Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Chương 173: Mộc Lan Bị 'Cắm Sừng', Thẩm Lãng Thê Thảm Khôn Cùng
Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 173 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mộc Lan đã mấy ngày mấy đêm không chợp mắt, nàng mỗi ngày đều tất bật với việc kêu gọi nhập ngũ.
Tất cả mọi chuyện nàng đều phải tự tay làm, nhất định phải tuyển chọn ra những tráng đinh tinh nhuệ nhất, sắp xếp vào tư quân.
Hơn nữa, nàng còn phải tự mình đưa bạc an cư lạc nghiệp tận tay cho gia đình mỗi tân binh.
Đây là truyền thống của gia tộc họ Kim.
Nếu như chuyện như vậy còn cần kẻ khác làm thay, vậy mấy trăm năm sau, người ta cũng sẽ không ngại làm thay cả quyền chủ nhân của ngươi.
Nếu như trước đây, Mộc Lan căn bản không quan tâm đến việc mấy ngày mấy đêm không ngủ được.
Thế nhưng bây giờ nàng lại rất để ý, thường tranh thủ lấy gương ra soi mặt mình.
Không biết da có sạm đi không, hay có nổi mụn không.
Hơn nữa, thừa dịp không có người, nàng còn có thể đắp mặt nạ dưỡng da cho mình.
Nhất định phải xinh đẹp, nhất định phải xinh đẹp.
Nếu không sẽ bị phu quân chê.
Không chỉ có thế, dù cho ở bên ngoài bôn ba, nàng vẫn kiên trì mỗi ngày tắm hai lần.
Không có nước nóng thì tắm nước lạnh.
Giữa trời đông mà tắm nước lạnh thì không thể nào dễ chịu được.
Thế nhưng không có cách nào khác.
Không thể để tên cặn bã ghét bỏ, mặc dù nàng cách tên cặn bã rất xa.
Nhưng nhỡ đâu tên cặn bã hứng thú chạy tới thăm nàng thì sao?
Trên người không thể có một chút mùi mồ hôi, cũng không thể mặt mày bóng dầu dơ bẩn.
Thậm chí tóc còn mỗi ngày gội một lần.
Quần áo cũng một ngày thay một lần, dù cho ngủ không được nhưng miệng nhỏ vẫn thường uống mật ong, hơn nữa còn thêm tinh dầu hoa tươi vào mật, đảm bảo miệng nàng lúc nào cũng thơm tho và ngọt ngào.
Nhỡ đâu tên phu quân cặn bã chạy tới muốn hôn nàng thì sao? Tuyệt đối không thể có một chút sơ suất nào.
Những nữ võ sĩ xung quanh đều trầm trồ bàn tán kỳ lạ.
Tiểu thư mấy ngày mấy đêm không ngủ được, lại vẫn thoải mái xinh đẹp như thế, trên mặt có một chút mệt mỏi, nhưng hoàn toàn không tổn hại đến ngoại hình, vẫn tuyệt sắc nhân gian.
Hơn nữa, trên người nàng lúc nào cũng thơm ngào ngạt.
Các nữ võ sĩ bên cạnh đương nhiên biết nguyên nhân, chỉ là vẫn ngạc nhiên.
Lẽ nào sức mạnh của tình yêu lại lớn đến vậy sao?
Kỳ thực không ngủ đối với Mộc Lan mà nói cũng không có gì, điều khó khăn nhất chính là tương tư.
Suốt mấy tháng này, nàng gần như mỗi ngày đều ở cùng phu quân cặn bã.
Khi chợt tách ra vài ngày, thật sự trong lòng khó chịu.
Một ngày không gặp tựa ba thu, chính là ý như vậy.
Có nhiều lần, Mộc Lan cũng muốn về nhà một chuyến.
Dù là không làm gì cả, cũng chỉ cần nhìn một chút, ôm một chút, hôn một cái cũng tốt rồi.
Sau đó, nàng sẽ bôn ba trăm dặm trở lại quân doanh.
Nàng thực sự thiếu chút nữa đã làm như vậy, nhưng cuối cùng vẫn đặt đại cục lên hàng đầu.
Thời gian gấp gáp vô cùng.
