Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập
Chương 7
Cậu Ấy Đang Lén Lút Học Tập thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Đó là đồng phục của hắn, nhưng lại đang mặc trên một thân thể xa lạ. Đôi chân trắng nõn như con gái.
Cảm giác kỳ quái.
Tần Trì Dã theo bản năng dời ánh mắt khỏi đôi chân ấy, cứ như thể chỉ cần nhìn thêm một chút nữa là đang quấy rối đối phương vậy.
Cái quỷ gì.
Rõ ràng trên sân bóng, cảnh tượng tiện tay kéo vạt áo lên lau mồ hôi có thể thấy ở khắp mọi nơi. Lúc Tần Trì Dã nhìn thấy những cảnh ấy, hắn chỉ thấy chướng mắt, ghét bỏ, chứ chưa bao giờ có cảm xúc như lúc này – một cảm xúc mà hắn không thể gọi tên.
Nhưng khi ánh mắt rời khỏi đôi chân của Bùi Lĩnh, Tần Trì Dã cũng chẳng biết nhìn đi đâu nữa.
Bùi Lĩnh vừa tắm xong, tóc chỉ mới khô một nửa, hẳn là vừa dùng khăn lau qua loa, nên tự nhiên xõa tung rũ xuống. Khuôn mặt ẩn giữa những sợi tóc chỉ nhỏ bằng bàn tay. Làn da trắng bóc, chiếc cằm nhọn, cả thân hình như bị chiếc áo chơi bóng trùm kín.
Kiểu áo rộng rãi, phần nách khoét sâu, khi Bùi Lĩnh giơ tay gọi điện thoại, một bên sườn chợt lóe lên trắng sáng.
"Đờ mờ!" Tần Trì Dã khẽ mắng một tiếng thô tục. Hắn không biết mình bị làm sao nữa.
Dù sao thì hắn vẫn thấy khó chịu, vô cùng khó chịu.
Trương Gia Kỳ nói: "Anh Dã đừng tức giận. Bùi Lĩnh tự mua áo đấu, không phải đã nói là đền cho anh sao? Là anh không cần..." Cậu ta nói xong mới nhận ra mình nói cái này làm gì.
Tách.
Trên hành lang, ngoài ánh đèn xanh ở lối thoát hiểm, khắp nơi đều chìm trong bóng tối.
Tắt đèn.
Trương Gia Kỳ lấy điện thoại ra chiếu sáng.
Tần Trì Dã cũng quay đầu bỏ đi. Trương Gia Kỳ vừa thấy hướng hắn đi, lập tức thở phào nhẹ nhõm. Tốt rồi, tốt rồi, hắn đang về ký túc xá của bọn họ.
Vừa nãy cậu ta còn tưởng anh Dã muốn xông tới lột chiếc áo trên người Bùi Lĩnh ra.
Trước kia anh Dã chưa từng nói mặc áo đụng hàng sẽ bị đánh. Nếu không, cả trường đều mặc đồng phục thì chẳng phải hắn sẽ tức chết luôn sao? Nhưng vừa nãy thì sao nhỉ? Rõ ràng là tức giận, nhưng Trương Gia Kỳ không tài nào hiểu nổi. Thôi không nghĩ nữa, mặc kệ anh Dã.
Tần Trì Dã về đến ký túc xá. Trong lúc tắm rửa, hắn chợt hiểu ra sự tức giận vừa rồi thật ra là đang giận chính bản thân mình.
Cũng là hai cánh tay, hai cái chân, có gì mà không thể nhìn, có gì mà kỳ quái chứ.
-
"…Tắt đèn rồi, con không nói nữa. Ngày mai con còn phải đi học. Cha không có việc gì thì chơi với Tiểu Bồi Tiền đi." Trong điện thoại, Bùi Lĩnh 'mời' cha mình dành một nửa sự quan tâm cho Tiểu Bồi Tiền.
Đừng có quấy rầy cậu học tập.
Bùi Hồng Hào nói, "Bồi Tiền có dì con rồi, cha đã lâu không nói chuyện với con. Vậy được, con đi ngủ sớm đi."
