Bắt Đầu Lại Từ Đầu

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Bắt Đầu Lại Từ Đầu

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bùi Lĩnh xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết.
Mười phút trước, Bùi Lĩnh vẫn còn đang phân vân giữa việc học Bắc Đại hay Thanh Hoa. Ngay khi có kết quả thi đại học, cả Bắc Đại và Thanh Hoa đều gọi điện mời cậu. Cha cậu muốn cậu học đại học ở Hồng Kông, còn mẹ cậu thì muốn cậu sang Mỹ.
Hai người họ đã ly hôn, một người ở Hồng Kông, một người ở Mỹ, mỗi người đều có gia đình riêng.
Bùi Lĩnh không quen đồ ăn Hồng Kông cũng chẳng thích ẩm thực Mỹ, cậu quyết định đến Thủ Đô.
Vịt quay, lẩu, thịt xiên...
- Rồi sau đó thì xuyên không.
Cuốn tiểu thuyết này là một truyện đam mỹ vườn trường. Đương nhiên Bùi Lĩnh sẽ không phải là nhân vật chính mang hào quang trùng sinh, mà là một nam phụ giả vờ làm học thần, một bia đỡ đạn bị vả mặt suốt hai năm, không ngừng làm nền cho nhân vật chính. Cậu ta từng bước sụp đổ, thi đại học thất bại, cuối cùng bị cha ruột đưa ra nước ngoài để mạ vàng danh tiếng.
Ừm. Cậu xuyên vào nhân vật trùng tên, trùng họ, thậm chí cùng tuổi với mình. Năm nay mười bảy tuổi. Ở thế giới gốc, Bùi Lĩnh đã thi đại học xong, nhưng ở đây cậu mới học lớp 11, vừa khai giảng được vài ngày.
Từng là sinh viên ngành khoa học tự nhiên kiên định với thuyết vô thần, thế giới quan của Bùi Lĩnh sụp đổ hoàn toàn trong mười phút.
Cậu nằm trên giường trong phòng y tế, bộ não mạnh mẽ tiếp nhận nội dung của cuốn tiểu thuyết.
...Bình tĩnh.
Không thể bình tĩnh được. Đầu cậu đau, mũi đau, bên tai còn không ngừng có người nói chuyện.
"Vừa rồi làm tao sợ chết khiếp. Máu mũi của Bùi thiếu phun như suối vậy, may mắn là đã dừng lại rồi."
"Mấy người chơi bóng thì cũng phải để ý người khác chứ. Quả bóng rổ kia bay thẳng tắp đáp vào mặt Bùi thiếu, tôi nhìn mà còn đau giùm. Mấy người phải chịu trách nhiệm đi chứ."
"Anh đại của bọn tao không phải đã ôm người đến phòng y tế rồi sao. Nếu không thì hai đứa ốm yếu như tụi mày có thể ôm người đến đây được chắc?"
"Đại Lưu vừa mới nói, chảy máu mũi là do bị cảm nắng. Thời tiết nóng như thế, ai bảo Bùi Lĩnh mặc kín mít như cái bánh chưng."
"Đều là bạn học với nhau, sao cậu không có chút tình-"
"Câm miệng hết đi."
Bác sĩ Lưu nhìn đám học sinh cãi nhau như trẻ con, xua tay nói: "Được rồi, đừng có bu lại đây nữa. Ai về chỗ nấy đi."
Ba người vây quanh giường chậm chạp rời đi. Nằm trên giường phòng y tế, đầu óc đang không ngừng tiếp thu nội dung tiểu thuyết, giờ phút này thế giới của Bùi Lĩnh mới được yên tĩnh, cậu chỉ muốn chửi thề.
Trong tiểu thuyết, Bùi Lĩnh yêu thầm trùm trường Tần Trì Dã, nổi tiếng là một kẻ luyến ái não (*). Trưa nay, Tần Trì Dã đang chơi bóng rổ ở sân thể dục, Bùi Lĩnh lén lút đứng xem rồi bị Tần Trì Dã ném bóng rổ vào đầu, hôn mê bất tỉnh.
