Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Chương 38
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Tô Hạ? Tô Hạ?" Lưu Mẫn gọi hai tiếng, "Cậu đang nghĩ gì thế? Tớ gọi cậu nãy giờ rồi đấy?"
"À, tớ đang suy nghĩ một câu hỏi." Tô Hạ nói dối qua loa. "Sao vậy?"
Lưu Mẫn: "Chủ nhiệm lớp gọi cậu đến văn phòng, chắc là chuyện thi tháng sau lễ Quốc khánh."
"À được."
Tô Hạ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, vừa đi ra ngoài đã nhìn thấy đại ca trường Tần Trì Dã đang cầm một chiếc ly nước nóng. Chiếc ly rõ ràng không phải của đại ca trường mà là của Bùi Lĩnh.
Thật sự đi lấy nước nóng cho Bùi Lĩnh sao?
Tô Hạ hơi sửng sốt, từ khi nào mà Tần Trì Dã lại đối xử với Bùi Lĩnh tốt như vậy?
Nhưng bây giờ cậu phải đi đến văn phòng, không có thời gian để tìm hiểu rõ mối quan hệ kiếp trước giữa đại ca trường và Bùi Lĩnh. Văn phòng giáo viên ở giữa dãy nhà học, Triệu Ngọc nhìn thấy Tô Hạ đi tới liền đưa cậu một chiếc USB, nói: "Đây là bài tập Toán trong kỳ nghỉ Quốc khánh, còn có một số tài liệu tham khảo, em có thể in ra. Chiều nay nếu em có thời gian thì có thể tự in hoặc nhờ bạn học gõ máy, sao cũng được nhé."
"Vâng ạ." Tô Hạ nghiêm túc gật đầu.
Triệu Ngọc biết hoàn cảnh gia đình của Tô Hạ bình thường, cũng biết Tô Hạ học hành chăm chỉ nên cố ý nhắc nhở: "Trường chúng ta sắp tổ chức Ban Thi đua, lần thi tháng này vẫn rất quan trọng. Ban Thi đua sẽ không làm ảnh hưởng đến việc học ban ngày, tiết tự học buổi tối sẽ được tổ chức riêng, đồng thời cũng là căn cứ để xét chọn học bổng."
"Em có nền tảng vững chắc, học hành chăm chỉ. Cô tin tưởng em sẽ làm được, em không cần quá căng thẳng." Triệu Ngọc sợ ảnh hưởng đến tâm lý thi cử của Tô Hạ, lại an ủi nói.
Lần này trường học muốn mở Ban Thi đua, trực tiếp tuyển chọn từ khối 11. Trong cuộc họp, khi nói về danh sách từng lớp, người đầu tiên bật ra trong đầu Triệu Ngọc là Bùi Lĩnh. Kết quả của Bùi Lĩnh trong kỳ thi khảo sát vừa rồi quá xuất sắc, khó có thể bỏ qua. Nhưng kể từ đó, Bùi Lĩnh lên lớp vẫn làm theo ý muốn, không nghe giảng mà còn ngủ.
Triệu Ngọc hơi giận nhưng sau vài lần nói chuyện không thành công, cô đành phải gọi điện cho cha mẹ của Bùi Lĩnh, muốn họ đôn đốc giáo dục Bùi Lĩnh. Kết quả gọi điện thoại thì-
"Là chủ nhiệm lớp của Tiểu Lĩnh sao? Chào cô giáo, tôi là cha của Tiểu Lĩnh, Bùi Hồng Hào. Cô có chuyện gì không?"
Vừa trả lời cuộc gọi, thái độ của cha Bùi Lĩnh vô cùng nhiệt tình.
"Sao cơ? Tiểu Lĩnh lên lớp đi ngủ? Vậy là không tốt rồi, có phải giáo viên giao quá nhiều bài tập, ảnh hưởng đến giấc ngủ và nghỉ ngơi buổi tối của Tiểu Lĩnh không? Chuyện này không được rồi, trẻ con bây giờ cần phải nghỉ ngơi mới phát triển tốt được. Nếu ngủ thiếu giấc sẽ ảnh hưởng đến sự phát triển thể chất của bọn trẻ, lúc đó hối hận cũng không kịp nữa. Thằng bé đi học ngủ gục xuống bàn cũng không thành vấn đề, bàn cứng như vậy làm sao nghỉ ngơi được? Kỳ lạ quá, muốn ngủ thì phải về ký túc xá ngủ chứ..."
