Tôi từng là nô lệ trong phủ Đại tướng quân, thân phận thấp hèn đến nỗi mỗi lần tiệc tùng, ai cũng có thể giày vò tôi bằng ánh mắt, bằng bàn tay sàm sỡ. Cuộc đời tôi tưởng chừng như vùi sâu mãi trong bùn lầy, không ánh sáng, không hy vọng.
Cho đến khi phu nhân Tướng quân xuất hiện.
Nàng nhìn tôi bằng ánh mắt khác – không khinh miệt, không dục vọng – mà là sự đồng cảm. Một ngày, nàng nhẹ nhàng nói: "Ngươi không đáng sống kiếp này. Có muốn làm người vợ chính thức của một binh sĩ không? Ta sẽ lo tất cả."
Tôi đã khóc. Lần đầu tiên, tôi được trao cơ hội sống như một con người. Tôi về làm chính thất, được gọi là nương tử, được đứng thẳng lưng. Nàng ấy với tôi, như cây khô giữa sa mạc bỗng gặp mưa xuân – cứu rỗi, tái sinh.
Năm năm yên ấm trôi qua. Tôi tưởng vận mệnh đã đổi thay.
Thì nàng ấy bị vu oan thông gian với tên tiểu đồng trong phủ.
Không một lời thanh minh, không cơ hội tự bào chữa – phu nhân Tướng quân bị xử tử bằng hình phạt tàn khốc nhất: dìm lồng heo.
Người cứu tôi khỏi bùn lầy năm xưa, nay chìm sâu vào vực thẳm vô danh.
Và tôi, dù chỉ là kẻ được nàng nâng đỡ, biết rằng… tôi không thể ngoảnh mặt làm ngơ.
Truyện Đề Cử






