86. Chương 86: Ngoại truyện 6 - Tô Đình mang thai

Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ

Chương 86: Ngoại truyện 6 - Tô Đình mang thai

Câu Chuyện Tình Yêu Quảng Phủ thuộc thể loại Linh Dị, chương 86 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Chương 86: Có thai
[Ngoại truyện 6: Trứng hấp sốt tôm]
***
Hai ngày cuối của chuyến du lịch, về cơ bản đều dành để nghỉ ngơi.
Thành phố nghỉ dưỡng với khí hậu dễ chịu, buổi sáng có rất nhiều người đi dạo. Tô Đình cùng vợ của Simon cũng đi, hai người dọc bờ biển dạo trên cát. Không xa chỗ nghỉ ngơi, hai người đàn ông ngồi tựa lưng vào ghế, đón gió biển.
“Thật sự không định quay về nữa ư?” Chương Tuyết Dương hỏi.
“Xem tình hình đã.” Simon có chút do dự. Dù nước ngoài có tốt đến đâu, rốt cuộc cũng không bằng quê hương mình. Nhất là lần này Chương Tuyết Dương kết hôn, anh ta về nước, quan hệ với cha mẹ cũng bớt căng thẳng hơn, lại càng nhớ hương vị quê nhà.
Chương Tuyết Dương nhận thấy: “Nếu có cơ hội thích hợp thì cân nhắc, có thể thử tìm hiểu.”
“Cậu có chỗ nào giới thiệu tốt không?”
“Về rồi tính.”
Ngồi yên phơi nắng một lúc, Simon lấy mũ che mặt: “Lúc cậu về nước, tôi còn tưởng cậu không trụ được lâu.” Không ngờ vừa về đã yêu đương, kết hôn, tất cả đều xong xuôi: “Xem ra có vài chuyện đúng là định sẵn, nếu cậu không về thì làm gì có tiến độ nhanh như vậy.”
Chương Tuyết Dương gối đầu lên tay, nhìn về phía Tô Đình.
Cách nói này cũng chẳng sai. Con người vốn thích lãng mạn hóa những điều mình không hiểu, lại có xu hướng quy kết tự nhiên. Ví dụ như việc yêu ai, cưới ai, đến một giai đoạn nào đó trong đời, người ta sẽ cảm thấy tất cả đều do ông trời sắp đặt, thích gắn liền với những từ như “định mệnh”.
Nhưng gặp gỡ, cảm giác, khả năng, rồi việc chung sống, làm gì có nhiều câu chuyện tình yêu kỳ diệu đến vậy. Trong quá trình thực tế, phần lớn vẫn phải dựa vào bản thân để nỗ lực và cảm nhận.
Chương Tuyết Dương nhận một cuộc gọi công việc, đến khi nói xong thì khẽ nheo mắt lại, thấy có một người ngoại quốc đang làm quen với Tô Đình. Anh đứng dậy đi qua, người kia đã rời đi.
“Hắn ta nói gì vậy?” Chương Tuyết Dương hỏi.
Tiếng Anh của Tô Đình cũng không tồi nên cô hiểu được: “Anh ta nói em rất xinh đẹp, muốn làm quen với em đấy.”
Chương Tuyết Dương nhìn cô chằm chằm rất lâu, Tô Đình mới nói tiếp: “Em không thích kiểu người đó, to quá.” Nói xong khẽ cười: “Có lẽ em vẫn thích đàn ông Trung Quốc hơn.”
“Còn biết trêu chọc nữa à.” Chương Tuyết Dương đưa tay bóp má cô: “Thế nghĩa là nếu là mặt châu Á thì em sẽ thích sao?”
Hai má Tô Đình bị anh bóp lại với nhau, giọng cô ấy bị méo đi: “Có thể?”
Chương Tuyết Dương cười lạnh nhạt, buông tay rồi quay người bỏ đi. Tô Đình chạy tới nhảy lên lưng anh, hai tay vòng qua ngực anh: “Em thích đàn ông Quảng Châu.”
Chương Tuyết Dương không thèm nghe mấy lời này: “Xuống đi, anh đau lưng.”
Tô Đình: “Em không.”
“Không xuống phải không?” Chương Tuyết Dương liền nhấc hai chân cô, vung tay đánh vào mông cô mấy cái, nghe rất rõ. Khách du lịch đi ngang qua thấy vậy cũng quen, đều bật cười. Tô Đình làm sao thoải mái được như mấy người ngoại quốc, muốn xuống mà không xuống được, mặt cô đỏ bừng lên, một tay đặt lên lưng quần anh: “Em cởi quần anh đó.”
“Em cởi đi.” Chương Tuyết Dương mặt dày hơn cô ấy: “Cởi rồi chúng ta cùng tắm nắng, nhanh lên.”
Tô Đình giật mình, nhưng lại thấy không thể để anh ta dễ dàng được lợi, bèn nhét ngón trỏ vào lưng quần, mạnh tay kéo ra, rồi buông thun bắn vào anh một cái.