Nhất định phải trong thời gian ngắn nhất hoàn tất việc nhập ngũ, sau đó điều phần lớn chủ lực đến đảo Vọng Nhai.
Chiến lược Đảo Vàng đã mở ra, thế cục sẽ chuyển biến rất nhanh, một chút cũng không thể đình trệ.
Bôn ba suốt ba ngày ba đêm, Mộc Lan đi qua mỗi một ngôi làng trên đất phong, chiêu mộ hai nghìn tráng sĩ sắp xếp vào tư quân, lại từ mỗi ngôi làng chiêu mộ một nhóm tráng sĩ vào dân binh.
Ba ngày ba đêm này, nàng đã cấp cho mấy nghìn bộ áo giáp và vũ khí, phát ra gần vạn lượng vàng.
Bởi vì gia tộc họ Kim vừa rèn đúc một nhóm áo giáp mới, nên đã loại bỏ áo giáp và vũ khí cũ cho nhóm tân binh này sử dụng.
Nhóm áo giáp và vũ khí này còn khá mới, mặc kệ chất lượng có đủ tốt hay không, nhưng ít ra mặc lên người cũng đủ oai.
Hai nghìn tân binh vũ trang đầy đủ này bắt đầu tập kết, sau đó dưới sự suất lĩnh của Kim Sĩ Anh tiến vào trong lâu đài của phủ Bá tước Huyền Vũ.
Trong đó một nghìn người sẽ đóng giữ đất phong, một nghìn tân binh khác sẽ đi đảo Vọng Nhai.
Lúc này Mộc Lan thực sự không nhịn được, một mình một ngựa nhanh chóng quay trở về nhà.
Nàng kỳ thực cái gì cũng không muốn, chỉ cần ôm một cái, hôn một cái phu quân cặn bã đã hoàn toàn thỏa mãn.
Sau đó nàng tắm rửa thay y phục, nằm trên giường phu quân thoải mái mà ngủ một giấc, còn phu quân cặn bã cứ thoải mái nằm kế bên, có đưa tay chiếm tiện nghi hay không cũng mặc kệ, miễn là đừng chiếm quá ác, nếu không sẽ ngủ không yên.
Không biết vì sao, càng về đến gần nhà, mí mắt Mộc Lan bị giật không cách nào giải thích được.
Ngựa Thiên Lý của nàng vừa nhảy vào cổng lâu đài, thân thủ nhanh nhẹn của nàng trực tiếp nhảy xuống, chạy về phía viện của mình.
Nhưng mà, nàng chỉ nhào vào một khoảng không, phu quân không có ở đây.
- Băng nhi, cô gia đâu?
Tiểu Băng vốn đang phơi đồ trong sân, cũng phơi một chút… vật dụng, mỗi một thứ nàng cũng không nhận ra đó là cái gì.
Nhưng mấy thứ này tất cả thuộc về nhiệm vụ sắp xếp, chăm sóc, giặt giũ rửa ráy của tiểu Băng.
Tiểu Băng có vẻ nghiêm túc, bởi vì đây chính là cô gia giao nhiệm vụ cho nàng. Cô gia tại sao không giao đại cho người khác, hết lần này tới lần khác giao cho ta, có thể thấy trong lòng cô gia tin tưởng ta nhất.
- Cô gia ra ngoài rồi, muội đã mấy ngày nay không nhìn thấy cô gia. – Tiểu Băng buồn bã không vui, vài ngày không gặp tên lưu manh tới đùa giỡn, Băng nhi trong lòng càng trống trải.
- Ra ngoài? Đi đến nơi nào? – Mộc Lan hỏi.
Tiểu Băng đáp:
- Không biết, cô gia không nói cho muội biết gì hết.
Sau đó, tiểu Băng chỉ vào đỉnh đầu của Mộc Lan nói:
- Tiểu thư, trên đỉnh đầu mấy thứ màu xanh xanh (*), là gì vậy?
(*) Ở đây chơi chữ, trên đầu Mộc Lan có màu xanh lá, đồng nghĩa với đội nón xanh, bị cắm sừng.
Mộc Lan tiện tay phủi xuống, là một chiếc lá, vừa rồi đi quá gấp, lá cây rơi trên đầu cũng không phát hiện.
