Tôi bỗng dưng xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết, trở thành cô bé mũm mĩm – kẻ đồng hành thân cận của nữ phụ phản diện.
Trớ trêu thay, người đang đứng trước mặt tôi lúc này lại là bạn thân chí cốt của nam chính. Hắn ta đang buông lời tỏ tình, nhưng giọng điệu lại lạnh nhạt, hờ hững đến khó tin:
“Cậu nói đi, đồng ý hay không?”
Ánh mắt kiêu ngạo ấy rõ ràng đang chờ đợi tôi bối rối từ chối.
Thế nhưng, tôi chỉ khẽ nhếch môi, nở một nụ cười đầy ẩn ý. Chỉ hai từ gọn lỏn, nhưng đủ khiến mọi dự đoán của hắn sụp đổ:
“Được thôi.”
Truyện Đề Cử






