83. Ngoại truyện 3: Sức Mạnh Vòng Eo

Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Ngoại truyện 3: Sức Mạnh Vòng Eo

Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

[Ngoại truyện 3: Bánh trung thu]
***
Chương Như vẫn còn ấm ức về màn cầu hôn, hỏi Tô Đình: “Sao em không bắt anh ta quỳ lâu hơn một chút?”
Cả đời cô ấy lần đầu thấy Chương Tuyết Dương quỳ gối, sến ơi là sến, đàn ông đúng là… chậc chậc.
“Trời ơi, cái máy bay không người lái ở đâu ra thế? Còn bày trò nữa chứ, lắm chiêu thật đấy.” Chương Như vừa lẩm bẩm vừa châm chọc Chương Tuyết Dương: “Marry me hả, lãng mạn muốn chết luôn đó…”
Ngay cả “Thần mặt đen” cũng biết dốc hết tâm tư cầu hôn vợ, Chương Như cảm thấy thanh xuân của mình coi như chấm dứt rồi.
Còn cái kiểu gọi người ta nữa chứ, giấy chứng nhận chưa lấy mà gọi cái gì là người yêu, vợ chồng…
Cô ấy bảo Tô Đình: “Cứ hành anh ta thêm chút nữa đi, đừng dễ dàng đổi cách xưng hô như thế.”
Chương Tuyết Dương nhìn cô ấy: “Em có biết em rất giống ruồi không?”
“Không biết, nhưng em biết có người vừa mới quỳ dưới đất xong, đầu gối chắc đau lắm nhỉ?”
Chương Như “quan tâm” anh lắm, cúi xuống vỗ vỗ đầu gối anh: “Anh à, vừa nãy cho bao nhiêu người thấy, có mất mặt không?”
Tóm được cơ hội là xỏ xiên Chương Tuyết Dương một trận, cô ấy khoan khoái đăng ngay lên Khoảnh Khắc.
Lúc này chân Tô Tung đã đỡ run, nhếch miệng cười với Tô Đình: “Chúc mừng nhé, lần này cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính dẫn anh Dương về rồi ha?”
Mặt Tô Đình đỏ bừng, tay bị Chương Tuyết Dương siết hai cái, không nhẹ không nặng: “Lát nữa em gọi điện về nhà.”
Chương Tuyết Dương cúi đầu nhìn cô, trong mắt anh là nụ cười đầy tự tin.
Cuối tháng Chín, kỳ nghỉ dài hai tuần, anh theo Tô Đình về Bắc Lưỡng Quảng.
Không phải lần đầu Chương Tuyết Dương tới đây, nhưng lần nào cũng với một thân phận khác. Anh được Tô Đình dẫn đến nhà ngoại, rất gần, chỉ mất chưa đến hai mươi phút đi xe.
“Ngoại ơi.” Vừa xuống xe, Tô Đình đã bước đến trước mặt bà: “Ông đâu rồi ạ?”
“Ông ấy đi cắt rau rồi, lát nữa sẽ về.”
Ngoại cười hiền nhìn Chương Tuyết Dương: “Đây là bạn trai con đó hả?”
Chương Tuyết Dương xách đồ trong tay, lễ phép nói: “Chào ngoại ạ, cháu là Chương Tuyết Dương.”
“Ừ, ngoan lắm, vào trong ngồi đi con.”
Quán chè mở ngay trong nhà, nhìn là biết đã có từ lâu rồi, nhưng rất sạch sẽ, đồ đạc sắp xếp gọn gàng. Mấy cái ly uống trà đặt trong rổ nhựa, phủ bên trên một chiếc khăn lông. Cách làm này rất cũ, chắc là sợ làm vỡ. Ấm trà bên ngoài còn bọc thêm một lớp đan bằng tre. “Lại đây cháu trai, uống trà đi.”
Ngoại đưa ly qua, Chương Tuyết Dương cảm ơn rồi nhận lấy.
Một lát sau ông ngoại về, tay xách cái thùng phân bón, bên trong toàn là rau tươi hái từ vườn. Ngay sau đó là cậu của Tô Đình cùng gia đình bước vào. Cậu em họ nhớ Tô Đình, chạy ào tới nắm tay cô: “Chị Đình!”
“Lạc Tử đây rồi.”
