ gãy một chân." "Cậu..... cậu điên rồi hả, có lý do gì mà lại nhảy lầu? À, tôi biết rồi, cậu chỉ muốn thử cảm giác nhảy lầu thôi chứ gì. Ha, tôi còn lạ gì cậu." "Anh đoán đúng rồi, một nửa."
Trần Quân Triết nói: "Hứa Định, khoảng thời gian đó em rất mông lung. Mọi người đều có đích đến, còn em thì không biết tương lai của mình ở đâu... Nếu rời khỏi trường học, em nên đi về đâu đây?" Nghiên cứu khoa học, đi làm thuê, vào biên chế, khởi nghiệp. Mỗi năm, từ tháp ngà đổ ra hàng chục nghìn sinh viên mới ra trường, nhưng con đường để lựa chọn thì ít đến đáng thương. Nhìn thì ai cũng rẽ lối riêng, mà rốt cuộc lại về cùng một chỗ. Nhìn thì ai cũng có lựa chọn, mà thật ra lại chẳng có lựa chọn nào. Hứa Định cười nói: "Trần Quân Triết, cậu đi con đường nào rồi cũng sẽ thuận buồm xuôi gió thôi." Trần Quân Triết lại lắc đầu: "Hứa Định, em thật sự không biết phải đi thế nào. Họ nói em không biết nhìn sắc mặt thầy hướng dẫn, dự án em tự làm lại không ghi tên thầy. Một lần thì được, nhưng lần sau thì không, nên em đã thôi học." "Ơ. Cậu......" "Sau đó em đi làm game. Ngày nào cũng làm tới rạng sáng, nhưng công việc chỉ là những việc vặt vãnh, sửa bug và bảo trì server. Một hôm em chán quá, nên đã lén cài một easter egg* vào chương trình game. Người chơi chỉ cần tự nổ trong trang viên của mình một trăm lần là sẽ mở ra một trang web."
*Easter egg: chi tiết ẩn do nhà sáng tạo cố tình giấu trong sản phẩm (phim, game, truyện, v.v.) để người dùng tinh ý khám phá, thường để gây bất ngờ hoặc pha trò.
"Trang web......?"
"Trang đó sẽ nhảy sang......"
"?"
"Trò ghép dưa hấu."
"???"
Có thể cảm nhận được bầu không khí căng thẳng phía sau cánh cửa dường như dịu đi đôi chút, thậm chí còn vọng ra một tiếng cười nén lại. Trần Quân Triết nói: "Bản cập nhật ra chưa lâu thì easter egg đã bị phát hiện, rồi em bị quản lý gọi lên nói chuyện." "....... Cậu, Trần Quân Triết, trừ khi đó là dự án của chính cậu, còn không thì cậu không thể làm như vậy được." "Đúng thế, Hứa Định. Em cảm thấy những dòng code mình viết ra chẳng có ý nghĩa gì." "Làm công ăn lương ai mà chẳng vậy. Dự án mới quan trọng, cá nhân cũng chỉ là một con ốc vít thôi." "Vậy nên em xin nghỉ việc." "Ơ? Nhưng cậu chủ động nghỉ việc... thì đâu có được nhận tiền bồi thường lao động." Trần Quân Triết tiếp tục: "Hôm nộp đơn nghỉ việc, em lên sân thượng ngắm sao. Họ tưởng em định nhảy lầu, nên đã chuyển thẳng N+5* vào tài khoản cho em. Nhưng thật ra lúc đó em chỉ đang tìm sao Thiên Lang, sao Nam Hà và sao Lạp Hộ."
*Tiền bồi thường khi nghỉ việc = N (số tháng lương tương ứng với số năm làm việc) + 5 (tháng lương).
Hứa Định ở sau cánh cửa khẽ bật cười. Trần Quân Triết nói: "Anh không hỏi tại sao à?" "Hỏi gì cơ." "Em nói vậy với bác sĩ và cảnh sát, ai cũng hỏi em tại sao."
Đột nhiên, cánh cửa bị kéo mạnh ra, một thân thể nặng nề nhào thẳng vào lòng cậu: "Trần Quân Triết, tôi còn lạ gì cậu nữa!" Trên người Hứa Định còn vương hơi ẩm, Trần Quân Triết sờ lên trán thì thấy tóc mái của anh dính bết vào mặt. Hứa Định nói: "Cậu đúng là thằng ngốc đầu óc có vấn đề! Cậu chỉ biết ngắm sao, tìm sao, đếm sao thôi, cậu đó cậu đó, cậu như thế thì ra xã hội kiểu gì? Cậu theo tôi đi cho rồi, cậu——" Hốc mắt anh đỏ hoe, nước mắt đầy mặt, miệng vẫn còn mắng cậu không ngừng. Trần Quân Triết khẽ cọ trán mình vào trán anh: "Đúng vậy. Thế nên Hứa Định, anh không cần phải gồng mình trước mặt em đâu, vì em còn yếu đuối hơn cả anh."
Giọng Hứa Định chợt nghẹn lại, anh cắn mạnh vào môi dưới. Sau khi tiếp quản Nội Thất Lạc Sa, anh đã lột xác từ một sinh viên trở thành người đứng đầu hàng trăm người. Anh mặc vest, đeo đồng hồ xịn, lái xe sang, tất cả đều là để tạo khí thế. Có khí thế rồi mới khiến người ta nể phục. Bỗng nhiên anh nhớ ra, vì sao ba năm trước mình lại thích làm mấy chuyện ngốc nghếch cùng Trần Quân Triết đến vậy. Vì chỉ khi ở trước mặt cậu, anh mới không cần phải mạnh mẽ. Sự yếu đuối bị chôn vùi suốt ba năm nay bỗng vỡ òa như lũ tràn. Trong vòng tay này, anh thật sự không cần phải mạnh mẽ nữa. Đồng tử Hứa Định run rẩy, vừa mở miệng thì giọng đã khản đặc như kiệt sức: "Trần Quân Triết, thật ra tôi... tôi nói với cậu, với Tina, với Chu Long rằng Nhiệt Sa là công ty du lịch lớn đều là giả cả... tất cả đều là giả........ tôi cũng không phải sếp lớn gì hết, tôi chỉ là một hướng dẫn viên, mà ngay cả hướng dẫn viên, tôi cũng chẳng làm ra hồn......" Hóa ra, anh đã mệt mỏi đến thế rồi.