Kết thúc cuộc nói chuyện, Bùi Hồng Hào lộ vẻ tự hào: "Tiểu Lĩnh trưởng thành rồi, biết quan tâm em trai, chia sẻ tình anh em. Vừa rồi còn nói anh nên quan tâm Tiềm Tiềm hơn. Không hổ là con trai anh!"
"…Tiểu Lĩnh đúng là rất tốt, nhất là hai ngày nay thay đổi lớn quá, em có chút không thể tin được." Lý Văn Lệ nhìn chồng mình vui mừng, không cam lòng bị bỏ lại phía sau, nói: "Hình như thằng bé cao hơn rồi đúng không? Quần áo có hơi ít, ngày mai em đi mua cho nó chút đồ mới, cũng không biết con nó thích kiểu gì."
Bà không thể bị so sánh được!
Bùi Hồng Hào nghe vậy, vui vẻ nói: "Em cứ nhìn mà xem, mấy đứa nhỏ đều thích đồ phiên bản giới hạn." Đây là kinh nghiệm mua quà của ông, "Chọn cái đắt nhất."
Tiền bạc không là gì cả, gia đình hòa thuận thì mọi việc hưng thịnh.
-
Hiệu quả của chiếc màn che giường quả thật rất mạnh.
Bùi Lĩnh nằm sấp trong chăn, bật đèn ở chế độ bảo vệ mắt. Chiếc đèn này là loại sạc điện, ban ngày cậu đã sạc đầy rồi. Bùi Lĩnh lấy cuốn sách toán học từ trên giá sách, một tay mở ra đè ép mặt giấy, cắn nắp bút, đôi mắt hưng phấn như lóe sáng. Bộ sách này vẫn còn mới tinh.
Hạnh phúc quá đỗi.
Một khi bắt đầu học, đặc biệt là khi còn nằm trong chăn, không hiểu sao Bùi Lĩnh lại có ham muốn học tập mãnh liệt. Đặc biệt là sau khi tiết tự học buổi tối, cộng thêm việc ban ngày trên lớp đã ngủ đủ, tinh thần Bùi Lĩnh sáng láng. Cậu đắc ý làm hai bộ đề thi đại học, ba đề mô phỏng. Gặp được những kiến thức mới khác với những gì mình đã biết, Bùi Lĩnh càng hưng phấn hơn.
Hì hì hì hì.
Ba giờ sáng, Bùi Lĩnh ngáp một cái, đóng nắp bút rồi mới đi ngủ.
Sáu rưỡi, đồng hồ báo thức reo lần thứ nhất.
Bùi Lĩnh mơ mơ màng màng không mở mắt ra được, bèn tắt điện thoại. Cậu còn đặt đồng hồ lúc bảy giờ. Đúng bảy giờ, đồng hồ báo thức lại reo. Lần này Bùi Lĩnh mới chậm rãi bò ra khỏi giường. Cậu lấy quyển sách bên cạnh gối đặt lại trên giá sách, sạc điện cho chiếc đèn học, sau đó thay đồng phục rồi kéo màn che ra.
"Buổi tối cậu làm gì vậy? Tôi chơi game cứ nghe thấy cậu lẩm bà lẩm bẩm cái gì đó." Chu Hiện cũng vừa mới dậy, đang cởi trần chuẩn bị mặc đồng phục.
Lúc đó hẳn là cậu gặp được kiến thức mới, hưng phấn quá nên không nhịn được mà lẩm bẩm. Bùi Lĩnh không muốn nói thật.
Không muốn lộ việc mình lén lút học tập, nếu không sao có thể giả vờ làm học thần được nữa!
Học thần sao có thể lén lút học tập!
Thế là cậu đổi chủ đề, hỏi: "Âm thanh lớn lắm hả? Vậy tôi sẽ cố gắng khắc chế một chút."
Chu Hiện nghe xong nghĩ tới điều gì đó, lập tức nhướng mày, với vẻ mặt "anh em tốt, tôi hiểu, tôi hiểu", nói: "Đều là đàn ông với nhau, không sao cả, không cần khắc chế." Có lẽ sợ Bùi Lĩnh thẹn thùng xấu hổ, Chu Hiện còn tri kỷ nói thêm: "Tôi đây là người lúc ngủ sẽ ngủ say không biết trời trăng gì, âm thanh của cậu không lớn đâu, không sao, không sao."
