55. Chương 55: Bí Mật Thiếu Nữ

Cậy Sủng - Thần Niên

Chương 55: Bí Mật Thiếu Nữ

Cậy Sủng - Thần Niên thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Màn 'hối lộ' của Tạ Nghiên Lễ không hề có một chút khoan nhượng, nghiêm túc đến mức muốn để lại dấu tích 'đút lót' ở từng ngóc ngách trong căn hộ này.
Khi Tần Phạn rã rời, sạch sẽ ngã vật lên chiếc giường lớn đã thay ga mới toanh, bên ngoài tuyết đã ngừng rơi.
Bầu trời cũng dần sáng.
Cô lật người nằm nghiêng trên gối, mắt cứ trân trân, không buồn ngủ chút nào.
Trong đầu thoáng hiện lên lời Tạ Nghiên Lễ từng nói rằng cô kén chọn thật không sai— bởi vì “thuế” nộp quá nhiều, nhiều đến mức tràn ra ngoài.
Tần Phạn rụt người trong chăn, trằn trọc không ngủ được.
Tạ Nghiên Lễ vừa tắm rửa xong cho cô thì nhận được một cuộc điện thoại quan trọng, dỗ dành cô nằm yên rồi bước vào phòng làm việc.
Tần Phạn nhàm chán, mò lấy điện thoại trên đầu giường.
Nhớ ra hình như tối qua lúc trên xe cô có đăng một bài, không biết có ai phản hồi chưa.
Chủ thớt: 【 Chồng từ thẳng nam khó tính bỗng dưng hoá trai ngọt tâm lý, có phải bị gì nhập không? Online chờ cao nhân chỉ điểm! 】
Lầu 1: Chị em cẩn thận, tám phần là bị người khác uốn nắn, dạy dỗ rồi.
Lầu 2: Sao lầu trên biết không phải anh chồng tự nhiên nghĩ thông suốt?
Lầu 3: Ai bảo đàn ông tự dưng tỉnh táo thì chắc chắn là mấy em gái còn độc thân. Chị đây là người từng trải, nói thẳng luôn: đàn ông nào tự nhiên mà thông suốt vô cớ? Chỉ có phụ nữ mới khai thông được cái đầu đó của họ mà thôi. Chủ thớt với chồng kết hôn lâu rồi, giờ mới thay đổi, rõ ràng không phải vì chủ thớt, thì chỉ có thể là người phụ nữ khác.
Lầu 4: Lầu 3 nói chuẩn!
Dòng bình luận kéo dài hơn 70 tầng, đa số đều đồng tình với lầu 3.
Lầu 76: Chủ thớt đâu rồi, sao im lặng? Có bị sốc không?
Lầu 77: Mong chủ thớt tỉnh táo, tìm cơ hội bắt tận tay bằng chứng ngoại tình, sau đó cho gã đó ra đi trắng tay.
Mấy chục bình luận tiếp theo đều khuyên Tần Phạn hãy đi tìm bằng chứng, cho gã đàn ông đểu ra đường tay trắng, rồi tìm mùa xuân mới.
Có cả mấy chị em nhiệt tình giới thiệu luật sư ly hôn cho cô.
Tần Phạn càng đọc càng không nhịn được, cuối cùng phải bụm miệng, suýt nữa thì cười thành tiếng.
Rồi mới chợt nhớ, Tạ Nghiên Lễ đâu có ở đây? Phòng ngủ chính cách âm tốt, cô cần gì phải kìm nén?
"Ha ha ha…"
Tần Phạn vốn còn chút buồn ngủ, giờ thì tỉnh như sáo. Cô quay lại trang đầu, đến lầu 2, rồi nhấn trả lời:
【 Chị lầu 2 nói đúng, chồng em thật sự thay đổi, không phải ngoại tình, cũng không có người đàn bà nào khác. Cảm ơn mọi người đã lo lắng. 】
Chưa kịp gõ xong, cư dân mạng đã lập tức tràn vào:
Lầu 112: Lại một phụ nữ đáng thương bị tra nam PUA.
Lầu 113: Chủ thớt tỉnh lại đi, đàn ông sinh ra đã biết diễn rồi.
Tần Phạn trả lời lầu 112: 【 Nhưng chồng em thật sự không biết diễn. 】
Thầm nghĩ: Anh ấy chỉ giỏi trưng ra vẻ lạnh lùng, diễn kịch ư? Phí thời gian của Tạ tổng mất.
