191. Chương 191: Trận chiến Nộ Triều kết thúc! Trương Tấn đại bại

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 191: Trận chiến Nộ Triều kết thúc! Trương Tấn đại bại

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 191 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thực ra, Bá tước Huyền Vũ Kim Trác cũng không nhất thiết phải đánh chiếm đảo Kim Sơn.
Đại chiến đảo Vọng Nhai đã thắng, nếu chiếm được thành Nộ Triều thì vấn đề đảo Kim Sơn sẽ không còn lớn.
Ông là một người thận trọng, sẽ không vì thắng trận chiến đảo Vọng Nhai mà khinh thường thiên hạ.
Thủ tướng đảo Kim Sơn là Cừu Hào, nghĩa tử của Cừu Thiên Nguy. Hắn tuy chưa thể gọi là danh tướng, nhưng tuyệt đối không phải kẻ tầm thường.
Huống hồ, trên đảo này còn có năm nghìn quân phòng thủ.
Trong tay Bá tước Huyền Vũ tuy có hơn một trăm chiếc thuyền hải tặc cùng bốn nghìn người, nhưng lính lão luyện chỉ vỏn vẹn chưa đến năm trăm, số còn lại đều là tân binh hoặc dân quân.
Trận chiến đảo Kim Sơn này nếu không có tám phần mười nắm chắc, ông ta sẽ không đánh, dù có Đường Luân trong tay, có thể giả trang thành hải tặc đi chăng nữa.
Thậm chí vì sự thận trọng, Bá tước Huyền Vũ còn hạ lệnh hơn một nghìn người lái mấy chục chiếc thuyền hải tặc quay về bến tàu họ Kim.
Lần này đến đảo Kim Sơn, số người chỉ vỏn vẹn chưa đến ba nghìn.
Trên boong kỳ hạm, Đường Luân nói:
- Kim Trác huynh, huynh đã muốn thắng lớn như vậy, sao trên mặt chẳng thấy chút nụ cười nào?
Kim Trác đương nhiên đang lo lắng sự an nguy của Thẩm Lãng, lo lắng về trận chiến thành Nộ Triều.
Đó mới là điều mấu chốt nhất.
Nếu trận chiến thành Nộ Triều thắng lợi, gia tộc họ Kim mới có tương lai. Còn nếu thua, dù trận chiến đảo Vọng Nhai có thắng cũng không có nhiều tác dụng.
Thế nhưng những lời này không cần thiết phải nói với Đường Luân.
Đường Luân lại hỏi:
- Kim Trác huynh, khi huynh đối mặt với ta, vì sao trong mắt không hề có bất kỳ thù hận nào?
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác đáp:
- Ân oán giữa ta và ngươi là do tổ tông truyền lại, cũng là thân bất do kỷ, ta cớ gì phải hận ngươi?
Nghe những lời này, Đường Luân không khỏi kinh ngạc.
Kim Trác không hận ông ta, thế nhưng ông ta lại đặc biệt hận Kim Trác, hận không thể lột da rút gân.
Kim Trác hận rất ít người, ngay cả với Thái Thú Trương Xung, trong lòng ông cũng không có bao nhiêu hận ý.
Người ông hận nhất chỉ có một, đó chính là Hầu tước Tô Nan cùng phủ Bá tước Vũ An họ Tiết. Hai nhà này vốn có quan hệ thông gia, lại là minh hữu. Thế nhưng, cũng chính hai nhà này đã gây tổn thương sâu sắc nhất cho gia tộc họ Kim, thậm chí gần như đẩy họ Kim vào chỗ chết.
Bá tước Huyền Vũ Kim Trác từ trước đến nay luôn đối đãi chân thành với người khác, là một quân tử tuyệt đối.
Năm đó, gia tộc họ Tô có ý đồ đầu nhập vào Đại vương tử Ninh Nguyên Vũ, còn đặc biệt viết một phong mật thư cho phụ thân Bá tước Kim Vũ, khuyên gia tộc họ Kim cùng sẵn sàng góp sức. Sau khi Ninh Nguyên Hiến lên ngôi vua, phong mật thư này liền trở thành một mối đe dọa đáng sợ đối với gia tộc họ Tô. Nói thẳng ra, gia tộc họ Kim hoàn toàn có thể dùng phong mật thư này để gây khó dễ cho gia tộc họ Tô.
Thế nhưng Bá tước Kim Trác đã không làm như vậy.
Sau khi Tô Bội Bội gả cho ông, vừa nhắc đến phong mật thư này, Kim Trác đã đốt rụi nó ngay trước mặt vợ, tỏ ý mình tuyệt đối sẽ không dùng phong mật thư này để áp chế bất cứ ai.
Thật không ngờ, hành động này lại khiến gia tộc họ Tô không còn e dè. Khi quốc quân lộ rõ ý đồ đối phó gia tộc họ Kim, gia tộc họ Tô đã không kịp chờ đợi mà phân rõ giới hạn với ông, xé bỏ hôn ước hai nhà, sau đó càng không chút kiêng kỵ gây tổn hại cho gia tộc họ Kim.
