Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ
Chương 70: Gã đàn ông hoang – Lên đây ăn cùng đi
Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 70 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Quảng Đông là một trong những tỉnh thường xuyên hứng chịu bão nhất, không chỉ càn quét Thâm Quyến mà còn ảnh hưởng đến cả Quảng Châu.
Mưa như trút nước, gió quật mạnh đến nỗi cây cối ven đường cũng xiêu vẹo. Bác bảo vệ điều phối xe cộ người ướt sũng, Tô Đình cũng chẳng khá hơn là bao. Cô dẫn người đi một chuyến đến ký túc xá, tóc tai ướt nhẹp, váy dính chặt vào chân, vừa về đến văn phòng đã vội lấy khăn giấy lau khô.
Chương Như đang ăn bữa xế. Món hôm nay có vẻ hơi “lạ thường”, là bánh cuốn sốt cao quy linh. “Ăn một chút không?” Cô ấy hỏi.
Tô Đình lắc đầu, nhìn đĩa đồ ăn đen sì như giẻ lau: “Mùi vị không kỳ lạ sao?”
Chương Như chấm chút tương đậu phộng: “Cũng ổn, ăn được.” Vị dẻo, không đắng mà còn hơi ngọt, nói chung đơn giản nhưng cũng đủ no bụng, ăn xong thấy thỏa mãn.
Cô ấy là kiểu nhân viên “ba nhiều”: hay than vãn, hay buồn ngủ, và cũng hay ăn. Vứt rác xong, cô ấy lại về bàn làm việc pha cocktail, còn bắt chước mấy anh chàng “lấp lửng” trên mạng, lắc cổ tay một cái điệu nghệ, khiến Tô Đình bật cười đến mức hắt xì.
Tết Âm lịch tuy chưa đến, nhưng lịch Dương đã sang một trang mới. Các loại thống kê, báo cáo tổng kết bắt đầu dồn dập, tiếng gõ bàn phím trong văn phòng không ngớt.
Xử lý xong công việc văn phòng, Tô Đình liên hệ với bên Yết Dương về nhân công làm thêm dịp nghỉ đông, rồi đi thu lại lô đồng phục cũ. Đợi bên kho kiểm hàng xong quay về, trong nhóm trưởng cửa hàng đã bàn tới cuộc họp tổng kết năm.
Từ khi Giang Na vào làm, hầu hết các thông báo đều do cô ấy phụ trách. Giang Na là người tỉ mỉ, làm việc nhanh và rất chuẩn xác; có cô ấy ở đây, nhiều việc chỉ cần hỏi một tiếng là xong, không như trước kia phải tự mày mò, hoặc rụt rè đi hỏi Chương Tuyết Dương.
Cuộc họp lần này được ấn định tổ chức ở Thâm Quyến, kéo dài hai ngày, tức là phải lưu trú lại một đêm. Điều này đủ cho thấy tầm quan trọng của nó, không chỉ liên quan đến cửa hàng mà còn là phần báo cáo công việc của từng quản lý.
Dưới sự thúc giục của Đới Ngọc Lan, cô ấy và Tô Đình ôm laptop nghiên cứu phần báo cáo suốt mấy đêm liền. Tô Đình thiếu ngủ trầm trọng, có hôm thật sự không mở nổi mắt, xin nghỉ bù ở nhà ngủ thêm vài tiếng, đến trưa mới bị cuộc gọi của Tiết Nhân Nhân đánh thức.
Khi đến cửa hàng, cô thấy Tiết Nhân Nhân đứng ở bãi đỗ xe, dáng vẻ thanh mảnh, ngoài việc gầy đi thì dường như những chuyện trong nhà cũng không để lại vết hằn nào khác trên cô ấy.
“Đi thôi, cho mình nếm thử món ở chỗ các cậu.” Cô ấy kéo tay Tô Đình bước vào nhà hàng, tiện thể gửi tin nhắn giục Phùng Ninh.