Lầu 115: Thôi, mọi người giải tán đi, người giả vờ ngủ thì gọi không tỉnh được.
Lầu 116: Chủ thớt rõ ràng đã bị tra nam tẩy não.
Lầu 117: Thời nay sao vẫn còn phụ nữ đầu óc mơ hồ thế nhỉ? Cả đám người tỉnh táo cũng không kéo nổi một cục sắt nguội.
Lầu 118: …
Mọi người kêu trời kêu đất, than vãn kéo không nổi.
Tần Phạn cũng chẳng hiểu sao việc đơn giản lại thành ra thế này. Càng bênh chồng, mọi người lại càng cho rằng cô đang che giấu cho gã đàn ông đểu…
Đang ngơ ngác nhìn điện thoại, bỗng dưng điện thoại bị ai đó rút phắt từ phía sau.
"Chưa ngủ à?"
Giọng nói trầm ấm, từ tính mà lạnh lùng vang lên bên tai, dọa Tần Phạn phản xạ chui tọt vào chăn.
Tiếng cười trầm khẽ vang lên.
Tần Phạn giật mình nhận ra, vội kéo chăn xuống, mở to mắt đầy kinh ngạc, không tin nổi nhìn anh: "Anh cố tình dọa em!"
Tạ Nghiên Lễ thản nhiên liếc màn hình, giọng điệu bình thản phủ nhận.
"Anh đừng xem!"
Thấy anh bắt đầu lướt bài viết, Tần Phạn vội lao tới.
Ai ngờ người mềm nhũn chẳng còn chút sức, ngược lại như lao thẳng vào lòng anh.
Tạ Nghiên Lễ thuận thế ôm lấy thân hình mềm mại, kéo cô lên giường, tay khẽ vỗ vào eo: "Hết cứng rồi à?"
"Mềm!" Tần Phạn vòng tay mảnh khảnh qua cổ anh, tay kia giật lấy điện thoại.
"Nhưng bí mật thiếu nữ anh không được xem, không được xem!"
"Ừm, để anh xem thử thiếu nữ có bí mật gì." Tạ Nghiên Lễ điềm nhiên lướt tiếp.
Tần Phạn: "!!!"
"Tạ Nghiên Lễ, anh có phải đồ biến thái không, bí mật thiếu nữ mà anh cũng xem được à? Trong lòng anh có thiếu nữ khác hay sao?"
Tạ Nghiên Lễ đã thấy rõ nội dung bài đăng chữ to của Tần Phạn.
Mép môi cong nhẹ, anh lắc điện thoại: "Đây là bí mật thiếu nữ của em?"
Tần Phạn ngăn không kịp, đành đối diện ánh mắt trêu chọc của anh, hai tay vịn vai anh, hôn mạnh lên môi.
Hôn môi không chỉ khiến phụ nữ lắm lời im lặng, mà còn khiến đàn ông chuẩn bị nói lời chua chát phải câm nín.
Cái miệng này của Tạ Nghiên Lễ, dùng để nói chuyện thì thật phí hoài.
Dùng đúng công năng của nó mới là hợp lý.
Tạ Nghiên Lễ không kịp đề phòng, bị bà Tạ hôn trúng một cái chính xác.
Ngay khi anh buông lỏng, Tần Phạn nhân cơ hội giật lại điện thoại, đồng thời đẩy mạnh anh ra, lấy mu bàn tay lau đôi môi ẩm ướt, giống hệt một tra nữ vừa tháo quần người ta xong liền phủi mông bỏ chạy, cuộn chăn trốn lại trên giường.
Chỉ để lại hai chữ lạnh lùng: "Ngủ!"
Tạ Nghiên Lễ nhìn bóng lưng nhỏ bé trốn trong chăn, thong thả dùng đầu ngón tay chạm nhẹ khóe môi.
Lòng bàn tay trắng nõn in vệt nước, dưới ánh đèn tường càng rõ rệt.
Tần Phạn vểnh tai nghe động tĩnh Tạ Nghiên Lễ ——
Vài giây sau, tiếng vải sột soạt, rồi một thân hình nam tính với hơi ấm mạnh mẽ xuất hiện bên cạnh.
Càng lúc càng gần, càng lúc càng gần.
