Khoe Con Thẳng Thừng Và Lời Nói Dối Về Tần Trì Dã

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập

Khoe Con Thẳng Thừng Và Lời Nói Dối Về Tần Trì Dã

Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bùi Hồng Hào khoe khoang một cách trắng trợn, không chút che giấu. Còn Bùi Lĩnh thì lại thích âm thầm phô diễn tài năng.
Một người con thì giấu tài mà khoe khéo, một người cha thì công khai tán dương, cha con nhà họ Bùi phối hợp ăn ý khiến nhà họ Chu sững sờ trong chốc lát.
Các vị khách xung quanh đang nâng ly, nụ cười trên môi chợt cứng đờ. Trong lòng họ thầm gào thét: 'Có thể nói thẳng như vậy sao?', 'Đây là đang dìm hàng người khác à?', 'À mà thôi, sếp Bùi trước giờ vẫn nói chuyện thế, không sao đâu.'
Có thể thấy ở thành phố Hạ, mọi người đã quen với kiểu nói chuyện thô lỗ của nhà giàu mới nổi Bùi Hồng Hào, nhưng trước giờ cũng chưa đến mức như hôm nay.
"Tiểu Thần, lại đây nói chuyện với chú Bùi đi." Chu Ngôn Lễ làm sao biết con mình được bao nhiêu môn điểm tối đa, bình thường ông cũng không mấy chú ý đến nó.
Chu Thần nắm chặt lòng bàn tay, giữ vẻ lễ độ trên mặt, mỉm cười nói: "Chú Bùi, sau khi khai giảng bọn cháu vẫn chưa thi khảo sát, nhưng học kỳ trước cháu có một môn đạt điểm tối đa trong kỳ thi chung toàn tỉnh ạ."
"Chỉ có một môn thôi à?" Bùi Hồng Hào 'chậc' một tiếng, trấn an lão Chu nói: "Tuy rằng Tiểu Thần chỉ có một môn đạt điểm tối đa, nhưng ông cũng đừng la mắng cháu nó. Tôi thấy Tiểu Thần vẫn khá giỏi, nhưng tất nhiên là không thể sánh được với con trai tôi rồi."
Chu Ngôn Lễ: ...
Bùi Lĩnh đứng bên cạnh suýt bật cười nhưng đã kịp kìm lại. Chu Thần nhấn mạnh vào kỳ thi toàn tỉnh, độ khó còn cao hơn bài khảo sát của cậu mấy lần, nhưng cha cậu dường như nghe không hiểu, chỉ chọn lọc tổng kết lại trọng điểm mà mình thích – không lợi hại bằng con nhà tôi.
Đúng là cha ruột.
Mặc dù rất có thể bị người nhà họ Chu đánh cho một trận, nhưng Bùi Lĩnh đã cảm động nước mắt lưng tròng.
Cho nên cậu không nói gì, cũng không ngăn cản cha mình. Dù sao mặc kệ cậu thi cái gì đi nữa, số điểm tối đa của cậu nhiều hơn Chu Thần đã đủ làm cha cậu vui vẻ sảng khoái rồi.
"Tiểu Thần con xem kìa, phải học tập em Tiểu Lĩnh." Chu Ngôn Lễ giả vờ tức giận nói.
Bùi Hồng Hào nói: "Haizz, lão Chu à, ông còn giận làm gì. Tôi thấy Tiểu Thần cũng là đứa nhỏ tốt, nhưng Tiểu Lĩnh nhà tôi rất sáng chói, không giống nhau."
Cha ơi, cha đừng nói nữa thì hơn. Bùi Lĩnh thấy Chu Ngôn Lễ bên cạnh dường như sắp nổi giận thật, nhưng cậu chỉ là một đứa trẻ, biết gì mà chen vào chuyện người lớn chứ ~
Thế là Bùi Lĩnh học theo Tiểu Bồi Tiền ngoan ngoãn, ngây thơ đứng đó hóng chuyện.