Mỗi khi Tô Bội Bội nhắc đến chuyện này, nàng đều phải dùng nắm đấm đấm ông hai cái, trách ông quá ngu ngốc, năm đó vì sao phải thiêu hủy phong mật thư này, nếu không thì cũng có thể nắm được gia tộc họ Tô.
Đương nhiên, là Tô Bội Bội khơi gợi chuyện mật thư đó, Kim Trác mới thiêu hủy nó trước mặt bà. Nhưng phụ nữ thì luôn không lý lẽ, trong lòng họ rất rõ ràng, nhưng miệng thì không chịu nói lý. Tô Bội Bội sở dĩ trách cứ Kim Trác, thực ra phần lớn là do sự hối hận trong lòng chính bà.
Thế nhưng lúc đó bà còn trẻ, hơn nữa mới vừa gả đi, trong lòng chắc chắn là hướng về nhà mẹ đẻ. Theo thời gian trôi qua, dần dần chứng kiến bộ mặt thật của hai nhà, bà mới toàn tâm toàn ý xem mình là người của gia tộc họ Kim, và đến nay càng trở mặt thành thù với nhà mẹ đẻ.
Sau này, Tô Bội Bội đã nhiều lần kể lại câu chuyện tiếc nuối này với Thẩm Lãng, vì thế Thẩm Lãng mới nghĩ cách làm giả phong mật thư này. Dù sao hai nhà từng có quan hệ thông gia, gia tộc họ Kim cũng có rất nhiều lá thư do Hầu tước Tô Tiễn đích thân viết.
Đương nhiên, Thẩm Lãng cũng không xem phong mật thư này là vũ khí quan trọng, chẳng qua là để lo trước khỏi họa mà thôi.
- Chủ nhân, sắp đến đảo Kim Sơn rồi. - Kim Trung nói.
Bá tước Kim Trác đáp:
- Trước tiên thăm dò hư thực, chưa chắc đã phải đánh.
Kim Trung đáp:
- Vâng!
Hạm đội còn chưa đến bến tàu gần đảo Kim Sơn, bọn hải tặc trên đảo đã lớn tiếng hoan hô.
Bởi vì những chiếc tàu chiến này quá quen thuộc với bọn chúng, đó chính là hạm đội của Đại vương Cừu Thiên Nguy.
- Hạm đội của Đại vương đã đến.
- Các huynh đệ, đại chiến đảo Vọng Nhai kết thúc rồi sao? Kết thúc từ bao giờ vậy?
- Đúng vậy, ba vạn người đánh mấy nghìn người mà sao lại lâu thế kia chứ?
- Mỏ vàng có lớn không?
Đám hải tặc trên đảo tuôn ra như ong vỡ tổ.
Vẫn là Bá tước Tấn Hải Đường Luân lộ diện, ông ta rời thuyền lên đảo Kim Sơn.
- Sao lại thế này? - Đường Luân kinh ngạc nói:
- Cừu Hào đâu? Tàu chiến trên bến tàu đâu cả rồi?
Mấy tên thủ lĩnh hải tặc trên đảo muốn nói lại thôi.
Lời này gã không dám nói, bởi vì đại thủ lĩnh đã mang theo hạm đội đi mất rồi.
Mệnh lệnh của Đại vương là để Cừu Hào đóng giữ đảo Kim Sơn, kết quả hắn lại dẫn hải tặc chủ lực rời đi.
- Đại thủ lĩnh Cừu Hào thân thể có chút không khỏe, bị nhiễm bệnh thương hàn, sợ lây cho người khác, cho nên tự giam mình trong một sơn động. - Một tên thủ lĩnh hải tặc vội vàng nói.
Cuối cùng, Đại thủ lĩnh Cừu Hào đã làm trái mệnh lệnh của Đại vương mà rời đi.
Mặc dù gã cảm thấy Đại thủ lĩnh Cừu Hào làm không sai, đảo Kim Sơn này an toàn vô cùng, chẳng có chuyện gì xảy ra, căn bản không cần thiết phải bố trí năm nghìn người canh giữ ở đây, một nghìn người là đủ rồi.
Đường Luân lớn tiếng nói:
- Ngươi đừng hòng lừa ta, Đại vương của các ngươi không đến, nói cho ta biết sự thật cũng chẳng có gì to tát.
Dứt lời, Đường Luân trực tiếp ném qua một túi vàng.
Tên thủ lĩnh hải tặc đó nói:
- Đại thủ lĩnh Cừu Hào không biết nghĩ thế nào, ngài ấy lại cảm thấy thành Nộ Triều gặp nguy hiểm, cho nên mang theo hạm đội đi thành Nộ Triều. Cho dù có người muốn tiến đánh thành Nộ Triều cũng chẳng đánh nổi, nữ ma đầu đó thiên hạ vô địch mà.
Đường Luân nói:
- Đừng nói nhảm, ngươi dứt khoát nói cho ta biết, bây giờ đảo Kim Sơn còn bao nhiêu người?
