150. Cố nhân từ trần! Giết vợ chứng đạo! Lý Thiên Thu xuất hiện!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Cố nhân từ trần! Giết vợ chứng đạo! Lý Thiên Thu xuất hiện!

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 150 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nghe Từ Thiên Thiên nói xong, Thẩm Lãng lập tức nhắm mắt.
Sau đó, hắn nhắm mắt, bắt đầu tính toán bằng cách bấm ngón tay.
Ồ?
Hai ngày này đúng thật là thời kỳ rụng trứng của Từ Thiên Thiên sao?
Đương nhiên, đừng hỏi Thẩm Lãng làm sao biết điều đó.
Thế là, Thẩm Lãng nghiêm túc gật đầu nói:
- Điều này rất có khả năng, hơn nữa, với thân phận phụ nữ mang thai, nàng có thể dễ dàng nhận được sự đồng tình của Cừu Yêu Nhi.
Tiếp đó, tên tra nam này lập tức nằm ườn trên giường rồi nói:
- Đến đây nào, cứ ngồi lên, nàng tự làm đi.
Từ Thiên Thiên bước tới, nhắm thẳng vào thắt lưng Thẩm Lãng mà đá một cú thật mạnh.
- Ái ui...
Thẩm Lãng đau đến co rúm người lại, lập tức cong mình như con tôm luộc.
Con ả này ra chân quá hiểm, đá thẳng vào thận hắn.
- Ta đi đây, tối nay sẽ rời bến. – Từ Thiên Thiên nói.
Mèo có lý của mèo, chuột có lý của chuột. Chuyện đi thuyền rời bến đến thành Nộ Triều thế này, Từ Thiên Thiên có thể tự mình làm dễ dàng, không cần Thẩm Lãng phải bận tâm.
Sau đó, nàng liền rời đi.
Khi ra đến cửa, bước chân Từ Thiên Thiên không khỏi dừng lại chốc lát.
Chỉ vỏn vẹn chưa đến nửa giây.
Bởi vì theo suy nghĩ của nàng, Thẩm Lãng đáng lẽ phải gọi nàng lại, rồi nói một câu gì đó.
Câu nói này hẳn là rất quan trọng.
Có thể là để dạy nàng cách đứng vững bên cạnh Cừu Yêu Nhi, hoặc là qua những lời đó để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng Từ Thiên Thiên.
Dù sao, nàng và Thẩm Lãng vẫn là quan hệ thù địch.
Trong tay Thẩm Lãng không có bất kỳ nhược điểm nào của nàng, càng không có ràng buộc gì. Làm sao có thể đảm bảo Từ Thiên Thiên sẽ phục vụ cho hắn? Làm sao đảm bảo Từ Thiên Thiên không phản bội hắn?
Thế nhưng Thẩm Lãng không nói một lời, cứ mặc Từ Thiên Thiên rời đi.
Và Từ Thiên Thiên cũng đi thật.
Nàng cải trang rời khỏi phủ Bá Tước Huyền Vũ, đi đến bờ biển, rồi lên thuyền rời bến hướng về thành Nộ Triều.
......
Nên gọi cô gái được Kim Hối cứu về là gì?
Cô gái kiêu ngạo bất tuân? Hay cô gái tự sát?
Mỹ nhân kiêu ngạo này bước vào tiểu viện của Kim Hối.
Khác với tưởng tượng về viện tử của một người đàn ông, tuy không xa hoa nhưng lại sạch sẽ đến mức khiến người ta phát cuồng.
Bên trong, bất cứ vật trưng bày nào cũng đều rất chỉnh tề, hơn nữa còn đối xứng.
Không chỉ vậy, trong sân còn trồng đầy hoa nhỏ.
Không chỉ có vậy, trong nhà còn nuôi chín con mèo, không, là mười con.
Bởi vì có một con quá đen, lại còn nhắm mắt, suýt chút nữa không nhìn thấy nó.
Than Đen là mày à?
Trái tim cô gái nhà quyền thế gần như lập tức tan chảy.
Thật không ngờ người đàn ông với thủ đoạn độc ác này lại có một mặt dịu dàng đến thế.
Sau khi đưa cô gái này về nhà, Kim Hối đứng ngay ở cửa không dám bước vào, thậm chí dường như không dám đến gần cô gái này trong vòng ba mét.
Khiến người ta có cảm giác rất kỳ lạ.
Cô gái này vì bản thân bị giày vò, nên rơi vào một trạng thái điên cuồng.
Cảm giác mình đã không còn trong sạch, dần trở nên ô uế.
Nhưng cũng vì xuất thân cao quý, cộng thêm tính cách cực đoan, sinh ra lòng tự tôn cực độ.