"Con biết rồi cha." Chu Thần nắm chặt tay, lễ phép nói.
Phu nhân Chu bên cạnh vội hòa giải, cười nhẹ nhàng nói giọng dịu dàng: "Đúng vậy, ngài Bùi nói rất đúng. Lớp 12 với lớp 11 không giống nhau. Trẻ con không nên so đo với nhau, mỗi người đều có sở trường riêng của mình."
"Đúng vậy, hai đứa còn kém tận hai tuổi lận mà." Chu Ngôn Lễ cũng bớt giận, giơ ly cười ha hả nói. "Lão Bùi này, ông đúng là chuyên gia chọc tức người khác đấy nhé. Thôi được rồi, tôi thấy ông làm cha, con cái không chỗ nào là không tốt. Đúng là một người cha mẫu mực, nào, cạn ly một cái."
Bùi Hồng Hào cười ha ha cụng ly, "Trước đây tôi cũng đã nói rồi, đứa nhỏ nhà mình là ruột gan mình, mình không thương nó thì thương ai bây giờ? Tôi chỉ thấy, đứa nhỏ nhà ai cũng không sánh được bằng nhà tôi."
"Đúng đúng. Tôi cũng rất thương Tiểu Thần nhà tôi, đều là những đứa trẻ ngoan." Chu Ngôn Lễ phụ họa.
Khung cảnh xem như tốt đẹp, các vị khách vui vẻ hòa thuận. Ai ngờ Bùi Hồng Hào lại là người cuồng con trai đến thế, khiến mọi người nhao nhao nhập cuộc khoe con cái. Ban đầu vốn là chuyện làm ăn, thời cuộc, giờ lại chuyển thành con nhà ông được bao nhiêu điểm, mấy môn tối đa, ôi chao còn học ballet/đàn Cello luôn à....
"Tiểu Thần, con dẫn các em đi chơi đi. Tiểu Lĩnh, ở nhà chú đừng khách sáo nhé." Chu Ngôn Lễ cười nói.
Hôm nay, chỉ cần là người có mắt nhìn đều có thể nhận ra, Bùi Hồng Hào vô cùng xem trọng đứa con trai lớn này.
"Được ạ, cảm ơn chú Chu." Bùi Lĩnh nói cảm ơn, "Cha, con đi dạo một lượt nhé."
"Được, con đi đi."
Tiểu Bồi Tiền muốn đi theo anh trai, Lý Văn Lệ không có cách nào với đứa nhỏ này, cho nên Bùi Lĩnh dẫn em trai béo đi chơi.
Chu Thần dẫn đầu, nụ cười lễ phép trên mặt cũng dần dần biến mất ngay khi khuất tầm mắt của mấy vị trưởng bối. Bùi Lĩnh nắm tay Tiểu Bồi Tiền đi phía sau, lúc này chưa nhìn thấy biểu cảm của Chu Thần. Vì hành động dìm hàng vừa rồi của cha mình, cậu còn tử tế nói một câu: "Cha em là vậy đấy, làm gì cũng thấy tốt, anh đừng để bụng nhé."
"Không sao." Chu Thần nói bằng giọng cứng nhắc.
Lần này thì Bùi Lĩnh thấy rõ. Cậu khá nhạy cảm với cảm xúc của người khác, đặc biệt là những người có ý kiến với mình.
"Em với em trai sẽ tự chơi, anh không cần phải đi cùng chúng em đâu."
Đương nhiên Chu Thần không muốn đi cùng người kia, ngược lại còn vô cùng ghét bỏ Bùi Lĩnh. Cùng là con của cha mẹ ly hôn, cùng là con của vợ trước, nhưng hình ảnh trong mắt người cha ruột lại khác biệt một trời một vực. Hành động dìm hàng như vậy có thể chỉ khiến Chu Thần hơi mất mặt. Điều khiến cậu ta khó chịu nhất là khi Bùi Hồng Hào nói 'đứa nhỏ nào cũng là ruột gan của người cha', và Chu Ngôn Lễ cũng phụ họa 'đúng vậy, đúng vậy', nhưng Chu Thần hiểu rõ sự thật không phải như vậy.
