72. Chương 72: Mẹ bạn trai: Rốt cuộc hai đứa là gì của nhau?

Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Chương 72: Mẹ bạn trai: Rốt cuộc hai đứa là gì của nhau?

Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 72 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Tô Đình hoàn toàn sững sờ, đầu óc nhất thời không kịp phản ứng.
Trong màn hình, Dương Quỳnh đã bắt đầu gọi điện thoại. Chẳng mấy chốc, Lion đã xuất hiện trong tầm mắt, sau đó là Chương Tuyết Dương.
Tô Đình hoàn hồn, phản ứng đầu tiên là vội vã vào phòng thay quần áo cho chỉnh tề. Bước ra ngoài, cô cố ổn định hơi thở, đưa tay kéo cửa: “Dì Quỳnh.”
Dương Quỳnh hơi khựng người lại.
“Mẹ, vào đi ạ.” Chương Tuyết Dương đón lấy đồ từ tay bà rồi bước vào nhà. Mạch Mạch và Lion đều rất biết điều, đợi Dương Quỳnh vào hẳn bên trong, chúng mới nối đuôi nhau trở lại nhà.
Đặt đồ xuống, Chương Tuyết Dương bắt đầu giới thiệu: “Đây là bạn gái của con, Tô Đình.”
“Cháu chào dì Quỳnh ạ.” Tô Đình lại lễ phép chào.
“Ồ… chào cháu.” Sống đến từng tuổi này rồi mà Dương Quỳnh chưa từng lúng túng đến thế. Khi đứng trong phòng khách, Lion chạy tới cọ vào người bà, đôi tai lông mềm mại liên tục quệt lên mu bàn tay bà. Con còn lại thì đi theo phía sau, không dám lại gần lắm, chính là chú chó nhỏ mà họ đã thấy hôm leo núi.
Trong nhà, người duy nhất giữ được bình tĩnh chính là Chương Tuyết Dương. Anh mở túi đồ ra xem: “Cái gì vậy ạ?”
“Sườn tẩm trần bì với sốt XO mẹ tự làm ở nhà, mẹ mang chút qua cho con.” Dương Quỳnh trả lời câu hỏi của con trai, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà cứ nhìn sang Tô Đình.
Đột ngột gặp mẹ bạn trai trong tình huống thế này, Tô Đình cũng bất ngờ, nhưng vẫn giữ bình tĩnh, rót một tách trà đưa cho Dương Quỳnh: “Dì Quỳnh ngồi nghỉ một lát ạ?”
“Được… cảm ơn cháu.” Dương Quỳnh nhận lấy tách trà, vẫn không nhịn được mà nhìn cô thêm hai lần. Một cô gái rất dịu dàng, rất nho nhã, hệt như hôm leo núi, chỉ là hôm nay không đổ mồ hôi, người sạch sẽ, tươi tắn, lại còn mỉm cười nhẹ nhàng.
Chuông cửa reo. Chương Tuyết Dương đang ở gần tủ lạnh, nên Tô Đình đi mở cửa. Đó là người giao hàng mang đến ly sữa tươi trà đen Magi. Cô vốn đã muốn đặt từ trước, nhưng phí giao hàng quá đắt nên đành thôi.
“Anh gọi món này hả?” Cô quay sang hỏi Chương Tuyết Dương.
“Không, quán tự gửi ngẫu nhiên.”
“Nói dối vừa thôi.”
“Vậy chẳng phải em đã rõ rồi còn hỏi?”
Tô Đình không nhịn được mà chọc anh một cái. Chương Tuyết Dương cụp mắt nhìn cô, rồi đi rửa tay ở bồn nước, sau đó ra sofa nói chuyện với mẹ vài câu chuyện nhà: “Trưa nay mẹ có ăn ở đây không?”
Dương Quỳnh lắc đầu: “Mẹ hẹn dì Vương của con họ đi ăn ở Ngân Đăng…” Nói đến đây, bà hơi do dự nhìn sang Tô Đình. Tô Đình rất biết điều, liền mượn cớ dắt Mạch Mạch và Lion ra ban công uống nước.
Chương Tuyết Dương không thích như vậy. Thấy Tô Đình đã tránh đi, sắc mặt anh trông không vui: “Có gì thì cứ nói thẳng luôn đi.”
Đứa con này đúng là biết che chở rồi. Dương Quỳnh liếc anh một cái: “Đồ quỷ.” Làm mẹ, ngay cả bà cũng không nói rõ nổi cảm xúc của mình, có chút vui mừng, lại có chút phức tạp: “Con nói thật cho mẹ nghe xem, rốt cuộc hai đứa là quan hệ gì?”
