Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Chương 36
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tiểu Hoàng! Tiểu Hoàng ơi!"
Tiểu Bồi Tiền nhảy tưng tưng tại chỗ, "Bà ngoại, anh hai thích Tiểu Hoàng, muốn nhìn Tiểu Hoàng thử."
"Được, được." Mẹ Lý cũng hoàn hồn, cười ha hả nói: "Tiểu Lĩnh thích chó hả, nó đang ở trong sân đấy."
Cha Lý cầm đồ đạc, mời mọi người vào nhà. Bác tài vừa đặt đồ xuống định về thì bị cha Lý giữ lại, mời uống chén trà, nghỉ ngơi chút rồi hãy đi, đường sá xa xôi lái xe mệt mỏi lắm.
Có thể thấy, người nhà họ Lý thật sự nhiệt tình tốt bụng.
Sân hình chữ nhật, xây theo kiểu tứ hợp viện. Ở giữa là bãi cỏ trồng hoa hồng và vài loại cúc dại, không phải giống quý hiếm mà là loại thường thấy ở nông thôn. Bên cạnh sân là một giàn nho, dưới giàn là bàn ghế đá, phía trên có lót nệm. Hai căn phòng phụ bên cạnh phòng chính đều là nhà một tầng, xây dựng theo kiểu giả cổ, toát lên hơi thở ấm cúng của gia đình.
Bình yên, thoải mái, tuy giản dị nhưng vô cùng dễ chịu.
Cha Lý đã sớm pha trà xong, bác tài nhận một ly trà, cảm ơn một tiếng rồi rời đi.
Tiểu Bồi Tiền kéo tay anh trai đi xem Tiểu Hoàng. "Nhà" của Tiểu Hoàng được xây dưới mái hiên của phòng chính, dựng bằng ván gỗ. Tiểu Bồi Tiền ngồi xổm nói cho anh trai: "Nhà của Tiểu Hoàng là do ông ngoại tự tay làm đó, ông ngoại giỏi lắm."
"Tiểu Hoàng ơi, anh hai tao đến thăm mày nè."
Bùi Lĩnh đứng bên cạnh nói: "Em nói vậy Tiểu Hoàng nghe không hiểu đâu."
"Đúng ha." Tiểu Bồi Tiền nghe lời anh trai, thò cái đầu vào, giòn tan lên tiếng: "Gâu gâu ~~, gâu gâu gâu ~"
Tiểu Hoàng trong nhà gỗ cũng sủa hai tiếng gâu gâu đáp lại. Mắt Tiểu Bồi Tiền sáng lên, nhìn anh trai đầy sùng bái, "Anh hai giỏi quá ~"
Bùi Lĩnh thầm nghĩ: Lừa trẻ con vui thật.
Trong phòng bếp, mẹ Lý gọi con gái vào phụ một tay. Mẹ Lý nhìn hai anh em chơi đùa dưới mái hiên, hỏi: "Giờ hai đứa nó thân thiết vậy rồi à?"
"Mẹ, con đã nói với mẹ rồi mà. Tiểu Lĩnh là đứa nhỏ hiểu chuyện, không có làm khó con, mẹ lại không tin." Lý Văn Lệ hiểu những lo lắng của mẹ mình suốt thời gian qua.
Mẹ Lý nhặt hạt đậu, nói: "Sao mẹ không lo cho được? Ngày trước con kết hôn với Bùi Hồng Hào, Hồng Hào là người tốt, có trách nhiệm. Chuyện tái hôn hay không thì không nói, nhưng chỉ riêng việc anh ta tự nuôi con trai, lại giàu có như vậy, nhà mình chỉ là dân thường bình thường, so với nhà họ Bùi thì kém xa biết mấy. Lúc con về làm mẹ kế, mẹ chỉ sợ con riêng của anh ta sẽ gây khó dễ cho con. Mấy phim trên tivi toàn thế cả.
"Mẹ ơi, mẹ bớt xem phim truyền hình đi. Mấy cái đó toàn chuyện vớ vẩn thôi." Lý Văn Lệ nói.
Mẹ Lý dừng tay, "Mẹ không xem phim truyền hình, đó là chương trình giờ vàng trên tivi. Cái đó nói về những gia đình tái hôn có con nhỏ thường xảy ra mâu thuẫn, nói đứa nhỏ có thể hung dữ nhưng cũng không thể trách nó, vì không ai quản, không ai dạy dỗ, chuyện gì cũng có thể nói. May mắn, may mắn là không phải thế."