"Hay là tôi nhỏ giọng một chút. Văn Hàn, tối hôm qua tôi có quấy rầy cậu ngủ không?" Bùi Lĩnh hỏi Hứa Văn Hàn đã sửa soạn xong, đang gục xuống bàn học bài.
Hứa Văn Hàn không ngẩng đầu lên, nói: "Buổi tối đi ngủ tôi đeo nút tai, không nghe thấy gì cả."
Lúc chuyển vào ký túc xá, Chu Hiện ở giường đối diện buổi tối thường chơi game. Trước kia Hứa Văn Hàn nhắc nhở rất nhiều lần nên Chu Hiện đeo tai nghe khi chơi. Chẳng qua, chơi đến thỏa thích thì cậu ta lại lẩm bẩm nói lời thô tục, mắng chửi người khác, khiến Hứa Văn Hàn phải mua nút tai để bịt lại lúc đi ngủ.
Cả thế giới đều yên tĩnh.
"Vậy là tốt rồi." Bùi Lĩnh đi ra ban công rửa mặt.
Chu Hiện cũng đi qua, hai người mỗi người một cái bồn rửa mặt. Chu Hiện ngượng ngùng nhưng lại ra vẻ thành thục, đưa đẩy làm quen: "Gì nhỉ, Bùi Lĩnh, chúng ta là bạn cùng phòng cũng coi như anh em, cậu có 'tài nguyên' gì tốt, khụ khụ, có thể cho tôi mượn xem không?"
mô phỏng đề thi đại học hả?
Quả thật không tệ. Bùi Lĩnh dùng nước lạnh rửa mặt, đầu óc lập tức thanh tỉnh, giật mình hiểu ra. Chu Hiện đã hiểu lầm, nhưng việc lén lút học tập thế này –
Bùi Lĩnh ngừng rửa mặt. Trên mặt cậu hiện ra vẻ khó mở miệng, lại qua một lớp cửa sổ nhìn Hứa Văn Hàn. Chu Hiện bị dáng vẻ này của Bùi Lĩnh làm cho vô cùng mong chờ. He he, sắp có đồ tốt rồi.
"Cậu đã nói chúng ta là anh em, tôi cũng không muốn lừa dối cậu." Bùi Lĩnh làm bộ muốn nói lại thôi, rồi mở miệng nói: "Cái tôi xem, không thích hợp để cậu xem đâu." Vẻ mặt Bùi Lĩnh thoáng hiện một chút "chúng ta không giống nhau".
Chu Hiện ngậm kem đánh răng, vô thức mở miệng: "Gì mà không thích hợp –"
"Mẹ nó!" Chờ khi phản ứng kịp, Chu Hiện khiếp sợ nhìn về phía Bùi Lĩnh, kem đánh răng phun tung tóe.
Bùi Lĩnh sớm đã đoán được, né tránh được "công kích" của Chu Hiện, lui về sau hai bước, vô cùng thành thật và ngại ngùng nói: "Nếu cậu không tiếp thu được, không muốn làm bạn với tôi thì tôi cũng hiểu. Chỉ hy vọng cậu có thể giúp tôi giữ bí mật."
Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó, Bùi Lĩnh thế mà lại thích con trai.
Mẹ nó, mẹ nó, mẹ nó, Bùi Lĩnh thích con trai, chuyện này thế mà lại nói thẳng với mình. Là một người đàn ông, hiện tại trong lòng Chu Hiện ngũ vị tạp trần. Nhưng nghĩa khí thì vẫn phải có. Bùi Lĩnh đã nói như vậy rồi, mình không thể có vẻ còn không bằng Bùi Lĩnh –
Ách, lời này sao cứ kỳ kỳ. Dù sao cũng không thể kỳ thị.
Chu Hiện cầm khăn mặt lau miệng, cố gắng để bản thân tỏ ra bình tĩnh, biểu hiện tự nhiên, nói: "Tôi hiểu, tôi hiểu. Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói lung tung. Cậu cũng yên tâm, tôi cũng không cảm thấy chuyện này có gì." Thật ra, đại não Chu Hiện bây giờ không có thời gian để tự hỏi, rối loạn lung tung, nói không có chút logic nào.