“Xì.” Chương Tuyết Dương quay đầu nhìn cô, ánh mắt có chút lạ lùng. Tô Đình vội vàng dỗ dành: “Em nói với anh ta là em có chồng rồi, thật đó.”
Chương Tuyết Dương quay đầu lại, vẻ ngoài thờ ơ, nhưng khóe môi rõ ràng cong lên một chút.
Trong chuyến du lịch không quá vội vã, dần dần bước vào cuộc sống hôn nhân.
Sau khi về nước, hai người đến thăm cha mẹ mỗi bên, rồi lại bắt đầu giải quyết công việc.
Vì có nhiều người và nhiều việc, cửa hàng mới lại tuyển thêm một trợ lý. Hiện tại Tô Đình được phân công phụ trách tuyển dụng và quan hệ nhân viên, thêm cả hiệu suất toàn bộ nhân viên. Đây là trọng tâm công việc năm nay do Chương Tuyết Dương đề ra, nếu thử nghiệm hiệu quả sẽ chuẩn bị triển khai cho toàn bộ các cửa hàng.
Nói cho cùng, Chương Ký trong quản lý vẫn phải đi theo hướng chuẩn hóa.
Đây là lĩnh vực khá mới, Tô Đình tìm đọc rất nhiều tài liệu tham khảo, thảo luận với quản lý cửa hàng Chu Lệ, tham gia các buổi tọa đàm học hỏi kinh nghiệm từ các tiền bối trong ngành. Cũng vì vậy mà cô đi khắp nơi tham gia đào tạo, mỗi lần đi là kéo dài mấy ngày.
Việc đào tạo chẳng nhẹ nhàng hơn đi làm chút nào, phải nghe giảng, xây dựng mô hình, nhập liệu, rồi còn kiến trúc, phân tích vị trí công việc… thời gian cực kỳ eo hẹp.
Tô Đình mỗi ngày bận đến mức ngay cả việc tắm rửa cũng phải làm nhanh hơn, chỉ để có thể ngủ thêm một chút. Nhưng tóc quá dài, vừa phải gội vừa phải sấy, cô thấy rất phiền. Thế là hôm trở về Quảng Châu, cô bỗng nổi hứng lên, chạy vào tiệm cắt tóc cắt ngắn đi, lại nghe lời thợ cắt tóc khuyên, cô uốn nhẹ một chút lọn xoăn.
Gỡ lô xong, đang đi gội đầu thì nhận được điện thoại của Chương Tuyết Dương: “Về rồi à?”
“Em về rồi.”
“Đến đón anh đi.”
Tô Đình hỏi: “Anh ở đâu?”
Chương Tuyết Dương gửi định vị cho cô, giọng anh nghe có vẻ hơi say.
Không xa lắm, Tô Đình sấy tóc xong liền đi đến, Giang Na đứng ngoài đón cô: “Sếp Tuyết Dương đang ở trong, sẽ ra ngay thôi.”
“Vẫn là vụ chấm dứt hợp đồng với công ty vận hành bên thứ ba đó à?” Tô Đình hỏi.
Giang Na gật đầu, vẫn là vụ chấm dứt hợp đồng với công ty vận hành bên thứ ba, kéo dài đến tận bây giờ mới xong: “Nhưng đã xử lý xong rồi, thương lượng để hủy hợp đồng.” Việc phá hợp đồng quả thật Chương Ký có một phần lỗi, nhưng cũng không hoàn toàn vô lý. Trong quá trình thực hiện, dữ liệu mà đối phương cam kết không đạt được, tỷ lệ tiếp cận khách hàng, giữ chân khách, kể cả tỷ lệ hao hụt trong chuỗi lạnh đều không khiến Chương Tuyết Dương hài lòng, nên chấm dứt hợp tác cũng là kịp thời cắt bỏ thua lỗ.
Một lát sau, cả nhóm người bước ra. Tô Đình thấy Chương Tuyết Dương, Tôn Văn xách túi giúp anh, trực tiếp gọi Tô Đình là bà chủ: “Sếp Tuyết Dương uống hơi nhiều.”
Tô Đình nhận ra ngay, Chương Tuyết Dương đi còn không vững nữa. Cô bước tới đỡ anh, anh đưa tay ôm lấy cô một cái, thân thể hơi dựa vào người cô, rồi giới thiệu với đối tác: “Vợ tôi, Tô Đình.”
“Ồ, ra là cô Chương, xin chào, xin chào.” Đối phương bắt tay Tô Đình, tiện thể khen một tràng, nào là vợ chồng hòa thuận, trai tài gái sắc, khen đến mức Tô Đình cũng thấy ngại.
Cô dìu Chương Tuyết Dương chào tạm biệt mọi người, Tôn Văn giúp đặt túi lên xe: “Lái xe cẩn thận nhé.”