Hai người chọn chỗ gần cột. Đúng lúc Chương Tuyết Dương cũng ở đó, ánh mắt anh và Tô Đình chạm nhau qua không gian xa xa.
Tô Đình là người đầu tiên rời mắt đi, Tiết Nhân Nhân cười hỏi: “Anh ấy gặp ba mẹ cậu rồi sao?”
“Ừ.” “Nhanh thật nhỉ, vậy chuẩn bị bước tiếp theo chưa?”
“Chỉ là gặp một lần thôi, không có gì khác cả.” Tô Đình tráng lại bát và đũa bằng nước nóng, thì nhận được tin nhắn của Chương Tuyết Dương: “Tụ tập hội chị em à?”
Tưởng tượng ra giọng điệu của anh, cô bật cười, nhắn lại: “Còn anh, tụ tập hội anh em à?”
“Vài người cùng ngành thôi.” Anh gửi thêm một tin: “Lên đây ăn cùng đi.”
“Đồ thần kinh,” Tô Đình cũng nhắn lại: “Anh xuống đây ăn cùng đi.”
“Chờ anh.”
Tô Đình chẳng để tâm. Món bún hấp tôm Trần Thôn được mang lên, Tiết Nhân Nhân hỏi: “Cậu không gọi đồng nghiệp đến cùng sao?”
“Cậu nói A Như hả? Em ấy nghỉ rồi.” Tô Đình gửi số bàn cho Phùng Ninh, bọn họ có thể được giảm giá, lát nữa tính tiền bằng giá nhân viên là được.
Tiết Nhân Nhân rót trà: “À đúng rồi, chuyện đó cậu nói với A Ninh chưa?”
“Chuyện gì cơ?” Tô Đình ngẩn ra hai giây mới phản ứng được là nói đến chuyện của Chương Tuyết Dương: “Chưa nói…”
Gần đây Phùng Ninh toàn tăng ca. Lần leo núi trước định kể mà hai người cứ phải đi sát cùng đoàn, chẳng có dịp nào riêng tư.
Tiết Nhân Nhân nhún vai: “Mình thì không sao, nhưng A Ninh thì khác. Nếu cậu định nói thì nên chọn lúc thích hợp, đừng đột nhiên nói ra.” Dù sao đó cũng là sếp, tự dưng biến thành bạn trai của chị em thân thiết, nói không quá thì hồn cũng phải bay mất.
Rồi họ được phục vụ thêm món thịt ba chỉ hấp trứng muối rưới mật hoa quế. Bên trong là trứng muối mằn mặn, ngoài là từng lớp thịt mềm xen kẽ, ăn vào vừa giòn vừa dẻo lại vừa béo, hòa với vị ngọt thanh của mật quế, một món cầu kỳ mà giờ chẳng mấy nhà hàng còn làm.
Đang định lấy điện thoại chụp lại, thì thấy Chương Tuyết Dương xuất hiện ở tầng một, đi thẳng về phía này. Tô Đình giật mình, sững sờ nhìn anh tiến lại gần, trông cứ như thật sự định ngồi cùng bàn.
Cô nuốt vội miếng đồ ăn trong miệng, ánh mắt lướt qua anh rồi vội kêu lên: “A Ninh!” Giọng cô hấp tấp, gấp gáp đến mức như cố tình nhắc nhở ai đó.
Nhưng Chương Tuyết Dương làm như không nghe thấy, đi thong thả tới nơi, thậm chí còn dừng lại bên bàn họ vài giây, rồi mới tiếp tục bước qua, đến ngồi ở chỗ cạnh cửa sổ.
Tô Đình nghe thấy bàn bên kia có người gọi: “Sếp Tuyết Dương, lúc nãy gọi anh không rảnh, sao giờ lại đến rồi?” Cô hú vía một phen, nhưng thật khó mà nói anh không cố ý.
“Sao thế?” Phùng Ninh vừa đặt túi xuống, nhìn hai người họ một lượt.
“Không có gì.” Tiết Nhân Nhân cũng thấy buồn cười, rót trà cho cô: “Sao tới trễ thế?”