- Một nghìn người. - Tên thủ lĩnh hải tặc đó đáp.
Đường Luân lập tức cảm thấy da đầu tê dại.
Mới... mới một nghìn người thôi sao?
Nói cách khác, Cừu Hào đã mang theo bốn nghìn người đi, giết trở về thành Nộ Triều?
Vận may của Kim Trác này nên nói là tốt hay không tốt đây?
Đảo Kim Sơn chỉ còn lại một nghìn người, độ khó khi tiến đánh đã giảm đi nhiều.
Thế nhưng Thẩm Lãng muốn chiếm thành Nộ Triều, phía trước có Cừu Yêu Nhi, phía sau có Cừu Hào, chẳng phải là chết không có chỗ chôn sao?
Nhưng mà, Thẩm Lãng này là một tiểu bạch kiểm, lỡ đâu... lỡ đâu hắn và Cừu Yêu Nhi có một chân thì sao?
Thế nhưng, Cừu Yêu Nhi nghe nói không thích đàn ông, nhưng loại chuyện này ai dám chắc, Thẩm Lãng căn bản không phải là đàn ông bình thường.
Không thể không nói, khi chuyện không còn liên quan đến mình nữa, tư duy của Đường Luân cũng trở nên táo bạo.
Trí tưởng tượng bay bổng ngược lại mới gần với chân tướng, đương nhiên cũng chỉ là gần mà thôi.
- Mới một nghìn người, các ngươi bị điên thật sao? Một nghìn người giữ được đảo Kim Sơn ư? Chỉ riêng thợ mỏ đã có mấy nghìn người rồi. - Đường Luân nổi giận nói.
Tên thủ lĩnh hải tặc đó nói:
- Một số thợ mỏ cũng là người nhà của ngài, còn gì quan trọng hơn nữa. Phủ Bá tước Huyền Vũ ngược lại cũng có một hai nghìn tù binh ở đây, nhưng bọn hắn không biết ngoan ngoãn, bảy trăm người chúng ta trông coi mỏ này là dư sức rồi.
Bảy trăm hải tặc ở hầm mỏ?
Nói cách khác, hải tặc giữ bến tàu chỉ có ba trăm người?
Vậy Kim Trác đánh chiếm đảo Kim Sơn chẳng phải dễ dàng sao?
Đánh chiếm đảo Kim Sơn xong xuôi, mình cũng có thể về nhà.
Với nhân phẩm của Thẩm Lãng thì Đường Luân tuyệt đối không thể tin được, thế nhưng với nhân phẩm của Kim Trác, ông ta tuyệt đối tin tưởng.
Tên này nói sẽ thả mình về nhà, thì nhất định sẽ thả.
Thế là, ông ta xụ mặt quát lớn:
- Các ngươi rõ ràng quá càn rỡ, chuyến này của ta là vận lương thực cho các ngươi ăn, không ngờ trên đảo chỉ có một nghìn người thôi, để ta nghĩ cách một chút xem có thể tăng thêm một ít nhân lực, tăng cường phòng ngự cho các ngươi hay không.
Tên thủ lĩnh hải tặc trong lòng không cho là đúng, thế nhưng nghe được vận lương thực, lập tức mừng rỡ trong lòng nói:
- Làm phiền Bá tước Tấn Hải.
...
Sau khi trở lại buồng nhỏ trên tàu.
Đường Luân nói:
- Kim Trác huynh, ta thực sự không biết phải hình dung vận khí của huynh thế nào. Lúc này trên đảo Kim Sơn cũng chỉ có một nghìn hải tặc, hơn nữa còn chia làm hai nhóm, bến tàu có ba trăm, hầm mỏ có bảy trăm.
Kim Trác không vui mừng, mà hồi hộp hỏi lại:
- Cừu Hào đâu? Hắn và bốn nghìn hải tặc kia đã đi đâu?
Đường Luân kinh ngạc đáp:
- Cừu Hào đã đi thành Nộ Triều.
Lập tức, sắc mặt Kim Trác kịch biến.
Đường Luân nói:
- Kim Trác huynh, tiếp theo huynh cứ xem ta thể hiện, đánh chiếm đảo Kim Sơn dễ dàng thôi. Thế nhưng huynh phải giữ lời đấy, thả phụ tử chúng ta về nhà.
Bá tước Kim Trác lắc đầu đáp:
- Không, đảo Kim Sơn đừng đánh. Tất cả mọi người chuẩn bị, hạm đội hãy đẩy tốc độ cao nhất tiến đến thành Nộ Triều.
Đường Luân kinh ngạc hỏi:
- Đảo Kim Sơn rõ ràng đã sắp chiếm được, giống như miếng mỡ dâng tận miệng, vậy mà huynh nói không cần sao?
Kim Trác run giọng nói:
- So với mạng con rể của ta, đảo Kim Sơn tính là gì chứ?
Một lát sau, năm vạn cân lương thực được mang đến bến tàu đảo Kim Sơn, bên trong không hề có độc.