Tô Đình khởi động xe, nói với anh và Giang Na: “Chúng em đi đây, hai người cũng về sớm nhé.”
“Được được, tạm biệt.” Tôn Văn vẫy tay chào, nhìn Tô Đình lái xe đi, nhớ lại lần đầu gặp cô vẫn là một nhân viên mới còn non nớt, không khỏi cùng Giang Na cảm thán, không ngờ cô gái nhỏ ngày ấy thật sự đã trở thành bà chủ, cũng nhanh thật.
Giờ này trên đường không có nhiều xe, Tô Đình lái xe rất thuận lợi. Chỉ là Chương Tuyết Dương ngồi ghế phụ nhắm mắt ngủ, hầu như không nói lời nào.
Dừng xe xong, Tô Đình vỗ anh tỉnh dậy: “Đến rồi.”
Chương Tuyết Dương mở mắt, lại bị ánh đèn trần chiếu thẳng vào mắt, anh nghiêng đầu nhìn Tô Đình đang với lấy túi phía sau, cô không với tới, anh tiện tay lấy giúp cô: “Đi thôi.”
Tháo dây an toàn xuống xe, Tô Đình thấy anh lại rất bình thường, liền đi theo sau hỏi: “Không phải anh say rồi sao?” Sao anh tỉnh nhanh thế, rõ ràng lúc cô đến đón thì đứng còn không vững mà.
Lúc này Chương Tuyết Dương rất thẳng thắn: “Giả vờ thôi.” Nhưng thực ra cũng uống không ít, anh xoa sống mũi mình, mở một mắt nhìn Tô Đình: “Cắt tóc rồi?”
“Ừ, vừa cắt.” Thấy anh chú ý đến mình, Tô Đình hơi ngượng, khẽ vén tóc: “Tóc dài quá khó chăm, đôi khi rụng đầy nhà lại phải dọn dẹp, nên cắt ngắn luôn.”
Chương Tuyết Dương buông tay nhìn cô, ánh mắt vì uống rượu mà càng thêm sâu thẳm: “Tóc ngắn tốt hơn.”
“Tại sao?” Tô Đình tưởng anh thích tóc dài.
Chương Tuyết Dương vòng ra sau lưng cô, một tay ôm eo, một tay xoay mặt cô lại, quấn lấy lưỡi cô hôn một lúc, đến khi cô hơi thở gấp thì ghé sát tai: “Vì như vậy, hôn tiện hơn.”
Hôn tiện hơn mà còn phải vòng ra sau lưng, Tô Đình trừng mắt nhìn anh: “Đồ lưu manh.”
Lưu manh thì lưu manh, Chương Tuyết Dương chẳng bận tâm, đợi cửa thang máy mở liền bước ra ngoài.
Về đến nhà, trên người anh nồng nặc mùi rượu đến mức ngay cả Lion cũng ghét bỏ, lập tức từ trên sofa nhảy xuống, cách anh mấy mét. Mạch Mạch thì khéo léo hơn, muốn lặng lẽ dịch ra xa từng chút một, nhưng lại bị Chương Tuyết Dương kéo đến bên cạnh xoa lông. Nó vốn ngoan, cũng không dám kêu, đợi Tô Đình đến mới đáng thương kêu hai tiếng.
“Bỏ tay ra, nặng chết đi được.” Tô Đình vỗ tay anh, đưa nước giải rượu cho anh uống, lại vắt khăn nóng lau mặt, rồi dìu ông lớn từ sofa vào phòng tắm, bảo anh tắm xong rồi ngủ.
Chương Tuyết Dương trong phòng tắm lề mề một hồi, ra ngoài liền ngã thẳng xuống giường, đến mức giường phát ra tiếng động.
Tô Đình nghe thấy anh thở dài một hơi thô nặng, cũng thấy anh làm việc vất vả. Tuần trước còn uống dữ hơn hôm nay, chuyện xã giao thật khó tránh, mà uống nhiều lại hại thân.
Cô ra phòng khách nhìn Lion và Mạch Mạch, thấy hai con đã ngủ, tắt đèn ngoài rồi quay về phòng ngủ, đắp chăn cho Chương Tuyết Dương, nằm nghiêng bên cạnh, khẽ chạm vào mặt anh.
Một vài động tác đã thành phản xạ, Chương Tuyết Dương đưa tay ôm lấy cô: “Sao vậy?”
“Em thương anh.” Tô Đình nhỏ giọng hỏi: “Còn khó chịu không?”
Giọng cô nhẹ nhàng len vào tai anh, cũng đi vào tận đáy lòng: “Đỡ nhiều rồi.” Anh mở mắt, ánh nhìn như có điều gì đó được thắp sáng, khẽ cọ mũi mình vào mũi cô.
Trên người anh có mùi sữa tắm sảng khoái, Tô Đình cũng vuốt tóc anh: “Sau này đừng uống như vậy nữa, sức khỏe mới là quan trọng nhất.”