"Ở đây nhiều người, anh dẫn mấy đứa đến phòng vui chơi được không?" Chu Thần không nghe thấy lời nói của Bùi Lĩnh. Cậu ta biết nhìn sắc mặt, biết cha mình muốn nịnh bợ Bùi Hồng Hào, và việc bảo cậu ta dẫn anh em Bùi Lĩnh đi chơi cũng có ý là để hai bên gần gũi nhau.
Bùi Lĩnh nhìn Chu Thần. Thôi được rồi, coi như là vì hành động đả thương vừa nãy, nhường anh một phen vậy.
"Được."
Khu vui chơi của nhà họ Chu nằm ở tòa nhà phụ. Sau khi ra khỏi phòng khách, vòng ra bên ngoài, bên cạnh một vườn hoa ngoài trời, bên trong là khu vui chơi. Tiểu Bồi Tiền nắm tay anh trai, nhìn trái nhìn phải một phen, nũng nịu nói với anh trai: "Không giống với nhà mình nha."
"Đây không phải là nhà của mình, đương nhiên không giống rồi." Bùi Lĩnh trò chuyện.
Thuận tay xoa xoa đầu Tiểu Bồi Tiền.
Chu Thần đang dẫn đường phía trước liếc mắt khinh thường. Cuộc nói chuyện giữa hai anh em nhà này đúng thật là trẻ con, có gì hay mà cứ luyên thuyên.
Vợ mới của Chu Ngôn Lễ, bà Chu cũng sinh được một đứa con trai, mới được một tuổi nên hôm nay không mang ra gặp người khác. Chu Thần không thích mẹ kế và đứa em mới sinh ra của mình. Trước đây cậu ta còn cảm thấy mình và Bùi Lĩnh mới là cùng phe, không ngờ rằng Bùi Lĩnh lại thân thiết với em kế như thế nên càng không thích.
Khu vui chơi rất lớn, có bảy tám nam nữ trạc tuổi Chu Thần đang ngồi đó, đều là học sinh cấp Ba, bạn học của Chu Thần.
"Chu Thần rốt cuộc cậu cũng đến rồi."
"Sao lâu quá vậy?"
"Sao lại có thêm người? Có trẻ con à, không thú vị gì hết."
Có một cậu trai nói năng lỗ mãng. Trước mặt bạn học, đương nhiên Chu Thần không muốn thừa nhận cha cậu ta muốn nịnh bợ Bùi Hồng Hào mà bảo cậu ra đi nịnh con trai của Bùi Hồng Hào, cho nên chỉ giới thiệu đơn giản: "Đây là con của khách mời hôm nay, cha tớ nhờ tớ trông nom một chút."
"Bùi Lĩnh, mười bảy tuổi, học lớp 11. Kia là em trai cậu ta."
Khách mời hôm nay đều là những người có mặt mũi ở thành phố Hạ. Những bạn học kia nghe vậy thì không còn dám đùa nữa, chỉ là thái độ cũng không mấy nhiệt tình. Bùi Lĩnh cũng không quan tâm lắm, tự mình mang theo Tiểu Bồi Tiền tìm chỗ chơi.
Chu Thần thấy vậy nhẹ nhàng thở ra, vừa hoàn thành nhiệm vụ cha giao phó, vừa không phải mất mặt trước bạn bè.
Tự ai nấy chơi mới là tốt nhất.
Chu Thần và các bạn cùng lớp của mình chiếm phần lớn khu vui chơi để chơi mafia. Có một máy chơi game nhỏ ở góc tường, có một bàn chơi golf mini phù hợp cho trẻ em dưới tám tuổi.