“Mẹ có ý gì ạ?” Chương Tuyết Dương nhíu mày: “Con nói rồi, là bạn gái, đang nghiêm túc yêu đương.”
Dương Quỳnh chợt nhớ tới Vương Tư Kiều: “Con bé đó không phải quen với con trai dì Vương sao…”
“Mẹ mà cũng tin lời Chương Như sao?” Chương Tuyết Dương xắn tay áo lên: “Mẹ bình tĩnh một chút, đừng làm người ta sợ.”
Cửa ban công chưa đóng, hai mẹ con nói chuyện, Tô Đình ở ngoài vẫn loáng thoáng nghe được đôi chút.
Cô ngồi xổm chơi với hai chú chó. Lion mê mẩn bức tượng đất nhỏ của mình, đi đâu cũng tha theo, còn cẩn thận liếm một cái. Mạch Mạch cũng bắt chước liếm theo, nhưng nước miếng nhiều quá, bức tượng đất rã ra, làm Lion giật bắn mình, lùi một bước thật xa: “Gâu!”
Mấy mảnh đất vỡ bắn tung tóe, lăn đi rất xa. Tô Đình nhặt cái đầu chó đất lên, Chương Tuyết Dương cũng bước ra ban công, nhặt cái đuôi của Lion lên.
“Dì Quỳnh đi rồi hả anh?” Tô Đình ngẩng đầu nhìn anh.
“Đi rồi.” Chương Tuyết Dương đưa đồ cho cô: “Em ăn sáng chưa?”
“Dạ rồi ạ.”
Chương Tuyết Dương ngồi xổm xuống, nhìn cô tỉ mỉ gắn lại bức tượng đất. Những ngón tay trắng nõn của cô rất khéo léo, nhưng mặt lại đỏ ửng như bị nắng chiếu quá lâu. Anh cố ý hỏi: “Căng thẳng đến mức tim không đập nổi nữa sao?”
Căng thẳng thì chắc chắn là có, nhưng đâu đến mức khoa trương như vậy. Tô Đình mím môi: “Đang nhảy tưng bừng, không nhảy nữa thì chết chắc.”
“Vậy sao? Anh sờ thử xem.” Chương Tuyết Dương nói rất nghiêm túc, nhưng bàn tay lại thật sự đưa về phía trước ngực cô. Tô Đình lập tức đập mạnh tay anh ra: “Đồ dê xồm!”
Chương Tuyết Dương đổi sang véo mũi cô, véo hai cái rồi đứng dậy định quay lại phòng khách, lại phát hiện Tô Đình đi theo phía sau.
“Có chuyện muốn nói à?” Anh xoay mũi chân, giọng mang theo ý dò hỏi.
“Hay là… em về nhà nhé?”
“Bị mẹ anh dọa à?” Chương Tuyết Dương nghĩ một lát: “Anh nói với mẹ rồi, lần sau bà sẽ không đến mà không báo trước đâu.”
Tô Đình lắc đầu: “Em chỉ cảm thấy… như vậy không hay lắm.” Không phải vì chuyện gì khác, mà là chuyện bị bắt gặp qua đêm ở đây, khiến cô có một cảm giác khó diễn tả, vừa ngượng ngùng vừa lúng túng.
Chương Tuyết Dương nhìn mấy cục đất sét trong tay cô: “Ăn trước đã.”
Anh đi vào bếp, tự mình xoay xở nấu nướng. Tô Đình chẳng chen vào được việc gì, bèn dọn dẹp lại phòng khách một lượt, rồi ngồi trên sofa vừa uống trà sữa vừa nặn đất sét.
Cô sửa lại con sư tử của anh trước, rồi nặn cho Mạch Mạch một con nữa. Hai chú chó nằm phục cạnh cô, mắt nhìn trân trân chờ đợi, cho đến khi Chương Tuyết Dương bưng đồ ăn ra: “Ăn cơm.”
Vừa hay, vẫn là mấy món ăn Dương Quỳnh mang đến buổi trưa.
Món sườn trần bì được hâm nóng lại, bên trên rắc một lớp vỏ quýt xay. Sườn đã được chiên qua, lớp vỏ nâu vàng mang hương cháy cạnh, cắn vào thịt bên trong lại mềm mọng, hoàn toàn không bị khô. Mùi thơm giòn của sườn hòa quyện với vị ngọt dịu của trần bì, ngon lan tỏa khắp miệng.
Chương Tuyết Dương còn dùng sốt XO làm một nồi miến. Miến xào rất ráo, tôm với bào ngư nhỏ đều được sơ chế sạch sẽ không hề tanh, sốt XO vừa tươi vừa cay nhẹ. Tô Đình còn ăn được cả sợi cồi sò, tôm khô xé nhỏ bên trong, dầu mỡ vừa vặn.
