Chạm Lửa - Tô Thời Cửu
Chương 8: Sự ra đi
Chạm Lửa - Tô Thời Cửu thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Niệm vốn là cô gái được cưng chiều từ nhỏ. Gia đình khá giả, dung mạo xinh đẹp, chỉ mới bảy tuổi cô đã tỏa sáng trên sân khấu ballet như đóa hoa rực rỡ.
Mọi người đều nói cô sẽ có một tương lai tươi sáng, sẽ có người dành cả đời để yêu thương cô.
Còn Giang Dữ thì khác hẳn.
Cậu mọc lên như loài cỏ dại nơi khe đá hiểm trở, hoang dại và lặng lẽ lớn lên. Đôi mắt đen sâu thẳm lúc nào cũng lạnh lùng, kiêu ngạo, như mang theo muôn vàn băng giá.
Khi đến thị trấn nhỏ này, ai cũng biết cha cậu là kẻ sát nhân bỏ rơi vợ con. Đáng tiếc thay, Giang Dữ lại thừa hưởng vẻ ngoài, tính khí và cả sự hung hăng của người đàn ông đó.
Bọn con trai trong thị trấn tự coi mình là chính nghĩa, bắt đầu kết bè phái để bắt nạt cậu. Chúng không chỉ cướp hết tiền ăn của Giang Dữ mà còn khắc những vết sẹo kinh khủng lên người cậu, không buông tha bất cứ lời nhục mạ nào.
Niềm tự hào thuở nào của cậu đã bị dập tắt không thương tiếc. Dù có cố gắng thế nào, Giang Dữ vẫn không thể thoát khỏi nhà tù vô hình trong tâm trí mình.
Thế nhưng, bấy giờ, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện buông xuôi. Bởi còn có Lâm Niệm, cô bé đuôi nhỏ ngoan cố luôn bám theo cậu dù cậu có dữ dằn đến đâu cũng không thể đuổi đi được.
Cho đến mùa đông năm đó, ngày cô rời đi mà chẳng nói một lời từ biệt, mọi niềm tin tưởng mà cậu gắng gượng bấy lâu phút chốc sụp đổ hoàn toàn.
Giang Dữ còn có một cô em gái nhỏ hơn cậu bốn tuổi tên là Giang Miểu Miểu, là con ruột của cha mẹ nuôi. Cô bé được nuông chiều từ nhỏ, đi đứng trong nhà còn ngạo nghễ như công chúa.
Có lẽ vì cảm giác ưu việt bẩm sinh, cô bé luôn xem thường “người anh” đột nhiên xuất hiện này, nói năng trịch thượng, hống hách.
Giang Dữ chưa bao giờ so đo. Khi còn nhỏ, cậu chỉ lặng lẽ hoàn thành nhiệm vụ chăm sóc em gái do cha mẹ nuôi giao phó. Cậu biết mình mang ơn họ, nếu không có họ, cậu sớm đã không sống nổi.
Đêm Lâm Niệm rời đi, hàng ngô đồng hai bên đường phủ tuyết trắng xóa, từng hạt mưa lạnh buốt hòa lẫn cùng băng đá, gió thổi qua khiến lạnh tê tái.
Cả thị trấn đều ấm áp bên lò sưởi, chỉ có một mình Giang Dữ đứng trơ trọi dưới lầu nhà cô, nơi họ từng hẹn gặp.
Tuyết mưa rơi xối xả, ướt đẫm cả người cậu, ánh mắt đen sâu nặng trĩu, tay cầm theo tập công thức toán học mà cậu đã hứa chép hộ Lâm Niệm.
Cậu nghĩ, nếu tối nay cô đến, cậu sẽ nói với cô rằng: thật ra cậu không ghét cô. Rằng họ có thể cùng nhau vào một trường cấp ba.
Nếu cô muốn, họ có thể rời khỏi thị trấn này, đến một nơi thật xa. Nếu cô không muốn, cậu cũng sẵn sàng vì cô mà ở lại.
Cậu muốn nói cho cô biết: thật ra cô không hề ngốc, dù cô đi chậm đến đâu, cậu cũng bằng lòng chờ đợi. Họ có thể cùng nhau từ từ tiến bước.
Nhưng đêm đó, khi Lâm Tầm và đám người phát hiện ra Giang Dữ thì cậu đã ướt sũng, lạc lõng, thất thần đứng đó. Chúng xúm lại cướp sạch tiền, mỉa mai cậu là “cóc ghẻ mà mơ ăn thịt thiên nga”, nói rằng Lâm Niệm sẽ không bao giờ trở lại nữa, bảo cậu nên từ bỏ đi.
Giang Dữ không phản kháng như mọi lần, mặc cho những lời nhục mạ như mưa đá táp vào người, chỉ lặng lẽ ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ nhà Lâm Niệm, tay siết chặt viên kẹo mà cô để lại cho cậu, viên cuối cùng.
Về đến nhà, Giang Miểu Miểu thấy viên kẹo trong tay anh trai thì lao vào đòi.
Đó là lần đầu tiên, cũng là duy nhất, Giang Dữ lạnh lùng hất tay cô bé ra. Ánh mắt đen nhánh đầy sát khí lạnh lẽo khiến người ta theo bản năng rùng mình.
Giang Miểu Miểu chưa từng thấy Giang Dữ như vậy, sợ đến mức ngồi bệt xuống sàn òa khóc.
Dĩ nhiên, đêm đó cậu bị đánh rất thảm. Gậy phơi quần áo quất lên người để lại vết hằn đỏ rực. Cậu không rên một tiếng, lặng lẽ chịu đựng hết lời chửi bới và đòn roi.