“Ừ.” Chương Tuyết Dương mỉm cười, nhắm mắt lại, dịu dàng hôn cô một cái.
Quảng Châu không phải thành phố có bốn mùa rõ rệt, nhưng ngày tháng vẫn trôi đi theo lịch, sau đợt rét nàng Bân lại đến mùa nồm, thoắt cái đã đến một mùa Tết Đoan Ngọ nữa rồi.
Phùng Ninh sinh con ngay trước Tết Đoan Ngọ, Tô Đình đến thăm, một bé sơ sinh trắng trẻo đáng yêu.
“Cậu giỏi thật đó.” Tô Đình khen Phùng Ninh, chân thành, nhất là khi nghe cô kể lại quá trình từ cơn co thắt đến lúc sinh, càng thấy cô đáng khâm phục: “Thật sự không dễ, quá khó rồi.”
“Giờ thì ổn, lúc sinh thì chỉ muốn quỵ xuống, nhưng giờ nhìn thấy con thì cảm thấy khá hơn nhiều.” Phùng Ninh thấy mình cũng may mắn, chưa đến năm tiếng đã sinh xong rồi, cũng cảm nhận việc sinh con là một chuyện cần niềm tin mạnh mẽ. Giờ nhớ lại mấy tiếng ấy, cô nhìn sinh mệnh bé nhỏ nằm bên cạnh, chỉ nói hai chữ: “Đáng giá.”
Tô Đình ở phòng bệnh cùng Phùng Ninh nửa ngày, cũng bế em bé một lúc. Bé rất nhẹ, gương mặt tròn trịa, không hiểu sao lại thích thè lưỡi, đáng yêu vô cùng.
Chương Tuyết Dương đi công tác ở Thuận Đức, xong việc vòng qua đón cô, nghe cô kể chuyện trong bệnh viện, cũng xem mấy tấm ảnh cô chụp.
“Đáng yêu không anh?” Tô Đình lướt ảnh cho anh xem.
Chương Tuyết Dương gật đầu, xem xong thì thu lại ánh mắt, lúc dừng đèn đỏ thì ngả lưng vào ghế, hơi thất thần nhìn ra ngoài.
Tết Đoan Ngọ về nhà tổ ăn cơm, người đông đủ, lại là một bàn đầy ắp món ăn.
Sau khi ăn xong, Tô Đình cùng Chương Như ngồi phòng khách xem ti vi, thấy Chương Tuyết Dương từ bếp đi ra, miệng lại châm chọc vài câu nói, bị Dương Quỳnh đánh một cái.
Dương Quỳnh cũng chẳng làm gì được đứa con trai này của mình, bà dặn Tô Đình: “A Đình, con phải quản nó, không thì cái tính xấu này cả đời cũng không sửa được.”
Quản thế nào? Tô Đình chưa từng nghĩ, việc duy nhất cô từng quản là chuyện anh hút thuốc, nhưng khi đó hai người còn đang yêu, Chương Tuyết Dương chắc cũng muốn bỏ nên mới kiên trì được như vậy.
Mà nói lại, anh cũng chưa từng quản cô, cũng chẳng can thiệp vào chuyện gì của cô.
Trên đường về nhà hơi se lạnh, Tô Đình chỉnh nhiệt độ trong xe ấm hơn, lấy máy tính bảng ra xử lý chút công việc, vẫn là liên quan đến việc đánh giá.
Theo phương án đã sắp xếp trước, cô thành lập ủy ban hiệu suất, thành viên đa phần là các quản lý bộ phận. Như vậy vừa khiến họ có cảm giác được tham gia, vừa xóa bỏ sự phản kháng với việc đánh giá. Dù sao chẳng ai thích gánh chỉ tiêu, càng không dễ dàng chấp nhận chuyện “bị đánh giá”.
Trong quản lý, nhiều thứ vốn là từ trên xuống. Có sự tham gia, ý thức tập thể cũng dần được nâng cao. Từ việc xây dựng kho chỉ tiêu đến việc phân giải cụ thể, Tô Đình và quản lý cửa hàng đều không độc đoán quyết định, sẽ nghiêm túc lắng nghe ý kiến từ ủy ban. Sau khi thực hiện cũng thu thập dữ liệu theo từng giai đoạn, toàn bộ quá trình đều được theo dõi sát sao. Hiện tại tạm thời chưa có vấn đề lớn nào.
Chỉ là mắt dần dần thấy hơi mỏi rồi, Tô Đình đóng máy tính bảng lại, vươn vai một cái thật dài, nghe Chương Tuyết Dương nói công ty chuỗi cung ứng đi du lịch Tam Á, rủ cô cùng đi.
Cách chuyến trăng mật cũng mới chỉ vài tháng, Tô Đình ngẩn ra: “Nhanh vậy đã đi nữa rồi sao?”