Nhưng mà hiện giờ đã mùa đông, sao còn lá cây xanh tươi thế này nhỉ.
Mộc Lan đi ra khỏi viện, vội vã đi đến thư phòng của phụ thân.
Kết quả nhìn thấy Kim Mộc Thông lại đang chép sách.
- Đệ đang làm gì thế?
Kim Mộc Thông nói:
- Chép sách.
Mộc Lan vừa nhìn, Kim Mộc Thông đang sao chép Tây Du Ký.
Quyển Tây Du Ký này, Mộc Lan là độc giả thứ hai, nàng cũng thích cực kỳ.
Lúc này Kim Mộc Thông đang chép đến tình tiết Tôn Ngộ Không chui vào trong bụng công chúa Thiết Phiến, quậy đến long trời lở đất.
- Anh rể không ở đây, phần tiếp theo của câu chuyện Tây Du Ký cũng chưa có, đệ chờ lâu nên nôn quá, đành phải sao chép lại cho đã ghiền. – Kim Mộc Thông đáp:
- Anh rể còn nói Ngưu Ma Vương bị cắm sừng, đệ nhìn thế nào cũng không ra, Tôn Ngộ Không cùng công chúa Thiết Phiến có xảy ra chuyện gì đâu.
Mộc Lan không nhịn được nói:
- Tỷ phu đệ làm sao? Đi nơi nào?
Kim Mộc Thông đáp:
- Đi đến thành Nộ Triều.
Mộc Lan hết hồn nói:
- Hắn đi thành Nộ Triều làm cái gì? Thật nguy hiểm, có người bảo hộ hắn hay không?
Kim Mộc Thông nói:
- Có một cô gái bảo vệ cho tỷ phu, thuộc hội Thiên Đạo.
Mộc Lan nói:
- Cô gái của hội Thiên Đạo, dáng dấp thế nào?
Kim Mộc Thông nói:
- Tỷ phu nói dáng vẻ của nàng so với ta còn xấu hơn, ta ngược lại cảm thấy tốt vô cùng.
Mộc Lan nhìn thoáng qua em trai của mình, lập tức yên tâm.
- Tỷ phu ngươi đi đến thành Nộ Triều làm cái gì? Nhất định có chuyện trọng yếu phát sinh, nếu không, với tính nhát gan của hắn chắc chắn sẽ không dám mạo hiểm. – Mộc Lan nói.
Kim Mộc Thông nói:
- Từ Thiên Thiên đưa tới mật thư, Cừu Yêu Nhi bỗng nhiên phát bệnh, sinh mệnh bị đe dọa, cho nên tỷ phu phải đi cứu nàng.
Đây là cơ mật tuyệt đối, chỉ có kể lại cho hai người, một là Bá tước Huyền Vũ Kim Trác, một chính là Kim Mộc Thông, ngay cả nhạc mẫu đại nhân cũng không biết, Kim Hối cùng Thẩm Thập Tam cũng không biết.
Bá tước Huyền Vũ cùng Thẩm Lãng đều đang cố gắng bồi dưỡng Kim Mộc Thông.
Mặc dù gã mỗi ngày chỉ cảm thấy hứng thú với việc chép sách, cũng không có tham gia cụ thể bất kỳ một chuyện gì, nhưng tất cả cơ mật gã đều biết, chính là muốn bồi dưỡng cảm xúc khi tham gia vào việc hệ trọng.
Với tư cách Bá tước Huyền Vũ tương lai, Kim Mộc Thông có thể ngốc, có thể không có năng lực làm việc, thế nhưng nhất định phải thật sáng suốt.
Giống như cô Ngốc mỗi ngày đi theo bên cạnh Hoàng Dược Sư, chẳng biết tại sao cũng thành cao thủ.
Đi cứu Cừu Yêu Nhi hả?
Trái tim của Mộc Lan thót một cái, không khỏi đứng ngồi không yên.
Yên tâm, yên tâm.
Ta không thể suy nghĩ vẩn vơ.
Với phu quân cặn bã có thể không tin, nhưng ta có thể tin vào nhân phẩm của Cừu Yêu Nhi.
