Chuyến xe đêm rẽ bóng, nuốt chửng những dặm đường dài trong tĩnh lặng. Bóng đêm dày đặc như mực, chỉ thỉnh thoảng mới được xé toạc bởi ánh đèn pha của những chiếc xe ngược chiều, vẽ nên những vệt sáng hư ảo trên màn đêm vô tận. Trời gần sáng, cái lạnh se sắt len lỏi qua từng khe cửa, mọi âm thanh đều chìm nghỉm, chỉ còn tiếng máy xe đều đều và tiếng ngáy của lão già ghế bên cạnh.
Dù cơn buồn ngủ chực chờ, tôi vẫn gượng mình, tựa đầu vào ô cửa kính lạnh ngắt, mắt dõi ra ngoài hư vô. Trong lòng tôi, một cơn bão cảm xúc đang cuộn trào: lo lắng, háo hức, bồn chồn... tất cả đan xen vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng hỗn độn của tuổi trẻ sắp bước vào ngưỡng cửa đại học. Tâm trí tôi vẽ nên vô vàn viễn cảnh: những bữa mì gói khuya cùng hội bạn chí cốt, những buổi giảng đường rộn rã tiếng thầy cô, hay cả những mối tình sinh viên đầu đời ngọt ngào như mơ...
Liệu cuộc sống ấy có thật sự lung linh như những thước phim, những trang sách tôi từng đọc? Liệu tôi có tìm thấy chính mình giữa lòng Sài Gòn phồn hoa, hay lạc lối trong những bỡ ngỡ đầu tiên? Tuy nhiên, xen lẫn những giấc mơ tươi đẹp là nỗi lo cơm áo gạo tiền cứ bủa vây. Đồng lương ít ỏi của mẹ, một giáo viên tận tụy, liệu có đủ để tôi trụ vững ở cái thành phố được mệnh danh là đắt đỏ bậc nhất này?
Chuyến xe vẫn miệt mài lăn bánh, đưa tôi đến một chương mới của cuộc đời – một chương đầy hứa hẹn nhưng cũng chất chứa bao nỗi niềm trăn trở.
Truyện Đề Cử