“Ba mẹ mình vừa gọi, Tạ Hoài cũng ở đó, nói chuyện hơi lâu.” Phùng Ninh than nhẹ: “Anh ấy đúng là khéo ăn nói, ba mẹ mình nói gì cũng bắt chuyện được, ba người cứ ríu rít mãi.”
Nghe vậy, Tiết Nhân Nhân bật cười: “Thế là sắp có tin vui rồi đấy. Yêu thì yêu cho trọn vẹn, gặp được người phù hợp không dễ, phải biết trân trọng.”
Nói xong, cô ấy nhìn Phùng Ninh, rồi lại nhìn sang Tô Đình. Tạ Hoài thì chẳng cần lo, là người chững chạc, biết chừng mực, đối xử với Phùng Ninh rất tốt. Còn Chương Tuyết Dương, nếu là trước đây, cô có lẽ sẽ nói hạng công tử nhà giàu chẳng đáng tin, nhưng nhìn mấy lần thế này, có một điều chắc chắn — anh thật lòng thích, và rất quan tâm đến Tô Đình.
“Còn cậu thì sao?” Phùng Ninh hỏi.
“Muốn hỏi về mình với Trần Tư Quang hả?” Tiết Nhân Nhân tỏ vẻ chẳng bận tâm. Anh từng giúp cô, cũng từng làm cô tổn thương. Lần này lại ra mặt giúp cô giải quyết mớ rắc rối trong nhà, nhưng nói thật, cô không nghĩ gì thêm, như thể lòng mình đã chẳng còn sóng gió nào nữa.
Cô uống một ngụm canh rồi nói về kế hoạch của mình: “Mình định vài hôm nữa sẽ đi Vân Nam, đồ đạc cũng thu xếp xong rồi.”
“Tới đó du lịch à?” Tô Đình hỏi.
Tiết Nhân Nhân gật đầu: “Có người bạn mở quán cà phê ở đó, mình qua giúp một tay, tiện thể đón Tết luôn.”
Phùng Ninh thấy cô đã có thể buông bỏ, cũng mỉm cười: “Đi chơi cho khuây khỏa cũng tốt, đổi chỗ ở một thời gian biết đâu lại thấy nhẹ lòng hơn.”
“Ừ.” Giờ ăn trưa khách đông, đại sảnh rộn ràng tiếng nói cười. Ba người họ vừa ăn vừa trò chuyện, bữa ấy kéo dài mãi, đến khi xung quanh gần như đã tan hết mới định đứng dậy.
Ra tới bãi đỗ xe, Tiết Nhân Nhân nắm tay Phùng Ninh dặn: “Nhớ ăn đúng bữa nhé, hạ đường huyết lên cơn là khó chịu lắm đó. Với lại mấy nốt phồng rộp trên tay cậu, có thời gian thì bôi thuốc đi.” Cô quay sang Tô Đình: “Mà tóc cậu mọc dài rồi đấy, nên đi dặm màu lại đi.”
Thật ra đúng là phần chân tóc đã mọc khá dài, Tô Đình sờ lên đầu, cười: “Khi nào bớt việc mình sẽ đi làm lại.”
“Ừ.” Tiết Nhân Nhân lấy chìa khóa, giọng nhẹ tênh: “Mình đi đây.”
Thấy cô ngồi vào ghế lái, Tô Đình và Phùng Ninh đều cùng có một linh cảm, rằng lần này Tiết Nhân Nhân đi Vân Nam, e rằng chẳng biết bao giờ mới quay về.
Hai người cúi người nhìn vào trong xe: “Có rảnh thì gọi điện nhé, đừng để bọn mình tìm mãi không được.”
“Được rồi, liên lạc thường xuyên.” Tiết Nhân Nhân nổ máy, thấy họ vẫn đứng đó không chịu đi, cô bật cười, “Thật ngốc quá.”
