Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến
Chương 5: Trốn Kẻ Thù, Gặp Oan Gia
Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến thuộc thể loại Linh Dị, chương 5 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Chương này có nội dung hình ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiển thị hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Làm chăm sóc khách hàng, nguyên tắc đầu tiên là phải phản hồi tức thì.
Hứa Định làm nghề này gần ba năm, anh đã rút ra được kinh nghiệm rằng đa số khách hàng đều chỉ hứng thú nhất thời. Phải biết nắm bắt khoảnh khắc bốc đồng đó, rèn sắt khi còn nóng, mới có thể biến nó thành doanh thu thực tế.
Giờ ở Ai Cập chênh sáu tiếng so với trong nước, nên thường Hứa Định sẽ trực đến tám giờ tối, lúc trăng đã trèo qua đỉnh mái vòm của nhà thờ Hồi giáo ngoài cửa sổ.
Đang là mùa du lịch cao điểm ở Ai Cập, khách hỏi thăm tư vấn thì đông nghịt, nhưng số người thực sự đặt tour lại chẳng đáng là bao. Phần nhiều chỉ là muốn xin một bản lịch trình chi tiết, rồi chuyển sang nhờ công ty khác thực hiện.
Thật ra du lịch Ai Cập quanh đi quẩn lại cũng chỉ có bấy nhiêu điểm: kim tự tháp, đền thờ, Biển Đỏ. Yếu tố cạnh tranh cốt lõi của các công ty du lịch thiết kế riêng chẳng qua là làm sao để với ngân sách khách hàng đưa ra, tính toán tỉ mỉ từng khách sạn, xe cộ, bữa ăn... nhằm đạt hiệu quả tối đa với mức giá thấp nhất.
Nhìn chằm chằm vào bảng báo giá phức tạp trên màn hình, Hứa Định chợt nghĩ – nếu có một phần mềm có thể tự động lấy giá khách sạn từ Booking.com, đồng bộ giá vé tham quan ở Ai Cập theo thời gian thực, sau đó dựa vào sở thích của khách hàng nhập vào, chỉ cần một cú nhấp chuột là có thể tạo ra lịch trình tối ưu nhất, với bảng giá tự động căn chỉnh hàng cột... thì tốt biết mấy.
Anh lại nhớ đến Trần Quân Triết, đối với “đại thần Quân Triết”, chắc việc đó chỉ là chuyện nhỏ như con thỏ thôi nhỉ.
“Trần Quân Triết......”
Trần Quân Triết, tôi hận cậu.
Sáu chữ ấy bỗng trôi tuột ra khỏi lồng ngực.
Hứa Định xoa xoa thái dương, nhớ lại toàn bộ màn kịch hôm nay, vẫn thấy buồn cười, thật buồn cười và hoang đường.
Anh hai mươi sáu tuổi rồi, vậy mà gặp Trần Quân Triết, lại biến thành một cậu nhóc non nớt. Hay là Trần Quân Triết có sức hút ma mị nào đó, khiến anh cứ như chàng trai hai mươi tuổi, chỉ một chút xao động đã khiến tim anh đau nhói.
Cơn đau âm ỉ.
Rõ ràng tim vốn dĩ là một bộ phận không có xương.
Đang nghĩ vậy thì trên máy tính số 1 bỗng hiện lên một tin nhắn. Lại xem, người gửi là: Máy tính công nghiệp màn hình cảm ứng.
Máy tính công nghiệp màn hình cảm ứng:【Hu hu. Hôm nay bị gã râu xồm quát. Ngày mai có thể cử người không có râu xồm tới được không.】
“.......”
Hứa Định dường như đã biết “Máy tính công nghiệp màn hình cảm ứng” là ai rồi.
Thậm chí còn có thể tưởng tượng ra vẻ mặt lạnh lùng của người đó khi gõ hai chữ “hu hu”.
Vì thế anh cũng mặt không cảm xúc mà gõ trả lời:【Được ạ hôn hôn, ngày mai sẽ sắp xếp cho ngài.】
Đêm khuya, anh nằm trên chiếc giường xếp, hít lấy chút hơi thở còn vương lại của Trần Quân Triết trên người mình, chiếc giường rung lên bần bật.