Lập tức, nàng có một ý niệm trong đầu, trực tiếp rời bến đi đến thành Nộ Triều tìm Thẩm Lãng.
Nhưng... rốt cuộc nàng vẫn bỏ đi cái ý nghĩ bốc đồng này ra khỏi đầu.
Kim Mộc Thông bỗng nhiên nói:
- Tỷ, cái váy mới này của tỷ đẹp lắm.
Mộc Lan hỏi:
- Thật thế sao?
Đây là một cái váy lụa màu xanh lá, có ẩn chút màu xanh lơ.
Gần đây Mộc Lan may rất nhiều váy mới, cũng là màu này.
Bởi vì, nàng đã từng bị mất một bộ váy màu xanh, Thẩm Lãng thừa nhận cầm cái váy làm một chút chuyện không thể cho ai biết sau đó đốt trụi.
Mộc Lan cảm thấy, Thẩm Lãng có thể đặc biệt có hứng thú với váy xanh, cho nên nàng may rất nhiều.
Vì thu hút phu quân chú ý, nàng rõ ràng hao tổn tâm huyết. Không có biện pháp, bên ngoài nhiều con phò xinh đẹp quá nhiều, mà chồng của nàng nhìn đâu cũng thấy là một tên cặn bã.
Kim Mộc Thông nói:
- Đúng vậy, màu xanh lá cây này tươi tắn mà không lòe loẹt, đặc biệt đẹp.
Đương nhiên, đây vốn là lời của Thẩm Lãng, Kim Mộc Thông thì không có loại quan điểm thẩm mỹ này.
Trong mắt gã cái gì cũng đẹp. Chỉ cần là váy đều nhìn ổn, chỉ cần là con gái đều đẹp.
Ôi, rõ ràng cảm giác bi ai vô cùng.
Mộc Lan không có thảo luận mấy thứ này trong lòng, bản năng leo đến chỗ cao nhất lâu đài, hướng phía đông nhìn xung quanh.
Nhưng nhìn không thấy thứ gì, ngay cả bờ biển cũng không thấy.
Phu quân, chàng tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì.
Chỉ cần an toàn là tốt rồi, khác cũng không cần gấp.
Chỉ cần đừng bị thương, dù cho... chàng có sa vào tay nữ nhân khác, ta... Ta cũng cắn răng nhẫn nhịn.
Cùng lắm thì sau khi trở về, chà đạp chàng một lần thật mạnh.
Tuyệt đối đừng bị thương, tuyệt đối đừng gặp nguy hiểm.
...
Cừu Kiêu giận đùng đùng trở lại phủ Thành Chủ.
- Phụ thân, người còn dễ dàng tha thứ Cừu Yêu Nhi tới khi nào? – Cừu Kiêu cả giận nói:
- Dưới trướng nàng ta đã có một vạn hải tặc, nếu không kiểm soát được thì thế lực quá lớn, khó kiểm soát, nàng ta cuối cùng có phải con ruột của phụ thân đâu.
Hải tặc vương Cừu Thiên Nguy đang nhìn bản đồ trên tường, ánh mắt nhìn chằm chằm vào vị trí đảo Vọng Nhai.
Hơn nữa hòn đảo nhỏ bé này đã được ông ta dùng phấn vàng viết lên, có vẻ nổi bật hơn tất cả.
Mới vừa rồi cùng Đường Luân nói đến đảo Vọng Nhai, Đường Luân có vẻ đặc biệt gấp gáp, Cừu Thiên Nguy có vẻ thờ ơ.
Nhưng thực sự lòng tham lam của ông ta còn muốn vượt qua Đường Luân.
Với tư cách Hải tặc vương, ông ta còn có lòng tham cướp vàng bạc châu báu điên cuồng ngay từ đầu.
Cừu Kiêu nói:
- Phụ thân, người có nghe được lời con nói không? Hai nghìn quân tinh nhuệ dưới trướng Cừu Yêu Nhi ngay cả ngài cũng chẳng chỉ huy được, thế lực của nàng lớn như vậy, lẽ nào ngài không lo lắng một ngày kia con bị nàng ta giết, rồi nàng ta biến thành tân thành chủ Nộ Triều à?
