Năm đói khát tăm tối nhất, tôi sống sót nhờ vào việc ăn cắp đồ cúng. Đến một ngày nọ, khi một cậu ấm nhà giàu mới được hạ táng, lễ vật được bày biện cả một mâm thịnh soạn. Trong khi tôi đang nuốt lấy nuốt để một cách thèm thuồng, thì một giọng nói yếu ớt vang lên: "Để lại cho tôi ít bánh Chocopie được không? Tôi... tôi thèm chết đi được đây này!"
Truyện Đề Cử