"Cảm ơn, Chu Hiện. Cậu là người anh em đầu tiên tôi biết ở ngôi trường này." Bùi Lĩnh mỉm cười.
Cũng là người đầu tiên nói với cậu rằng họ là anh em tốt.
Chu Hiện lập tức sinh ra lòng hăng hái vô hạn. Cậu ta vốn là trai thẳng, thật ra khi đột nhiên nghe nói bạn cùng phòng thích con trai vẫn có chút khó chịu, nhưng bây giờ cảm giác đó đã hoàn toàn biến mất.
Tiểu Bùi đã xem mình là anh em tốt, cả trường học lớn như vậy chỉ có mình cậu ta là bạn bè. Nếu như mình còn kỳ thị, còn không thông cảm thì có còn là người hay không? Có xứng làm đàn ông hay không!
"Không cần cảm ơn. Bùi Lĩnh, về sau cậu chính là anh em tốt của tớ."
Bùi Lĩnh cười, không phát thẻ người tốt, bởi vì Chu Hiện quả thật cũng không tồi.
Bị hiểu lầm là thích con trai cũng không tính là nói dối.
-
"Bài tập Ngữ Văn sau khi kết thúc tiết đọc bài phải nộp đấy nhé!" Đại diện môn Ngữ Văn Lưu Mẫn hô một tiếng. Cô ngồi ở đằng trước Tô Hạ, bình thường sẽ không hỏi Tô Hạ về môn Toán, nhưng những lúc thế này lại cao giọng giúp Tô Hạ hô: "Bài tập Toán thì nộp sau tiết một!"
Có bạn học cười: "Lưu Mẫn à, cậu lại giúp Tô Hạ thúc giục rồi. Cậu là người của Tô Hạ à?"
"Đúng đó, Tô Hạ là đại diện môn Toán, cậu đại diện Ngữ Văn hô làm gì?"
Bạn học nam bật ra tiếng cười ái muội, Lưu Mẫn đỏ mặt, đè nén sự thẹn thùng mà cao giọng: "Mấy cậu phiền quá đó. Đừng có nói bậy!"
"Bọn tôi đã nói gì đâu, cậu nghĩ đi đâu vậy?"
"Đúng á đúng á."
Đối mặt với sự trêu chọc của mọi người, Tô Hạ đứng lên nói: "Chúng tớ chỉ là bạn bè tốt thôi. Bài tập Toán nộp sau tiết một, ai còn chưa làm mau bổ sung đi!"
"Da mặt Hạ Hạ mỏng, mấy bạn không nộp đủ bài tập đến lúc đó lại là Hạ Hạ bị phê bình." Bạn cùng bàn của Tô Hạ không vui nói.
Đó cũng là nguyên nhân Lưu Mẫn giúp Tô Hạ thúc giục bài tập. Điều kiện gia đình Tô Hạ bình thường, cậu dựa vào thành tích tốt để lấy trợ cấp. Học sinh lớp 11-2 đều có gia cảnh rất tốt. Tô Hạ thúc giục bài tập, nhưng "uy lực" của một đại diện môn học không đủ. Có người còn hơi chơi xấu, tìm cớ quên bài tập, có người thậm chí còn nói Tô Hạ làm bài giùm. Lưu Mẫn và bạn cùng bàn của Tô Hạ nhìn không ưa những điều đó, nên chủ động giúp Tô Hạ thúc giục cả lớp.
"Hạ Hạ, tính tình của cậu mềm yếu quá."
"Muốn tớ nói với chủ nhiệm lớp không, để chủ nhiệm lớp mắng đám Tôn Chiêu?"
Tô Hạ: "Kiện cáo sau lưng không tốt lắm."
Tiếng chuông vang lên, Bùi Lĩnh mới tiến vào phòng học. Tiếng ồn ào dần trở nên yên tĩnh. Bùi Lĩnh nhớ đến việc chính, thuận miệng nói: "Bài tập Hóa ngày hôm qua, sau khi kết thúc tiết đọc bài, hãy để trên bàn của tôi. Quá giờ tôi sẽ không đợi, ai không nộp tôi sẽ ghi tên đưa cho thầy Nghiêm."
