Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Khi Học Bá Đụng Độ Đại Ca Trường Ngái Ngủ
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ không đến tiết tự học buổi tối, đoán chừng là rủ nhau ra quán net.
Bùi Lĩnh nhìn vị trí bên cạnh trống trơn, cảm thán: "Chỉ được cái mã ngoài, đầu óc thì rỗng tuếch chẳng thông minh chút nào."
Nhưng không sao cả, có một người thông minh là được rồi.
***
Thứ Hai chào cờ.
Lần trước đã bị bắt vì không thắt nơ, bị trừ điểm và bị phạt dọn vệ sinh, lần này Bùi Lĩnh rút kinh nghiệm, mới sáng sớm đã dậy tắm rửa, ăn mặc chỉnh tề.
"Ôi Bùi Lĩnh, cậu đang làm gì đấy?" Chu Hiện đẩy cửa đi vào ngáp một cái, cả người vẫn nồng nặc mùi thuốc lá, ngáp ngắn ngáp dài nói, "Ai không biết còn tưởng cậu phải đọc bảng kiểm điểm dưới cờ đấy."
Bùi Lĩnh lùi lại hai bước, "Cả người cậu toàn mùi thuốc lá. Cậu hút cả đêm à?"
"Không phải, tối qua tôi với anh Tần và Trương Gia Kỳ ra quán net, bị ám mùi thôi chứ tôi có hút đâu." Chu Hiện vò vò mái tóc, "Không nói với cậu nữa, tôi tắm một phát đã. Vừa rồi trèo tường về sợ bị thầy Vương bắt gặp."
Mỗi thứ Hai, chủ nhiệm Vương sẽ tuần tra nghiêm ngặt, cứ như vị thần gác cổng mặt đen vậy.
"Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ còn hút thuốc à?"
Chu Hiện cởi áo hoodie ra, hai chân giẫm giẫm lên nhau tháo giày chơi bóng ra, chỉ mặc một cái quần đơn giản, giẫm dép lê đi vào phòng vệ sinh, trong lúc bận bịu trả lời: "Nào có, ở tiệm net toàn là bọn nghiện thuốc, sau nửa đêm có thể sặc chết cậu."
Người đã vào phòng tắm.
Bùi Lĩnh thu dọn cặp sách, đi căng tin ăn sáng.
Sau kỳ kiểm tra khảo sát, Bùi Lĩnh trở nên khá nổi tiếng trong mười lăm lớp khối tự nhiên, chủ yếu là do các thầy cô thuận miệng nhắc đến Bùi Lĩnh lớp 11-2 đạt điểm gần tối đa các môn Toán, Lý Hóa tổng hợp, tiếng Anh, chỉ kém chín điểm môn Ngữ Văn. Hầu hết bạn học đều chỉ nghe tên chứ không biết người thật thế nào.
Chỉ có những cậu trai lớp 11-4 khối tự nhiên thì vẫn còn nhớ như in một kỷ niệm nào đó.
"Thấy chưa, đó là Bùi Lĩnh." Vương Tuyên Hạo lớp 4 ngậm một cái bánh bao thịt, nói.
Lớp 11-6 nói: "Cũng được, nhìn là biết ngay mọt sách, trông có vẻ thư sinh, không cùng đẳng cấp với chúng ta."
"Đúng vậy, nhìn kỹ thì cũng không có gì, chẳng qua là hơi đẹp mắt một chút thôi, sao mấy người lại sợ vậy chứ."
"Trông cũng cao đấy nhưng cũng không giống có thể đánh nhau."
Vương Tuyên Hạo gặm bánh bao, nhớ tới âm thanh ủng hộ trên sân thể dục hôm nào, nhìn mấy người đối diện dặn dò, "Nể tình anh em, tao khuyên thật, thằng này không dễ chọc đâu. Sau này có gặp trên sân bóng rổ thì cứ tránh xa ra."
"Tại sao? Cậu ta chơi bóng rổ siêu lắm à? Tao không tin mình không thể đánh bại cậu ta."
Vương Tuyên Hạo ăn xong hai miếng bánh bao, uống hết ly sữa đậu nành mới nói. "Tao chưa từng thấy cậu ta chơi bóng rổ nhưng mà-" Cậu ta cố ý nói mập mờ, "Anh Dã rất bao che cho cậu ta, tao chỉ nói thế thôi."
"???"