Cô chẳng có cuộc đời nào được xem là thành công, nhưng lại có hai người bạn thân từ nhỏ đến lớn, cùng trưởng thành, cùng đi làm. Những quan tâm và đồng hành mà họ dành cho cô, chẳng ai trên đời có thể sánh bằng. Và với cô, họ cũng là một trong số ít những điều may mắn mà cuộc đời từng ban tặng.
“Về đi, lại mưa rồi.” Tiết Nhân Nhân đạp ga, lái xe ra khỏi Chương Ký. Đến ngã tư phía trước thì gặp đèn đỏ, cô dừng lại chờ.
Thời gian với một số người dường như trôi nhanh hơn. Ven đường, các cửa hàng nhỏ đã bắt đầu bày bán hàng Tết, còn các bộ phim chiếu Tết cũng đang rục rịch quảng cáo.
Cô hạ kính xe, để gió thổi vào mặt. Không biết từ đâu vọng đến vài câu hát, là bài “Chiếc xe đạp” của Trần Dịch Tấn.
“Khó chia, khó rời, chỉ muốn ôm thêm chút nữa… như đứa trẻ nép mình trong vòng tay cha…” Tiết Nhân Nhân ngẩn ngơ, bật cười khẽ. Trong tiếng còi xe phía sau giục giã, cô thong thả lái qua ngã tư, mà không hay nước mắt đã lăn dài trên má.
Cô nghĩ đến cha mình, nghĩ đến tuổi thơ, nghĩ đến những ngày gia đình vẫn còn khá giả. Khi ấy, cô ngồi sau xe máy, ôm chặt eo cha, chỉ vì muốn ngắm cảnh mà thò đầu ra khỏi áo mưa. Cha phát hiện, chỉ nhẹ giọng trách yêu. Còn cô, từng là niềm tự hào của ông, miệng ông lúc nào cũng nở nụ cười: “Con gái của chúng ta thông minh lắm, con gái của chúng ta lại được giải rồi…”
Nhưng đường đời không thuận lợi, về sau ông chẳng kiếm được bao nhiêu tiền, chỉ có thể đi làm bảo vệ. Bộ đồng phục bảo vệ mặc trên người giống như bộ đồ hề, thế là ông bắt đầu bị chế giễu, bị khinh thường, dần trở nên nóng nảy, nhạy cảm và dễ giận dữ. Ông bắt đầu thấy cô con gái này quá kiểu cách, cho rằng chỉ có con trai mới hữu dụng, chỉ có con trai sau này mới có thể giúp ông trở lại thời huy hoàng, không còn bị người ta châm chọc mỉa mai nữa.
Thật sự nhận ra điều đó là khi học cấp ba phải ở ký túc xá. Cha thay cô vác một chiếc túi dệt to, nhìn từ phía sau thấy tóc ông đã bạc đi nhiều. Người từng cao lớn phong quang là thế, lúc ấy lại chỉ là một người đàn ông trung niên thấp bé, sa sút, cúi đầu trước cuộc sống.
Mơ hồ ngẩn ngơ, Tiết Nhân Nhân dừng xe bên đường, lặng lẽ rơi nước mắt.
Không có quá nhiều cảm xúc khác, cô chỉ bất chợt nhớ ra, mình cũng từng được yêu thương.
–
Bão đi qua, mặt trời lại bắt đầu nóng lên.
Chương Như làm một loạt bảng thống kê, cả ngày chìm trong dữ liệu. Cũng vì thế mà không ít lần cô xung đột với Chương Tuyết Dương, khiến tình cảm anh em trở nên chông chênh.
Tô Đình sắp xếp xong công việc cho sinh viên làm thêm dịp nghỉ đông trở về, liền nghe cô ấy than phiền: “Kiếp trước bị trời đánh, kiếp này lại học quản lý tài chính, sau này em với tài vụ quyết không đội trời chung!”
“Sao vậy, bảng lại bị trả về à?” Tô Đình hỏi.
“Ôi…” Đụng phải cái ông tầng ba kia đúng là bài toán khó, Chương Như cũng lười nói: “Thật chẳng coi ai ra gì, ngày nào cũng phải xoay quanh anh ấy, em còn thấy mệt dùm chị Giang Na.”