Tiếp đó, cả hạm đội giương buồm, dùng tốc độ cao nhất nhằm thẳng về phía thành Nộ Triều.
Cứ như vậy, vì Thẩm Lãng có thể gặp nguy hiểm, Bá tước Kim Trác đã trực tiếp bỏ qua đảo Kim Sơn dễ như trở bàn tay.
Đường Luân trầm mặc.
Có lẽ, đây cũng là một loại sức hấp dẫn nhân cách?
Bá tước Kim Trác hoàn toàn nóng lòng như lửa đốt.
Bốn nghìn hải tặc của Cừu Hào lại xông về phía thành Nộ Triều, đây là một nguy cơ khổng lồ đối với Thẩm Lãng.
Hơn nữa, điều này có nghĩa là kẻ địch đã nhìn thấu kế hoạch của Thẩm Lãng.
Lãng nhi, con tuyệt đối không được xảy ra chuyện gì!
Con hãy chịu đựng, vi phụ sẽ đến ngay đây!
...
Bên trong thành Nộ Triều!
Sáu nghìn tinh nhuệ của Trương Tấn, như thủy triều ào ạt xông về phía tòa pháo đài phủ Thành Chủ.
Nhìn từ trên trời, tựa như một làn sóng thiết giáp.
Đây là quan quân thành Nộ Triều, tuy kém hơn quân vùng biên giới, nhưng lại cực kỳ tinh nhuệ, chí ít vượt trội hơn phần lớn tư quân của các quý tộc.
Trương Tấn cưỡi trên chiến mã, toàn thân nhiệt huyết sôi trào.
- Phụ thân, người thấy chưa? Hài nhi kiến công lập nghiệp, ngay sáng nay.
- Bọ ngựa đằng trước, chim sẻ ở phía sau, lập tức sẽ thành công.
- Hài nhi nhất định phải giết toàn bộ Thẩm Lãng cùng đám hải tặc.
- Hài nhi nhất định sẽ để phụ thân thành lập công lao vĩ đại hiếm có, chuyện hơn một trăm năm trước Bá tước Kim Trụ có thể làm được, ngài cũng có thể làm được.
- Hài nhi nhất định sẽ đánh một trận công thành, đưa phụ thân lên chức Hạ đô đốc Diễm Châu, nhất định sẽ để ngài phong hầu bái tướng!
- Phụ thân luôn miệng nói Thẩm Lãng xuất sắc đến cỡ nào, con sẽ chứng minh cho phụ thân thấy, con trai của người mới là xuất sắc nhất, trong số ba đứa con trai, Trương Tấn ta đây mới là xuất sắc nhất.
- Thẩm Lãng chỉ là một tên hề nhảy nhót, hắn so với con sẽ chẳng là cái đinh gì cả.
Sáu nghìn tinh nhuệ hành quân, toàn bộ mặt đất đều đang run rẩy.
Các cửa hàng hai bên thành Nộ Triều, tất cả nhà cửa đều đóng chặt cửa sổ.
Đây... Đây là thời thế muốn thay đổi ư?
Thành Nộ Triều sau này chẳng lẽ muốn biến thành lãnh thổ của Việt quốc sao?
Tuyệt đối không nên!
Thành tội ác không tốt sao? Thành tự do không tốt sao?
...
Bên trong phủ Thành Chủ.
Truyền đến từng đợt tiếng kêu đánh kêu giết.
Nghe tiếng giết rung trời, tiếng kêu thảm thiết liên tục.
Nhưng trên thực tế, quân đội Thẩm Lãng cùng quân đội Cừu Yêu Nhi đều hướng về phía không khí mà kêu la, quơ binh khí đập loạn xạ.
Một bóng dáng vọt vào.
Nàng được xem là vệ sĩ riêng của Thẩm Lãng, Hoàng Phượng.
Lần này Thẩm Lãng tiến đánh thành Nộ Triều, theo sau hộ tống còn có mấy chục cao thủ, mấy chục quản sự của hội Thiên Đạo.
Một khi Thẩm Lãng chiếm được thành Nộ Triều, bọn họ sẽ trong thời gian ngắn nhất tiếp quản trật tự thương mại của thành Nộ Triều.
- Trương Tấn đã xuất binh, sáu nghìn tinh nhuệ đang đánh tới!
Thẩm Lãng mừng rỡ trong lòng, cuối cùng cũng đến rồi!
Lúc này, Cừu Yêu Nhi không nói hai lời, nhặt lấy hai cây Quỷ Đầu Đao muốn xông ra.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi làm gì thế?
Cừu Yêu Nhi đáp:
- Ra giết chứ làm gì.
Thẩm Lãng hỏi:
- Ngươi điên rồi sao? Có lâu đài vững chắc không thủ, lại muốn chủ động xuất chiến?
Cừu Yêu Nhi nhấn mạnh từng chữ:
- Ta không thích diễn trò, ta không thích phòng thủ!
