142. Chương 142: Kết thúc trận chiến thứ ba! Chấn động vô song

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 142: Kết thúc trận chiến thứ ba! Chấn động vô song

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 142 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Để đoán đề tủ, Thẩm Lãng đã nạp vào bộ não của mình vô số dữ liệu.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến thích đọc sách gì, thích nói những lời lẽ ra sao.
Điểm mấu chốt là tính cách và thói quen của ngài ấy.
Vị quốc quân chí cao vô thượng ấy có tính cách như thế nào?
Thông minh, cực đoan, cay nghiệt và thiếu tình cảm.
Trong lịch sử quân chủ, những người càng cay nghiệt và thiếu tình cảm, càng muốn chứng minh cho thiên hạ thấy mình nhân hậu đến mức nào.
Ví như hoàng đế Gia Tĩnh, rõ ràng xa hoa lãng phí vô độ, hơn nữa lòng dạ hẹp hòi.
Nhưng lại cố tình tạo ra vẻ ngoài của một vị đạo quân, phong thái nhẹ nhàng, thanh cao, không tranh giành thế sự.
Để níu kéo xu hướng suy tàn của triều đại, vào thời Ung Chính Mãn Thanh, các văn nhân trong thiên hạ công kích ông ta cay nghiệt thiếu tình cảm, hại huynh hại đệ, mưu phụ hại mẫu, giết trung thần để kẻ gian hoành hành. Trong lòng không cam tâm, ông bèn viết ra cuốn 《Đại Nghĩa Giác Mê Lục》 để tự biện minh cho mình.
Mà Quốc quân hiện giờ, mạnh mẽ thúc đẩy tân chính, ồ ạt tiêu diệt các quý tộc lâu đời, cướp đoạt đất phong, thu hồi binh quyền, khiến bao gia tộc trăm năm lụi bại.
Chắc chắn cũng có người thầm chửi ông ta cay nghiệt thiếu tình cảm, thủ đoạn độc ác, quốc khố trống rỗng liền giết các dòng quý tộc lâu đời để có tiền tiêu Tết.
Cho nên vị Quốc quân đó sẽ chứng minh cho thiên hạ thấy rằng, ngài ấy rõ ràng là người nhân hậu mà.
Phổ biến tân chính cũng hoàn toàn là vì nước vì dân, vì cơ nghiệp muôn đời của Việt quốc.
"Luận về mức độ tối cao của việc thưởng phạt và trung hậu!"
Nói chính là quan hệ biện chứng giữa trung hậu và thưởng phạt.
Ý nghĩa ẩn chứa trong từng lời, hoàn toàn phù hợp với kỹ thuật biện giải mà chính Quốc quân mong muốn.
Cho nên trong mười chín đề sách luận mà Thẩm Lãng dự đoán, nó xếp hạng thứ hai.
Còn đề thứ hai, lấy Huyền Vũ làm thơ.
Quả thực là một sự trêu ngươi rõ ràng.
Mấy trăm năm trước thiên hạ đại loạn, tứ phương tranh giành, tổ tông gia tộc họ Kim đã dốc hết gia tài, chiêu mộ võ sĩ, không phải để tranh giành bá nghiệp, mà chỉ để giữ yên bờ cõi, bảo vệ dân chúng.
Chém giết hai mươi mấy năm.
Thiên hạ vô số gia tộc hưng suy thành bại, liên tục không ngừng, như cá chép qua sông.
Duy chỉ có gia tộc họ Kim dẫn đầu mấy nghìn võ sĩ, bảo vệ vùng đất trăm dặm quanh thành Huyền Vũ, không mở rộng cũng không lùi bước.
Ta không đi trêu chọc người khác, các ngươi cũng đừng tới trêu chọc ta.
Thực sự giống như con rùa đen vậy.
Người khác không phải là chưa từng tới đánh thành Huyền Vũ, nhưng thực sự đánh chẳng nổi.
Bởi vì những người này, vì gìn giữ nhà cửa bình yên và dân chúng, thực sự liều mạng mà chiến đấu.