May mắn là Bùi Lĩnh không phải đứa trẻ ngang ngược như trong tivi.
"Tiểu Lĩnh thì khác, nhìn trắng trẻo đẹp trai, lại còn vui tính nữa. Lúc nó ở cửa, xem nó nói gì nhỉ, gì mà học Tiểu Hoàng kêu. Ôi chao, cười chết, đúng là trẻ con biết ý, còn gọi mẹ là bà ngoại." Mẹ Lý khen Bùi Lĩnh, cũng là yên tâm cho con gái mình. Tính tình Bùi Lĩnh rất tốt, con gái bà làm mẹ kế cũng không thiệt thòi.
Lý Văn Lệ cầm khoai tây, hỏi mẹ Lý cắt như thế nào. Mẹ Lý nói cắt miếng to một chút để kho với dưa chua đậu que cùng thịt heo. Động tác tay của Lý Văn Lệ không dừng lại, tiếng dao va vào thớt phát ra tiếng "cộc cộc", vừa làm bà vừa nói: "Thằng bé học tập cũng rất giỏi, lần trước thi khảo sát còn được hạng nhất cả lớp, ba môn được điểm tối đa, ngữ văn kém chín điểm."
"Thật sao?" Mẹ Lý kinh ngạc, "Nhìn thằng bé đúng là thông minh, để Tiềm Tiềm học hỏi anh nó nhiều chút."
Tiếng dao ngừng lại, Lý Văn Lệ muốn nói, Bùi Tiềm thực ra đã đổi tên thành Tiểu Bồi Tiền rồi, là bồi thường cho anh trai nó.
"Cũng không tệ, ít nhất với người ngoài thì nó cũng thông minh lanh lợi." Lý Văn Lệ lại tiếp tục xắt khoai tây, đều là người một nhà, em trai ngốc một chút trước mặt anh trai cũng không sao, bên ngoài không chịu thiệt là được.
Cha Lý biết làm đủ thứ. Trước kia, sau khi nghỉ việc, ông mở một quầy hàng nhỏ, đồ đạc trong nhà hỏng hóc đều có thể tự tay sửa chữa, tiết kiệm được kha khá tiền. Sau này chuyển đến đây, từ trồng hoa, tưới nước luống rau phía sau nhà đến xây cũi cho Tiểu Hoàng, làm bàn ghế đều là cha Lý tự làm hết.
Trước kia cha Lý không quan tâm đến vẻ đẹp, thực dụng là được, còn bây giờ ông còn có thể sơn phết, đánh bóng, nhìn đồ đạc cũng không tệ chút nào.
"Tiềm Tiềm, ông ngoại làm cho con cái xe ba bánh, con có muốn nhìn thử không? Làm bằng gỗ." Cha Lý nói xong có chút ngượng nghịu, "Không biết Tiểu Lĩnh cũng đến, lần sau con đến, ông ngoại cũng làm cho con một cái."
Bùi Lĩnh nhìn đôi chân ngắn tũn của Tiểu Bồi Tiền, nói: "Ông ngoại, con không đi được xe ba bánh nữa rồi ạ."
Được Bùi Lĩnh tiếp lời, vẻ ngượng ngùng của cha Lý tan biến, ông vui vẻ nói: "Đúng đúng, không cưỡi xe ba bánh được nữa."
Xe ba bánh còn rất ra dáng ra hình. Tiểu Bồi Tiền ngồi trên xe, hai chân thích thú đạp vòng quanh anh trai và Tiểu Hoàng. Tiểu Hoàng là chó nhỏ ở vùng nông thôn mới được một tháng tuổi. Trong làng có một hộ có chó sinh được một ổ, tặng một con cho cha Lý.
Cách nuôi Tiểu Hoàng của cha mẹ Lý vừa khoa học vừa tự nhiên, giống hệt như cách họ nuôi Lý Văn Lệ hồi nhỏ vậy.
Tiểu Hoàng ăn thức ăn cho chó, thỉnh thoảng được cho ăn một chút đồ ăn trên bàn rồi ngủ trên chiếc nệm do mẹ Lý tự may. Đồ chơi của nó cũng do cha Lý làm. Thỉnh thoảng Lý Văn Lệ lại gửi một số thực phẩm dinh dưỡng cũng gửi kèm một số đồ ăn vặt cho chó, còn máy sấy khô cho chó.