Anh vẫn giữ trong lòng một chút ảo mộng về Trần Quân Triết.
*
Ngày hôm sau, Hồ Bân dẫn đoàn khách trở về, Hứa Định liền đổi khách với cậu ta. Anh bảo Hồ Bân trực tiếp đến khách sạn Hilton đón Trần Quân Triết. Lịch trình hôm nay của Trần Quân Triết là kim tự tháp Giza và bảo tàng Ai Cập, vậy anh sẽ dẫn khách đến thành cổ Saladin và chợ Khan el-Khalili, chủ yếu là tách ra hai hướng, kẻ nam người bắc, tuyệt đối không thể nào chạm mặt.
Mọi việc rất suôn sẻ. Khách mới là một đôi vợ chồng dẫn theo hai đứa nhỏ, suốt cả hành trình đầy tiếng khóc lóc ồn ào của bọn trẻ và những cuộc cãi vã lặt vặt của hai vợ chồng, nhưng dù sao vẫn dễ chịu hơn nhiều so với Trần Quân Triết. Trẻ con cần nghỉ ngơi, nên lịch trình kết thúc sớm. Chiều quay về công ty du lịch, Hứa Định thấy tinh thần sảng khoái như vừa được giải thoát, nhưng lại phát hiện Hồ Bân đang ngồi ở bàn chăm sóc khách hàng dưới tầng một.
“A Bân? Sao em lại ở đây? Hứa Việt đâu? Không phải chiều nay em đi bảo tàng sao?”
Hồ Bân tròn mắt: “Anh ơi, anh đừng nói nữa, thật sự đừng nói nữa.”
“?”
“Trưa nay em đưa khách từ kim tự tháp về ăn cơm, bị em gái em trông thấy. Nó lập tức trang điểm kỹ càng, rồi nhất quyết đòi dẫn tour buổi chiều cho bằng được.”
“....... Trang điểm kỹ càng?”
“Trời ơi, chẳng lẽ nó thích anh ta rồi sao!”
“............”
Hứa Định sắp xếp lại suy nghĩ, thông suốt rồi khẽ cười. Cũng hợp lý thôi, ở cái vùng Giza toàn những gã đàn ông râu ria xồm xoàm, thô kệch, mà Hứa Việt lại cực ghét mùi gia vị nồng nặc trên người những người Ả Rập. Quanh năm hiếm khi thấy người đàn ông nào có vẻ ngoài sáng sủa, bỗng gặp được một Trần Quân Triết, thì đúng là có thể hiểu được.
“Em yên tâm, người đó đầu óc có vấn đề, em gái em không thích nổi đâu.”
Hồ Bân sững người, lập tức túm cổ áo anh: “Đầu óc có vấn đề mà anh không nói sớm, anh ta không làm gì em gái đấy chứ?!”
“Ờm.”
“——À em hiểu rồi! Là anh ta giở trò với anh nên anh mới đổi ca cho em chứ gì!”
Hứa Định nghẹn họng, nhưng rồi nhắm mắt, tự nhủ thôi bỏ đi, dù sao Hồ Bân cũng là một trong số ít người sẵn lòng giúp mình. Anh gạt tay Hồ Bân ra: “Bình tĩnh đi. Nói thật thì, người đó là kẻ thù của anh, anh chỉ không muốn bị nhận ra nên mới đổi.”
Thế nhưng Hồ Bân vốn là người học hành không đến nơi đến chốn, thi trượt cấp ba liền ra đời lăn lộn, đầu óc đơn giản, chẳng lọt tai lời lẽ nào, “Anh họ à, anh đừng để em gái em dính vào chuyện rắc rối này. Em chỉ có mỗi một đứa em gái thôi đấy.”
“.......”
Trần Quân Triết nổi thú tính, ra tay với Hứa Việt? Hứa Định tin là không đến nỗi ấy, nhưng rồi lại nghĩ, Hứa Việt trẻ trung, xinh đẹp, nói năng ngọt ngào, biết cách cư xử, lại thích ăn diện – gặp đàn ông bình thường thì ai mà không xiêu lòng chứ....
Rồi lại nghĩ tiếp, không phải người một nhà thì chẳng vào chung một cửa*. Nếu Hứa Việt cũng như mình năm đó, bị vẻ ngoài đó mê hoặc đến thần hồn điên đảo, coi bệnh thần kinh là cá tính thì sao...