Bùi Lĩnh nhìn Tiểu Bồi Tiền, tốt lắm, chơi golf thôi.
"Oẳn tù tì, ai thắng được chơi trước."
Tiểu Bồi Tiền vô cùng rộng lượng: "Anh hai chơi trước đi."
Bùi Lĩnh: ....Hay lắm
"Anh còn cần em cho phép à?" Bùi Lĩnh lấy lại phong độ anh lớn, cầm cây gậy gỗ, "Cầm cái này, đẩy bóng về phía trước. Ai đẩy vào lỗ sẽ thắng."
Tiểu Bồi Tiền nghe vô cùng nghiêm túc, gật gật đầu, "Anh hai, em hiểu rồi."
Hai anh em nhà bọn họ bên này chơi golf cho trẻ em dưới tám tuổi, vô cùng thoải mái. Đám người chơi mafia bên kia chiến đấu kịch liệt, vòng thứ hai đã bắt được hung thủ, người dân chiến thắng. Xung quanh là đám chai lọ, ly giấy la liệt, nhìn qua có vẻ như đã uống khá nhiều.
"Chán quá. Chu Thần cậu còn gì chơi không?"
"Ở trong này mãi cũng không có gì vui. Năm nay cậu mười tám rồi, làm chút gì đó thú vị đi."
"Hì hì hì, hay là chúng ta ra ngoài đi quán bar đi? Có người đẹp."
Hai bạn học nữ đỏ mặt nói không đi, 'mấy cậu nói gì lạ vậy'. Có cậu trai nói, "Tớ chỉ mới nói là có người đẹp chứ có nói làm gì đâu. Mấy cậu nghĩ đi đâu vậy? Có phải đang nghĩ bậy bạ không?"
"Nói không lại mấy cậu, không nói nữa."
Hai cô gái nắm tay nhau ra ngoài. Chu Thần còn muốn hỏi bọn họ đi đâu thì những người khác đã nói không cần quan tâm, chúng ta uống rượu đánh bài một hồi thì các cô ấy sẽ quay về thôi, cho nên Chu Thần cũng không quản nữa.
"A a anh hai thắng rồi!" Tiểu Bồi Tiền vừa thua nhưng lại mừng còn hơn mình thắng cuộc.
Bùi Lĩnh làm mặt mèo, tự mình bưng 'chiến lợi phẩm' lên, đó là ly sữa bò của Tiểu Bồi Tiền.
Ai thắng thì được uống sữa, đúng là một kiểu 'trừng phạt' tàn nhẫn.
"Chơi tiếp!" Bùi Lĩnh lau miệng, quyết định lần này phải nhường, nhất quyết phải để Tiểu Bồi Tiền uống sữa.
Đúng lúc Tiểu Bồi Tiền thắng được một trận, đang cầm ly sữa uống ừng ực thì hai cô gái ra ngoài vừa nãy đã quay về. Vẻ mặt hai người vô cùng hưng phấn. "Chu Thần, cậu còn có anh trai sao?", "Cũng trạc tuổi bọn mình, đẹp trai lắm luôn!"
"Hai cậu nhìn thấy cái gì vậy? Nhìn hưng phấn như vậy chẳng lẽ còn đẹp trai hơn Chu công tử của chúng ta à?"
Bạn học nữ không thèm để ý đến lời nói chua cay của bạn học, tiếp tục truy hỏi Chu Thần.
"Vóc dáng rất cao, mặc quần áo chơi bóng. Tớ thấy hình như cậu ấy đi về phía sau nhà."
Cho nên không thể nào là khách mời quan trọng.
Chu Thần lập tức biết là ai. Đối mặt với sự tò mò và hâm mộ của bạn học nữ, cậu ta cố nén sự khó chịu trong lòng, thờ ơ nói: "Mấy cậu nói hẳn là em họ, con trai của cô tớ, tạm thời ở nhờ nhà tớ."
"Thật sự là em trai của cậu à? Cậu có thể rủ người ta ra đây chơi không?"