Lâu ngày, mọi người cũng không muốn tới đánh, dù sao thì người này chỉ núp trong ổ chẳng nhúc nhích, sẽ không tới đoạt địa bàn của mọi người.
Tiếp đó, gia tộc họ Kim liền nổi danh.
Tất cả mọi người xưng là gia tộc Ô quy (gia tộc rùa đen).
Chẳng qua cái tên "rùa đen" nghe không được hay cho lắm, cộng thêm việc gia tộc họ Kim giữ gìn biên cương bảo vệ dân chúng là một hành động chính nghĩa.
Mọi người bèn nói đùa rằng đây chính là Huyền Vũ.
Sau khi thiên hạ dần dần bình định, đế quốc Đại Viêm giành được thiên hạ, phần lãnh thổ phía nam bị gia tộc họ Ninh chiếm lấy, lập nên Việt quốc.
Đời Quốc quân đầu tiên của Việt quốc là một quân nhân, giống như Bá Vương (*tức Tây Sở Bá Vương Hạng Vũ) vậy.
Ông ta đánh hạ được đại bộ phận đất đai phía nam, sau đó phái người tới hỏi gia tộc họ Kim, có nguyện ý cùng ta bình định thiên hạ hay không.
Gia tộc họ Kim trả lời được thôi, từ nay về sau, nhà họ Kim trở thành thần tử của họ Ninh.
Đời Quốc quân đầu tiên của Việt quốc mừng rỡ, nghe nói gia tộc họ Kim được ví như Huyền Vũ đại rùa, bèn vung bút, trực tiếp sắc phong làm Huyền Vũ Bá Tước, nơi đặt chân của họ được mệnh danh là thành Huyền Vũ.
Đây là khởi nguyên của phủ Huyền Vũ Bá Tước.
Thế nhưng đời Quốc quân đầu tiên không có học thức, hơn nữa còn không thích nghe văn nhân cằn nhằn lải nhải bên tai.
Các đời Quốc quân sau này thì có học thức hơn.
Huyền Vũ chính là tứ linh của trời, một trong thần thú thời thượng cổ, sao có thể làm phong hào cho một quý tộc chứ?
Nếu không, sao lại không thấy Thanh Long Hầu, Chu Tước Hầu chứ?
Cho nên mỗi thế hệ Quốc quân đều muốn sửa lại phong hào này.
Điều mấu chốt là kinh đô còn có Huyền Vũ môn, mỗi lần đi qua đó, đều có cảm giác như đi qua cổng của gia tộc họ Kim.
Cho nên sau này Quốc quân liền thăm dò qua một hai lần, đều bị cự tuyệt.
Nhất là lúc Bá Tước Kim Trụ còn tại vị, vì đổi tên còn gây ra tranh chấp to lớn.
Từ đó về sau, chuyện đổi tên liền bỏ mặc, rốt cuộc Việt quốc còn chưa phải là thiên tử quốc gia quân lâm thiên hạ.
Phía dưới thần tử không muốn, ngươi còn đi cưỡng bức mãnh liệt sao?
Lúc đó còn chưa có tân chính, chính quyền trung ương cũng chưa được củng cố.
Thế hệ Quốc quân này cay nghiệt thiếu tình cảm, trong lòng hiển nhiên cũng canh cánh về chuyện này.
Cho nên khi ra đề mục, bản năng liền ra đề về Huyền Vũ.
Lúc Quốc quân quyết định đề, đương nhiên cũng suy xét đến việc áp đề, ngài ấy tuyệt đối không thể để đề bài bị người ta đoán trước.
Cho nên, đề bài phần thứ nhất đương nhiên là đặc biệt hiếm hoi và khó đoán, căn bản khiến người ta không thể đoán trước được.
Mà đề dự phòng thì không dùng được, sẽ ra theo tâm trạng, ý tứ ẩn sâu trong lời.
Như vậy, liền xuất hiện hai đề bài đều bị Thẩm Lãng đoán trúng tủ.
Thậm chí đề thứ hai lấy Huyền Vũ làm thơ, muốn đoán được đề đó ra e là rất khó khăn.
...
- Đường thế tử, Kim thế tử, hai vị đã thấy rõ đề bài chưa? - Ninh Khải bèn hỏi.