Đã nhìn ra, nếu không thì ta làm sao khiến ngươi ngủ đến nửa chết nửa sống?
Ánh mắt của Cừu Yêu Nhi trông về phía Từ Thiên Thiên, lộ ra vẻ ôn hòa hiếm thấy.
- Từ Thiên Thiên, kẻ thù của ngươi là Trương Tấn đúng không? Vậy ta đây phải đi báo thù cho ngươi!
- Thẩm Lãng, lâu đài này giao cho ngươi, ta không bao giờ vào đây nữa.
Tiếp đó, nữ ma đầu này liền mang theo hai nghìn tinh nhuệ chính quy, trực tiếp xông ra ngoài giết.
Hai đôi chân siêu dài chạy, nhanh hơn cả chiến mã.
Ngươi hỏi nàng tại sao không cưỡi ngựa ư?
Hai cây Quỷ Đầu Đao của nàng cộng lại hơn hai trăm cân, chiến mã thực sự không thể chạy nổi.
Thẩm Lãng nhìn Từ Thiên Thiên nói:
- Cô gái này có vấn đề về đầu óc.
Từ Thiên Thiên mắt đỏ lên nói:
- Đầu óc ngươi mới có bệnh, nàng là người ghê gớm nhất thế giới, căn bản không có đàn ông nào xứng đôi với nàng, ngươi càng thêm không xứng!
Dứt lời, nàng phóng lên tường thành, muốn đứng ở chỗ cao nhất để quan sát Cừu Yêu Nhi đại chiến Trương Tấn.
...
Sáu nghìn tinh nhuệ của Trương Tấn cách pháo đài Thành chủ càng ngày càng gần!
Trong lòng gã càng ngày càng hưng phấn, toàn thân nhiệt huyết gần như muốn tuôn trào như bão tố.
Khoảng cách đến pháo đài còn mấy trăm mét, gã lại lên tiếng hét lớn:
- Thằng nhóc Thẩm Lãng, ngươi ra đây chịu chết cho ta!
- Thẩm Lãng, nạp mạng đi!
- Thẩm Lãng, ngươi tự cho là diệu kế yên thiên hạ (*), nhưng nào biết mọi cử động của ngươi đã bị phụ thân ta nhìn thấu cả rồi.
(*) Đây là điển tích lần ngã bệnh thứ hai của Chu Du, sau khi Cam phu nhân qua đời, Chu Du hiến kế cho Tôn Quyền gả em gái Tôn Thượng Hương cho Lưu Bị, nhằm dụ Bị tới Đông Ngô rồi bắt giết. Nào ngờ Ngô Quốc Thái, mẹ Tôn Quyền lại yêu mến Lưu Bị. Chu Du lại bày kế khác tách Lưu Bị khỏi các huynh đệ và Gia Cát Lượng, dùng thanh sắc mê hoặc Lưu Bị vui hưởng lạc mà quên đi ý chí đánh lấy thiên hạ, nhưng kế sách này cũng không thành công. Trong khi đó, Gia Cát Lượng lại bày kế để Lưu Bị bình an trở về Kinh Châu, lại còn khiến Chu Du trúng kế mai phục. Gia Cát Lượng cho binh sĩ đọc vang hai câu thơ “Chu Lang diệu kế yên thiên hạ, Đã mất phu nhân lại thiệt quân”. Chu Du nghe xong uất quá, vết thương sắp lành lại tái phát.
- Nơi đây, sẽ là tử địa của ngươi.
- Hôm nay, sẽ là ngày chết của ngươi!
- Phủ Bá tước Huyền Vũ, gia tộc họ Kim, kể từ hôm nay sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này!
- Ngày mà gia tộc họ Trương của ta quật khởi, chính là sáng nay!
- Giết, giết, giết!
Trương Tấn điên cuồng hét lên, sát khí ngút trời!
Tiếp đó...
Gã thấy tiếng giết ngút trời từ cổng của pháo đài Vua Hải Tặc, tuôn ra một luồng sáng!
Tốc độ của luồng sáng này quá nhanh.
Khí thế quá mạnh mẽ!
Gần như không thấy rõ bóng người.
Thế nhưng, sát khí ngất trời này.
Vóc dáng bùng nổ thế này.
Đôi chân siêu dài như thế này.
Nhất là hai cây Quỷ Đầu Đao, đã tố cáo thân phận của người đến rõ ràng.
Ma La Sát!
Nữ ma đầu!
Cừu Yêu Nhi dũng mãnh vô địch!
Sao lại là cô ta?
Cô ta không phải đã chết rồi sao?
Rất nhiều thủ hạ của ta đã tận mắt nhìn thấy cô ta chết ư?
Lẽ nào, lẽ nào cô ta đang diễn trò?
Dũng tướng vô địch như cô ta mà cũng biết diễn trò ư?
Tại sao cô ta phải phối hợp Thẩm Lãng diễn trò? Chẳng lẽ... chẳng lẽ cô ta cũng bị Thẩm Lãng ăn nằm sao?
Trương Tấn cảm thấy từng đợt run rẩy.