Những người khác: ...
"Mẹ nó, cái này là mách trước mặt luôn hả?"
"Quan mới đến đốt ba đống lửa (*), đại diện môn Hóa mới làm được hai ngày đã phải làm vậy luôn à?"
"Tớ quên rồi thì làm sao bây giờ?"
(*) Quan mới lên chức, làm ra một hai ba việc để tỏ rõ tài cán, quyết tâm, đạo đức, vì dân vì nước này nọ; muốn tỏ uy phong, lập uy, khiến quần chúng phục (giống như đốt lên mấy đống lửa vừa sáng vừa nóng, thu hút mọi người đều thấy). Nhưng về sau không biết có được như thế nữa không, hay đâu lại vào đấy.
Tiếng ồn ào bất mãn lớn nhất chính là từ mấy người vừa rồi trêu chọc Lưu Mẫn và Tô Hạ. Bùi Lĩnh đi đến chỗ bạn học nam lớn giọng nhất, khéo hiểu lòng người, nói: "Tôi giúp cậu nói với thầy Nghiêm nhé?"
Bạn học nam: ...Cũng không cần đâu.
"Đột nhiên tôi nhớ ra là có mang, này cầm lấy!"
Thế là trong tiết đọc bài, ai làm bài tập thì làm bài tập, ai học tiếng Anh thì học tiếng Anh.
Bùi Lĩnh ngáp một cái, gục xuống bàn định ngủ bù thì bị một cây bút chọc sau lưng.
"Làm gì?" Không cần quay đầu lại, cậu cũng biết là ai.
Không thể nào là Tần Trì Dã, chỉ có thể là đàn em tiểu học ngây thơ đang trong quá trình bị Tần Trì Dã 'block nghỉ chơi', Trương Gia Kỳ.
"Bạn Tiểu Bùi ơi, bài tập Hóa Học của cậu cho tôi mượn chép với." Trương Gia Kỳ không sợ những môn khác, có thể tùy tiện viết mấy chữ lừa dối cho qua. Chỉ có môn của lão Nghiêm là cậu ta sợ, bởi vì cho dù không phải là chủ nhiệm lớp, thầy ấy cũng quản rất nghiêm, lại còn thích mời phụ huynh.
Nếu còn bị mời phụ huynh thêm một lần nữa, cậu chắc chắn sẽ bị ăn đòn.
"Không cho." Bùi Lĩnh từ chối.
Trương Gia Kỳ lén lút nhìn anh đại, thấy có vẻ như mình nói chuyện với bạn Tiểu Bùi cũng không sao, cho nên chồm nửa người lên phía trước, tiếp tục quấy rối: "Thôi mà bạn Tiểu Bùi ơi, mượn một chút thôi. Bạn học phải giúp đỡ lẫn nhau chứ, cậu làm đại diện môn Hóa càng phải giúp đỡ bạn bè chứ!"
"Không, tôi là người vô tình, lạnh lùng, cố tình gây sự." Bùi Lĩnh quay lại, nở một nụ cười.
Trương Gia Kỳ: ...
"Cậu tự làm đi. Chỗ nào không hiểu tôi giảng cho." Bùi Lĩnh cởi bỏ mặt nạ lạnh lùng, mà bây giờ cũng không cần giả vờ lạnh lùng nữa.
Học thần không thay đổi là được.
Trương Gia Kỳ ỉu xìu ngồi lại chỗ, chép bài tập thì được, chứ nghe hóa học thì thôi đi.
"Tôi cảm thấy bây giờ tôi tự thân vận động, không cần giúp đỡ đâu."
Bùi Lĩnh cũng không cố chấp giúp người làm niềm vui, nghe vậy thì vô cùng vui vẻ quay người tiếp tục nằm xuống. Một lần quay đi quay lại, bóng dáng của Bùi Lĩnh lại rơi vào mắt Tần Trì Dã. Tóc phía sau lại nhếch lên thành một chỏm. Bùi Lĩnh nằm sấp, lộ ra một đoạn cần cổ trắng nõn, còn tối hôm qua –
Phiền.
Tần Trì Dã: "Dọn bàn đi."