- Đã rõ, cảm ơn Vương thúc. - Đường Doãn nói.
Còn Kim Mộc Thông, tên béo ngốc kia.
Gã đã vội vã vùi đầu múa bút thành văn.
Thằng bé ngốc nghếch này, ngươi nên giả vờ suy nghĩ nửa canh giờ rồi hãy viết chứ.
Vừa nhìn thấy đề bài, ngươi đã đặt bút viết như có thần nhập rồi sao?
Vương Thúc Ninh Khải trông thấy mà tức cười, cũng không thèm để ý.
Về danh tiếng của Kim Mộc Thông, lão từng nghe qua.
Thành thật mà nói, lão không ghét đứa trẻ như thế, thậm chí còn vô cùng yêu thích, trung hậu thành thật, có triển vọng trở thành thần tử tốt nhất.
Thế nhưng trong khí thế tân chính hừng hực, sự trung hậu thành thật như thế đối với gia tộc mà nói lại là một loại sai lầm.
Cho nên, trong lòng Vương Thúc Ninh Khải lại thêm một phần đồng tình.
Bá Tước Tấn Hải liếc Kim Mộc Thông một cái, trong lòng càng thêm khinh thường.
Vừa mới thấy rõ đề bài ngươi đã bắt đầu viết, thằng này phế vật đến mức nào chứ.
Hoàn toàn không lập dàn ý, điều này nói lên điều gì?
Điều này giống như lúc đang thi, học sinh giỏi khác cũng là xem đề thi từ đầu đến cuối trước một lượt, trong lòng có dự kiến trước mới đáp đề thi.
Kẻ học dốt thì chẳng cần nhìn.
Hơn nữa cũng chẳng thèm suy nghĩ.
Bởi vì lập dàn ý được hay không đều giống nhau, dù sao đều không biết làm.
Cứ một mạch cầm bút lên viết bừa là được.
Có những thiên tài thậm chí múa bút thành văn trong một giờ, một bài thi số học viết đầy trang, cuối cùng được 0 điểm vì hành động vĩ đại đó.
Mười câu đáp án đều không đúng.
Mà trong lòng tất cả mọi người, Kim Mộc Thông có thể chính là loại siêu cấp học dốt ấy.
Bá Tước Huyền Vũ cùng Bá Tước Tấn Hải đi ra.
Đường Doãn tiếp tục suy nghĩ.
Kim Mộc Thông tiếp tục hạ bút như bay.
Thì ra đây chính là văn chiến à, sao ta cảm thấy nó giống như việc chép bài tập bình thường vậy nhỉ.
Hơn nữa tốc độ còn nhanh hơn một chút.
Ba vị đại nhân giám thị, lặng lẽ ngồi ở phía trên.
Xuống dưới xem hai người làm bài thi ư?
Không được, phải tránh hiềm nghi.
15 phút sau!
Tên mập đã viết xong!
Bài sách luận 《Luận về mức độ tối cao của việc thưởng phạt và trung hậu》 này, gã viết như sau.
À không đúng, gã chép như sau.
Thời các vua Nghiêu, Thuấn, Vũ, Thang, Văn, Võ, Thành, Khang sao mà yêu dân, lo cho dân thiết tha, và lấy đạo của bậc trưởng giả, quân tử mà đối đãi với dân như vậy! Dân có một điều hay thì nhân đó mà thưởng, rồi lại nhân đó mà ca ngợi, tán thán để người đó vui vẻ lúc đầu rồi gắng sức đến cuối. Dân có một điều bất thiện thì nhân đó mà phạt, rồi lại nhân đó mà thương xót, răn bảo để người đó bỏ tật cũ mà bắt đầu một đời sống mới. Cho nên những tiếng than thở, kêu gọi, vui vẻ, bi thảm vẫn còn thấy trong sách của các đời Ngu, Hạ, Thương, Chu.
Khi vua Thành, vua Khang đã mất, Mục Vương lên ngôi thì đạo nhà Chu bắt đầu suy, nhưng nhà vua còn sai bề tôi là Lữ Hầu, khuyên phải khéo dùng hình phạt, lời có ý lo mà không buồn, có vẻ uy mà không giận, từ ái mà lại cương quyết, có lòng xót xa thương kẻ vô tội. Cho nên Khổng Tử cho là còn khả thủ.