Cừu Thiên Nguy thản nhiên nói:
- Sẽ không đâu, lòng Cừu Yêu Nhi vốn ở phương xa. Cảm giác hứng thú của con bé chỉ có với chém giết và chiến đấu, ngoài ra là cứu người và phiêu lưu đến những nơi chưa từng biết, nó với quyền lực một chút cũng không hứng thú.
Cừu Kiêu nói:
- Dã tâm con người là có thể từ từ phát sinh, vì tương lai gia tộc họ Cừu chúng ta, con cảm thấy có nhất định phải loại trừ ả, chí ít nghĩ biện pháp phế bỏ võ công của ả.
- Đồ ngu! – Cừu Thiên Nguy giận dữ hét lên:
- Con lại đi trêu chọc nó phải không? Đừng cho là ta không biết con đang suy nghĩ gì, cẩn thận con khó giữ được cái mạng nhỏ này, nếu như không phải nể mặt ta, con đã sớm bị nó giết rồi.
Cừu Thiên Nguy xoay người lại, nhìn thấy phía sau lưng Cừu Kiêu có một vết thương.
Lập tức, ánh mắt của ông ta hiện lên một chút ánh sáng lạnh lẽo, nói:
- Nó chém con à?
Cừu Kiêu nói:
- Không phải, là đám nữ võ sĩ của cô ta, mười mấy người bao vây tấn công một mình con.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Con lại đi làm cái gì?
Cừu Kiêu cười hì hì không có trả lời trực tiếp, sau đó nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Phụ thân, ngay cả võ sĩ thủ hạ của cô ta đều hống hách như vậy, ta chính là thiếu chủ thành Nộ Triều, coi như là chủ nhân của họ, lại hướng ta hạ tử thủ, nhưng thấy trong mắt mấy con ả kia chỉ có Cừu Yêu Nhi, căn bản không có con, cũng không có thành chủ Nộ Triều ngài đâu.
Khuôn mặt của Hải tặc vương Cừu Thiên Nguy lại co giật một hồi.
Cừu Kiêu lại nói:
- Đúng rồi, có người muốn hạ độc cô ta, dùng muối độc nấu cơm cho cô ta. Nữ đầu bếp Thư Thục hôm nay đã bị giết người diệt khẩu, con đoán chừng là Cừu Hào.
Ánh mắt của Cừu Thiên Nguy co rụt lại, nói:
- Tra ra nguyên nhân? Bây giờ Yêu Nhi như thế nào?
Cừu Kiêu nói:
- Được chữa hết, được một nữ đại phu tuyệt sắc chữa hết.
Cừu Thiên Nguy kinh ngạc hỏi liên tục:
- Nữ đại phu lại có bản lĩnh đến thế này sao? Ta tìm danh y khắp thiên hạ đều bó tay, thậm chí ngay cả chứng bệnh cũng không nhìn ra được, vị nữ đại phu này không chỉ phát hiện nguyên nhân bệnh, hơn nữa còn chữa hết cho nó sao?
Cừu Kiêu đáp:
- Đúng vậy, nghe nói đó còn là một tuyệt sắc giai nhân mà còn là nhân tài nữa, phụ thân không bằng nhét vào trong phủ.
Cừu Thiên Nguy không có trả lời, mà chỉ nói:
- Con hãy vội vàng xuất phát đi đảo Vọng Nhai, bằng không nếu Cừu Yêu Nhi thật sự vọt đến trước mặt của ta, ta cũng không tiện che chở tên súc sinh nhà ngươi. Nhớ kỹ trong khoảng thời gian này tuyệt đối không nên trêu chọc nó nữa?
- Tại sao? – Cừu Kiêu nói:
- Ai mới là chủ nhân thành Nộ Triều hả?
Cừu Thiên Nguy nói:
- Cừu Hào trấn thủ đảo Kim Sơn, đối với chúng ta cũng là trọng yếu nhất, tất cả sắt, tất cả khôi giáp cùng vũ khí chúng ta đều từ nơi đó tới. Kế tiếp ta có thể dẫn đầu đại quân tiến đánh đảo Vọng Nhai, vậy thành Nộ Triều do ai tới giữ? Chỉ có Yêu Nhi.