Dù ta có bị chà đạp đến mức nào, không một ai có thể coi thường ta, ta thà chết cũng muốn tự chứng minh mình trong sạch.
Nhưng lúc này, thái độ của Kim Hối đối với nàng, lại giống như đối với một nữ vương vậy.
Một lát sau, Kim Kiếm Nương đến.
- Muội muội hãy chăm sóc vị tiểu thư này thật tốt, ca ca đi làm chút thức ăn đây. – Kim Hối vội vàng bỏ chạy.
Áp lực trước cô gái kiêu ngạo này quá lớn.
Người ta vẫn nói làm chó liếm không có kết cục tốt, nhưng vẫn có người không kìm lòng được như thế này.
Đến khi Kim Hối mang đồ ăn trở về.
Trong sân đã vọng đến tiếng khóc nỉ non.
Không chỉ cô gái kiêu ngạo này đang khóc, mà Kim Kiếm Nương còn khóc dữ dội hơn.
- Hồng Tuyến tỷ tỷ, ngày mai muội sẽ đi tìm cô gia, bảo ngài ấy giết sạch gia tộc họ Chúc.
- Chúc Lan Đình, Chúc Văn Đài, Chúc Văn Hoa cũng là súc sinh, giết sạch toàn bộ!
...
Trong gian phòng, Thẩm Lãng nằm ườn trên giường, kéo áo lên, để lộ thắt lưng.
- Nương tử, thận ta không sao chứ. – Thẩm Lãng khóc sướt mướt.
Mộc Lan đang dùng rượu thuốc bôi lên eo Thẩm Lãng, chỗ đó đã thâm tím.
- Không sao cả, chẳng qua là bị thương cơ bắp thôi, bên trong không có vấn đề gì.
Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.
Thận nghìn vạn lần không thể bị thương, năng lực phương diện kia của Lãng gia ta vốn đã không phải siêu cường, thế mà còn bị thương nữa.
Mộc Lan nói:
- Đúng rồi phu quân, sao chàng lại bị thương vậy?
Thẩm Lãng nói:
- Cái con đàn bà Từ Thiên Thiên không biết xấu hổ đó câu dẫn ta, ta đương nhiên từ chối. Ta nói thận của ta sớm đã không thuộc về mình mà là của nương tử, cả đời này ta chỉ vì nương tử mà máu chảy người vong. Kết quả nàng câu dẫn ta không thành, thẹn quá hóa giận, đạp một cú vào lưng ta.
- A?
Thẩm Lãng nói:
- Cũng không phải sao? Ta cũng thấy con ả này thật không biết xấu hổ. Một chút liêm sỉ cũng không có, mặc dù ta và nàng từng có quan hệ vợ chồng, nhưng đã sớm kết thúc, bản thân ta tuyệt đối không phải loại đàn ông níu kéo dây dưa.
- A!
- Nương tử, nghe khẩu khí này của nàng, hình như không tin ta à?
- Ừ!
Thứ tra nam như chàng, tưởng ta không nhìn thấy à?
Chàng nằm ườn trên giường, bảo Từ Thiên Thiên ngồi lên, đồng thời tự thân vận động, từng chữ ta đều nghe thấy.
Nếu không phải ta thích chàng như vậy, dù chàng có mười cái của quý cũng bị ta thiến sạch.
Thẩm Lãng bỗng nhiên buồn bã nói:
- Nương tử, nàng đang viết trên lưng ta hai chữ "tra nam" mà, đừng tưởng ta không biết.
...
Ngày hôm sau!
Kim Hối tìm Thẩm Lãng báo cáo:
- Cô gia, Vương Liên đã chết.
Thẩm Lãng không khỏi kinh ngạc.
Nhanh vậy sao?
Lẽ ra hắn còn có thể sống thêm mấy tháng mà?
- Chết thế nào? – Thẩm Lãng bèn hỏi.
Kim Hối nói:
- Hắn phóng hỏa đốt rụi gian phòng của mình, đồng thời tự thiêu thành tro.
Thẩm Lãng kinh ngạc.
Vương Liên, kẻ vốn rất sợ chết, lại dám chết một cái chết quyết liệt và bi thảm đến thế sao?
Kim Hối nói:
- Kỳ thực trong khoảng thời gian này, hắn đã thay đổi rất nhiều, thích mặc quần áo lộng lẫy, thích tô son. Hắn nói rằng không thể chấp nhận bản thân xấu xí mà chết đi, mà cần dùng cách rực rỡ và tươi sáng nhất để từ giã cuộc đời mình.