Đương nhiên phía sau còn có mấy đoạn nữa, nhưng sợ bị chửi là lừa gạt số lượng từ, nên cũng không thể viết ra.
Đoạn văn là ai viết ư?
Trong lịch sử đại văn hào suốt mấy nghìn năm ở Trung Quốc, chính là bậc thầy Tô Thức (*) đứng trong top 3.
(*) Còn gọi là Tô Đông Pha, đại văn hào vào thời Tống. Đương nhiên cũng là nhân vật nghĩ ra món thịt Đông Pha nổi tiếng.
Mà áng văn chương này lợi hại đến mức nào ư?
Nó đã khiến những đại thần này, Trình Hạo, Tằng Củng, Tằng Bố, Lữ Huệ Khanh, Chương Đôn, phải khuất phục!
Mà trong số đó có mấy người từng làm tể tướng. Tùy tiện lấy ra một người, đều ít nhất có thể vượt Đường Doãn hai con phố.
Tuy nhiên, khoa thi lần đó Tô Thức đã không đạt hạng nhất.
Bởi vì chủ khảo đại nhân là siêu cấp đại thần Âu Dương Tu, khi ông thấy áng văn chương này đã bị sốc.
Lợi hại thế? Viết hay vậy?
Chẳng lẽ là đệ tử của Tằng Củng ta ư?
Không được, không được rồi, ta phải tránh hiềm nghi, áng văn chương này không thể xếp hạng nhất, chỉ có thể xếp hạng nhì.
Thế là, đại thần Tô Thức đã gặp bi kịch.
Thẩm Lãng lấy ra áng văn chương này, nếu không vượt Đường Doãn mười con phố, thì tám phố vẫn còn có thể.
.........
Lấy Huyền Vũ làm thơ.
Thẩm Lãng đương nhiên đã chọn bài 《Quy Tuy Thọ》 (*) của đại thần Tào Tháo.
Thần quy tuy thọ, do hữu cánh thời.
Đằng xà thừa vụ, chung vi thổ khôi.
Lão ký phục lịch, chí tại thiên lý.
Liệt sĩ mộ niên, tráng tâm bất dĩ.
Doanh súc chi kỳ, bất đan tại thiên;
Dưỡng di chi phúc, khả đắc vĩnh niên.
Hạnh thậm chí tai, ca dĩ vịnh chí.
(*Bài thơ này được Tào Tháo làm năm 63 tuổi để tỏ ý chí của mình. Bản dịch thơ của Thiên Tường:
Rùa thần tuy thọ, cũng phải lìa đời.
Rắn bay cưỡi gió, thành cát bụi thôi.
Ngựa già trong chuồng, chí ngoài ngàn dặm
Anh hùng bóng xế, tráng chí không vơi.
Phần số dài ngắn, không chỉ do trời
Nuôi dưỡng phần phúc, an hưởng muôn đời
Bài thơ này tuy không sánh bằng 《Đoản Ca Hành》 (*cũng là một tác phẩm của Tào Tháo), nhưng lại tươi đẹp vượt trội, nổi tiếng và bất hủ hiếm có.
Mà nói cho cùng, dù đề bài có thể chép 《Đoản Ca Hành》 đi chăng nữa, Thẩm Lãng cũng không dám chép đâu.
Khí phách vô song thế này ư? Ngươi muốn làm phản à?
Khí phách lộ liễu ra ngoài, chẳng khác nào tự đâm đầu vào chỗ chết!
...
Thời gian thi văn quy định ba canh giờ, tức là sáu tiếng.
Thế nhưng, tốc độ viết chữ của tên mập Kim Mộc Thông thực sự quá nhanh, chỉ 15 phút đã chép xong.
Hơn nữa chữ viết ngay ngắn, đều đặn, rất đẹp.
Trời!
Tiếp theo còn hơn 5 tiếng đồng hồ, nên làm gì đây?
Tên mập Kim Mộc Thông vò đầu bứt tai.