"Vui vẻ học tập? Đúng đúng đúng, lời này đúng là tôi nói, không ngờ Tiểu Lĩnh lại nhớ kỹ ha ha ha. Chỉ là chút ý kiến nhỏ của tôi thôi, không ngờ Tiểu Lĩnh lại chia sẻ với cả lớp, đây đúng là... Thằng bé sao, vui vẻ trưởng thành, đây chính là hy vọng của người làm cha mẹ như tôi... Sợ thành tích học tập sa sút? Không sao, cô giáo cứ yên tâm, tôi chỉ mong Tiểu Lĩnh được vui vẻ và khỏe mạnh..."
"Không phải các chuyên gia đã nói rồi sao, giải phóng bản tính của trẻ em, để chúng tự do sáng tạo và học tập vui vẻ. Đại khái là như vậy, tôi vẫn luôn vô cùng tôn trọng quan niệm giáo dục khoa học của các chuyên gia, cô cứ yên tâm."
Triệu Ngọc kết thúc cuộc gọi vẫn còn đang ngơ ngẩn, trong đầu đều là "giải phóng bản tính", "học tập vui vẻ", "sự phát triển thể chất của trẻ",... Làm giáo viên được mười năm nay, Triệu Ngọc chưa bao giờ nhìn thấy một phụ huynh nào như vậy. Quả thật là - không biết nói gì cho phải.
Học tập cũng giống như chèo thuyền ngược dòng, không tiến ắt lùi. Thi cử chỉ phản ánh tình trạng trong một giai đoạn. Học hành phải kiên trì, bền bỉ, không ngại khó khăn. Tình trạng của Bùi Lĩnh đã như thế, Triệu Ngọc không thích, nhưng cũng đành chịu, vì gia đình Bùi Lĩnh đã nói như vậy rồi.
"Được rồi, em về phòng học trước đi." Triệu Ngọc lấy lại bình tĩnh, nhấp một ngụm trà, cố gắng xua đi ký ức đau đầu mỗi khi nghĩ đến, nói với Tô Hạ.
Cô vẫn thích những học sinh chăm chỉ, năng động hơn.
"Vâng ạ."
Tô Hạ nghiêm túc, tim đập thình thịch, tay run lên vì kích động khi rời khỏi phòng giáo viên.
Lớp thi đua!
Sắp chọn vào lớp thi đua!
Chủ nhiệm lớp nói lớp thi đua có tham khảo việc xét chọn học bổng nhưng thật ra chỉ là phần nổi. Kiếp trước, không vào lớp thi đua là việc mà Tô Hạ hối hận nhất. Trường Anh Hoa mở lớp thi đua, mỗi lần tham gia thi đấu đều có tiền thưởng. Những điều này vẫn chưa là gì, quan trọng nhất là danh sách được tuyển thẳng vào hai trường đại học danh tiếng.
Quan trọng nhất là học sinh của lớp thi đua sẽ tham gia ghi hình cho một chương trình thực tế trong học kỳ II của lớp 11 - . Đây là một cuộc thi toàn diện, tỷ lệ người xem quý một liên tục tăng cao, gần như là chương trình quốc dân. Trường học của bọn họ cũng nhờ vậy mà trở nên nổi tiếng. Hai bạn học được quán quân và á quân nổi bật trong chương trình cũng được trường học khen thưởng một trăm vạn.
Chưa kể sau đó hai người bạn đó còn tham gia các chương trình giải trí khác, trở thành những người có tầm ảnh hưởng của trường Anh Hoa, kiếm được rất nhiều tiền. Vào thời điểm đó, Tô Hạ nghe được các bạn học khác nói đã vô cùng ngưỡng mộ. Đó là số tiền mà cả đời cậu ta nằm mơ cũng không thể kiếm được.
May mắn, may mắn.
Cậu được trùng sinh, ông trời ban cho cậu một cơ hội, lần này nhất định phải nắm bắt cơ hội này.
Khi Tô Hạ về phòng học mới chợt nhớ ra lần thi tháng này là căn cứ để chọn lớp thi đua. Cậu ta bình tĩnh lại một chút, bởi vì có lớp chuyên 1 nên số lượng học sinh ở các lớp khác ít đến đáng thương. Trong kiếp trước, lớp 2 của bọn họ chỉ có hai người trong danh sách.
Kỳ thi khảo sát, xếp trước cậu là Bùi Lĩnh và Lưu Mẫn, mà Bùi Lĩnh...
Không thể chần chừ.