Cừu Kiêu trầm mặc.
Mặc dù gã không ngừng nói xấu, hãm hại Cừu Yêu Nhi, thế nhưng nội tâm gã cũng rõ hơn bất kỳ ai.
Cừu Yêu Nhi là dũng tướng vô địch, một nhân vật như nữ bá vương, có nàng trấn thủ thành Nộ Triều tuyệt đối an toàn, kẻ địch cho dù có thiên quân vạn mã cũng không phá được.
Hơn nữa Hải tặc vương Cừu Thiên Nguy dẫn binh đi tiến đánh đảo Vọng Nhai sợ nhất là gì vậy? Tuyệt đối không phải là người khác tới tiến đánh thành Nộ Triều, mà là sợ xung đột nội bộ.
Cuối cùng đám hải tặc quần đảo Lôi Châu này hoàn toàn là cứng đầu, bất tuân, có vài người chẳng qua là miễn cưỡng coi trọng Cừu Thiên Nguy là chủ, không biết có bao nhiêu thủ lĩnh hải tặc đầy dã tâm.
Nhưng chỉ cần dũng tướng vô địch như Cừu Yêu Nhi trấn thủ ở thành Nộ Triều, những tên thủ lĩnh hải tặc này liền tuyệt không dám động.
Hơn nữa trong lòng Cừu Kiêu cũng rõ ràng, Cừu Yêu Nhi thật sự không có bất luận dã tâm gì, nàng với phụ thân là tuyệt đối trung thành và tận tâm.
Gã kỳ thực cũng không lo lắng Cừu Yêu Nhi cướp giật chức thành chủ, chẳng qua là đố kỵ uy phong của nàng áp chế bản thân.
- Biết đi đảo Vọng Nhai, phải làm như thế nào à? – Cừu Thiên Nguy nói.
Cừu Kiêu nói:
- Biết, tàn ác đến cùng, ai dám ngăn cản con, giết! Dù sao, sau lưng con là mấy vạn hải tặc, gia tộc họ Kim tuyệt đối không dám làm tổn thương một cọng lông tơ của con đâu.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Nhớ kỹ, nếu như gia tộc họ Kim phản ứng đặc biệt kịch liệt, vậy con phải mềm một chút. Nhưng nếu như thái độ của bọn họ chần chừ, vậy con sẽ phải đặc biệt kịch liệt, càng quá đáng, càng ngông cuồng cứ làm tới đi.
- Con hiểu rồi. – Cừu Kiêu đáp.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Nhất định phải tận mắt thấy mỏ vàng, trăm nghe không bằng một thấy.
Cừu Kiêu đáp:
- Con hiểu.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Một khi xác định có mỏ vàng, con biết phải làm như thế nào à?
Cừu Kiêu nói:
- Lập tức trở về nói cho phụ thân.
- Không. – Cừu Thiên Nguy giải thích:
- Con sẽ đàm phán với Kim Trạch và Thẩm Lãng, nếu như gia tộc họ Kim sẵn lòng nhượng lại một nửa mỏ vàng, chúng ta cũng không tiến đánh đảo Vọng Nhai, thậm chí có thể phái binh bảo hộ.
Cừu Kiêu khiếp sợ, cất giọng ngạc nhiên:
- Thực sự?
Phụ thân làm như vậy, coi như là lừa Đường Luân.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Chí ít ngay từ đầu là thật, sau đó nghĩ biện pháp giết chết Thẩm Lãng, con sẽ lấy Kim Mộc Lan, chỉ cần mấy năm đều tất cả thuộc về ta.
Cừu Kiêu nói:
- Thế nhưng Kim Mộc Lan đã được thái tử theo dõi.
- Chẳng qua là một nữ nhân mà thôi. – Cừu Thiên Nguy nói:
- Phái binh tiến đánh đảo Vọng Nhai, nhà của chúng ta tối đa cũng chính là phân chia sáu thành. Nếu như có thể tự dưng được chia đến năm thành, lại có cái gì không tốt?
Cừu Kiêu cười hắc hắc nói:
- Gia tộc họ Kim hoặc là giao ra một nửa mỏ vàng, hoặc là cả nhà diệt vong, tin tưởng bọn họ sẽ làm ra lựa chọn sáng suốt.