Bùi Lĩnh ngồi trên bàn ghế đá ôm Tiểu Hoàng vào lòng. Tiểu Hoàng có bộ lông vàng, đôi tai nhọn hoắt màu đen, nhìn rất đáng yêu.
Cậu lấy điện thoại ra chụp một vài bức ảnh.
Tiểu Bồi Tiền bước xuống xe, đến bên anh trai, cạnh tranh sự chú ý với Tiểu Hoàng, nói: "Anh hai đừng có chụp mỗi Tiểu Hoàng, Tiềm Tiềm cũng muốn chụp."
"Em ngồi lại đi, anh chụp cho em một tấm hình Tiểu Bồi Tiền lái xe ba bánh trượt bánh sau."
"Trượt bánh sau là cái gì?"
Bùi Lĩnh: "Là em lái xe ba bánh đến khúc cua đừng để bị trượt ngã."
"Anh hai, để em biểu diễn trượt bánh sau." Tiểu Bồi Tiền vừa nghe đã hiểu, gật gật đầu. Nhóc cưỡi xe ba bánh, hai cái chân béo múp chống đỡ, đi tới khúc cua, chỉ cho anh trai, "Trượt bánh sau nha ~"
Bùi Lĩnh chụp mấy bức ảnh liền, Tiểu Bồi Tiền thò đầu muốn nhìn thử.
"Oa, em đẹp trai quá đi." Tiểu Bồi Tiền đây là nghe bà ngoại khen anh trai xong học theo.
Bùi Lĩnh nhéo má phúng phính của Tiểu Bồi Tiền rồi chụp một bức ảnh tự sướng hai anh em. Tiểu Bồi Tiền càng vui vẻ hơn, "Anh hai đẹp trai hơn nha."
"Đợi anh chút, anh đăng vòng bạn bè đã." Bùi Lĩnh chỉnh sửa bức ảnh, đăng vào vòng bạn bè. Tiểu Bồi Tiền, Tiểu Hoàng, còn có cậu, xe ba bánh và hoa hồng trong sân. Không có dòng trạng thái, chỉ có ảnh Tiểu Hoàng đeo kính râm trông rất đắc ý.
Sau một hồi suy nghĩ, lại chỉnh sửa bài đăng, thêm cho Tiểu Bồi Tiền một chiếc kính râm đáng yêu rồi đăng lên QQ.
Dòng trạng thái: "Cuối tuần là để chơi ~"
Bùi Lĩnh kết bạn với cả lớp, và cả một vài người bạn học hồi lớp 10. Vừa mới đăng không bao lâu thì đã có người bấm thích và bình luận.
[Bùi thiếu đi chơi ở đâu vậy?]
[Lâu rồi không thấy Bùi thiếu đi hát hò gì cả.]
Gọi Bùi thiếu là những bạn học hồi lớp 10 muốn nịnh bợ Bùi Lĩnh. Bùi Lĩnh có tiền lại hào phóng, mỗi khi đi chơi đều là cậu ấy bao. Mặc dù gia cảnh của hầu hết học sinh Anh Hoa đều giàu có nhưng trong nhà quản rất nghiêm, khống chế tiền tiêu vặt. Không có cha mẹ nào như Bùi Hồng Hào, con xin một trăm mà ông ấy cho tận một triệu, lại còn hỏi đủ tiêu hay không.
Học sinh ở tuổi này chơi với nhau chủ yếu là so máy chơi game, so giày thể thao phiên bản giới hạn. Tự mình tích cóp tiền tiêu vặt thì còn được, chứ có tiền để thoải mái bao người khác thì chỉ có Bùi thiếu.
Bùi Lĩnh không trả lời hai người này, tắt điện thoại chuẩn bị ăn cơm.
Rau trong bữa ăn đều do chính tay cha Lý và người dân trong làng tự trồng. Các món ăn không tinh xảo như của đầu bếp nhà họ Bùi. Dưa chua muối, đậu que, khoai tây, bún, thịt lợn hầm, gà xào cay cùng các món rau khác.
"Tiểu Lĩnh, con thích ăn gì thì cứ gắp nhé, đừng khách khí." Mẹ Lý nhiệt tình chiêu đãi.
Bùi Lĩnh bưng bát cơm, nói: "Bà ngoại yên tâm, con sẽ không khách khí đâu ạ. Món nào không ăn con nhất định sẽ gắp ra." Nói rồi, cậu gắp miếng thịt ba chỉ hầm béo ngậy bỏ vào bát Tiểu Bồi Tiền.