Tiếng khóc của Miểu Miểu vẫn chưa dừng. Giang Truyện Hoành không chịu nổi nữa, định giằng viên kẹo trong tay Giang Dữ.
Chính lúc đó, Giang Dữ mới chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực như phát sốt.
Cậu quỳ rạp dưới đất, nhào tới cắn chặt tay Giang Truyện Hoành, nước mắt trào ra như vỡ đê, môi run bần bật, lệ chảy ướt cả cổ áo.
Đó là lần đầu tiên Giang Truyện Hoành thấy Giang Dữ khóc.
Trước kia dù bị đánh đến mức nào, dù chịu oan ức ra sao, cậu cũng chỉ nghiến răng nhẫn nhịn. Nhưng lần này, sức mạnh duy nhất chống đỡ cậu bấy lâu, cuối cùng cũng sụp đổ, chỉ còn lại tuyệt vọng và bất lực.
Sau đêm ấy, Giang Dữ, từng là một học sinh ngoan trầm lặng, dần trở nên cuồng bạo, tính cách biến dạng, nổi loạn, ngày đêm tập boxing và các loại đánh đấm, tin rằng nắm đấm mới là thứ duy nhất có thể giải quyết vấn đề.
Cậu bắt đầu trốn học, gây chuyện, rời khỏi con hẻm nhỏ, dấn thân vào đủ kiểu nơi khói thuốc mịt mù.
Giang Truyện Hoành nghĩ đủ mọi cách cũng không kiểm soát nổi cậu.
Mọi người đều nói: Giang Dữ không còn tương lai nữa.
Cậu sẽ bước từng bước vào vực thẳm, rồi kết cục cũng giống như cha ruột cậu mà thôi.
Không khí trong quán vẫn đông nghịt, tiếng cười đùa vang khắp nơi, nhưng trong tai Lâm Niệm dường như chỉ còn lại tiếng hát khe khẽ từ ca sĩ chính giữa sân khấu.
Khoảng cách giữa cô và Giang Dữ, lại yên tĩnh như cái chết.
Cô bất an ngẩng đầu, chạm ngay ánh mắt sâu thẳm, đen tối đến vô đáy kia.
Giang Dữ vẫn tựa lưng vào ghế, không biểu cảm. Ánh mắt hờ hững liếc sang nơi khác, tay đưa chai bia lên uống, tỏ rõ không muốn nói chuyện.
“Lúc đó thật ra mình định nói với cậu rồi, nhưng đi vội quá. Anh mình nói sẽ thay mình nói với cậu. Mình xin lỗi.”
Giọng Lâm Niệm mỗi lúc một nhỏ, đến cuối cùng mang theo sự hối lỗi rõ rệt.
Giang Dữ nhấc mí mắt liếc cô, ánh mắt nhàn nhạt, lạnh lẽo, xa cách.
“Chuyện bao lâu rồi mà còn nhắc lại.” Cậu cười nhạt, giọng mỉa mai: “Cậu tưởng tôi sẽ chờ cậu bao lâu? Năm năm? Mười năm? Đừng tự mình đa tình nữa. Tôi sớm quên cậu rồi.”
Lời lẽ lạnh như băng, tàn nhẫn như dao, cứ thế cắt rời từng chút khoảng cách cuối cùng giữa họ.
Lâm Niệm khẽ “à” một tiếng, lặng lẽ nhìn vết thương nơi khóe môi cậu. Cô rút trong túi ra một viên kẹo, đặt trước mặt cậu:
“Cậu bị thương rồi, ăn viên kẹo cho đỡ đau một chút.”
Ánh mắt Giang Dữ khựng lại, cúi đầu nhìn viên kẹo màu hồng nhạt, hơi nhướng mày, giọng vẫn lười biếng:
“Không phải cậu cho hết tên họ Từ kia rồi sao?”
“Không có.” Lâm Niệm liếc quanh một vòng, hạ giọng, che tay bên miệng thì thầm: “Mình giấu lại một viên.”
Cô nói xong, lại nhẹ giọng bổ sung:
“Viên này là để dành cho cậu. Sau này đừng ăn kẹo hết hạn nữa, được không?”
Ánh mắt cô trong veo, chân thành không chút đùa cợt.
Giang Dữ hơi nhíu mày, ngẩn ra một lúc, rồi bất giác bật cười.
Ngực khẽ phập phồng, cậu quay đầu đi, nhưng không giấu nổi tiếng cười khe khẽ mang theo chút ngây ngô của tuổi thiếu niên, thuần khiết như gió sớm trăng rằm.
“Lão Lưu, bọn nó đang ăn ở đây hả?”
“Tao điều tra rồi, Giang Dữ với con Nam Hướng Nhụy chơi thân lắm, chắc chắn là chỗ này.”
Gió ngoài cửa rít lên, mưa rào ào ạt đổ xuống. Bọn họ ngồi sát cửa sổ, từ bên ngoài lờ mờ hiện lên vài bóng người tụ tập thành nhóm.
Nét mặt Giang Dữ cứng đờ, nụ cười dần biến mất. Cậu lập tức kéo tay Lâm Niệm, nhanh chóng lách về phía góc quán.
“Giang Dữ, chúng ta…” Lâm Niệm sững sờ nhìn bóng lưng cậu.
“Suỵt, đừng lên tiếng.” Giọng cậu trầm thấp và lạnh lẽo như băng, đôi mắt tối tăm trầm lặng, hơi thở gấp gáp không đều.