Cừu Thiên Nguy nói:
- Đi thôi, thừa dịp Yêu Nhi còn chưa có tới tìm ta, con đi nhanh lên.
- Vâng, phụ thân. – Cừu Kiêu nói, sau đó gã lui ra ngoài.
Cừu Thiên Nguy dặn dò:
- Nhớ kỹ, nếu bọn họ cứng thì con mềm, nếu bọn họ mềm thì con phải cứng! Tranh thủ đàm phán, có thể không đánh thì tận lực không đánh.
Cừu Kiêu nói:
- Yên tâm, con hiểu mà.
Con trai đi rồi, Cừu Thiên Nguy hướng lâu đài của Cừu Yêu Nhi đi tới.
Thứ nhất ông ta muốn nhìn thử xem nữ đại phu này thần kỳ đến cỡ nào mà chữa khỏi bệnh tình của Cừu Yêu Nhi, rõ ràng không thể tưởng tượng nổi.
Nếu quả thật có bản lãnh lớn như vậy, lời con trai nói không sai, có thể thu nhập trong phủ.
Dù cho nàng không đáp ứng, cũng có thể ép buộc giữ lại.
Trừ dạng con gái như Cừu Yêu Nhi, bất kỳ cô gái nào khác cũng có thể bị khuất phục.
Thứ hai, ông ta cũng đi an ủi con gái nuôi Cừu Yêu Nhi một cái, cuối cùng Cừu Kiêu mới vừa làm ra việc cầm thú.
Kế tiếp có thể dẫn đến đại chiến, phòng ngự thành Nộ Triều còn phải dựa vào Cừu Yêu Nhi, không thể làm lòng nàng nguội lạnh.
Nhưng mà, khoảng cách lâu đài màu trắng của Cừu Yêu Nhi còn có mấy trăm mét.
Nghe được một trận tiếng động chói tai.
- Keng keng keng keng!
Đây là tiếng kiếm va vào giáp sắt chan chát của rất nhiều người.
Tràn đầy sát khí.
Đây là Cừu Yêu Nhi đang trút giận.
Không được, lúc này không thể đi, Cừu Kiêu vẫn chưa đi xa.
Nhỡ đâu lúc này Cừu Yêu Nhi để ông ta giao ra tên súc sinh Cừu Kiêu này, ông ta khó lòng nói chuyện.
Ngày mai hẵng tìm nó vậy.
...
Một đêm lại trôi qua!
Sáng sớm hôm sau, Thẩm Lãng tỉnh lại.
Sau đó, hắn cảm giác được cả người đều không phải là của mình.
Xương cốt toàn thân như muốn rời ra từng mảnh.
Thắt lưng không chỉ đau nhức mà còn như bị ai đó dùng đuốc nung đốt điên cuồng.
Còn hai quả thận, như đã bị khoét rỗng, thậm chí còn hơn thế, như bị cắt bỏ vậy.
Không chỉ có như thế, toàn thân mỗi một chỗ đều đang đau.
Hơi hé mắt, lập tức thấy khắp người đầy vết thương.
Khắp nơi đều có dấu răng, có đến cả trăm cái dấu răng.
Trời ơi là trời?
Đây... Đây muốn chết.
Thế nhưng những thứ này đều không tính là gì.
Thẩm Lãng cúi đầu vừa nhìn, lập tức gần như kinh hô thành tiếng.
Phần hạ thân bị thương nặng nhất.
Thực sự giống như bị nhúng nước sôi, vừa sưng vừa đỏ.
Còn có vết rách, còn có vết máu.
Trời ơi là trời?
Đêm qua ta đến tột cùng đã trải qua cái gì hả?
Ta... Ta là làm sao sống được hả?
Lúc này Lãng gia, thực sự giống như bị một trăm tên đại hán vò xé vậy.
Hơn nữa lúc này hắn không có nằm trên mặt đất, mà là nằm ở trên giường.
Trên người còn đang đắp mền, thế nhưng bên cạnh đã không có một bóng người.
- Có ai không? – Thẩm Lãng bản năng hô.
Thế nhưng cổ họng hoàn toàn là khàn đặc, một chút thanh âm đều không phát ra được.