"Tên của cậu ấy là gì?"
Chu Thần: "Tên là Tần Trì Dã." Rồi cậu ta nói qua loa: "Cậu ấy không thích gặp người lạ, chúng ta cứ tự chơi đi."
Bùi Lĩnh đang xoa xoa đầu em trai, khen Tiểu Bồi Tiền uống sữa giỏi, đột nhiên nghe được một cái tên quen thuộc không khỏi nghiêng đầu nhìn Chu Thần. Tần Trì Dã là em họ Chu Thần?
Thế giới này đúng là nhỏ thật. Đi dự một bữa tiệc thôi mà cũng có thể nghe thấy tên Tần Trì Dã.
Cô gái bên kia thúc giục: "Cậu không gọi làm sao biết người ta không tới."
"Chu Thần vì sao cậu không nói mình có một em họ đẹp trai như vậy, đẹp quá đi mất."
Hai cô gái tới hôm nay có một người là người mà Chu Thần thích. Bây giờ nghe được cô gái cứ luôn miệng khen Tần Trì Dã, cậu ta vô cùng khó chịu, cố ý nói: "Tính cách của nó vô cùng bạo lực, có thể đánh người. Thành tích học tập cũng rất dở. Cha nó đang ở kinh đô, lúc cấp Hai đã nhét nó vào nhà tớ rồi. Dù sao tính tình cũng không phải là người dễ trêu chọc."
"A?" Cô gái sửng sốt một chút.
Có bạn học nam tò mò, "Có chuyện gì vậy?"
"Ở nhờ nhà cậu mà còn động thủ đánh người? Mẹ nó đúng là họ hàng cực phẩm mà."
Chu Thần có chút bối rối, nhưng Tần Trì Dã cũng không ở đây, cậu ta tiếp tục thêu dệt câu chuyện: "Ai bảo bà nội tớ mềm lòng làm gì. Cô tớ qua đời sớm chính là vì bị nhà chồng hại chết. Nhà chồng cũng không muốn đứa cháu này nên bà nội mới đón về nuôi, từ đó đến giờ cậu ta luôn ở khu nhà sau. Năm trước bà nội tớ mất, cậu ta cứ lủi thủi một mình như thế, không thèm để ý đến ai, cũng không thích nói chuyện. Dù sao cũng là một kẻ tự kỷ bạo lực, một câu không vừa ý là đã động tay động chân."
"Mấy cậu cẩn thận một chút, đó chính là người điên."
Bùi Lĩnh nghe xong câu chuyện về Tần trùm trường thì cảm thấy có gì đó không ổn. Mặc dù trùm trường có vẻ khá kiêu ngạo và lạnh lùng, nhưng đâu đến mức một lời không hợp là đã động thủ đánh người chứ?
Cậu chê bai kỹ thuật bóng rổ của hắn, đâu có bị đánh đâu.
Trước mặt mọi người trong trò chơi, cậu nói hắn thích nhân yêu, cũng đâu có bị đánh đâu.
Ở trên lớp, cánh tay cậu vượt qua vạch ngăn bàn, chạm phải trùm trường đang ngủ, cũng đâu có bị đánh đâu.
Chỉ bị hắn liếc một cái.
Hơn nữa, trùm trường đâu có tự kỷ, hắn còn rất thích nói chuyện cơ mà.
Đứng yên đó, đừng nhúc nhích, câm miệng lại đi.
Boss ra rồi, đừng hát nữa.
Tóm lại, hoặc là Tần Trì Dã trong lời Chu Thần nói không phải là trùm trường mà cậu biết, hoặc là Chu Thần đang nói dối.
Bùi Lĩnh đương nhiên phải tin bạn cùng bàn của mình rồi. Vậy nên cái tên Chu Thần này, tại sao lại muốn bôi nhọ bạn cùng bàn của cậu chứ!!!!
Không thể chịu nổi!!