Ăn được nửa bữa, cô nhìn thấy ảnh và video Phùng Ninh đăng trong nhóm. Có đồ ăn như bánh sữa nướng, dừa non này nọ, còn có ảnh cô ấy mặc trang phục người Thái hóa trang thành Công chúa Khổng Tước, xen kẽ rất nhiều ảnh phong cảnh. Ở nơi bốn mùa như xuân, mọi thứ đều chậm rãi và thong thả.
Vừa lướt xong thì cô lại nhận được một tin nhắn WeChat gửi từ Giai Giai, rất quan tâm hỏi: “Bạn ơi, thưa quý cô Đình Đình kính yêu, tối qua chiến sự dữ dội không?”
Tô Đình theo phản xạ nhìn sang Chương Tuyết Dương. Anh đang chú ý xem bản tin thời sự của đài tỉnh. Thấy Lion và Mạch Mạch cãi nhau che mất màn hình, anh tiện tay vo một cục khăn giấy ném lên đầu Lion, thế là thế giới lập tức trở lại trật tự.
Anh thu hồi ánh nhìn, liếc Tô Đình một cái: “Em chuẩn bị khi nào về?”
“Buổi chiều… ăn cơm xong ạ?”
Chương Tuyết Dương gật đầu, không nói thêm gì nữa.
Cơm nước xong, dọn dẹp bếp và phòng ăn, hai người lên xe về lại Lệ Loan. Trên đường Chương Tuyết Dương còn nhận một cuộc điện thoại, Tô Đình nghe ra hình như là Simon – ông chủ nhà của cô, họ nói chuyện gần như suốt đoạn đường, đến khi sắp tới nơi mới cúp máy.
“Là Simon hả anh?” Tô Đình hỏi.
“Là cậu ta.”
“Anh ấy… sắp kết hôn rồi hả?”
“Sang năm.” Chương Tuyết Dương bật đèn xi nhan chuyển hướng: “Chắc sẽ về trước để đăng ký kết hôn.”
“Ồ.” Tô Đình gật đầu: “Vậy… nhà đó anh ấy không lấy lại sao?” Không thì về ở đâu chứ?
Tia cực tím quá mạnh, Chương Tuyết Dương đeo kính râm, mặt kính phản chiếu trời xanh mây trắng. Anh nâng một tay lên, chỉnh gương chiếu hậu: “Ở khách sạn.”
Không lâu sau đã đến Hải Nguyệt Thành, Tô Đình ôm Mạch Mạch chuẩn bị xuống xe: “Em lên nha.”
Chương Tuyết Dương tháo kính râm xuống, bỗng nói một câu: “Tô Đình, em có từng nghĩ… sớm muộn gì cũng phải ở chung nhà với anh không?”
Tô Đình vẫn giữ nguyên tư thế ôm Mạch Mạch, nhìn anh vài giây. Chương Tuyết Dương lại đeo kính vào: “Lên đi.”
Nắng gắt quá, phơi thêm chút nữa là đắp mặt nạ uổng phí.
Anh lái xe về Hải Châu, giữa đường lại nghe Lục Côn gọi rủ lên Hội Duyệt Đài đánh bóng, anh từ chối thẳng thừng: “Sàn trơn lắm, không đi.”
“Mắc gì kênh kiệu vậy, ai thèm gặp cậu, trời hôm nay đẹp vậy mà không dắt bạn gái ra ngoài dạo một vòng?” Lục Côn cố tình chọc tức: “Giấu kỹ vậy, hay phải đợi cưới rồi mới dám giới thiệu?”
“Cậu lo xử lý chuyện của Từ Bích Song cho xong rồi hãy nói chuyện khác với tôi.”
Lục Côn cứng họng. Anh ta đuối lý, dù sao có vài chuyện đúng là do miệng anh ta lỡ nói ra, cuối cùng đành phải cùng theo thu dọn hậu quả.
Chương Tuyết Dương lấy chìa khóa xuống xe, về đến nhà liếc điện thoại một cái, thấy có thông báo email, được gửi đến từ một hộp thư rất lâu rồi không dùng.
Anh mở laptop đăng nhập vào, phát hiện một thư mới. Anh mở ra xem một lúc, đang mải suy nghĩ thì Lion chạy tới đặt bức tượng đất sét của mình lên bàn. Chương Tuyết Dương không để ý, tiện tay quơ một cái.
Bức tượng đất sét rơi xuống đất, đầu với thân lại rời ra. Khi bốn mắt chạm nhau, Lion “ư ử” một tiếng, muốn bỏ nhà đi, muốn gạch tên nó khỏi gia phả, trái tim nhỏ bé tan nát hoàn toàn.