“Em không phải vẫn còn tích lũy ngày nghỉ phép chưa dùng sao?” Chương Tuyết Dương nhớ rõ cô vẫn còn ngày phép.
“Nhưng công việc…”
“Công việc thì làm không bao giờ xong, chỉ vài ngày thôi. Đi du thuyền rồi bay về là được, không tốn nhiều thời gian đâu.” Chương Tuyết Dương dừng xe, đưa tay qua, Tô Đình do dự một chút rồi đặt tay mình lên tay anh.
Nghỉ phép cũng không phải không được, chế độ đánh giá mới đã vận hành được một thời gian, mấy ngày cuối tháng Tô Đình có thể sắp xếp được công việc.
Du thuyền đi Tam Á khởi hành từ Thâm Quyến, cô theo Chương Tuyết Dương cùng người của công ty chuỗi cung ứng lên thuyền du lịch.
Tô Đình trước đây cũng từng đi du thuyền, hồi đại học cùng cha mẹ, nhưng lần đó là du thuyền trên sông Trường Giang. Lần này nhìn cảnh biển từ ngày sang đêm, mới thật sự thấy trời và biển như hòa làm một.
Trên du thuyền có nhiều món ngon, còn có các hoạt động giải trí. Tô Đình cùng Giang Na đi xem phim, chụp ảnh, thường quay đầu lại là thấy mặt biển rộng vô biên. Có lúc nằm trên ghế dài nghe tiếng sóng như tiếng ru, cảm thấy lòng mình cũng thật tự do, phóng khoáng.
Xuống du thuyền đến Tam Á, ở một khách sạn lâu đời, có thương hiệu. Công ty chuỗi cung ứng năm ngoái làm ăn rất phát đạt, phúc lợi cũng không thể chê vào đâu được. Từ thiết bị đến tầm nhìn phong cảnh đều tuyệt vời, buổi tối còn có dạ hội cắm trại, một đống lửa trại, một bộ loa, có rượu, có tiệc nướng BBQ, có ban nhạc, mọi người dưới bầu trời sao cùng nhau vui vẻ.
Buổi tối nhiệt độ hơi se lạnh, Tô Đình khoác chiếc áo khoác ngoài của Chương Tuyết Dương. Giữa bữa ăn uống còn có trò chơi, ai thua thì phải biểu diễn một tiết mục.
Mọi người đều uống rượu, trong nhóm có vài người trẻ tính cách hướng ngoại. Trước khi lên sân khấu còn cúi người về phía Chương Tuyết Dương: “Sếp Tuyết Dương đẹp trai nhất, phong độ nhất, tốt bụng nhất, khí chất xuất chúng, sức mạnh vô song…”
Nói những lời hay ho cả một rổ, nhạc nền vừa vang lên, họ bắt đầu hát bài ‘Bán cân bát lượng’ của Hứa Quán Kiệt: “Bọn tôi đây, những người làm công… cả đời cả kiếp làm nô lệ cho đồng tiền…”
Đây vốn là bài hát tố cáo ông chủ bóc lột, trong tình huống này lại trở thành công cụ khuấy động không khí tuyệt vời. Mọi người đều nhìn về phía Chương Tuyết Dương cười phá lên, còn hô vang với những người hát: “Mấy người chết chắc rồi! Dám mắng sếp Tuyết Dương, về là bị đuổi việc đấy!”
Tô Đình bị chọc cười đến mức không chịu nổi, nhìn Chương Tuyết Dương: “Vậy rốt cuộc anh bình thường keo kiệt đến mức nào, để người ta ghi hận như thế.” Dựa vào khoảng cách gần, cô rất to gan nói lời châm chọc: “Sếp Tuyết Dương, giờ biết mình chẳng có mấy ai ưa rồi chứ.”
Chương Tuyết Dương khoanh tay đứng đó, nhìn cô cười đến mức mắt híp lại, uống vài ly đã chẳng biết mình là ai nữa rồi.
Không khí càng lúc càng náo nhiệt, muộn hơn có người gan dạ còn bắt đầu đẩy Chương Tuyết Dương lên sân khấu, nghe nói anh hát hay, muốn mời anh lên hát một bài hát.
Nếu Chương Như ở đây, chắc đã trực tiếp đẩy anh lên sân khấu rồi. Tô Đình tuy không dám đẩy, nhưng khoác áo ngoài của anh, đứng cùng Giang Na, lén vẫy gậy phát sáng cổ vũ: “Sếp Tuyết Dương! Sếp Tuyết Dương!” Rất vô tư mà cổ vũ anh lên biểu diễn.
Chương Tuyết Dương thuận theo không khí vui vẻ, để mọi người chọn bài ‘Truyền thuyết sói đói’.
Một bài rất cũ, lâu rồi cô chưa nghe. Chỉ nghe phần dạo đầu, Tô Đình chưa thấy có gì đặc biệt, dù sao cũng là lần đầu nghe anh hát, cảm giác mới mẻ lấn át tất cả.