Hơn nữa đôi môi bỏng rát như lửa đốt, tiến đến ngó vào trong kính bạc, phát hiện đôi môi sưng đỏ không tả xiết, không biết bao nhiêu mao mạch đã bị vỡ.
Lãng gia lại một lần nữa trong lòng bi ai.
Ngày hôm đó?
Đêm qua ta đến tột cùng đã trải qua cái gì hả?
Sau đó hắn đưa tay muốn vỗ vào đầu của mình, kết quả phát hiện trên mặt còn có vết máu khô.
Đưa tay vừa ngửi, còn có một dòng mùi lạ.
Gắng sức vỗ vào đầu.
Thẩm Lãng ra sức nhớ lại.
Dẫu sao, thứ hắn trúng là mê hương tình dược, chứ không phải loại thuốc gây ảo giác cực mạnh do hắn tự chế.
Cho nên sau khi gõ đầu vài cái, vẫn có ký ức.
Đêm qua tất cả những gì đã trải qua, toàn bộ từ trong đầu hiện ra tới.
Sau đó...
Hắn sợ run người.
Kinh ngạc đến sững sờ.
Ta... Ta bị làm nhục?
Ta bị Cừu Yêu Nhi làm nhục?
Hắn tỉ mỉ nhớ lại hình ảnh đêm qua.
Quả thực không dám tin tưởng.
Quá điên cuồng.
Thật là đáng sợ.
Quả thực so với một số bộ phim điện ảnh hắn từng xem còn điên cuồng hơn.
Cừu Yêu Nhi này là nữ thần chỗ nào hả?
Đây rõ ràng chính là sư tử cái.
Mà Thẩm Lãng chính là thỏ con.
Ta... Ta lại còn sống.
Thật không dễ dàng.
Nhưng mà, đêm qua Cừu Yêu Nhi thật... đẹp.
Đẹp đến sâu thẳm trong tâm hồn.
Đẹp đến vượt qua nữ chính của bất kỳ bộ phim nào.
Đẹp đến mức như một quả bom, trực tiếp nổ tung trong sâu thẳm tâm hồn.
Bất quá bây giờ Cừu Yêu Nhi ở đâu?
Sao không thấy?
Ngay sau đó Thẩm Lãng nhớ lại một vấn đề chí mạng.
Cừu Yêu Nhi có thể giết mình không?
Nàng chính là rất ghét đàn ông.
Đàn ông bị nàng đích thân giết, không có năm nghìn cũng có ba nghìn.
Huống hồ, bản thân giả gái chính là lừa dối.
Dựa theo tính cách Cừu Yêu Nhi, có thể không chỉ giết hắn, mà là đem hắn băm thây vạn đoạn đi.
Nàng vì sao bây giờ còn chưa có giết ta?
Đúng rồi, nhất định là bởi vì ta còn mê man, nên cô ta giết không đã.
Đến khi ta tỉnh lại, nàng chắc chắn băm thây ta thành vạn đoạn, trút hết mối hận trong lòng.
Lãng gia cho tới bây giờ đều quen nếp dùng ác ý lớn nhất để suy đoán người khác.
Không được, ta phải chạy vội về ngay thôi!
Vì giữ lấy cái mạng nhỏ, ta phải chạy vội ngay thôi.
Có người có lẽ sẽ nói, Lãng gia rõ ràng là bên bị chà đạp, hắn mới là nạn nhân, vì sao phải chạy?
Đối mặt một nữ bá vương cường đại, ngươi cảm thấy có thể nói lý lẽ sao?
Nàng chán ghét đàn ông là sự thật tuyệt đối, không thấy được là ngay cả đàn ông muốn chạm một cái cũng không chịu sao? Thà bệnh chết còn hơn để nam đại phu bắt mạch.
Huống hồ là Lãng gia đã giả gái lừa dối nàng.
Thẩm Lãng vô cùng khó khăn từ từ mặc y phục vào, càng khó khăn cài y phục, sau đó lén lút rón rén, suy nghĩ trốn thoát.
Con tiểu tiện nhân Từ Thiên Thiên này thì sao?
Còn không qua đây giúp ta bỏ trốn?