Lẽ nào ta... ta nộp bài thi luôn ư?
Không được, không được, tỷ phu sẽ đánh chết ta.
Nếu không, ta tiếp tục chép vậy.
Tiếp đó, tên mập Kim Mộc Thông tiếp tục chép sách.
Lần này, gã cố sức kiềm chế tốc độ của mình, trau chuốt từng chữ một.
Gần như mỗi một chữ đều phải khắc ra hoa.
Tiếp đó, gã lại một lần nữa say mê không thể tự kiềm chế.
Ôi!
Nhân sinh vô vị, vẫn là chép sách có ý nghĩa nhất.
Bên trong thư phòng đó, đại văn hào chưa ra đời.
Thế nhưng một nhà thư pháp, lại sắp sửa xuất hiện.
Đại gia mập Kim Mộc Thông ta đây tuy thiên phú không cao, nhưng... một tháng ta viết chữ, liền đủ để các ngươi viết cả đời.
Ta một tháng chép năm mươi vạn chữ.
Thử hỏi ai có thể so tài với ta?
Còn ai nữa?
...
Ước chừng suy nghĩ một lúc lâu sau!
Đường Doãn thấu đáo nắm chắc lý lẽ, nở nụ cười như gió nhẹ mây nhạt.
Sau đó cực kỳ tiêu sái mà mài mực, nhẹ nhàng chọn lấy cây bút lông sói trong đống bút lộn xộn.
Với thủ pháp nghệ thuật điêu luyện, nhúng bút lông đẫm mực, rồi gạt bớt đi ba phần.
Tiếp đó...
Hạ bút như có thần!
Vô cùng ra vẻ đúng không?
Thế tử Đường Doãn ta đây đến từ quý tộc trăm năm, là Thám Hoa trong kỳ thi Đình của Việt quốc.
Con người của ta vừa mới sinh ra đã định sẵn sẽ tỏa sáng vạn trượng.
Mọi cử chỉ hành động của ta, đều như tỏa ra ánh sáng.
Các ngươi cảm thấy ta đang ra vẻ ư, nhưng... đây chẳng qua là một đoạn sinh hoạt bình thường nhất của ta mà thôi.
Sự ưu tú và tao nhã, ngạo mạn và thành kiến, đã sớm ghi khắc vào huyết mạch và xương cốt của ta.
Không sai, chính là thành kiến!
Đường Doãn ta đây coi khinh bất kỳ ai trong số các ngươi.
Người trong thiên hạ có văn tài hơn ta, dáng dấp lại không đẹp trai bằng ta.
Kẻ có ngoại hình đẹp trai hơn ta, chưa chắc có tài hoa như ta, cũng không ai có gia thế hiển hách như ta.
Trong mắt ta, những kẻ đang ngồi đây đều là cặn bã, bao gồm cả ngươi đấy, Thẩm Lãng.
Còn Kim Mộc Thông ư?
Xin lỗi, ngươi ngay cả cặn bã cũng không bằng, ngươi chẳng qua là giòi bọ dựa vào ăn rác rưởi mà sống thôi.
Ngươi dựa vào Thẩm Lãng, viết cái gì 《Phong Nguyệt Vô Biên》, chẳng phải là con ruồi ăn rác sao?
Đường Doãn càng viết, càng cảm thấy văn chương của mình tuyệt vời không tả xiết.
Thật là tuyệt diệu.
Thật hay quá đi mất.
Chữ viết đẹp thế kia, văn chương hay cỡ vậy, dàn ý sâu sắc thế này, làm sao ta lại nghĩ ra được nhỉ.
Quá ngầu.
Ta còn bội phục cả bản thân ta nữa chứ.
Ta cũng khâm phục bản thân ta chứ.
Đường Doãn ơi, tài năng của ngươi rốt cuộc đâu là cực hạn? Vì sao ta ra sức khai thác, vẫn sâu không thấy đáy như cũ vậy?
Càng viết, Đường Doãn càng cảm thấy toàn thân mình nhẹ bỗng.
Dường như muốn bay lên rồi.
Ta viết hay quá đi mất.
Ta muốn trở thành đại thần rồi!