Tần Phạn khẽ siết chặt ga giường lụa mềm, hơi thở nín lại, cho đến khi cả người rơi vào vòng tay ấm áp.
Qua lớp chăn mỏng, nhịp tim đều đặn của anh rõ ràng vang lên.
Cơ thể cô từ từ thả lỏng.
Vừa định thiếp đi, bỗng nghe Tạ Nghiên Lễ thì thầm bên tai bằng giọng trầm ấm: "Xem ra món quà hối lộ của anh, bà Tạ rất hài lòng."
Tần Phạn bỗng dưng nhớ lại dòng chữ mình vừa đăng. A a a!
Có cần phải nhắc lại không hả!!!
Cô đưa tay véo mạnh vào cổ tay anh qua lớp chăn, nhưng không trúng.
Ngược lại bị Tạ Nghiên Lễ nắm cổ tay, kéo thẳng từ chăn cô sang chăn anh.
Thân hình mềm mại va vào lồng ngực săn chắc, lập tức bị ôm chặt.
Tần Phạn: "…"
Trước khi ngủ, cô vẫn nghĩ: Tạ Nghiên Lễ nhất định cố ý nói vậy để chọc tức cô, tạo cơ hội dụ cô vào chăn.
Sau chuyến công tác, Tạ Nghiên Lễ được nghỉ vài ngày.
Hai người đều ở lại căn hộ chung cư, anh thậm chí còn chẳng hỏi tại sao không về biệt thự ngoại ô.
Điều đó khiến Tần Phạn cảm thấy mình được tin tưởng đến mức… ngốc nghếch.
Cô rất thích cảm giác này.
Không có quản gia, không có người làm, căn hộ tuy nhỏ nhưng lại có một hương vị riêng.
Đặc biệt là ——
Tần Phạn nhìn người đàn ông đang nấu ăn trong bếp, lặng lẽ lấy điện thoại, chụp một tấm qua khe cửa kính.
Hiếm khi cô đăng lên vòng bạn bè:
【 Tần Phạn: Nghi ngờ tay nghề Tạ tổng. [Ảnh] 】
Bùi Phong: !!! Má ơi, bị nhập hồn à?
Khương Ngạo Chu: Hôm nay chắc mặt trời mọc đằng Tây.
Bùi Cảnh Khanh: Có thể xem là đầu bếp chuyên nghiệp.
Khương Dạng trả lời Bùi Cảnh Khanh: Tạ tổng nhà người ta văn võ song toàn, biết vẽ, biết viết, lên phòng khách, xuống phòng bếp. Còn anh thì sao? Chẳng biết gì cả.
Bùi Cảnh Khanh trả lời Khương Dạng: Tan làm anh tìm cậu ấy học liền.
Mẹ chồng đại nhân: Hơn hai mươi năm, chưa từng được ăn một bữa cơm nào do con trai nấu. Bà mẹ già đáng thương, Phạn Phạn, con hỏi nó xem có muốn thêm em trai tranh tài sản không!
Tần Phạn cười nghiêng ngả, cho đến khi một bình luận hiện ra, nụ cười cô hơi cứng lại.
Ngón tay dừng lại —— Mẹ: Phạn Phạn, sao con để Nghiên Lễ vào bếp!
Ngay sau đó, mẹ cô – người ít khi nhắn tin – liên tiếp gửi hàng loạt tin:
"Phạn Phạn, con không được ỷ vào chồng hiền mà kiêu căng. Anh ấy là ai, sao có thể nấu cơm cho con?"
"Con mau xin lỗi chồng đi, rồi tự tay nấu cho anh ấy một bữa."
"Nếu con cứ như vậy, lỡ anh ấy không cần con nữa thì sao?"
"Làm vợ, làm con dâu, phải biết điều. Con làm vậy, mẹ chồng con nghĩ sao? Mẹ xem bình luận của bà ấy rồi, bà ấy không vui đâu."
"Nhớ xin lỗi luôn cả mẹ chồng con nữa."
Tần Phạn nghĩ đến tính cách bà mẹ chồng, rõ ràng bà chỉ đang đùa.
Nhưng mẹ cô lại thật sự coi đàn ông là tổ tông để thờ phụng.
Tần Phạn lạnh mặt trả lời:
"Anh ấy là chồng con, chứ không phải tổ tông nhà con. Con việc gì phải hầu hạ anh ấy?"