"Không thể nào? Anh Dã bao che cho một thằng mọt sách á?"
***
Tiết tự học Ngữ Văn sáng thứ Hai.
Bùi Lĩnh đi sớm thấy trong lớp ầm ĩ dọn bàn mới nhớ ra mỗi tuần phải đổi chỗ. Tuần trước tổ bọn họ ngồi dãy giữa bên trái, tuần này phải chuyển sang ngồi bên dãy cạnh tường.
Lớp 11 có rất nhiều sách giáo khoa, hầu hết học sinh chất đầy sách vở cao như một bức tường. Bây giờ đổi chỗ, chuyển đống sách đó rất phiền phức nên dứt khoát chuyển luôn cả bàn.
"Bùi Lĩnh, cậu có cần giúp không?" Lâm Khả đã dọn xong đồ của mình, tiện miệng hỏi Bùi Lĩnh.
Có người giúp đương nhiên là tốt rồi.
"Được, cảm ơn cậu."
Cậu đổi xong rồi, bàn của Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ vẫn còn nguyên. Hai bạn học muốn đổi sang hai chỗ này rất sốt ruột nhưng không dám động vào. Trương Gia Kỳ còn tạm được, còn Tần Trì Dã thì khỏi nói...
Chuông vào lớp sắp vang lên.
"Cậu sao lại đứng đây?" Bùi Lĩnh hỏi.
Cô bạn nữ hơi do dự, "Tần Trì Dã còn chưa đến-"
Bùi Lĩnh nghĩ cũng phải, "Bạn học Tần còn chưa đến mà tự tiện chuyển bàn thì không hay lắm. Hay là cậu ngồi tạm với tôi một lát, đợi cậu ta đến rồi đổi lại?"
"Có được không?" Cô bạn nữ thấp thỏm, chủ yếu là sợ chủ nhiệm lớp.
Bùi Lĩnh gật đầu, "Được chứ. Tiết đầu là tiếng Anh, sau đó là Ngữ Văn, tiết ba là tiết Toán. Nếu tiết ba mà bạn học Tần còn chưa đến thì tôi sẽ mách chủ nhiệm lớp đầu tiên, bắt cậu ta đổi lại."
Cô bạn nữ phì cười, thấy Bùi Lĩnh nói chuyện khá thú vị. Cô nghĩ cũng phải, mới đổi chỗ ngồi, ngoại trừ chủ nhiệm lớp, các giáo viên môn khác còn chưa biết ai ngồi ở đâu.
"Vậy cũng được."
Tiết tự học kết thúc, đến lúc làm bài tập.
Cô bạn ngồi cùng bàn tạm thời tên là Kim Duyệt Duyệt có vài câu hỏi không hiểu nên để trống. Giờ có cơ hội ngồi gần học bá số một của lớp, đương nhiên phải nắm lấy.
"Bùi Lĩnh, tớ có thể hỏi cậu vài câu được không?"
"Câu nào? Để tôi xem."
Trong giờ học không có chuyện gì làm có thể phát huy tình bạn hữu nghị, tăng thêm hào quang học bá. Nói một cách đơn giản là, sau này có đóng vai nữ phụ cũng không phải gánh hết thù hận của cả lớp; bị một nửa lớp ghét bỏ khác hẳn với bị cả lớp ghét bỏ.
Bùi Lĩnh gật đầu, bắt đầu giảng đề cho bạn cùng bàn. Lâm Khả bàn sau nhìn thấy Bùi Lĩnh giảng bài thì chồm lên phía trước, cầm vở với bút.
"Đề này tớ cũng không biết làm."
"Vậy cũng nghe đi." Ngòi bút Bùi Lĩnh dừng lại, giảng cho một người cũng là giảng, giảng cho hai người cũng là giảng, "Tôi sẽ đổi cách giải. Mấy cậu biết công thức này chứ?"
Lâm Khả đáp lại, nói mình có biết.
Bùi Lĩnh bắt đầu giảng.
Đúng lúc này, Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ trở về lớp qua cửa sau. Trương Gia Kỳ ngồi xuống ghế của mình, thấy ghế phía trước trống không, "Ủa, Tiểu Bùi hôm nay không đi học à? Hay đang đi vệ sinh?"
"Không đúng, sao cứ là lạ." Trương Gia Kỳ phát hiện có gì đó không hợp lý.