Tô Đình xoa đầu cậu bé, nói mấy câu với nó.
Cái răng sún của Lạc Tử đã mọc lại, nhưng người vẫn thấp vậy, đầu thì để kiểu “nắp nồi”. Đối với Chương Tuyết Dương cao lớn lại xa lạ, nó tò mò vô cùng.
Nó phải ngẩng đầu mới nhìn được anh, nhưng không dám lại gần, nép bên Tô Đình hỏi nhỏ: “Chị Đình, người này là chồng chị hả?”
Trẻ con nói chuyện thẳng tuột, làm tai Tô Đình nóng bừng. Đúng lúc mợ đi qua, liền dạy con: “Không được nói vậy, chị họ con chưa cưới mà. Phải uống rượu cưới rồi mới được gọi như thế.”
Lạc Tử chớp mắt chậm rãi: “Ồ.”
“Năm nay chuẩn bị đãi tiệc không?” Mợ mỉm cười nhìn Tô Đình.
Tô Đình gật đầu: “Chắc là cuối năm ạ.”
Tháng sau ba mẹ anh sẽ sang thêm một chuyến, lúc đó hai bên sẽ bàn về ngày cưới và các chi tiết khác.
Mợ nhìn sang phía bên kia: “A Dương này được đó, Đình Đình nhà mình kiếm được người tốt rồi.”
Tô Đình cũng nhìn sang. Chương Tuyết Dương đang đứng ngoài sân với vài người thân của cô, vừa nói chuyện vừa để họ nhìn ngắm, dáng vẻ thản nhiên, bình tĩnh.
Đến giờ ăn, bàn cơm bày biện đủ những món ngon nhất trong nhà. Nhà ngoại Tô Đình dù làm trà, nhưng đồ ăn nấu cũng rất ngon.
Chương Tuyết Dương ăn thử món ớt dồn thịt ở đây. Ớt sau khi chiên vẫn còn xanh mướt, nhân bên trong nhồi đầy thịt cá. Phần bụng ớt không moi hết hạt nên còn giữ chút cay vừa phải. Đây là món rất phổ biến, nhưng mỗi nhà lại làm ra một vị riêng.
Còn món trứng chiên lòng cá, lòng cá được làm rất sạch, lại dùng dầu sống và bột sống trộn qua cho hết mùi tanh. Trứng chiên xong thì kẹp phần lòng cá và gan cá băm nhỏ, không thêm nhiều đồ phụ, chỉ có sợi gừng chiên giòn. Ăn vào một miếng là thấy đầy vị thanh ngọt thơm.
Ông ngoại hỏi anh: “Ăn được không cháu? Ở nhà mình tự nấu ăn đại thôi, chắc không bằng bên chỗ các cháu làm.”
Chương Tuyết Dương đương nhiên sẽ không đem tiêu chuẩn đánh giá món ăn của nhà hàng đặt vào đây, chỉ gật đầu: “Ông khiêm tốn rồi ạ, ngon lắm ạ.”
“Vậy thì tốt. A Đình nói cháu kén ăn lắm, nhà mình còn lo cháu không quen.” Ông gắp cho Tô Đình một miếng bụng cá, lại gắp cho Chương Tuyết Dương một miếng sườn, tiện miệng hỏi thăm tình hình nhà anh: “Nghe nói cháu còn bà nội đang sống, sức khỏe vẫn tốt chứ?”
Cơ bản đều là những câu mà bên ông bà nội đã hỏi qua rồi. Tô Đình ngồi bên cạnh, nghe Chương Tuyết Dương rất kiên nhẫn trả lời lại từng câu, từ tình hình sức khỏe người lớn trong nhà đến chuyện cá nhân của anh, thậm chí cả phần thu nhập có hơi nhạy cảm, anh cũng nói rất thẳng thắn.
Mợ đột nhiên hỏi: “Vậy là A Đình mới qua bên đó không lâu, hai đứa đã quen nhau rồi sao?”
Tô Đình nhìn Chương Tuyết Dương một cái: “Cũng không hẳn là vậy…”
Lúc cô mới qua đó làm sao nghĩ được sẽ yêu anh. Cho dù từng có động lòng, có thân mật, cô cũng chưa từng nghĩ có thể lâu dài với anh.