(*) Luyến ái não: là kiểu yêu đương thì toàn nghĩ đến người yêu, kiểu thấy người ta làm gì cũng tốt, cái gì cũng chuẩn, làm gì cũng nghĩ đến người ta, dạng như "cuồng" người yêu. (Tham khảo từ bạn Dương Hoàng - Group Lily-S)
...Tần Trì Dã đánh bóng rổ mà cũng có thể đập trúng mình, đây chẳng phải là duyên phận sao?
Luyến ái não, cút đi!
Mũi Bùi Lĩnh càng lúc càng đau. Chảy máu mũi không liên quan gì đến cảm nắng, đơn giản là vì mê trai mà thôi.
A a a a a! Anh ấy giơ tay!! Anh ấy nhảy kìa!! Ba bước ném rổ a a a a!!! Anh ấy nhìn mình, Tần Trì Dã nhìn mình rồi!!! A a a a đẹp trai quá đẹp trai quá!!!
Máu mũi và bóng rổ đập cho văng cả não.
"Tỉnh rồi à? Thế nào rồi? Đầu còn choáng váng không? Có muốn nôn không?" Bác sĩ Lưu thấy người trên giường đã tỉnh thì hỏi thăm, vừa mở lọ nước Hoắc Hương Chính Khí đưa qua vừa nói: "Thời tiết thì nóng, giữa trưa 30 độ, em mặc kín mít như thế sao không bị cảm nắng cho được. Mau uống đi."
Bùi Lĩnh: "..."
Thiết lập nhân vật của cậu ngoài luyến ái não ra thì còn có - nam vương học thần lạnh lùng mắc bệnh sạch sẽ. Đồng phục mùa thu, ngoài việc để chống nắng vật lý ra thì còn tạo cảm giác xa cách, phù hợp với hình tượng lạnh lùng cao ngạo.
Điều này làm Bùi Lĩnh đau đầu.
"Em cảm ơn. Không choáng, không muốn nôn ạ." Bùi Lĩnh từ từ ngồi dậy, lầm bầm nhận lấy chai Hoắc Hương Chính Khí. Cậu uống một ngụm, đứng hình một giây, mùi vị này đúng là quá khó nuốt.
Bác sĩ Lưu thấy người không sao, cười nói: "Nghỉ ngơi đi. Không có việc gì thì quay về lớp, chú ý coi chừng trúng gió."
"Em biết rồi." Bùi Lĩnh cầm Hoắc Hương Chính Khí trên tay, dự định cho qua chuyện. Cậu là mê trai chảy máu mũi, uống hay không cũng chẳng sao!
Tần Trì Dã nãy giờ vẫn dựa người vào cửa sổ. Dáng người cao 1 mét 86 che khuất ánh mặt trời chiếu vào nửa khung cửa sổ, dù ngược sáng không nhìn rõ biểu cảm nhưng từ đầu đến chân đều tỏa ra vẻ "không vui chút nào".
"Cậu là Bùi Lĩnh?"
Bùi Lĩnh nghe thấy tiếng, quay đầu lại mới chú ý rằng ở đây vẫn còn người. Cậu nghe thấy âm thanh quen thuộc, chính là giọng nói "Câm miệng" lúc nãy – trong nháy mắt, cậu nhớ ra điều gì đó.
Trong tiểu thuyết, sau khi Bùi Lĩnh bị bóng rổ đập cho hôn mê thì được Tần Trì Dã ôm đến phòng y tế. Vì thế, cậu chàng luyến ái não Bùi Lĩnh cảm thấy Tần Trì Dã chắc là cũng có hảo cảm với mình, suy diễn từ mấy cảnh phim thần tượng học đường, cho rằng Tần Trì Dã làm gì cũng là đang tỏ ý với cậu, nên càng lún sâu không thể quay đầu.
Sau đó, Tần Trì Dã ở bên nhân vật chính trùng sinh, đôi mắt Bùi Lĩnh có thể ghen ghét đến đỏ ngầu.
Đỏ hồng đỏ hồng.
Sau đó lại trở thành bàn đạp cho nhân vật chính, bị nhân vật chính vả mặt khắp nơi. Tình hình này, Bùi Lĩnh vỗ ngực mà nói, cậu sẽ tác thành cho kẻ làm nền này.
"Ừm."
Bùi Lĩnh gật đầu, không dựa theo nội dung gốc của tiểu thuyết mà ân cần, thẹn thùng, rụt rè giới thiệu tên rồi nói "cảm ơn cậu đã đưa tớ tới đây" các kiểu.