"Mẹ thích coi đàn ông như người hầu thì cứ thích, nhưng con không có sở thích quái đản đó."
Có lẽ cảm nhận được giọng điệu gay gắt, Tần phu nhân im lặng một lúc lâu mới trả lời:
"Tuần sau sinh nhật chị con, con đưa Nghiên Lễ về nhà dự tiệc đi."
Tiệc sinh nhật.
Tần Phạn bỗng nhớ lại sinh nhật mình năm nào cũng chỉ nhận được một câu "sinh nhật vui vẻ" lạnh tanh, nhưng lại luôn tổ chức long trọng cho con gái riêng của chồng.
Cô cảm thấy mệt mỏi, cúi mắt: "Không…"
Chưa kịp gõ xong chữ "đi", Tạ Nghiên Lễ đã đặt bộ đồ ăn xuống, đi tới, nhìn thấy dáng vẻ u ám của Tần Phạn.
Dù môi đang cười, nhưng anh cảm giác cô sắp khóc.
Anh cúi xuống, nhìn thấy màn hình điện thoại, dòng đầu tiên hiện hai chữ: 【 Mẹ 】.
Tạ Nghiên Lễ khom người từ phía sau, như ôm trọn cô, lấy điện thoại, xoá chữ "không", gõ lại: "Sẽ đến đúng giờ." rồi nhấn gửi.
Tần Phạn ngơ ngác nhìn hành động của anh: "Anh làm gì vậy? Em không muốn đi."
Tạ Nghiên Lễ nhét điện thoại lại vào tay cô, lòng bàn tay khẽ ấn vào đỉnh đầu: "Sợ gì, không phải có anh ở đây sao."
"Ai sợ!" Tần Phạn ngẩng mặt như con công kiêu hãnh, nỗi cô đơn vừa nãy tan biến. "Em không sợ bọn họ. Em chỉ thấy nơi đó chẳng có gì để lưu luyến."
Căn biệt thự kia vẫn là nhà họ Tần, nhưng đã không còn là nhà của ba cô ngày xưa nữa.
"Ăn cơm đi." Tạ Nghiên Lễ dường như chẳng bận tâm chuyện phải về nhà họ Tần, thậm chí còn cho rằng bữa trưa quan trọng hơn.
Thấy anh bình thản, Tần Phạn cũng bỗng thấy nhẹ nhõm. Đi thì đi, ai sợ ai.
Khi Tạ Nghiên Lễ bưng bốn món một canh lên bàn, Tần Phạn tròn mắt: "Trời ơi, anh biết ảo thuật à?"
Cô chỉ nghịch điện thoại một chút, sao đã có ngay một mâm đầy đủ sắc – hương – vị?
Chưa kể, chỉ nhìn hình thức thôi cũng biết ngon lành.
"Để em thử tay nghề đầu bếp Tạ nào." Cô gắp cho anh miếng cá chiên xù mềm nhất, rồi mới bắt đầu ăn.
Khi đầu lưỡi cảm nhận được vị, ánh mắt cô càng thêm kinh ngạc: "Anh vậy mà biết nấu thật! Thảo nào Bùi Cảnh Khanh khen tay nghề anh giỏi."
Tạ Nghiên Lễ thong thả gắp đồ ăn cho Tần Phạn, tư thế tao nhã đến mức gắp đũa cũng đẹp mắt.
Vừa ăn vừa trả lời: "Ở nước ngoài không quen đồ Tây, Bùi Cảnh Khanh lại là sát thủ nhà bếp, anh chỉ làm đại thôi."
Thì ra Bùi Cảnh Khanh may mắn được thưởng thức tay nghề của Tạ Phật tử.
Làm đại mà ngon thế này, Tần Phạn thán phục: "Tạ Nghiên Lễ, nếu anh phá sản, còn có thể đi làm đầu bếp được."
"Ồ, không, anh còn biết vẽ tranh nữa."
"Anh còn biết đánh đàn! Chơi cờ! Thư pháp!"
Tần Phạn hít sâu: "Tạ Nghiên Lễ, hoá ra anh tinh thông cầm – kỳ – thi – hoạ, nếu sống ở thời cổ, anh chắc chắn là tài mạo song toàn, phong hoa tuyệt đại… đại tiểu thư khuê các."