Thế nhưng rất nhanh, chiến ý ngút trời trong gã càng dâng cao.
Ai cũng nói Cừu Yêu Nhi nhà ngươi thiên hạ vô địch, ta ngược lại muốn xem, rốt cuộc ngươi có thật lợi hại như vậy hay không.
Trương Tấn ta đây sẽ "chăm sóc" nữ ma đầu này.
Thế nhưng, còn chưa kịp chờ đến khi gã xông ra.
Các tướng sĩ trung thành xung quanh lập tức bảo vệ gã ở phía sau lưng.
- Bảo vệ tướng quân.
- Bảo vệ nhị công tử!
Mấy trăm tướng sĩ, lập tức bảo vệ xung quanh Trương Tấn.
Tốc độ xung phong của Cừu Yêu Nhi quá nhanh.
Mấy trăm nữ võ sĩ chính quy của nàng cưỡi ngựa, còn nàng với tư cách chủ tướng thì mặc kệ, dùng đôi chân dài lao điên cuồng.
Nhưng lại nhanh hơn rất nhiều so với cưỡi ngựa.
Trong khoảnh khắc!
Một mình nàng, trực tiếp xông thẳng vào sáu nghìn đại quân của Trương Tấn.
Tư thế đó thật sự quá kinh người!
Cái khí thế một mình ta bao vây hết sáu nghìn người các ngươi.
Giống như một con khủng long bạo chúa (Tyrannosaurus) thời tiền sử, chợt xông vào giữa bầy sói.
- Xoẹt!
Hai cây Quỷ Đầu Đao trong tay nàng, điên cuồng xoay tròn.
Không hề có chiêu thức.
Mẹ kiếp, cần chiêu thức gì chứ?
Chính là quạt điện.
Thậm chí tốc độ này nhìn qua, còn nhanh hơn cả quạt điện.
Trận chiến vũ khí nghịch thiên!
Cứ như vậy!
Chỉ mỗi mình Cừu Yêu Nhi đã nghiền ép khí thế.
Nơi nàng đi qua!
Kẻ địch đừng nói đến việc làm tổn thương một cọng lông tơ của nàng.
Ngay cả tiến đến gần nàng cũng không được.
Hai cây Quỷ Đầu Đao gần như xoay tròn kín kẽ.
Trong vòng hai mét xung quanh nàng, tất cả đều biến thành địa ngục!
Không địch nào có thể cản trở.
Nơi nàng đi qua, bất luận kẻ nào cũng đều tan nát.
Chết không toàn thây!
Chính là giết, giết, giết!
Đây căn bản không phải dũng tướng vô địch, đây gần như là một cỗ máy chiến tranh, giống như một chiếc xe tăng khổng lồ, cứ thế càn quét tới.
Mặc kệ ngươi có mặc áo giáp hay không, mặc kệ ngươi mặc giáp dày đến cỡ nào.
Ta chính là một cây đao.
Mặc kệ bổ trúng nơi nào, tất cả đều bị một đao chém làm hai.
Dưới đao của Cừu Yêu Nhi ta đây, không có toàn thây!
Nơi nàng đi qua, chỉ có đầy xác chết la liệt.
Trên lầu thành, Từ Thiên Thiên cùng Thẩm Lãng hoàn toàn nhìn ngây người.
Da đầu từng đợt tê dại.
Nhất là Từ Thiên Thiên, lại cảm thấy như có một con sóng ập tới.
Trong thiên hạ, vẫn còn có người nghịch thiên như thế này, hơn nữa lại là một nữ nhân.
Thẩm Lãng cũng cứng cả người.
Dựa vào!
Loại nữ chiến thần này, lại từng ngủ với ta sao?
Tại sao ta lại cảm thấy có cảm giác tự hào ấy nhỉ?
Hơn nữa lại còn sống? Còn chưa bị nàng giết chết?
Mà Kim Sĩ Anh cũng hoàn toàn run rẩy toàn thân.
Ban đầu gã cảm thấy danh tiếng Cừu Yêu Nhi tuy lớn, thế nhưng gã vẫn có thể đánh một trận.
Dù sao, gã cũng từng giao thủ với Cừu Kiêu mà.
Hiện tại gã hoàn toàn hiểu ra, may là cô gia đã từng ngủ với Cừu Yêu Nhi, may là cô gia đã sắp xếp xong xuôi tất cả.
Bằng không!
Hai nghìn người mà gia tộc họ Kim mang tới này, căn bản chẳng làm được tích sự gì, chưa tới một canh giờ cũng sẽ bị giết sạch.
Thảo nào Cừu Yêu Nhi chưa bao giờ hỏi kẻ địch có bao nhiêu người, chỉ hỏi kẻ địch ở chỗ nào.
Cũng căn bản không hỏi kẻ địch là ai, hai cây Quỷ Đầu Đao vung vẩy đi tới, bất kỳ ai cũng đều trở thành ác quỷ, tên gì cũng chẳng còn vấn đề.
Sau khoảng hai phút chém giết!