Lúc thi Đình nếu ta có trạng thái như thế này, có văn chương như thế, nào chỉ là Thám Hoa thôi?
Trạng Nguyên cũng dễ như trở bàn tay!
Ngày đó ta thực sơ suất quá, phát huy thất thường.
Nhưng phần sách luận này cứ thế viết cho đến khi xong thôi.
Đường Doãn cảm thấy tuyệt vời đến cực hạn.
Ý tứ văn chương lai láng, tràn trề như nước suối tuôn chảy.
Muốn dừng cũng không được.
Một bài thơ tinh diệu vô song, sôi nổi trên giấy.
Rõ ràng viết thật tốt quá mà.
Bản thân ta đọc còn cảm thấy ba tháng không biết mùi thịt.
Đáng tiếc quá, đáng tiếc.
Văn chương thơ từ tinh diệu vô song như thế, lại dùng để văn chiến tranh giành đảo Kim Sơn như vậy.
Lại so sánh với một con giòi bọ như Kim Mộc Thông.
Sỉ nhục quá!
Văn chương như mình, nên xuất hiện trong đại điện Viêm Long ở đế quốc Đại Viêm mới phải.
Việt quốc đã không chứa nổi ta.
Chỉ có vương triều Đại Viêm, mới có thể chứa chấp tài năng tuyệt đỉnh như ta đây.
Sau khi viết xong, Đường Doãn lại xem văn chương của mình ba lần.
Càng xem càng hay.
Một chữ cũng không thể sửa, một chữ cũng sửa không được.
Quá hoàn mỹ.
Đường Doãn của quá khứ, Đường Doãn của sau này, có thể đều không viết ra được dạng văn chương hoàn mỹ đến vậy.
Tiếp đó, Đường Doãn đứng dậy, hướng ba vị trọng tài chí cao vô thượng khom mình hành lễ, rồi tiêu sái rời đi.
Từ đầu đến cuối, gã chẳng thèm nhìn Kim Mộc Thông.
Gã cảm thấy một người dù cho ở trên nhà xí, cũng sẽ không chăm chú nhìn vào một con giòi bọ.
Khi một người đi đường muốn giẫm chết con kiến, chẳng lẽ còn phải giơ chân lên xem xác con kiến sao?
Đương nhiên là không rồi, cứ tùy tiện giết chết, sau đó lơ đãng chà đế giày để xác con kiến rơi ra là được.
Cùng lắm thì sẽ cảm thán một câu.
Con kiến Kim Mộc Thông, ngươi có thể chết dưới chân Đường Doãn ta đây, thật là vinh hạnh lớn lao cho ngươi đó.
...
Mà tên mập Kim Mộc Thông vẫn tỉ mẩn khắc từng chữ ra hoa.
Ôi chao.
Ta hình như lại phát hiện cánh cổng thế giới mới rồi.
Tạo hình từng bước từng chữ như thế, mỗi một câu, mỗi hoa đều trút xuống hết thảy tinh thần, quả thực là thú vị.
Chơi vui ghê!
Chơi thật khá thiếu điều ta quên mình đang thi, quên mất ta đây chép sách.
Vương Thúc Ninh Khải ngẩng đầu nhìn một cái.
Phát hiện Kim Mộc Thông vẫn đang nắn nót viết từng nét.
Tốc độ kia chậm đến cực hạn.
Đây không phải là tay què, đây là não què, cho nên mới chậm thế.
Thế là, Vương Thúc Ninh Khải đồng tình than thở một tiếng.
Tiếp tục cúi đầu đọc sách.
Lại qua một canh giờ.
Khoảng cách cuộc thi kết thúc chỉ còn nửa canh giờ.
Cuối cùng, Kim Mộc Thông khắc xong một chữ cuối cùng.
Thật là sảng khoái.
Dễ nghiện.
Mệt mỏi quá trời.
Cái loại cảm giác suy yếu như vầy, giống lần đầu tiên của đêm hôm đó thấy tỷ phu vẽ những cô gái kia vậy.
Khắc xong một chữ cuối cùng rồi, Kim Mộc Thông ngẩng đầu nhìn lên.