"Em trai, ăn nhiều chút." Anh trai quan tâm che chở em.
Tiểu Bồi Tiền vui vẻ ăn một miếng lớn, "Anh hai ăn ngon nha ~~"
Ba người nhà họ Lý trên bàn ăn: ...
Lý Văn Lệ đã hiểu, Bùi Lĩnh không phải loại người cam chịu thiệt thòi. Cho nên hôm nay đến chơi, gọi mẹ của bà là thật lòng, nếu không vui vẻ, không thích thì chẳng ai có thể ép được Bùi Lĩnh.
Cậu ấy thật sự nể mặt bà ngoại, và cũng thật lòng muốn hòa hợp.
Chiều tối, bác tài đến đón.
Lý Văn Lệ và Tiểu Bồi Tiền cuối tuần đến chơi, thỉnh thoảng sẽ ở lại một đêm với cha mẹ. Đây là lần đầu Bùi Lĩnh đến nên chưa thể ở lại. Ở đây không có phòng riêng, cũng không có đồ dùng cá nhân của cậu. Từ khi xuyên qua đến nay, Bùi Lĩnh muốn làm theo ý mình, thử hòa nhập với mọi người xung quanh, nhưng điều đó không có nghĩa là cậu phải cố tình thúc đẩy để đạt được sự "thân mật" ngay trong một ngày.
Tương lai còn dài mà.
"Không cần tiễn đâu ạ, con chào ông bà ngoại." Bùi Lĩnh vẫy tay, sờ sờ đầu Tiểu Bồi Tiền, xoa đầu Tiểu Hoàng đang nằm trong lòng Tiểu Bồi Tiền, nói: "Chào dì."
Tiểu Bồi Tiền không nỡ để anh trai đi, nhưng cũng muốn ở với ông bà ngoại, cho nên chỉ có thể nói: "Anh hai, ngày mai là em về rồi."
"Được."
Một mình Bùi Lĩnh lên xe.
Về đến nhà cũng đã muộn, Bùi Lĩnh xả nước vào bồn tắm. Bồn tắm nhà cậu là loại có chức năng sục và mát-xa, có thể điều chỉnh nhiệt độ nước. Bùi Lĩnh thêm chút tinh dầu, mọi thứ xong xuôi, Bùi Lĩnh bước vào bồn tắm, tính toán thả lỏng-
Mở diễn đàn học tập làm bài.
Hì hì hì. Làm vài bài tập cho vui.
Sau đó Trương Gia Kỳ nhắn tin QQ hỏi có chơi game không.
[Không chơi, hôm nay tôi đi ngoài cả ngày mệt lắm, đang ngâm mình trong bồn tắm.] Ai có ý tứ thì đừng nói gì thêm.
Nhưng Trương Gia Kỳ nghe không hiểu: [Nhìn thấy cậu đăng rồi. Cậu đi đâu chơi thế? Nhà cũng đẹp đấy, hình như là nông thôn. Chó con cũng xinh ghê, là chó nhà đúng không? Thằng nhóc kia béo ú ha ha ha ha]
[Cái thằng béo ú đó là em trai tôi đấy.] Bùi Lĩnh gửi xong cảm thấy chưa đủ lại gửi thêm một biểu tượng mặt cười méo xệch qua.
Trương Gia Kỳ: [Em sai rồi anh Bùi. Em trai anh đáng yêu, béo múp míp dễ thương lắm. Trẻ con phải béo một chút mới xinh.]
Bùi Lĩnh: [Tôi chấp nhận lời xin lỗi của cậu, giờ thì lui đi được rồi.] Đừng quấy rầy tôi làm bài.
Trương Gia Kỳ gửi lại ok, quay sang bấm vào ảnh đại diện màu đen của anh Dã.
[Bùi Lĩnh nói đang ngâm bồn, không chơi]
[Hôm nay cậu ta đi ra ngoài chơi. Em trai cậu ta đáng yêu ghê, béo múp míp]
[Anh Dã, anh có online không? Hôm nay đánh phó bản nào đây? Xích Luyện Hỏa Diễm được không? Phó bản đó em mãi mà chưa qua được...]
Dấu chấm: [Không chơi, không có hứng thú.]
Trương Gia Kỳ: ???
Anh Dã, nếu không anh nói rõ hơn chút đi, là Bùi Lĩnh không chơi nên anh cũng không chơi à?
Thế còn em thì sao?