Quân đội chính quy của Cừu Yêu Nhi xông tới.
Hai nghìn võ sĩ chính quy, trên cơ bản cũng là nữ.
Mỗi một người đều oai phong lẫm liệt.
Điên cuồng xung phong liều chết!
Những cô gái này võ công không tính là cao.
Thế nhưng... trên người họ lại nhiễm khí chất của Cừu Yêu Nhi.
Cả dòng sát khí ngút trời này còn có cả khí khái ta đây vô địch, có thể được gọi là phiên bản nhỏ của Cừu Yêu Nhi.
Kim Hối ở bên cạnh nói:
- Cô gia, chúng ta... chúng ta còn đánh nữa không?
Ý của gã là, binh sĩ phủ Bá tước Huyền Vũ chúng ta phải xông ra trợ chiến Cừu Yêu Nhi ư?
Thẩm Lãng suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu nói:
- Quên đi, ta sợ nữ ma đầu này giết điên rồi, địch ta chẳng phân biệt được, tiện thể đem người của chúng ta cũng làm thịt một nhóm.
Đây mới là sự kết hợp đỉnh cao của võ đạo cá nhân và võ đạo chiến trường!
Thảo nào Cừu Thiên Nguy không tha cho nàng, phải nghĩ cách diệt trừ nàng.
Người này quá mạnh mẽ, đã uy hiếp nghiêm trọng địa vị của gia tộc họ Cừu.
...
Mấy trăm tướng sĩ chính quy ra sức bảo vệ Trương Tấn.
Họ chen chúc nhau mà ngăn cản ở phía trước.
Nhưng mà, tất cả đều là phí công.
Dễ dàng bị Cừu Yêu Nhi giết xuyên qua.
Người ngăn ở trước mặt Trương Tấn càng ngày càng ít, càng ngày càng ít.
Rất nhanh!
Cừu Yêu Nhi đã xông đến trước mặt Trương Tấn.
Dưới chân của nàng, chi chít là những thi thể không còn nguyên vẹn.
Trương Tấn ngồi trên lưng ngựa.
Nội tâm của gã đang run rẩy, da đầu gã đang tê dại.
Thế nhưng, gã không thể lùi lại, gã cũng sẽ không lùi lại.
Kẻ hèn nhát mới lùi lại!
Cừu Yêu Nhi ngừng lại, ngược lại còn lùi về sau mấy chục bước.
Đây có ý gì?
Đây là để Trương Tấn cưỡi ngựa chạy nước rút rồi va chạm với nàng.
Nữ ma đầu này, rõ ràng quá cuồng ngạo.
Trương Tấn cảm thấy mình đã bị nhục nhã.
Cừu Yêu Nhi, ngươi tuy rất mạnh, nhưng Trương Tấn ta đây cũng không phải là không chịu nổi một đòn.
Ngươi lại khinh thường đến thế sao?
Vậy thì đừng trách ta thắng không anh hùng.
Sức mạnh chiến mã của ta khi chạy nước rút đâu chỉ mấy nghìn cân?
Ngươi dù có cường thịnh đến mấy, cũng chỉ là thân thể bằng xương bằng thịt mà thôi.
Ta không tin ngươi chống đỡ được.
Tiếp đó, Trương Tấn bắt đầu lùi về phía sau bến tàu.
Ước chừng lùi về sau hơn hai trăm mét.
Đây là khoảng cách thích hợp nhất cho chiến mã chạy nước rút.
Toàn bộ chiến trường đều ngừng lại.
Trống đi một khoảng lớn.
Để Trương Tấn cùng Cừu Yêu Nhi đánh một trận.
- Giá!
Trương Tấn bắt đầu tăng tốc độ, tăng nhanh, tăng nhanh...
Tăng nhanh đến cực hạn!
Trong nháy mắt, tốc độ đạt tới mức kinh người 20m/s.
Con Thiên Lý Mã này, cộng thêm trọng lượng của Trương Tấn, có chừng hơn một nghìn cân.
Cho nên tốc độ xông lên này, gần như tương đương với một chiếc ô tô có vận tốc 72 km/h.
- Giết!
- Giết!
- Giết!
Trương Tấn giơ cao chiến đao, thúc giục chiến mã, mang theo tốc độ và lực lượng vô cùng kinh người, xông về phía Cừu Yêu Nhi, định chém chết nàng.
Lập tức, tất cả mọi người nín thở.
Có người lại có máu liều, dám ngăn Thiên Lý Mã đang xông tới ư?
Cừu Yêu Nhi ngươi không né sao?
Cừu Yêu Nhi cứ vậy đứng tại chỗ, mặc cho Trương Tấn cưỡi Thiên Lý Mã xông tới.
Khoảng cách mười mét.
Năm mét.
Một thước!
Mãnh liệt đánh!
Cừu Yêu Nhi không hề động đao, mà chợt tung ra một quyền.
- Rầm!
Một tiếng vang thật lớn!
Con Thiên Lý Mã này hét thảm một tiếng.