Cơm nước xong, Tô Đình pha cho Chương Tuyết Dương một ly mật ong hoa cúc. Chỉ là nước mật ong cho thêm hoa cúc, lạnh lạnh, uống vào rất mát.
Anh vừa rồi uống chút rượu với mấy vị trưởng bối. Rượu trắng, là rượu ông ngoại Tô Đình tự nấu, độ cồn chắc chắn khá cao.
“Anh muốn ngủ một lát không?” Tô Đình sờ cổ anh, thấy nóng quá.
Chương Tuyết Dương uống mấy ngụm nước: “Không sao, anh chưa buồn ngủ.”
Mặt trời lên đến đỉnh điểm, chiếu trắng cả sân. Trong sân có một cái giếng, vì đây là chỗ nắng tốt nhất nên dọc miệng giếng đặt những cái nong tre phơi đồ khô.
Hai người nói chuyện ở chỗ không xa giếng. Mấy vị trưởng bối ở phía sau nhìn sang, thấy Chương Tuyết Dương nghiêng nghiêng ngồi trên ghế, đầu vô tình hay cố ý nghiêng về phía Tô Đình, như đặt cả khuôn mặt trong tay cô. Hai người một cao một thấp, nhìn từ xa đúng là có cảm giác tựa vào nhau.
Ngoại nhìn mà thấy hài lòng: “Hai đứa đẹp đôi lắm.”
Miêu Vân cười: “Hồi đó ba nó không yên tâm lắm, cứ thấy mặt mũi A Dương hơi dữ, lại sợ Đình Đình bị nó lừa gạt. Con nói anh ấy nghĩ nhiều, anh ấy còn trách con là lòng dạ rộng quá.”
Gả con gái, nghi ngờ phía nhà trai một chút là chuyện bình thường. Mợ cũng cười: “Có đáng tin hay không đều phải nhìn lâu dài. Mà A Đình cũng đâu còn nhỏ nữa, nó tự biết chọn.”
Miêu Vân gật đầu: “Chị cũng nghĩ vậy.”
Con gái bà tuy đơn thuần nhưng không ngốc, nếu người ta không đáng tin cậy, sao nó lại đưa về nhà?
Đang nói chuyện, bên đó Tô Đình và Chương Tuyết Dương đã đứng dậy. Tô Đình bước lại thông báo: “Bọn con ra ngoài đi dạo một chút.”
“Ừ, đừng đi xa quá.”
“Dạ, bọn con chỉ đi quanh đây thôi.”
“Con cũng đi!” Lạc Tử chạy tới nắm áo Tô Đình, dè dặt xin: “Chị Đình, em đi chung với chị được không?”
Đúng là nhiều chuyện. Mợ định kéo nó lại: “Con đi làm bóng đèn à?”
“Con làm hướng dẫn viên được mà!”
Nó còn biết làm hướng dẫn viên. Mợ buồn cười: “Con đừng phá là được rồi, còn hướng dẫn viên gì nữa.”
Lạc Tử không chịu đi. Tô Đình cũng nắm tay nó: “Không sao, bọn cháu đi dạo một chút, có vài nơi cháu không biết, đúng lúc Lạc Tử dẫn đường.”
Cô nói chuyện nhẹ nhàng vậy, mợ chỉ có thể dặn con: “Phải lễ phép biết chưa, không được nói bậy cũng không được mua bậy bạ.”
“Dạ dạ, con biết rồi ạ.”
Lạc Tử vui đến mức bay vèo đi, bước qua bậc cửa cũng phải nhảy một cái. Nhưng vừa thấy Chương Tuyết Dương đang đứng đút tay vào túi quần ở kia, nó lại túm chặt lấy Tô Đình, cách anh mấy bước, thỉnh thoảng len lén nhìn một cái, vừa giữ khoảng cách vừa thỏa mãn được sự tò mò.
Thị trấn nhỏ ở Bắc Lưỡng Quảng không lớn bằng Quảng Châu, cũng chẳng có nhiều công trình hiện đại như Quảng Châu, nhưng nó có phong vị riêng, và một mạch sống chắc nịch, chân thật.
Trời nắng khiến mọi thứ đều sáng bừng lên: chăn ga phơi ngoài cửa, chiếc điều hòa treo tường đã cũ, hộp đèn được vá bằng vải, và màu xanh đậm của những cây cổ thụ.