Ồ?
Đường Doãn cái tên hay ra vẻ lại đi?
Đi mất khi nào thế?
Vậy ta cũng đi thôi!
Kim Mộc Thông đứng dậy, hướng ba vị giám thị đại nhân khom người thi lễ một cái.
Dưới chân một trận lảo đảo.
Mỏi eo đau lưng, yếu lắm luôn.
Tiếp đó, thân thể mập mạp của Kim Mộc Thông lảo đảo rời đi, trông có vẻ bi thương.
Vương Thúc Ninh Khải nói:
- Văn chiến kết thúc, vào đi!
Bá Tước Huyền Vũ, Bá Tước Tấn Hải vào tới.
Cùng nhau vào còn có mấy vị thái giám, mỗi người đều mi thanh mục tú, mang theo phong thái của người trí thức.
Bọn họ là thái giám nội đình chuyên chịu trách nhiệm sao chép.
Vương Thúc Ninh Khải nói:
- Tấn Hải, Huyền Vũ, hai người các ngươi chỉ định một thái giám sao chép, đi chép lại văn chương và thơ của hai vị thế tử một lần, tiếp đó niêm phong tên phía trên, cuối cùng giao cho chúng ta chấm bài thi.
- Dạ!
Bá Tước Huyền Vũ và Bá Tước Tấn Hải chỉ định một thái giám sao chép.
Vị thái giám mi thanh mục tú này đi tới, trước tiên sao chép văn chương và thơ từ của Đường Doãn.
Mặt không cảm xúc.
Tiếp đó, gã lại đi chép văn chương và thơ từ của Kim Mộc Thông.
Sắc mặt thoáng thay đổi một chút.
Tiếp đó, lại tiếp tục mặt không cảm xúc mà chép lại.
Chi tiết này bị mọi người thấy rõ, vừa thấy văn chương của Kim Mộc Thông thì biểu cảm trên mặt đều thay đổi.
Đây là viết dở tệ đến mức nào chứ, hoàn toàn khó coi mà.
Rõ ràng là rất khó khăn cho ngươi.
Văn chương dở vậy mà ngươi cũng muốn kiên trì sao chép cho xong, giống như lần đầu ăn đậu phụ thối loại tệ nhất, nhắm mắt lại ăn quách cho xong vậy.
Hai phần bài thi đều sao chép hoàn tất, che kín tên.
Còn bài thi gốc của Kim Mộc Thông và Đường Doãn, tạm thời bị phong ấn lại.
Chờ chấm bài thi xong xuôi, mới có thể hủy đi để tiến hành đối chiếu, xác nhận không có sai lầm.
Cho nên, văn chiến công bằng công chính rõ ràng không có vấn đề.
Bản sao chép đã che tên trên đề thi, sẽ được thả vào bên trong rương tối để không làm xáo trộn thứ tự.
Cuối cùng mới lấy bài thi ra chấm.
...
Chấm bài thi chủ yếu do Vương Thúc Ninh Khải và Hầu tước Tác Huyền hoàn thành.
Công tước Uy Vũ là võ tướng, đối với phương diện này không có hứng thú.
Hầu tước Tác Huyền xem sách luận và thơ từ của Đường Doãn.
- Hay!
- Viết thật xuất sắc quá.
- Cách lập đề, hành văn, dàn ý, không một điểm nào không tốt.
- Phần sách luận này đừng nói đặt ở văn chiến hôm nay, dù cho đặt trong thi đình khoa cử cũng thừa sức.
- Tài ba lắm, thiếu niên đáng sợ thật.
- Tuổi còn trẻ lại có thể viết ra văn chương như vậy, thật khiến người ta vỗ án tán dương.
- Bài thơ này cũng hay đấy, lợi hại, lợi hại thật!
Mặc dù không hô lên tên, nhưng trong lòng Hầu tước Tác Huyền vẫn cảm thấy, đây nhất định là văn chương của Đường Doãn.
Cựu Thượng Thư lệnh đại nhân Tác Huyền cảm thấy, thắng bại căn bản không có chút hồi hộp nào.
Có thể nói, thắng bại đã sớm chú định.