Trương Gia Kỳ: ?
"Dọn bàn, chuyển chỗ ngồi." Tần Trì Dã bực bội nói.
Trương Gia Kỳ hiểu ra. Cậu ta liếc mắt nhìn anh Dã rồi lại nhìn bạn Tiểu Bùi trước mặt. Không đến mức vậy chứ. Anh Dã, anh đúng là cáu kỉnh với bạn Tiểu Bùi quá rồi đấy. Chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, không đến mức phải dọn bàn chuyển chỗ chứ.
Sau đó Trương Gia Kỳ vẫn khuất phục, đổi chỗ.
Tiết đọc bài kết thúc, toàn bộ học sinh trong lớp lần đầu tiên tự động vọt tới phía sau nộp bài tập Hóa Học. Bùi Lĩnh ghi lại hết tên bạn học. Chỉ còn lại hai người đằng sau, cậu hỏi: "Trương Gia Kỳ, ghi tên hay nộp bài tập?"
"Nộp, nộp, nộp!" Trương Gia Kỳ viết vội vàng mấy chữ như gà bới vào vở rồi nhanh chóng nộp lên.
Tần Trì Dã gục xuống bàn nằm ngủ. Ngòi bút của Bùi Lĩnh trên giấy đã viết tên Tần Trì Dã.
Ok, đầy đủ.
Cảnh tượng này không chỉ có một mình Trương Gia Kỳ mà cả những học sinh vây quanh đều đang chờ xem kịch vui, chờ cho trùm trường làm khó dễ vị "quan mới nhậm chức đại diện môn học" này. Họ nhìn qua nhìn lại, mẹ nó liên tục.
"Đại diện môn Hóa đúng là người hung ác."
"Có thể khiêu chiến với lão Nghiêm thì cũng không phải vừa đâu."
"Mẹ nó, trùm trường mà cũng dám ghi lại, không sợ thật à?"
"Mày không nghe nói à? Hai người này có thù đấy. Hôm qua hẹn nhau trên sân bóng rổ, xém chút nữa là 'bụp' nhau rồi."
"Nghe nói hình như trùm trường bỏ đi trước, đừng bảo là thua nhé?!"
Trương Gia Kỳ: ...Đang lộn xộn cái gì vậy? Anh Dã của tao còn chưa đánh Tiểu Bùi đâu, đây là giúp Tiểu Bùi nâng cao danh tiếng đấy, hiểu chưa!
"Nói cái rắm gì đấy! Nói nhiều lời như vậy, sao không ra cổng trường mà xem?" Trương Gia Kỳ hùng hổ giữ gìn địa vị của anh đại.
Bạn cùng lớp lập tức giải tán, sau đó chăm chú nhìn bạn học Bùi, đại diện môn Hóa, ôm đống bài tập cùng với tờ giấy ghi tên đi ra khỏi phòng học, đi thẳng đến phòng giáo viên.
Đúng là dám thật.
May mắn vừa rồi đã nộp bài tập, nếu không thì toi rồi.
Cái này cũng quá độc ác rồi.
Lưu Mẫn nhìn theo bóng lưng của Bùi Lĩnh, giơ ngón tay cái, nói: "Ngầu thật!" Sau đó quay đầu nói với Tô Hạ: "Cậu thấy chưa, tớ nói mách là mách được. Mặc dù lão Nghiêm có hơi kinh khủng, nhưng cậu là đại diện môn Toán, còn là môn của chủ nhiệm lớp, sợ cái gì mà sợ!"
"…Lần sau tớ sẽ thử một chút. Cảm ơn cậu." Giọng điệu của Tô Hạ có chút mất tự nhiên.
Cậu ta với Bùi Lĩnh làm sao mà so được. Cha Bùi Lĩnh thuộc top 16 người giàu nhất trong nước, về sau sẽ càng giàu hơn.
Tô Hạ cúi đầu che đậy sự ghen ghét trong đáy mắt, tự nói với bản thân: "Không sao. Tuy rằng nhà Bùi Lĩnh có tiền nhưng cậu ta học không giỏi. Chuẩn bị thi khảo sát rồi, cậu ta chắc chắn sẽ thi kém, sẽ không vượt qua mình..."