Không phải bảo là ở trường học có hình tượng nam vương học thần lạnh lùng sao, để cậu!!! Đảm bảo sẽ diễn tới nơi tới chốn!! Thế là Bùi Lĩnh nhìn về phía Tần Trì Dã. Có thể là vì đây là một vai chính khác trong tiểu thuyết, đặt ở vị trí hàng đầu, trùm trường Tần Trì Dã nhìn qua quả thật không tệ. Mũi cao, mày rậm có mấy phần hoang dã, vẻ mặt rất có khí chất áp bức.
Người đủ cao, khung xương lớn, lại thêm khí chất thiếu niên.
"Có việc gì không?" Bùi Lĩnh thu hồi ánh mắt. Trán cậu nhói đau, Bùi Lĩnh thản nhiên nói thêm: "Cậu đánh bóng rổ chẳng ra gì."
Tần Trì Dã sững sờ một giây mới phản ứng được thằng nhóc này đang nói vớ vẩn gì vậy.
"Tôi đánh bóng rổ chẳng ra gì? Hả?!" Tần Trì Dã lặp lại.
Vị trí hiện tại của hai người, một người tới gần giường bệnh từ trên cao nhìn xuống, trông như sắp nổi giận lôi đình, tùy thời vén tay áo lên để đánh nhau; một người thì áo đồng phục lỏng lẻo chỉ mới kéo một nửa, vẻ mặt có bệnh. Tình thế bây giờ ai mạnh ai yếu vừa nhìn đã hiểu ngay nhưng Bùi Lĩnh không sợ. Cậu giương đôi mắt hạnh xinh đẹp, ánh nước, nhìn thẳng vào Tần Trì Dã, giơ tay, chỉ vào trán mình, bình tĩnh nói: "Thấy gì không?"
Tần Trì Dã: ..... Đậu má!
Bằng chứng rõ ràng.
Làn da Bùi Lĩnh rất trắng, trắng nõn nà. Mười phút trôi qua, trán vẫn còn hồng, hơn nữa vừa mới chảy máu mũi nên mũi cũng hồng theo. Cả khuôn mặt trắng trẻo lộ ra vài chỗ hồng, trông vô cùng đáng thương.
Mà kẻ cầm đầu gây ra tất cả những thứ này chính là Tần Trì Dã.
"...Được rồi." Lần đầu tiên Tần Trì Dã bị người ta nhục mạ kỹ thuật bóng rổ của mình, hắn cố gắng kìm nén cơn giận, muốn chứng minh và lấy lại thể diện, "Vậy thì so tài một chút."
Bùi Lĩnh: "Tôi không chơi bóng rổ."
Tần Trì Dã: "..."
Thằng nhóc này có phải cố ý không!
Tần Trì Dã không muốn ở lại thêm một giây nào nữa. Hắn sợ mình kích động, nhịn không được sẽ xử luôn thằng nhóc đó mất.
-
Người vừa đi, đầu giờ chiều, phòng y tế vô cùng yên tĩnh.
Bùi Lĩnh cũng không phải cố ý chọc tức - Được rồi, cậu cố ý đấy. Ai bảo cậu ta nện bóng rổ đau quá làm gì. Với lại bây giờ cậu cần một không gian yên tĩnh một mình.
Sao lại có thể xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết chứ?
Có thể quay về được không?
Nếu thực sự không thể quay về, cha mẹ... Dù sao thì cũng ổn, mỗi người đều có gia đình riêng, con cái đề huề.
"Bạn học nhỏ, đã vào tiết học rồi, không quay về lớp sao? Nếu không để tôi viết giấy xin nghỉ cho em nhé?" Bác sĩ Lưu từ phòng nghỉ bên cạnh đi tới hỏi. Từ ngày làm ở đây, thường xuyên có học sinh làm như vậy, hễ đau đầu sổ mũi gì cũng xin nghỉ ở đây cả ngày, ước gì không phải đi học.
Trường học có điều kiện, nhiều học sinh nhà có tiền, có học hay không cũng không sao cả, cha mẹ có thể tìm được con đường khác.
"Không cần ạ." Bùi Lĩnh từ chối, đứng dậy nói, "Đã lớp 11 rồi, em không còn nhiều thời gian lắm. Em phải quay về học tập, không thể chậm trễ được."