Tần Trì Dã nhìn vị trí của mình, bàn học bên cạnh chất đống sách giáo khoa, hộp đựng bút lòe loẹt. Hắn mở sách ra thấy trên đó ghi đầy công thức bài tập, nhìn là biết không phải của Bùi Lĩnh.
Sách vở của Bùi Lĩnh cũng như chính cậu ta vậy, vô cùng sạch sẽ.
Có một đám người đang vây kín lối đi nhỏ, Lâm Khả cũng đang chen vào hỏi bài.
"...Cho ra đáp án là một. Hiểu chưa? Chưa hiểu chỗ nào? Bước này thì-" Bùi Lĩnh giảng đề lần thứ ba, ngẩng đầu nhìn Lâm Khả.
Lâm Khả hơi xấu hổ gãi đầu nói: "Chắc tớ ngu quá hả? Thôi quên đi, để tớ tự mày mò vậy."
"Cậu là không nhanh nhạy." Bùi Lĩnh nói thẳng, "Hôm nay tôi nhất định phải giải thích cho cậu. Nghe kỹ nhé, thay đổi suy nghĩ, bước này..."
Cô bạn nữ sau khi hỏi xong quay lại thì thấy Tần Trì Dã đứng cạnh chỗ ngồi của mình, bị sắc mặt của đại ca trường dọa cho sợ, vội vàng giải thích: "Hôm nay đổi chỗ ngồi, cậu không có ở đây bọn tớ không dám chuyển bàn của cậu cho nên Kim Duyệt Duyệt ngồi tạm với Bùi Lĩnh."
"Tớ, để tớ đi gọi Duyệt Duyệt về." Bản năng cầu sinh của cô bạn nữ rất mạnh, lại lần nữa chen vào đám đông đang hỏi bài.
Âm thanh của Bùi Lĩnh truyền ra từ bên trong, "Tần Trì Dã về rồi hả? Kệ cậu ta đi, tôi còn chưa giảng bài xong."
Không cần cô bạn nữ truyền lời, Tần Trì Dã nghe được vô cùng rõ ràng. Hắn đợi một phút đã hết kiên nhẫn, lập tức đi tới cái bàn đang có một đám người tụ tập kia, từ trên cao nhìn xuống, khuôn mặt vô cảm nhìn chằm chằm đám đông.
Bạn học đang tụ tập vây xem: ...
Luồng khí lạnh toát ra từ đại ca trường khiến đám đông dần tản ra.
Kim Duyệt Duyệt và cô bạn nữ ngồi cùng bàn di chuyển cái bàn, rút lui. Duy chỉ có Lâm Khả vẫn đứng đó, vẻ mặt mơ hồ khó hiểu, "Hình như tớ hiểu rồi, mà lại như chưa hiểu."
Này cậu trai, cậu nghĩ mình là Trương Vô Kỵ ngộ được Càn Khôn Đại Na Di à?
Bùi Lĩnh nghiền nát tờ đề trong tay, cậu giảng bài bốn lần mà chỉ nhận được câu trả lời là "lại giống như không hiểu".
"Chỗ nào không hiểu, tôi nói lại lần nữa." Coi như trả lại ân tình tấm thẻ người tốt cho Lâm Khả hôm thứ Sáu vậy.
Trong lòng Bùi Lĩnh đổ lệ, hu hu hu hu, trả ân tình sao mà khó khăn quá, sau này phải bớt phát thẻ người tốt thôi.
Lâm Khả vừa định nói "xy bằng 3" thì cổ áo đã bị nắm chặt. Cậu ta nghiêng đầu nhìn thấy Anh Dã đang nhìn chằm chằm mình.
"Về chỗ." Tần Trì Dã hất cằm chỉ đường, ý bảo Lâm Khả từ đâu thì về lại chỗ đó.
Lâm Khả học không giỏi lắm nhưng không có nghĩa cậu ta ngây thơ ở những chuyện khác. Lâm Khả cảm thấy nếu mình mà nói thêm một chữ nữa thôi thì sẽ xảy ra chuyện chẳng lành cho nên lập tức cầm lấy sách bài tập ngoan ngoãn trở về hàng sau.
Tần Trì Dã kéo bàn của mình đặt cạnh bàn của Bùi Lĩnh.
Bùi Lĩnh ngồi bên trong tường, lầm bầm nói: "Lâm Khả nói là sắp hiểu rồi-" rồi xoay người về phía sau tiếp tục giảng bài cho Lâm Khả, "Đây là lần cuối cùng, nếu cậu vẫn không hiểu thì tự mình suy nghĩ đi."