Điều duy nhất lo lắng chính là Đường Doãn sẽ viết ra văn chương như thế nào?
Hôm nay, thật là không khiến lão thất vọng, quá xuất sắc.
Còn Kim Mộc Thông thì sao?
Cái loại văn chương của phế vật kia, cũng chỉ có thể khiến người ta buồn nôn mà thôi.
Không nhìn cũng được, không xem cũng chẳng sao.
...
Mà một bên Vương Thúc Ninh Khải, lấy ngẫu nhiên chính là bài thi của Kim Mộc Thông.
Lão tức khắc hoàn toàn kinh ngạc sững sờ!
Ngay từ đầu, lão muốn vỗ án tán dương.
Thế nhưng tay còn chưa vỗ xuống, liền dừng lại.
Bởi vì như vậy quá lỗ mãng.
Có những văn chương khiến người ta khen ngợi không dứt.
Mà có những văn chương, thì khiến người ta chấn động, khiến người ta tự ti.
Trước mắt phần sách luận này chính là như vậy.
Điều đáng quý chính là, phần sách luận không có bất kỳ từ ngữ trau chuốt hoa lệ nào.
Nhưng dàn ý sâu sắc, hoàn toàn không có loại văn chương kiểu dáng nơm nớp lo sợ nịnh nọt lấy lòng.
Thật sự là gió mát trăng thanh, linh cảm ập đến tạo thành tác phẩm văn chương tuyệt tác.
Chỉ có sáu trăm chữ nhưng đọc lên vang như tiếng chuông đồng.
Đọc xong phần sách luận này.
Vương Thúc Ninh Khải không kịp chờ đợi mà xem bài thơ tiếp theo 《Quy Tuy Thọ》 này.
Xem một chút, lão lại không tự chủ được đọc lên.
- Ngựa già trong chuồng, chí ngoài ngàn dặm, Anh hùng bóng xế, tráng chí không vơi.
Rất có ý nghĩa đến mức từng đợt rợn cả tóc gáy.
Trên người nổi da gà hết cả rồi.
Viết thật hay quá.
Đại khí hào hùng, nhưng lại dẫn dắt người ta suy nghĩ sâu xa.
Nhất là Vương Thúc Ninh Khải đang ở độ tuổi bảy mươi tám, càng cảm động như chính bản thân mình.
Chỉ cần bài thơ này, cũng đủ để lão cảm nhận được tri âm sâu sắc.
Tài ba, ôi tài ba!
Cái này đã không thể dùng từ 'viết xuất sắc' để hình dung nữa, quả thực khiến người ta phải cúng bái, hận không thể thắp hương tắm gội rồi đến quỳ lạy.
Đường Doãn lại tài đến thế sao?
Thực sự không giống!
Bản năng Vương Thúc Ninh Khải cảm thấy đây nhất định là tác phẩm của Đường Doãn, rốt cuộc Kim Mộc Thông chỉ là một phế vật.
Thế nhưng, văn chương của Đường Doãn thì Vương Thúc Ninh Khải đã xem qua.
Không phải loại phong cách này.
Lòng dạ gã tràn đầy gấm vóc, lại quá sáng lạn, chỉ biết cách phóng ra mà không biết thu vào.
Là đứng đầu văn chương, nhưng không cách nào trở thành tông sư vấn đỉnh.
Nhưng vào lúc này, bên cạnh Hầu tước Tác Huyền nói:
- Vương Thúc Ninh Khải, ngài mau nhìn xem áng văn chương trong tay ta này, viết thật hay đến sững sờ.
Tiếp đó, hai người trao đổi bài thi.
Vương Thúc Ninh Khải mở sách luận của Đường Doãn, đọc thoáng qua.
Tức khắc cau mày.
Nếu như là lúc bình thường, lão còn có thể sửng sốt một chút.
Mà vừa rồi xem qua bài thi của Kim Mộc Thông xong, lại đọc văn chương của Đường Doãn, tức khắc cảm thấy có chút khó coi.
Chỉ biết giả vờ nói lời kinh người, lòe thiên hạ, hạ phẩm tầm thường.
Cái thứ đồ chơi quỷ quái gì thế này?