Bác sĩ Lưu: ?
Bùi Lĩnh ra khỏi phòng y tế. Rõ ràng là một hoàn cảnh vô cùng xa lạ nhưng khu dạy học, thư viện, phòng thí nghiệm, hồ bơi, ký túc xá ở chỗ nào cậu đều biết hết. Đây rõ ràng là ký ức của nhân vật Bùi Lĩnh trong tiểu thuyết.
Giống như tiểu thuyết "sống" lại vậy.
Lúc đi ngang qua thùng rác, Bùi Lĩnh muốn ném chai Hoắc Hương Chính Khí thì nhìn thấy một cái áo đồng phục bóng rổ nhăn nhúm màu xanh lục, số 24 màu đen, trên áo có dính vết máu. Đây là đồng phục bóng rổ của Tần Trì Dã. Số 24 là ngôi sao bóng rổ mà Tần Trì Dã thích.
Hẳn là trong lúc hắn ôm cậu đến phòng y tế, máu từ mũi cậu đã làm bẩn áo khiến Tần Trì Dã chịu không nổi nên ném đi. Chẳng trách vừa rồi thấy Tần Trì Dã mặc đồng phục, vẻ mặt vô cùng khó chịu.
Thật ra trong tiểu thuyết Bùi Lĩnh cũng không có thói sạch sẽ. Xây dựng hình tượng nhân vật cũng là vì "yêu ai yêu cả đường đi". Cảm giác phạm vi bệnh sạch sẽ của Tần Trì Dã rất mạnh, Bùi Lĩnh thích người ta nên bắt đầu bắt chước học tập, để có thể đi vào "phạm vi" của người mình thích.
"Người cũng không tệ lắm." Bùi Lĩnh nhìn đồng phục trong thùng rác nhỏ giọng nói thầm. Cậu tính toán trả một cái khác cho Tần Trì Dã. Cậu làm bẩn trang phục của người khác, bồi thường cho đối phương một cái coi như thanh toán xong.
Bùi Lĩnh lập tức mua một cái áo tương tự trên mạng. Đừng hỏi tại sao cậu lại biết size áo và nhãn hiệu của Tần Trì Dã, Bùi Lĩnh luyến ái não cái gì cũng biết.
-
Trường cấp ba ngoại ngữ Anh Hoa là trường cấp ba tư lập nổi danh của thành phố Hạ. Trường học tiền nhiều như nước. Phong cách trường học cũng tương đối nhẹ nhàng, hoạt bát, tự do. Học sinh học ở đây, hầu hết học sinh lớp 12 đều lựa chọn ra nước ngoài, tỷ lệ học sinh đậu đại học không nhiều. Người ngoài nhắc đến cũng chỉ có cái mác "trường nhà giàu" mà thôi. Vì để tăng tỷ lệ học mà trường học đã tìm mọi cách chiêu mộ nhân tài, miễn học phí, học bổng đủ loại.
Vai thụ chính Tô Hạ chính là học sinh ưu tú được tìm thấy.
Năm lớp 10, thành tích của Tô Hạ xếp ở top 50 trong lớp, thành tích của Bùi Lĩnh loanh quanh top 20, 30. Toàn khối tổng cộng 1129 người. Thành tích của Bùi Lĩnh không tính là cao, chẳng qua là nhà có tiền, đẹp trai, thích trang điểm ăn mặc đẹp. Tổng hợp lại, thời điểm học lớp 10 chính là nam vương của khối, khi đó còn chưa có hình tượng nhân vật cụ thể.
Sau khi lớp 11 chia lớp, Bùi Lĩnh, Tô Hạ, Tần Trì Dã đều được phân đến cùng một lớp. Sau khi chia lớp, ưu thế của Tô Hạ từ từ lộ ra. Bùi Lĩnh đi sai đường, bắt đầu đối đầu với Tô Hạ, bắt đầu xây dựng hình tượng học thần rồi sau đó bị vả mặt suốt hai năm.
"..." Bùi Lĩnh cũng không biết phải nói gì.