Họ đi đến một con đường một chiều. Hồi nhỏ Tô Đình hay tới đây mua trái cây ăn. Cả dãy phố gần như không hề thay đổi, trên bếp than còn đặt cái ấm đồng, sư phụ già ở tiệm bánh vẫn dùng cân tay để cân bột, đeo kính đọc số trên chiếc đòn cân, cứ như một nhân vật bị cố định trong dòng thời gian.
Tô Đình muốn ăn bánh trung thu kiểu cũ của tiệm ấy, vừa định bước qua thì một bé gái chạy tới: “Cô Đình Đình!”
“Đồng Đồng.”
Tô Đình nhận ra ngay, là cô bé cô từng dạy ở trường mẫu giáo. Trẻ con vốn mau quên, hơn một năm không gặp, không ngờ bé vẫn nhớ cô.
“Cô Đình Đình, cô đi đâu vậy ạ?”
“Cô lên Quảng Châu làm việc rồi.”
“Ồ… xa quá ạ.”
“Không xa đâu, đi xe một chút là tới.” Tô Đình ngồi xổm nói chuyện với bé, tiện chào cả bà của bé đang đi phía sau.
“A Đình.” Bà ngoại của Đồng Đồng nhìn Tô Đình rồi nhìn qua Chương Tuyết Dương, cười: “Đây là bạn trai con phải không? Mấy hôm trước nghe ngoại con nói con sắp kết hôn rồi.”
Tô Đình gật đầu: “Dạ, chắc là sắp rồi ạ.”
Cô giúp Đồng Đồng kẹp lại cái kẹp tóc sắp tuột, xoa đầu bé: “Đồng Đồng cao lên rồi đó.”
“Ừm ừm.”
Lúc nãy còn hơi ngại, nhưng được Tô Đình xoa đầu rồi khen cao hơn, bé lập tức trở nên thân thiết, ôm cổ Tô Đình líu ríu nói chuyện, đến khi bà gọi mấy lần mới lưu luyến vẫy tay: “Cô Đình Đình, bye bye, lần sau gặp lại nha!”
Giọng bé mềm và ngọt, Tô Đình cũng vẫy tay mãi: “Ừ, Đồng Đồng phải ngoan, nghe lời bà nhé. Lần sau mình gặp.”
Một lúc sau, vạt áo bị kéo mấy cái. Cúi xuống thì là Lạc Tử: “Sao chị không nói em cao lên?”
Trẻ con tầm tuổi này đều có chút tâm lý so bì. Tô Đình nhịn cười: “Em cũng cao lên rồi, thật đó.”
Chương Tuyết Dương nhìn Lạc Tử: “Là con trai út của cậu em hả?”
Tô Đình gật đầu. Mợ cô ngoài ý muốn nên mới sinh Lạc Tử: “Hồi nó đi mẫu giáo cũng do em trông nửa năm.”
Lạc Tử cách anh chị trong nhà gần một thế hệ, nên thường chẳng có ai chơi cùng, tính cách hơi hướng nội.
Chương Tuyết Dương hỏi: “Em từng làm ở trường mẫu giáo nào? Có xa không?”
Tô Đình lắc đầu: “Không xa, gần trường của ba mẹ em.”
Hồi đó bạn đại học có giới thiệu cô vào một trường mẫu giáo tư thục cao cấp, nhưng khi chọn việc cô ưu tiên gần nhà nên không đi.
“Vậy sau này sao lại nghĩ đến việc lên Quảng Châu?”
Tô Đình nói: “Thì… em chỉ muốn đến xem thử.” Cô quanh năm ở bên cạnh ba mẹ, không phải là không tốt, nhưng cô có rất nhiều khao khát với thế giới bên ngoài. Nhất là Quảng Châu là tỉnh lỵ, từ nhỏ đến lớn cô không ngừng nghe người ta nhắc tới thành phố này. Hai người bạn thân nhất của cô cũng ở đó, vì vậy cảm giác khao khát ấy ngày càng mạnh mẽ hơn. Đúng lúc cửa hàng cũ có một vị trí phù hợp, Phùng Ninh gọi cô, và cô liền đi.