Rồi lại thấy bí bách khó hiểu, cô ấy quay sang hỏi Tô Đình: “Chị yêu anh ấy thật sự có thú vị không? Anh ấy chẳng phải ngày nào cũng mắng chị để thỏa cơn nghiện làm lãnh đạo à? Hai người hẹn hò thì làm gì?”
Tô Đình cũng không nói rõ được. Người khác yêu nhau thì làm gì cô không biết, nhưng Chương Tuyết Dương thích dẫn cô đi ăn ở các quán cũ, cũng từng đi xem phim. Cô còn nhớ mãi chuyện anh muốn đưa cô sang Hồng Kông xem bóng đá, nhưng cả hai đều bận, đến giờ vẫn chưa thu xếp được thời gian.
“Anh ấy còn đưa chị đi xem phim à? Cũng không phải hoàn toàn chẳng biết điều.” Chương Như lẩm bẩm, tay tìm đồng xu cào vé số: “À đúng rồi, hai người định giấu giếm bao lâu nữa?”
“Không lâu đâu…” Tô Đình gãi gãi da đầu: “Đợi sau Tết, họ chuyển sang văn phòng mới bên kia.” Bất chợt lại nhớ tới những hành vi ngày càng kỳ lạ của Chương Tuyết Dương gần đây, nhất là hôm đó ăn cơm ở đại sảnh, nếu không phải cô gọi một tiếng, có khi anh thật sự đã ngồi sang bên đó, gan đến mức khó tin.
Ngày hôm sau họp ở Thâm Quyến, một nhóm người từ Quảng Châu rầm rộ kéo đến Phúc Điền.
Nhà hàng Phúc Điền chuyên làm tiệc, mở trong trung tâm thương mại, có thang máy đi thẳng. Khi Tô Đình và mọi người đến thì vừa đúng lúc có tiệc cưới. Chương Tuyết Dương quen biết với gia chủ, cũng được mời tham dự.
Anh mặc bộ vest, vốn rất hiếm khi ăn mặc trang trọng như vậy, nhưng thật ra anh rất hợp với vest. Tiền Tú Quân kéo Tô Đình lại thì thầm: “Sếp Tuyết Dương tuy dữ, nhưng dáng người thật sự không chê vào đâu được…”
Chị đã kết hôn nên nói năng chẳng kiêng dè, bạo dạn nhìn chằm chằm vào lưng Chương Tuyết Dương: “Sếp Tuyết Dương… khoản đó chắc cũng lợi hại lắm, không biết có bạn gái chưa, thế thì quá hưởng phúc rồi.”
Nói xong, chị thấy mặt Tô Đình đỏ bừng, liền cười ha hả: “Không sao đâu, sếp không nghe thấy đâu, còn ở bên sân khấu kia, xa lắm.”
Tô Đình nào phải sợ anh nghe thấy, đơn thuần là tự mình nhớ lại vài hình ảnh, không kìm được mà mặt đỏ lên.
Khi lướt mạng xã hội, cô cũng từng đọc qua vài bài viết về chuyện ấy, chẳng hạn có cô gái nói việc đó thật ra không mấy thú vị, bảo bạn trai kỹ thuật không tốt, không bền, còn nói cao trào rất khó đạt.
Những điều đó thì Chương Tuyết Dương đều rất ổn. Anh muốn cho cô đến mấy lần thì đến mấy lần, không hề phóng đại.
Phòng họp nằm ở vị trí trong cùng. Họ đi theo trợ lý cửa hàng Phúc Điền vào bên trong, ngang qua bàn làm việc thấy có đất sét siêu nhẹ: “Cái này là của khách sao?” Tô Đình cầm lên hỏi.
“Là cho trẻ con chơi, A Đình có muốn không?” Trợ lý Phúc Điền liền đưa cho cô mấy gói.