Xin lỗi nhé, Bùi Lĩnh.
Nhà Bùi Lĩnh giàu có như vậy chắc chắn sẽ không quan tâm đến lớp thi đua. Cậu thì khác, cậu không thể thua được. Tô Hạ nắm chặt tay, không muốn bỏ lỡ dù chỉ một chút cơ hội này.
Lần trước hình như đám Lưu Mẫn có nói Tống Minh Minh lớp 11 có quan hệ rất tốt với Bùi Lĩnh, còn biết rõ Bùi Lĩnh thầm mến Tần Trì Dã. Cậu phải nghĩ lại xem phải làm như thế nào, phải có chút chi tiết mới trông thật hơn.
"Cậu về rồi à? Chuẩn bị vào tiết rồi, cô chủ nhiệm nói gì thế?" Lưu Mẫn thấy Tô Hạ quay về, hỏi bâng quơ.
Tô Hạ nhìn Lưu Mẫn, nghĩ đến hai vị trí trong danh sách, nói: "Là về bài tập toán. Cô hỏi tớ là chiều nay nên in ra hay để mọi người tự gõ máy sẽ tiện hơn."
"Chuyện này hả, để tớ về tự gõ cho, nếu không thì lại phải mang thêm một đống về nhà, nặng lắm. Cậu đưa cho tớ đi." Nhà Lưu Mẫn có máy tính, cô nói xong thì nhớ ra nhà Tô Hạ hình như không có máy tính, nếu phát cho mỗi người thì chỉ có thể ra quán net, dứt khoát nói luôn: "Không thì cậu đưa USB cho tớ đi, cậu hỏi mọi người xem muốn làm cách nào thì đăng ký, về nhà tớ gửi sau."
Tô Hạ cắn môi dưới, "Vậy cảm ơn cậu."
"Đừng khách sáo, đều là bạn học cả mà." Lưu Mẫn vô cùng thoải mái.
In ở trường tiện hơn, lại dùng quỹ lớp. Tô Hạ không ngại nặng, đương nhiên chọn in ở trường. Có vài bạn giống Tô Hạ, chọn mang bài tập về, còn lại thì đợi Lưu Mẫn gửi vào nhóm lớp rồi tự làm ở nhà.
"Đừng có quên nhé, tôi đã đăng ký rồi đấy. Đừng có nghỉ lễ xong rồi quay lại nói Tô Hạ không gửi bài tập nhé." Lưu Mẫn ra vẻ từng trải nói.
Tôn Chiêu vốn có ý này, làm được ít nào hay ít đó, cho nên nói: "Lưu Mẫn, sao cậu lại tốt với Tô Hạ như vậy chứ, chuyện gì cũng giúp cậu ấy."
"Đều là bạn học với nhau, chẳng lẽ cậu cứ thích nhìn Lý Đình mãi thế à?" Lưu Mẫn bây giờ đã học được cách đối phó với Tôn Chiêu.
Tôn Chiêu vừa nghe tên Lý Đình là mặt đỏ bừng, chỉ lo cãi cọ với đám con trai đang trêu chọc mình.
Tô Hạ nắm chặt tay. Lúc Lưu Mẫn nói mọi thứ đều đã ổn rồi, cậu ta suy nghĩ một chút, mở miệng nói: "Tớ nghe cô chủ nhiệm nói trường mình muốn mở lớp thi đua, thành tích kỳ thi tháng lần này rất quan trọng..."
"Thật sao?" Lưu Mẫn hưng phấn hỏi lại, cũng quên mất vừa nãy cô hỏi chủ nhiệm lớp nói gì thì Tô Hạ không nói, giờ lại nhắc, "Lớp thi đua là gì? Chắc cũng chỉ là hạng nhất của lớp..."
Vậy cũng chỉ có thể là Bùi Lĩnh.
-
Tuần này trôi qua rất nhanh. Chiều thứ Sáu có hai tiết, trước giờ tổng vệ sinh, Triệu Ngọc bước vào lớp.
"Kỳ nghỉ Quốc khánh các em cũng biết rồi. Các em sẽ nghỉ đến hết ngày 5 tháng 10. Sau kỳ nghỉ lễ sẽ là kỳ thi tháng. Các em về nhà nhớ ôn tập và làm bài nhé, đừng mải chơi, đồng thời phải chú ý an toàn..." Triệu Ngọc nói một chút điều cần chú ý an toàn trong kỳ nghỉ. Cô nói thêm, "Lần thi này sẽ thay đổi chỗ ngồi. Sau khi tổng vệ sinh xong, các em nhớ dọn dẹp sạch sẽ hộc bàn của mình, cả sách vở trên bàn nữa để chuẩn bị cho kỳ thi."