Lớp 11-2 ở tầng ba. Chuông vào lớp đã reo. Tiết một buổi chiều là tiết Vật Lý, giáo viên còn chưa tới. Phòng học mở điều hòa không khí, chỗ ngồi rộng rãi. Lớp họ tổng cộng 54 người. Chỗ ngồi của Bùi Lĩnh "vừa vặn" ở phía trước Tần Trì Dã, Tô Hạ ngồi hàng hai.
Bùi Lĩnh liếc nhìn Tô Hạ, cậu ta hơi đen, nhưng nhìn chung cũng không tệ.
Đây chính là một bộ tiểu thuyết sảng văn, nghịch tập, vả mặt. Drama tình cảm của Tô Hạ và Tần Trì Dã không nhiều lắm, trên cơ bản tất cả đều nói về cái người Tô Hạ ở bàn hai trông không có gì nổi bật kia làm thế nào để từng bước một trở nên trắng trẻo, xinh đẹp, rạng rỡ chói mắt, làm mọi người ngạc nhiên, sau đó vả mặt các loại bia đỡ đạn, đột nhiên nổi tiếng trong học tập, Thanh Hoa, Bắc Đại tranh nhau gửi lời mời.
Nói thật, vai trò của Tần Trì Dã trong đó còn không nhiều bằng cậu ta.
Bùi Lĩnh cứ như một cục gạch, lúc nào cần là bị lôi ra đánh liên tục không ngừng.
Nam phụ có thực lực!
Đáng tiếc, Bùi Lĩnh bây giờ chẳng thèm để ý đến vai trò của nam phụ nữa.
Sau khi chia lớp, những người bạn cùng cậu đi phòng y tế lúc trưa đều ở lớp 11-3. Bạn cùng bàn của Bùi Lĩnh là một cô gái. Khai giảng còn chưa được một tuần, hai người chưa nói chuyện nhiều, không quen biết lắm nên Bùi Lĩnh cũng không nói nhiều, tự mình ngồi xuống, lấy sách giáo khoa ra bắt đầu xem thử.
Nội dung không khác lắm với thế giới kia của cậu.
Đáng tiếc.
Bùi Lĩnh thổn thức, còn tưởng đâu được lĩnh hội biển trí thức huyền bí nữa chứ.
Sau lưng bị chọc chọc, Bùi Lĩnh quay đầu lại, dùng ánh mắt hỏi có chuyện gì?
"Anh đại của tôi đâu rồi?"
Bùi Lĩnh: ?
Cậu suy nghĩ một chút, "Cậu nói Tần Trì Dã? Tôi không biết." Rồi xoay người ngồi lại.
Trương Gia Kỳ còn chưa nói xong đã thấy người quay đi, lời bật thốt cũng không kìm lại được, "Anh đại của tôi không phải đi phòng y tế với cậu sao..." Cậu ta thấy Bùi Lĩnh không để ý đến mình, một mình lẩm bẩm: "Đúng là chẳng nghĩa khí gì cả. Biết thế tôi cũng không quay về. Anh đại thế mà trốn học đi chơi, quả nhiên thông minh không hổ là anh Dã."
Sự thật chứng minh, Tần Trì Dã không trốn học đi chơi.
Tiết Vật Lý trôi qua được một nửa, Tần Trì Dã vào lớp từ cửa sau. Giáo viên trên bục giảng đang giảng bài ngừng một giây, như đã quen từ lâu, lại tiếp tục giảng bài.
Nội dung giáo viên đang giảng Bùi Lĩnh đã học qua. Cậu vừa thi đại học xong, kiến thức vẫn còn nguyên, thậm chí còn khắc sâu hơn.
Trong cuốn tiểu thuyết Bùi Lĩnh có hai chấp niệm lớn, một là muốn ở bên Tần Trì Dã. Cái này gạch bỏ! Thứ hai là giả vờ làm học thần. Bùi Lĩnh chống cằm, nghĩ đến chỗ này, đôi mắt hạnh cong cong như mắt mèo. Làm học thần cũng vui, dù sao cũng xuyên vào tiểu thuyết rồi, nếu không OOC (Out Of Character) thì cậu có thể tiếp tục xây dựng hình tượng học thần vậy.
Hì hì hì.