Tần Trì Dã chơi game cả đêm, đến sáng trèo tường về ký túc xá tắm rửa thay quần áo, vốn định về phòng học ngủ bù nhưng kết quả là từ lúc vào lớp cho đến khi ngồi vào chỗ, câu đầu tiên Bùi Lĩnh nói với hắn lại là chuyện về Lâm Khả.
Không ngủ được.
Lâm Khả ham học hỏi, nửa người chồm hẳn lên bàn làm Trương Gia Kỳ ngủ không yên, dứt khoát nói: "Hai đứa đổi chỗ đi, mày ngồi phía sau Bùi Lĩnh."
"Được!" Lâm Khả sảng khoái đổi vị trí với Trương Gia Kỳ, ngẩng đầu lên thì thấy mặt Anh Dã càng lạnh hơn.
?
Cậu có làm gì đâu.
Tần Trì Dã không nói gì, chỉ nhìn chăm chăm vào Lâm Khả và Trương Gia Kỳ, người chủ trương đổi vị trí. Trương Gia Kỳ vừa nằm xuống, điều chỉnh tư thế thì cảm thấy da đầu lạnh toát, ngẩng đầu lên thì chỉ thấy bóng lưng Anh Dã, chẳng có gì xảy ra cả.
Ngơ ngác.
***
Sau tiết hai, giữa tiết giải lao là lễ chào cờ.
Bùi Lĩnh cúi đầu kiểm tra phù hiệu trường, rồi đến chiếc nơ. Cậu nhìn sang bạn cùng bàn, thấy hắn còn đang nằm sấp ngủ.
"Tần Trì Dã, cậu không đi chào cờ à?"
Không ai trả lời. Bùi Lĩnh nghiêng người đi qua, Tần Trì Dã đang gục mặt trên bàn bỗng mở mắt, lùi đầu về sau vài centimet, ánh mắt cảnh giác hỏi: "Cậu muốn làm gì?"
"Cậu đang cản đường tôi, tôi muốn ra ngoài." Bùi Lĩnh ngồi thẳng dậy, hùng hồn nói.
Tần Trì Dã nhìn chằm chằm Bùi Lĩnh vài giây, sau đó đứng dậy bước ra ngoài lối đi. Bùi Lĩnh đi ra ngoài còn ân cần nhắc nhở: "Nếu cậu không đi chào cờ, bị bắt là bị trừ điểm đấy."
"Thôi quên đi, cậu cũng không quan tâm." Bùi Lĩnh lại bổ sung, rồi tự mình ra sân tập trung.
Lễ chào cờ kết thúc, khi trở về, Tần Trì Dã vẫn còn đang ngủ.
"Tần Trì Dã, tôi muốn đi vào."
Tần Trì Dã đứng dậy nhường đường.
Tiết ba môn Toán kết thúc, Bùi Lĩnh muốn đi vệ sinh, nói với bạn cùng bàn đang nằm sấp: "Tần Trì Dã, tôi muốn ra ngoài."
Tần Trì Dã: ...
Bùi Lĩnh thấy bạn cùng bàn không có động tĩnh gì thì lại nói tiếp: "Tần Trì Dã, tôi muốn đi vệ sinh, nhịn không nổi."
"Tần Trì Dã? Cậu có nghe-"
Hay không, Bùi Lĩnh thầm bổ sung.
Có lẽ là vì thấy cậu phiền phức, hoặc lười đứng lên nhường đường, Tần Trì Dã, bạn cùng bàn của cậu, liền kéo ghế về sau, lưng ghế tựa vào bàn của Trương Gia Kỳ, đôi chân dài chống đỡ tạo thành một lối đi nhỏ giữa bàn và người.
Đại ca trường đang ngủ gà ngủ gật, tóc gáy dựng ngược lên vì bị làm phiền, chỉ nói gọn lỏn:
"Qua đi."
Bùi Lĩnh nhìn cái lối đi rồi nhìn về phía đại ca trường, cậu nhất định phải bắt tôi chen chúc đi ngang qua trước ngực cậu à?
"Nhanh lên!" Đại ca trường vô cùng thiếu kiên nhẫn thúc giục.
Bùi Lĩnh: Vậy thì tôi không khách khí.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Tiểu Bùi: Là đại ca trường ra tay trước đấy nhé ~