Sau phần dạo đầu, Chương Tuyết Dương cầm mic bắt đầu hát, không cố bắt chước giọng hát gốc, chỉ dùng giọng của chính mình. Phát âm rất chuẩn, giọng anh có sức hút đặc biệt và sức truyền cảm.
Có lẽ do giai điệu bài hát, anh trông có chút bất cần, rất giống tấm ảnh Chương Như từng in ra giấy A4, cằm hơi hất lên, dáng vẻ ngang tàng, đôi mắt sâu thẳm đầy thần thái. Người dần dần xoay về phía Tô Đình, nhìn thẳng vào mắt cô mà hát, lời ca càng lúc càng không đứng đắn, ánh mắt cũng càng lúc càng lộ liễu.
Tô Đình không ngờ tới, cho đến khi nghe câu “Ôm lấy em, dốc hết sức mà hôn loạn, quấn quýt si mê…”, trong tiếng reo hò cô mới biết mình tự rước họa vào thân, mặt đỏ bừng đến tận đỉnh đầu, hai tay che má, xấu hổ đến cực điểm.
Về đến khách sạn, Tô Đình đi nhanh như bay, Chương Tuyết Dương phía sau thong thả đi theo sau. Đợi đến khi cô tìm không thấy thẻ phòng, anh mới đi tới: “Ngại rồi sao?”
“Ai mà ngại chứ, mau mở cửa đi.” Tô Đình đặt tay lên tay nắm cửa giục.
Chương Tuyết Dương thong thả nhìn cô một cái, lấy thẻ mở cửa.
Tô Đình vào phòng liền cởi áo khoác ngoài, muốn đi tắm nhưng anh đã vào trước rồi. Cô đứng đó ngẩn ngơ một lúc, nhìn thấy bể bơi ngoài trời, phòng suite có hồ bơi riêng, một đường bơi dài, không phải tranh giành với người khác.
Hồ bơi là nước ấm, Tô Đình cũng thấy ngứa ngáy muốn bơi, chạy đi thay bộ đồ bơi, rồi ra bên hồ làm động tác giãn cơ.
Thực hiện một loạt động tác khởi động hoàn chỉnh, xoay vai, duỗi chân, uốn lưng. Làm xong liền lặn xuống, mắt nhìn đáy hồ, đã có thể rất thuần thục bơi được một vòng.
Chương Tuyết Dương tắm xong bước ra, đứng trên bờ nhìn một lúc, uống hết một ly vang đỏ rồi cũng xuống nước.
Anh có sức mạnh vùng eo bụng hơn hẳn, tay chân cũng dài hơn cô, nhưng hồ bơi rộng thế mà anh cứ phải đuổi theo sau lưng cô. Tô Đình vốn đang bơi một mình rất thoải mái, bị anh dùng một tay quét ngang khiến cô suýt nữa uống nước, ngẩn ra rồi lập tức bơi tới phản công lại, muốn ấn đầu anh xuống nước, ấn không được thì dùng sức mạnh của mình. Đánh đánh đùa đùa cuối cùng lại ngồi hẳn lên vai anh, bị Chương Tuyết Dương bóp chặt hai đùi: “Em cưỡi ngựa đấy sao?”
Tô Đình bị chạm vào chỗ nhột, che kín cả mặt anh: “Buông tay ra.”
Chương Tuyết Dương nào chịu nghe, lòng bàn tay dùng lực, vác cô đi thẳng về phía trước. Tô Đình ra sức bóp mũi anh, anh liền ngã ngửa ra sau, để cô rơi xuống nước, rồi xoay người kéo cô lên: “Còn muốn quậy nữa không hả?”
Mũ bơi của Tô Đình rơi mất, bị anh nhặt lên ném sang một bên. Cô định đi, lại bị anh giữ một chân: “Đi đâu?”
“Tắm rồi ngủ thôi, muộn rồi.”
“Còn sớm mà.” Chương Tuyết Dương gãi đầu mình, tóc ngắn cứng, giọt nước trong tóc văng lên mặt và người Tô Đình: “Ngày mai đâu có phải đi làm, gấp gì chứ.” Anh kéo cô lại, hôn lên làn da lộ ra ngoài bộ đồ bơi, trêu chọc một cách rõ ràng.
Tô Đình vô lực quẫy nước vài cái, lại nắm tay anh muốn nhấn chìm anh xuống, nhưng trong cách anh dẫn dắt lại vô thức dâng lên gần miệng anh, nghe anh mơ hồ gọi một tiếng: “Tô Đình.”
“Ừ?”
“Chúng ta cũng có một đứa con nhé em?”
“Gì cơ…?”
“Anh nói con cái đó, chúng ta cũng có một đứa nhé?” Chương Tuyết Dương dọc theo đường giữa hôn lên tận chóp mũi cô: “Em thấy thế nào?”
Tô Đình và anh mặt kề mặt, cô chớp mắt: “Anh rất muốn sao?”