*Không phải người một nhà thì chẳng vào chung một cửa: những người có cùng tính cách, quan điểm hoặc duyên phận mới có thể kết hợp, sống chung hoặc trở thành một gia đình với nhau.
“Để anh đi xem giúp em.” Hứa Định nói.
“Em cũng đi.”
“Vậy ai sẽ trông coi tin nhắn khách hàng?”
“Bảo con bé đó là không có ai trông tin nhắn, kêu nó về gấp.”
“....... Cũng phải.”
Hứa Định chợt cảm thấy Hồ Bân thật ra là kiểu người “đại trí nhược ngu”*.
*Đại trí nhược ngu: người thực sự thông minh thường không phô trương, bề ngoài có vẻ tầm thường hoặc khờ khạo.
*
Bảo tàng Ai Cập cũ, Hứa Định đã ra vào không dưới trăm lần. Hàng vạn hiện vật trưng bày, gần như món nào anh cũng thuộc làu tên gọi, còn những điển tích và thần thoại đằng sau thì kể trôi chảy như gió. Một người học chuyên ngành quảng cáo như anh, cuối cùng lại trở thành “chuyên gia văn hóa Ai Cập cổ đại”.
*Bảo tàng Ai Cập (Bảo tàng Cairo).
Anh và Hồ Bân mỗi người một cặp kính râm, một chiếc khẩu trang, lén lút chui vào bảo tàng như thể đang trộm cổ vật giữa ban ngày. Vào mùa cao điểm, người đông nghịt, mà bảo tàng cũ lại chật hẹp, hiện vật cũng dày đặc, các đoàn du lịch chen chúc như cá mòi trong hộp.
Họ đi một vòng ở tầng một, Hồ Bân vỗ vai anh: “Anh nhìn chỗ tượng Ramesses II kìa.”
“Em đừng có gọi tất cả pharaoh là Ramesses II, đó là Amenhotep IV.” Hứa Định vừa định nói gì đó, nhưng lời đến bên miệng lại quên bẵng – dưới pho tượng đá khổng lồ của Amenhotep IV, anh nhìn thấy Trần Quân Triết và Hứa Việt quay sang mỉm cười với nhau.
“Em gái à.... em gái ơi.........”
Cả buổi sáng đi ngắm mộ pharaoh cùng Trần Quân Triết, Hồ Bân thấy Trần Quân Triết ngoài cái dáng vẻ bình thường ra — không đủ nam tính, trông cứ như mấy anh chàng “cún con” Hàn Quốc — thì những mặt khác đều khá ổn. Đặc biệt là tính tình anh ta trầm tĩnh, đáng tin, chịu khó lắng nghe cậu nói hết câu, chứ không như mấy du khách khác, nói được hai câu đã bắt đầu bảo “hướng dẫn viên chụp giúp chúng tôi mấy tấm đi”.
Cậu vỗ vai Hứa Định một cái: “Tự nhiên em thấy hai người họ cũng khá xứng đôi.”
“........”
“Ê. Alan.”
Hứa Định hoàn hồn, cố giấu cảm xúc, nâng kính râm lên một chút: “Em không hiểu đâu, người đó đầu óc có vấn đề. Em nhìn kỹ thêm đi.”
“Ờ, vậy thì nhìn thêm.”
Chỉ thấy Trần Quân Triết dẫn Hứa Việt đi đến ghế nghỉ, lấy từ trong ba lô ra một lon nước tăng lực, cúi người đưa cho cô: “Này.”
[Nhật ký du lịch Ai Cập - Phần hai]
Ngày 12 tháng 2. Thời tiết: xấu.
1. Hứa Tiểu Định lén hôn tôi rồi bị tôi phát hiện, vừa bị phát hiện liền quay đầu bỏ chạy.
2. Hứa Tiểu Định nói ghét tôi.
3. Hứa Tiểu Định nói không cần tôi.
4. Có lẽ nên dạy dỗ Hứa Tiểu Định một chút.
---
Tác giả:
Một “thụ” cưng tự cho mình là “mãnh công”......
(Không phản công, không hỗ công)