Tiếp đó, Kim Hối móc ra một mảnh gốm rồi nói:
- Đây là vật hắn để lại.
Thẩm Lãng nhận lấy và nhìn.
Đây là một mảnh gốm đặc biệt thô, được nặn từ đất sét bình thường, sau đó nung trên lửa mà thành.
Phía trên khắc một chữ.
Một chữ mà Thẩm Lãng hoàn toàn không nhận ra.
Dù dùng trí não, cũng không tìm thấy chữ này.
Bên trái là chữ "triều" (朝), cộng thêm một chữ "đế" (帝).
Dù ở đâu, Thẩm Lãng cũng chưa từng thấy qua chữ này.
Vương Liên này rõ ràng đã phê quá trớn, mới có thể viết ra một chữ kỳ quặc thế này.
- Thu nhặt tro cốt của hắn, kể cả miếng gốm này cũng chôn cùng, dù sao đây cũng là di vật cuối cùng của hắn.
Kim Hối đáp:
- Vâng!
Vương Liên đã chết, để lại trong lòng Thẩm Lãng một chút xúc động.
Nhưng cũng chỉ có thế thôi!
......
Từ Thiên Thiên ngồi trên một chiếc thuyền vô cùng bình thường.
Loại thuyền chở hàng như vậy có rất nhiều, cũng thường xuyên qua lại thành Nộ Triều.
Nơi đó giờ đây đã trở thành trung tâm buôn bán phồn hoa, mỗi ngày đều có vô số kẻ buôn lậu vũ khí ra vào.
Bất kể vật tư trái phép gì, bất kể tang vật gì, ở thành Nộ Triều đều có thể giao dịch.
Thành phố này không tuân theo pháp luật của bất kỳ quốc gia nào.
Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, chính là luật pháp!
- Nghe nói chưa? Tiểu thư Nộ Triều Thành Cừu Yêu Nhi lại tiêu diệt một đám hải tặc không chịu phục tùng. Từ trên xuống dưới mấy trăm tên đàn ông trong băng đó, toàn bộ bị lột da dệt thành buồm.
- Dưới tay nàng có đến một trăm chiếc thuyền, gần vạn người! Cứ tiếp tục như vậy nữa, người thừa kế thực sự của thành chủ Nộ Triều sẽ phải thay đổi. Cừu Kiêu thiếu chủ tuy là đàn ông, nhưng luận thực lực e rằng còn phải bại bởi đại tiểu thư này một bậc.
- Không còn cách nào khác, ai bảo đại tiểu thư này quá mạnh. Nàng không ngừng ra tay, không ngừng hợp nhất với các băng hải tặc khác, thế lực càng lúc càng lớn, ngay cả cha nàng cũng chưa chắc đã đè ép được.
- Nghe nói võ công nàng cao đến dọa người, năm nay chưa đến ba mươi tuổi, nghe nói cũng sắp đột phá cảnh giới tông sư?
- Nghe nói đã là tông sư rồi mà.
- Ngươi nói bậy, toàn bộ Việt quốc chúng ta có mấy tông sư chứ.
- Các ngươi có ai từng gặp vị tiểu thư Cừu Yêu Nhi này chưa?
Tất cả mọi người đều lắc đầu.
- Vị đại tiểu thư này chỉ phụ trách chiến tranh, giết người, không màng đến việc buôn bán. Đàn ông nhìn thấy nàng, hoặc là bị bắt trở thành thủ hạ của nàng, hoặc là bị lột da treo trên cột buồm. Ta đây một chút cũng không muốn gặp lại nữ ma đầu này.
Vừa đặt chân lên mặt biển, giống như tiến vào một thế giới khác.
Trên đất liền, mọi người đàm luận cũng là quốc quân, thái tử, hoặc các quý tộc đại quan nào đó lợi hại.
Nhưng khi đã ra đến mặt biển, chủ đề đàm luận liền là Vua Hải Tặc Cừu Thiên Nguy, và sau đó là tiểu thư Cừu Yêu Nhi.
Bởi vì họ mới là chúa tể trên mặt biển này.
Đặc biệt là tiểu thư Cừu Yêu Nhi, tràn đầy màu sắc thần thoại vô cùng.
Tai Từ Thiên Thiên gần như muốn đóng kén.
Từ miệng những người này, nàng như nghe thấy nữ ma vương, nữ sát thần.
Chỉ trong mười năm ngắn ngủi, số hải tặc chết dưới tay nàng đã vô số kể.
Thế nên, toàn bộ vùng biển phía Đông Việt quốc nhanh chóng chỉ còn lại họ Cừu làm cướp biển mà thôi.