“Còn tùy em quyết định.” Chương Tuyết Dương nói vậy.
Tô Đình lặng đi một lúc, nhớ đến cảnh Phùng Ninh dỗ con, khóe miệng cô luôn vô thức mỉm cười, còn cảm giác ôm đứa bé trong lòng, một cơ thể mềm mại nhỏ xíu, chỉ khẽ mở mắt nhìn cô, tự mình ư ử vài tiếng, đáng yêu không nói nên lời.
Lúc này cô cũng thấy trong mắt Chương Tuyết Dương sự nghiêm túc, Tô Đình đầu lưỡi chạm vào răng cửa: “Vậy lần này anh gọi em đi, là vì chuyện này sao?”
Chương Tuyết Dương đọc được cảm xúc trong mắt cô: “Chuyện sinh con thì ở đâu mà chẳng làm được, gọi em ra là vì thấy em làm việc quá căng thẳng, cần thư giãn…” Nhưng hai vợ chồng nhìn nhau, anh lại cười một cái: “Có điều đổi chỗ, cảm giác đúng là khác hẳn thật.”
Đến lúc này, ánh mắt Chương Tuyết Dương mang theo sức ép, đỡ lưng đặt cô lên thành hồ, giữ chân trái cô đặt lên vai, tay chống mở đầu gối phải, trước tiên thổi một hơi, khiến Tô Đình ngã xuống.
Dưới bầu trời đêm, ánh đèn, sóng nước lấp lánh, tiếng quẫy nước cũng rõ ràng.
Từ Tam Á trở về, Tô Đình bắt đầu thu thập các bảng đánh giá, còn phải làm hướng dẫn đánh giá, ví dụ như căn cứ chấm điểm cho từng chỉ tiêu, phải kịp thời giải thích rõ ràng từng mục.
Các chỉ tiêu định lượng thì không khó, như doanh thu, khiếu nại khách hàng, tỷ lệ hao hụt đều có số liệu cụ thể. Khó nhất là các chỉ tiêu định tính, như năng lực giao tiếp và phối hợp, tuy tỷ trọng không lớn nhưng khó ở chỗ tránh sự chủ quan, như người chấm có đánh giá theo mối quan hệ hay sở thích cá nhân. Vì vậy phải nghĩ cách tránh sự bất công do điều đó mang lại.
Đây là một công việc tốn thời gian, cô bận rộn suốt một thời gian dài. Việc đánh giá thực hiện vài tháng, điều chỉnh đi điều chỉnh lại nhiều lần, từ Tết Đoan Ngọ đến gần Tết Trung Thu mới thở phào nhẹ nhõm.
Con của Phùng Ninh ngày càng lớn, cổ đã cứng cáp, có thể ngẩng đầu, nhưng người vẫn còn mềm mại. Tô Đình thường xuyên gọi video để nhìn bé, cũng hay mua quần áo, giày dép gửi qua, bị Phùng Ninh nói: “Quần áo trẻ con là đồ dùng hao mòn, mặc không được lâu đâu, đừng mua linh tinh, có thời gian thì đến thăm là được rồi.”
“Được, mình xin nghỉ phép sẽ qua.” Tô Đình vẫy tay với mẹ con họ, rồi đi vào phòng riêng để thử món ăn.
Lần này có một đĩa trứng hấp sốt tôm, món này Tô Đình nhớ rõ, trước kia cô từng cùng Chương Như đến chỗ chú Bính đã từng ăn.
Lưỡi Tô Đình vốn khá kén, hiếm khi thấy món nào không ngon. Món này trước kia rõ ràng cô thấy đặc biệt tươi ngọt, mềm mịn, nhưng lần này ăn lại cực nhanh cảm nhận được một mùi tanh, từ mặt lưỡi truyền thẳng xuống dạ dày, khiến cô khẽ rướn người.
“Sao vậy A Đình?” Đồng nghiệp bên cạnh hỏi.
Tô Đình lắc đầu, miễn cưỡng nuốt xuống một miếng, rồi lấy khăn giấy lau miệng: “Ăn vội quá, suýt bị nghẹn.”
“Vậy thì ăn chậm thôi.”
Tô Đình mỉm cười: “Ừ.” Nhưng sau đó cô gần như không động đũa thêm nữa, chỉ uống canh, uống nước, cảm thấy đặc biệt khát.
Buổi tối về nhà, người cô hơi lơ đãng, cô mở điện thoại xem ghi chép, đúng là kỳ kinh nguyệt đã trễ mà vẫn chưa đến.
Đêm ở Tam Á sau đó, hai người không lần nào dùng biện pháp phòng ngừa. Có thể thấy rõ Chương Tuyết Dương rất muốn có con cái, anh vẫn luôn sung sức, nhưng cũng rất chú ý, ví dụ như uống rượu thì sẽ không để cô mang thai…
Đang ngẩn ngơ thì nhận được điện thoại từ nhà, ba Tô ở đầu dây bên kia hỏi: “Con gái, con với A Dương năm nay có về ăn Tết Trung Thu không?”