Tạ Nghiên Lễ gõ nhẹ mặt bàn bằng đầu ngón tay: "Bà Tạ, thứ nhất: chúng ta sẽ không phá sản. Thứ hai: cho dù phá sản cũng không cần bán nghệ kiếm sống. Thứ ba: ngon không?"
Dấu chấm hỏi cuối cùng rất rõ ràng: ngon thì im mà ăn, không ngon thì đừng ăn nữa.
Tần Phạn theo ánh mắt anh nhìn miếng sườn chua ngọt đang bị đũa mình kẹp, nuốt nước bọt: "…"
Bị dọa rồi. "Ăn!"
Suốt bữa trưa, Tần Phạn dùng hành động thực tế để chứng minh thế nào là ăn uống nghiêm túc, lễ nghi hoàn hảo.
**
Thế giới riêng của hai người kết thúc rất nhanh.
Ngày Tạ Nghiên Lễ trở lại công ty cũng đúng là ngày Tần Phạn đi thử vai nữ chính cho bộ phim mới của đạo diễn Tống Lân.
Sảnh chờ thử vai.
Lần này Tưởng Dung đi cùng Tần Phạn, vì sang năm chị dự định rời công ty nên đang dần bàn giao các nghệ sĩ.
Tay chị không có nhiều, lại toàn do công ty phân, chỉ riêng Tần Phạn là do chị tự chọn.
Tần Phạn không ngờ lại gặp một người đã lâu không gặp trong phòng hóa trang.
Tần Dư Chỉ.
Lần trước bị cô dọa, Tần Dư Chỉ sau đó chẳng dám gây sự nữa, Tần Phạn cũng được yên ổn.
Tần Dư Chỉ vẫy tay: "Trùng hợp thật."
Tần Phạn ngồi xuống ghế bên cạnh, giọng nhạt: "Đúng là trùng hợp."
"Phạn Phạn, sao em lạnh lùng với chị thế? Chúng ta cùng họ Tần, biết đâu mấy trăm năm trước còn là anh em một nhà." Tần Dư Chỉ cười hiền, ra vẻ chị gái tri kỷ, không một chút ác ý.
Ừm, diễn tiến bộ rồi, không biết ai chỉ điểm. Tần Phạn liếc một cái, thầm nghĩ.
Lúc đó, một nữ diễn viên khác thử vai nữ phụ trong phòng nói: "Diễn viên mới giờ đều kiêu ngạo thế hả?"
Cô ta đang nhăm nhe tài nguyên của Tần Dư Chỉ, nên lúc này tự nhiên phải nịnh bợ.
Tần Phạn tưởng Tần Dư Chỉ sẽ nhân cơ hội đổ lỗi cho cô là diễn viên mới kiêu căng, không tôn trọng tiền bối, ai ngờ ——
Tần Dư Chỉ lắc đầu: "Chị Từ, Tần Phạn là diễn viên mới rất tôn trọng tiền bối, chị đừng nói xấu em ấy."
Rồi quay sang Tần Phạn nở nụ cười.
Tần Phạn suýt thì nôn ngay tại chỗ với ánh mắt nũng nịu đó. Không biết mặt mình giờ trông như quái vật chưa? Cô hiếm khi cứng họng: "Tần Dư Chỉ, cô đi soi gương đi."
Nụ cười Tần Dư Chỉ cứng lại.
Phòng hóa trang chìm vào im lặng.
Chờ Từ Tử Huyên đi, Tần Dư Chỉ cũng xong, trước khi ra khỏi cửa, cô ta ghé tai Tần Phạn thì thầm: "Cô cẩn thận Trình Hi, cô ta muốn đối phó cô đấy."
Nói xong, cô ta bước ra.
Tưởng Dung nhìn hết: "Cô ta đang làm lành với em à?"
Tần Phạn nghịch sợi tóc light xanh bạc rủ bên thái dương, khẽ cười: "Chị cũng có thể coi là chồn đi chúc Tết gà."
Rồi nhấn mạnh: "Gà tiên nữ!"
Phụt ——
Tưởng Dung suýt cười lăn. Quá hình tượng.
Cười mãi mới nói được: "Em đâu phải gà con, em là mèo lớn đang ngủ gật. Khi nào chọc tức em, con chồn nào là đối thủ?"
Huống chi, phía sau em còn có một cái ‘hack’ nữa. Không sai, chính là Tạ Phật tử vượng thê.