"Vâng ạ."
Cả lớp đồng thanh yếu ớt.
Ai mà muốn nghỉ lễ còn phải nghĩ đến kỳ thi chứ.
Lại còn là kỳ thi xếp hạng toàn khối.
Bùi Lĩnh nghĩ!
Đôi mắt cậu lén lút sáng rực.
Chờ Triệu Ngọc đi khỏi lớp, lớp trưởng dán danh sách số ghế và phòng thi của cả lớp lên bảng đen. Cả lớp chỉ có Bùi Lĩnh, Tần Trì Dã và Trương Gia Kỳ ngồi ở phía sau vững vàng như núi Thái Sơn, hệt như ba học sinh cá biệt vậy.
Nhờ lợi thế chiều cao, Lâm Khả vung tay đẩy các bạn học khác ra. Đương nhiên cậu bị không ít bạn nữ khác mắng, nhưng Lâm Khả không quan tâm chút nào. Cậu ta đứng ở hàng đầu tìm tên mình trước rồi dùng điện thoại chụp lại tên của những người khác.
"Bùi Lĩnh, cậu ngồi ở ghế số 1 lớp 11/3 ban xã hội."
"Đại ca, anh cũng ngồi ở lớp 11/3, ghế số 44."
Lâm Khả lớn tiếng đọc số, Trương Gia Kỳ nghe thấy đại ca và Bùi Lĩnh đều ở lớp 11/3 có chút hứng thú, gào to: "Tôi thì sao? Tôi ngồi ở đâu?"
"Để tôi tìm xem - tìm được rồi, Trương Gia Kỳ cậu ngồi số 1 lớp 11/16 ban tự nhiên."
Trương Gia Kỳ không phục: "Tại sao đại ca với Bùi Lĩnh đều ở lớp 3? Tôi ở lớp đứng thứ hai từ dưới đếm lên, cho dù xếp hạng như vậy thì cũng phải là tôi với đại ca một lớp chứ. Đại ca đứng bét lớp sao có thể cùng một lớp với Bùi Lĩnh được."
Trương Gia Kỳ nói cho đã miệng xong mới phát hiện đôi mắt lạnh lùng của đại ca đang nhìn mình một cách không mấy thiện chí.
Trương Gia Kỳ quỳ xuống, "Ý em không phải thế, cô nói là ngẫu nhiên mà, ngẫu nhiên."
"Một người là hạng nhất lớp, một người là hạng bét, trường sắp xếp ngẫu nhiên có thể xếp cùng một chỗ," Bùi Lĩnh chống cằm, cười tủm tỉm nhìn Tần Trì Dã, "Cậu nói đây có phải là duyên phận không?"
Tần Trì Dã nhìn Bùi Lĩnh. Nhìn vào đôi mắt hạnh cong cong đầy ý cười, cảm giác lạnh lùng và ngột ngạt khi nhìn chằm chằm Trương Gia Kỳ đã hoàn toàn biến mất.
"...Hai thằng con trai, nói cái gì chứ."
Bùi Lĩnh thấy đại ca mất tự nhiên quay đầu đi, cố ý nói: "Cũng phải, hai thằng con trai mà nói chuyện duyên phận gì đó thì đúng là hơi ghê tởm thật."
"Cũng không đến nỗi đó." Tần Trì Dã quay đầu lại nhìn Bùi Lĩnh, "Cậu không cần nói ghê tởm."
Lần trước hắn nói hai thằng con trai hẹn hò có buồn nôn không mà Bùi Lĩnh đã giận dỗi, chiến tranh lạnh với hắn. Tần Trì Dã vẫn luôn nhớ kỹ.
Bùi Lĩnh cười càng vui vẻ hơn, "Tần Trì Dã, lát nữa cậu có thể chuyển sách giúp tôi không? Hơi nặng, tôi không mang nổi." Có mà lạ ấy, chút sức nặng này cậu vẫn chịu được mà.
"Đàn ông con trai như cậu mà chút này cũng không mang nổi sao, đúng là 'hoa khôi Bùi' có khác." Tần Trì Dã theo quán tính buột miệng nói.
Bùi Lĩnh: ...
Hay lắm, Tần Trì Dã đúng là đồ ngốc.