Tô Đình mang vào phòng họp, tiện tay nặn thành một phần khoai tây chiên McDonald’s. Tiền Tú Quân cười cô: “Cháu trai chị mới chơi cái này thôi.”
“Em cũng không thường chơi, chỉ giết thời gian thôi.” Gần đến giờ họp, Tô Đình cất đồ lại, tập trung vào cuộc họp.
Không khí như thường lệ vẫn căng thẳng. Cần bắt lỗi thì Chương Tuyết Dương vẫn bắt lỗi, vì đây là báo cáo và kế hoạch cả năm, tần suất anh cau mày cũng nhiều hơn. May mà buổi tối anh còn phải đi dự tiệc cưới, nên tan họp cũng không quá muộn.
Bữa tối ăn ngay tại cửa hàng. Đi ngang qua sảnh tiệc thấy Chương Tuyết Dương đang nói chuyện với cô dâu chú rể, mấy trợ lý cửa hàng đều đứng nhìn một lúc, mấy cô gái thì chú ý hết vào bộ váy cưới: “Bộ váy cưới này thật đẹp.”
Tiền Tú Quân đặc biệt ngưỡng mộ: “Hồi chị cưới thì đơn giản hơn nhiều, tổ chức ở quê, thuê công ty cưới trang trí, chẳng được long trọng như người ta, váy cưới cũng không đẹp bằng.”
Trợ lý Phúc Điền trêu cô: “Chị có thể cưới lại lần nữa mà.”
“Xì, thần kinh à.” Tiền Tú Quân véo cô một cái, mấy người cười cười nói nói, đi qua nhà hàng ăn cơm. Ăn xong lại bàn nhau, nói muốn đi check-in ở ga tàu điện ngầm tên là Phiên Thân.
Tô Đình vào phòng vải vóc nghe điện thoại từ nhà gọi đến, là em họ Tô Tung gọi, nói dạo này muốn sang Hồng Kông xem ca nhạc.
“Ca nhạc của ai, Tạ Đình Phong à?” Tô Đình hỏi.
“Dù sao chị cũng bận lắm, không đi cùng được, đến lúc đó em chụp ảnh gửi cho chị.” Tô Tung không chịu nói, chỉ cười hì hì: “Nếu có thời gian thì lại sang Quảng Châu một chuyến, đến nhà hàng của các chị ngồi chơi.”
“Được thôi, nếu đến thì báo trước cho chị.”
Nghe xong điện thoại bước ra, cô thấy Chương Tuyết Dương đứng dựa tường bên ngoài, cà vạt nới lỏng một chút, trông rất có dáng vẻ đang say.
Tiệc cưới uống rượu là khó tránh, Tô Đình hỏi anh: “Anh say rồi à?”
Chương Tuyết Dương mở mắt. Theo thói quen, anh đưa tay kéo cô lại hôn.
Tô Đình sợ bị phát hiện, nhưng cũng lo cho anh, nên vừa nhìn ngang ngó dọc vừa đẩy đẩy: “Thật sự say rồi sao?”
Thấy cô như kẻ trộm, Chương Tuyết Dương không vui. Anh nhắm mắt lại, coi như không thấy, nhưng không ngờ cô thật sự bỏ đi. Trong thoáng chốc anh cảm thấy khí huyết dồn lên, thái dương giật giật liên hồi.
Chỉ một lát sau, anh lại nghe tiếng bước chân.
Mở mắt ra thấy Tô Đình bưng một cốc trà đến: “Uống chút đi, có phải dạ dày lại khó chịu rồi không?”
Chương Tuyết Dương nhìn cô rất lâu: “Có chút.”
“Vậy anh về khách sạn nghỉ ngơi đi, đừng uống nữa.”
“Em đi đâu?” “Em đi dạo với mấy chị ấy một chút.” Tô Đình bị anh giữ chặt, dường như nghe thấy tiếng Tiền Tú Quân và mấy người kia: “Hình như có người đến…”
Chương Tuyết Dương nắm chặt không buông: “Em sợ gì, anh là gã đàn ông hoang chắc?”