Một tiết Vật Lý trôi qua, Bùi Lĩnh thất thần nửa tiết, không có chuyện gì thì nghe giảng hoặc là giở sách giáo khoa môn khác. Cậu cứ như vậy cũng không còn cách nào để lờ đi ánh mắt "nóng bỏng" phía sau lưng mình. Dùng đầu ngón chân nghĩ cũng biết là ai đang nhìn chằm chằm vào cậu.
Còn không phải là siêu sao bóng rổ bị nghi ngờ về kỹ thuật chơi bóng sao.
Bùi Lĩnh vô cùng bình tĩnh. Hiện tại cậu đang là bông hoa học thần lạnh lùng đấy! Cho nên Bùi Lĩnh cũng không quay đầu lại, cũng không thèm liếc mắt một cái.
Ở phía sau.
Trương Gia Kỳ: "Anh Dã, anh về ký túc xá tắm hả? Không phải trốn học đi chơi bóng rổ sao?"
Tóc Tần Trì Dã còn ướt. Sau khi từ phòng y tế về ký túc xá, tuy rằng ôm người đến phòng y tế, áo chơi bóng cũng đã cởi nhưng mà chất áo mỏng không tránh khỏi bị dính máu, lại là máu của người khác dù là máu mũi cũng khiến cả người Tần Trì Dã khó chịu.
Thời gian đứng dưới vòi sen, càng tắm, lửa giận càng bùng lên.
Kỹ thuật bóng rổ của hắn gà mờ?
Kỹ thuật bóng rổ của hắn gà mờ!!!
Trương Gia Kỳ hết chuyện để nói, Tần Trì Dã cũng không muốn nói chuyện lúc trưa bị nghi ngờ kỹ thuật chơi bóng, vừa nghe chữ "bóng rổ" lập tức trừng mắt nhìn bàn phía trước.
"Anh Dã, đều là bạn học với nhau, ánh mắt này của anh như muốn đánh người đến nơi vậy. Anh bớt nóng đi, chỉ là cái áo đồng phục thôi mà, dù sao cũng là bạn học cả." Trương Gia Kỳ không biết chuyện gì xảy ra nhưng biết ánh mắt của anh Dã không tốt, vội vàng khuyên nhủ: "Bạn học Tiểu Bùi tay chân yếu ớt, chịu không nổi một cú đấm của anh đâu. Mà nói đi nói lại cũng là do anh chơi bóng rổ trượt tay-"
"Trương Gia Kỳ, mày thử nói thêm câu nữa xem."
"..." Vâng. Trương Gia Kỳ thầm thì trong lòng.
Sao anh Dã lại tức thế nhỉ? Chỉ là một cái áo thôi mà, anh Dã cũng đâu phải người keo kiệt như vậy.
Cả khối tổng cộng hai mươi lớp, mười lăm lớp khoa học tự nhiên, năm lớp xã hội. Lớp chọn mũi nhọn đương nhiên là lớp 11-1, đầu tiên là lựa chọn những học sinh khá giỏi trong số những người tinh anh, sau đó mới là xáo trộn, chẳng qua là càng ngày, bối cảnh học sinh phức tạp, cũng coi như là "lớp chọn đặc biệt."
Cả buổi học buổi chiều, học sinh ngoan nghiêm túc học tập. Những người không thích học tập chỉ cần không quá phận như là công khai chơi di động, to giọng nói chuyện thì giáo viên đều mắt nhắm mắt mở cho qua.
Bùi Lĩnh ngủ một giấc.
"Mẹ nó!!!"
Phía sau lưng vang lên giọng nói. Bùi Lĩnh bị đánh thức cũng không nhúc nhích. Cậu đang nghỉ ngơi giữa buổi thì nghe được từ phía sau Trương Gia Kỳ tự cho là "nói nhỏ" nhưng vẫn đủ lớn để nghe thấy: "Anh Dã, em vừa mới nghe xong một cái tin đồn. Anh có muốn biết không? Về anh, còn có bàn trước nữa..."
Tần Trì Dã vừa nghe "bàn trước", buột ra một tiếng "Nói!"
"Nói trước là đừng có đánh em đấy. Đây là em nghe kể lại thôi." Trương Gia Kỳ thần thần bí bí, cố tình hạ thấp giọng, "Anh Dã, em mới vừa nghe được, họ Bùi bàn trước... hình như thích anh."
Bùi Lĩnh: ... Cậu có thể nói nhỏ hơn chút nữa được không.