Thân thể đồ sộ nghìn cân của nó bị quăng ngang. Miệng phun máu tươi, gân cốt đứt đoạn, hoàn toàn chết đi.
Trương Tấn, vốn đang trên lưng ngựa, trực tiếp bị quăng bay ra ngoài.
Nhưng... chỉ bay ra nửa mét, liền trực tiếp bị Cừu Yêu Nhi bay lên tóm gọn trong tay.
Trương Tấn rất mạnh!
Nhưng lúc này... giống như một chú gà con, bị nhấc bổng lên không trung.
Trương Tấn rất mạnh, thế nhưng trong mắt Cừu Yêu Nhi, gã và Thẩm Lãng không có gì khác nhau.
Cũng chỉ là gà xìu!
Trận chiến ư, nào có trận chiến gì đâu.
Từ trước đến nay đều chỉ có hạ gục nhanh chóng chưa từng có!
Một khắc đồng hồ sau đó!
Trận chiến kết thúc!
Cuộc chiến thành Nộ Triều kết thúc!
Thẩm Lãng cùng quân đội của hắn, ngay cả cơ hội ra tay cũng không có, trận chiến liền kết thúc.
o0o
Lời tác giả: Đã đăng chương thứ ba, hôm nay ba chương được một vạn chín chữ! Các huynh đệ, đảm bảo không thể thấp hơn mức vé tháng tối thiểu cho ta! Cao Điểm sẽ dùng hành động để cho các ngươi biết, thế nào là cố gắng hết sức, thế nào là chăm chỉ!
...
Dòng tâm sự của tác giả: Vốn dĩ phần này tôi viết riêng một chương nhưng vì truyenyy đánh số tự động nên tôi đành đưa nó vào đây luôn một thể:
Kết thúc một tháng ra sách mới, cảm xúc ngổn ngang, mời chư vị độc giả xem qua.
Chương ba đã tuyên bố, ngày cuối cùng của tháng này vẫn đăng một vạn chín chữ.
Một tháng ra mắt sách mới cuối cùng cũng kết thúc!
Tôi cũng đã chiến đấu hăng hái đến cuối cùng!
Không hề có bản thảo dự trữ, một tháng viết mới năm mươi vạn chữ!
Năm mươi vạn chữ!
Bây giờ nhìn lại, cũng cảm thấy da đầu tê dại.
Thậm chí chỉ viết cái chương này thôi, cũng đã mệt mỏi hết sức.
Một tháng năm mươi vạn chữ, đã đột phá lịch sử sáng tác của tôi.
Tôi làm sao làm được vậy?
Ngẫm lại cũng có chút không thể tin nổi.
Một tháng tôi ra khỏi cửa được bao nhiêu lần? Chắc cũng tầm hai ba lần.
Một lần đi bệnh viện kê đơn thuốc hỗ trợ giấc ngủ, một lần tái khám.
Tiếp đó, tất cả thời gian đều ở trước máy vi tính, kể cả lúc ăn cơm.
Có những lúc, thậm chí ngủ luôn trên tấm nệm ở phòng làm việc.
Không thảm đâu!
Bởi vì trong lòng rất sung sướng.
Tuy rằng bị mất ngủ gây bối rối, nhưng vẫn rất sung sướng.
Bởi vì tình tiết viết thoải mái, viết trôi chảy.
Thỉnh thoảng đầu óc quay đơ, uống mấy tách trà đậm liền cảm thấy nhẹ nhàng khoan khoái, cà phê thật sự là không dám uống.
Chứng mất ngủ này chính là do quen dùng cà phê đậm đặc mà ra đó.
.........
Không giành được hạng nhất vé tháng sách mới.
Ở hai ngày cuối cùng đã trượt mất.
Mặc dù có tiếc nuối, nhưng cũng chẳng sao.
Tuy rằng chúng ta đồng thời xuất đạo gần giống nhau, nhưng lão đại Huyết Hồng là thần tượng của tôi.
Chí ít thành tích quyển sách này đối với tôi mà nói cũng không tệ lắm.
Lên kệ lúc 24 giờ đặt trước tám nghìn lượt.
Một tháng sau đặt trước một vạn chín, đặt trước đồng đều một vạn ba, 24 giờ đặt trước 9650!
Tại nơi này rất cần cảm tạ, chính là những ân nhân đã nuôi sống tôi.
Cũng chính là mọi người đó!
Cảm ơn các vị ân công đã ban cơm ăn!
Cảm ơn!
......
Tháng này, tôi muốn xông lên top 10 bảng tổng vé tháng.
Khẩn xin mọi người ra tay tương trợ!
Thứ duy nhất Cao Điểm có thể mang ra chính là sự chăm chỉ, chính là sự cố gắng hết sức.
Tôi chưa bao giờ bạo chương!
Bởi vì, tôi mỗi một ngày đều bạo chương!
Khẩn xin mọi người hỗ trợ!
Giúp tôi một tay!
Cao Điểm cảm ơn rất nhiều!
Khấu đầu tạ ơn!