Trung Thu à, Tô Đình nghĩ một chút: “Anh ấy chưa về, để con hỏi anh ấy thử đã.”
“Được, vậy ba mẹ chờ tin con nhé.” Ba Tô nói thêm vài câu, toàn là quan tâm đến việc ăn uống ngủ nghỉ. Đến lúc chuẩn bị cúp máy, cảm thấy Tô Đình có chút ấp úng: “Có chuyện gì không con gái?”
“Không có…” Tô Đình rất muốn chia sẻ niềm vui với cha mẹ, nhưng lại sợ là mừng hụt, nên vẫn chưa nói: “Ba với mẹ có thời gian thì đi chơi đi, đừng tiếc tiền.” Cô nhớ đến chuyến du thuyền Tam Á, rất muốn cha mẹ cũng đi một lần, nên cúp máy xong liền bắt đầu xem vé máy bay.
Trước khi xem vé, cô đặt mua que thử thai ở hiệu thuốc.
Một lúc sau chuông cửa vang lên, Lion và Mạch Mạch mỗi con ngồi lên một chiếc giày của cô, khiến cô phải chân trần ra mở cửa.
Tưởng là đồ ăn đặt bên ngoài, nhưng thấy Chương Tuyết Dương đang đứng ở cửa, anh xách hai túi giữ nhiệt, nói là vừa lấy từ nhà về. Mẹ chồng Dương Quỳnh làm vài món ăn và chọn ít đồ khô, còn nấu cho Tô Đình một nồi canh để giải nhiệt, biết cô gần đây thường tăng ca thức khuya.
Tô Đình hôm nay đã uống quá nhiều nước canh rồi: “Có thể để tủ lạnh được không?”
“Vừa mới hầm xong, giờ uống là tốt nhất.” Chương Tuyết Dương thấy cô hơi khó xử: “Nếu uống không nổi thì để đó, chờ anh.” Vừa nói xong lại nghe chuông cửa reo, anh định đi mở nhưng Tô Đình đã nhanh tay hơn: “Anh đi tắm đi, em gọi chút trái cây, lát nữa gọt cho anh ăn nhé.”
Chương Tuyết Dương nhìn cô vài giây, rồi liếc xuống chân cô: “Mang giày vào đi.”
“Vâng.” Tô Đình giả vờ bình tĩnh, mang giày rồi mở cửa lấy đồ ăn bên ngoài. Đợi anh đi tắm, cô lén giấu nồi canh vào chỗ anh không tìm thấy, còn nhớ gọt cho anh một đĩa trái cây nhỏ để che mắt.
Lát sau Chương Tuyết Dương ăn xong, hai người cùng vào phòng ngủ.
Đèn tắt, Chương Tuyết Dương chống chăn phủ người qua phía cô, Tô Đình khép chân lại, tay chặn anh lại.
Chương Tuyết Dương nhìn bụng cô, đặt tay mình lên đó: “Đến tháng rồi sao?”
Không hiểu sao, Tô Đình lại gật đầu, lừa anh một lần.
Sáng hôm sau, cô lấy que thử thai ra thử, hiện lên hai vạch, nhưng một vạch đậm một vạch nhạt khiến cô lo lắng.
Tô Đình ngồi xổm nhìn rất lâu, rồi ra ngoài như kẻ trộm, giấu một tin chưa chắc chắn, không nói với Chương Tuyết Dương, giả vờ đi làm nhưng lại đến bệnh viện.
Siêu âm tại chỗ cho kết quả, đúng là cô đã mang thai.
Khoảnh khắc cầm tờ kết quả, Tô Đình không biết diễn tả tâm trạng thế nào, cô ngồi một mình trong xe rất lâu, cuối cùng mới khởi động xe, lái về hướng công ty của Chương Tuyết Dương.
Chương Tuyết Dương đang họp tuần, ra ngoài nghe Giang Na nói Tô Đình đang ở văn phòng của anh. Anh đẩy cửa vào, thấy cô ngồi thẳng tắp trên sofa, trông như đang đi phỏng vấn. Nhất là tóc đã cắt ngắn, cộng thêm vẻ mặt căng thẳng, càng giống một sinh viên mới ra trường đi tìm việc làm.
“Sao lại chạy qua đây thế?” Chương Tuyết Dương đi tới, đưa tay ra, nhưng bị cô ôm chặt lấy, mặt vùi vào bụng anh.
Chương Tuyết Dương vuốt tóc cô, rồi chạm vào trán cô: “Khó chịu trong người sao?”
Tô Đình lắc đầu, mũi cô chạm vào áo sơ mi anh: “Em muốn nói với anh một chuyện.”
“Chuyện gì vậy em?”
“Em vừa đi khám… em có thai rồi.”