Vậy nên cô gái ngoan thực ra không “an phận” như vẻ ngoài, trong lòng cô có rất nhiều mơ mộng với thế giới bên ngoài. Chẳng trách lại dễ bị Chương Như dắt đi “hoang”, bản thân cô vốn dĩ đã có một trái tim hướng về thế giới rộng lớn. Chương Tuyết Dương liếc cô một cái, còn định nói gì đó, nhưng Tô Đình nhớ tới bánh trung thu, bảo anh trông chừng Lạc Tử rồi tự mình băng qua phố để mua.
Hai người đàn ông bốn mắt nhìn nhau. Lạc Tử cách Chương Tuyết Dương hai bước, mất đi sự che chắn của Tô Đình nên có hơi căng thẳng.
Một chiếc xe ba bánh chở khách chạy hơi nhanh, tiếng còi vang lên đúng lúc Chương Tuyết Dương kéo thằng bé lại: “Nhìn xe kìa.”
Lạc Tử bị anh kéo tay, cảm giác lòng bàn tay người này vừa lớn lại vừa ấm. Thằng bé nghĩ mình nên lễ phép, bèn tìm chuyện để bắt chuyện: “Anh cũng là con út trong nhà à?”
“Anh có một em gái.” Chương Tuyết Dương lấy điện thoại ra trả lời một tin nhắn, trò chuyện cùng thằng bé được câu không được câu.
“Ồ.” Lạc Tử ngước nhìn anh, lại hỏi: “Anh là người Quảng Châu à?”
“Người Quảng Châu.”
“Vậy nhà anh ở Quảng Châu hả?”
“Ừ, nhà anh ở Quảng Châu.”
Anh gõ chữ rất nhanh. Lạc Tử lặng lẽ nhìn một lúc rồi hỏi: “Vậy sau này khi anh cưới chị Đình của em, em có thể tới nhà anh chơi không?”
Chương Tuyết Dương cất điện thoại, cúi đầu nhìn thằng bé. Tóc nó rất đẹp, đỉnh đầu như được mặt trời đặt cho một vòng sáng. Chỉ là nó hơi rụt rè, giống hệt Tô Đình khi mới đến cửa hàng cũ. Anh nghĩ một chút rồi nói: “Để xem đã.”
“Để xem đã” là sao? Lạc Tử không hiểu lắm, nhưng vừa quay đầu đã thấy Tô Đình trở lại, đầu óc lập tức lóe sáng: “Vậy em tới nhà chị Đình của em chơi!” Giọng to rõ, nó giật tay ra khỏi tay Chương Tuyết Dương, như thể vừa tìm được chỗ dựa, khí thế lập tức mạnh mẽ hẳn lên.
“Sao vậy?” Tô Đình nghe được tiếng hét của Lạc Tử, nghi hoặc liếc Chương Tuyết Dương: “Anh bắt nạt nó à?”
“Anh rảnh lắm mà đi bắt nạt một đứa tiểu học chắc?” Chương Tuyết Dương không chịu thừa nhận, tiện tay lấy miếng bánh trung thu trong tay cô cắn một miếng. Vừa cắn tới nhân đông qua liền nhớ đến kẹo đông qua mỗi dịp Tết: “Em thích đồ ngọt đến vậy sao?”
“Cũng bình thường thôi, đâu có ngọt lắm đâu.” Tô Đình thấy miệng anh đúng là bắt bẻ, cô bẻ một miếng đưa cho Lạc Tử: “Ngọt không?”
Lạc Tử đương nhiên hùa theo cô: “Không ngọt, ngon lắm!” Rồi nó lại nhớ ra chuyện quan trọng, quay sang hỏi Tô Đình: “Chị Đình, sau này em có thể đến Quảng Châu tìm chị chơi không?”
“Đương nhiên là được rồi.” Tô Đình xoa xoa tai nó, nhìn thằng bé đột nhiên cười đến mức đôi mắt cũng híp lại.
Họ vừa ăn bánh vừa đi về. Tô Đình dẫn Chương Tuyết Dương tới cái ao trước cửa nhà ngoại, nơi này đã được quây lại rồi: “Hồi nhỏ em chơi ở đây, suýt nữa bị đuối nước.”
“Vậy giờ em bơi được đến mức nào rồi?”
“Tạm ổn, có thể bơi được một vòng.”
“Vậy hôm nào mình hẹn đi bơi.” Chương Tuyết Dương thu ánh mắt từ mặt nước lại: “Để xem thử eo với cơ bụng của em có mạnh hơn chút nào chưa.”