Nhưng mà cho đến lúc này, gia tộc họ Cừu đã không còn là hải tặc, mà là hải quân, là chúa tể buôn bán trật tự trên đại dương phía Đông.
Càng nghe truyền thuyết về Cừu Yêu Nhi, Từ Thiên Thiên trong lòng càng tò mò.
Đồng thời, cuộc hành trình sắp tới đến thành Nộ Triều tràn đầy nỗi sợ hãi tột cùng, nhưng cũng có cả mong đợi!
Thời điểm gia tộc bị diệt đã trôi qua một thời gian.
Thù hận trong nàng đã lắng đọng, vẫn đặc biệt nồng nặc, đồng thời khắc sâu đến tận xương tủy.
Nhưng đã không còn giống như một ngọn lửa thiêu đốt cả người lẫn linh hồn nàng.
Cái cảm xúc cô độc, không an toàn này, lại một lần nữa bao phủ tâm linh nàng.
Hơn nữa, điều đặc biệt quái dị là, Thẩm Lãng thực sự giống như đã trở thành một điểm tựa trong nội tâm nàng.
Rời khỏi lục địa, đi ra mặt biển, giống như có một sợi dây kết nối nàng và Thẩm Lãng.
Sợi dây này vô cùng phức tạp.
Mang theo thù hận, lại mang cả sự dựa dẫm quái lạ, sự hợp tác, và một chút tâm trạng phức tạp khác.
Sau một đêm rưỡi ngày trên tàu.
Vào buổi trưa!
Người trên thuyền bỗng nhiên đồng loạt hoan hô.
- Đến thành Nộ Triều! Đến thành Nộ Triều!
Từ Thiên Thiên không khỏi bước ra boong tàu, nhìn hải cảng phồn hoa phía trước.
Và cả tòa thành thị cách không xa ngoài khơi kia.
- Nộ Triều Thành, ta đến đây.
- Cừu Yêu Nhi, ta đến rồi đây. Ta sẽ chống mắt mà xem, rốt cuộc ngươi là loại nữ ma đầu gì, loại nữ sát thần gì.
...
Để chuẩn bị cho chiến lược số vàng khổng lồ sắp tới trên đảo Vọng Nhai, Thẩm Lãng đã đến hang núi bí mật một chuyến.
Tiện thể, hắn còn ghé thăm phần mộ Vương Liên.
Cái tên chết tiệt cuối cùng vẫn là chết tiệt.
Nhưng chung quy, hắn cũng từng giúp Thẩm Lãng trừ khử Lâm Chước, gần như giáng cho phủ Bá tước Tĩnh An một đòn chí mạng, cắt đứt chuỗi tập kích và quấy rầy không ngừng của sở Thiên Hộ Diêm Sơn đối với phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Công là công, tội là tội.
Thẩm Lãng không nói gì khác, chỉ là vẩy một chén rượu lên phần mộ Vương Liên.
Sau đó, dưới sự bảo vệ của Kim Hối và Thẩm Thập Tam, hắn trở về phủ Bá Tước Huyền Vũ.
Thế nhưng, trên đường trở về.
Một người đã chặn lối đi.
Một nhân vật mà chỉ cần nhìn thôi cũng đủ biết là cao thủ rồi.
Một nhân vật đứng ở đó, cũng khiến người ta cảm giác được lá rụng bay múa, gió lớn nổi lên.
Một nhân vật đứng ở đó, ngay cả côn trùng cũng không dám kêu to.
Ít nhất nhìn phản ứng của Kim Hối và Thẩm Thập Tam thì sẽ biết.
Hai người kia đầu tiên chợt rút kiếm.
Sau đó, lại tra kiếm vào vỏ.
Bởi vì trước mặt người này, việc rút kiếm đã trở nên vô nghĩa, thực lực của đối phương đã vượt xa họ rất nhiều.
Đây là một mỹ nam trung niên.
Toàn thân toát ra một khí chất.
Vô địch thật cô quạnh, nhân sinh cô quạnh như tuyết!
- Vị ở phía trước chính là cô gia phủ Bá Tước Huyền Vũ Thẩm Lãng các hạ?
Người này cất tiếng.
Giọng nói rõ ràng không lớn chút nào, nhưng lại như vang vọng bên trong tai Thẩm Lãng.
Thẩm Lãng đáp:
- Là ta!
- Chính là ngươi đã phá giải kiếm pháp Thiên Ngoại Lưu Tinh của ta sao?
Thân thể Thẩm Lãng run lên.
Hắn biết người này là ai.
Cường giả nghịch thiên, kẻ giết vợ chứng đạo, Nam Hải Kiếm Vương Lý Thiên Thu!