199. Chương 199: Quốc quân và Thẩm Lãng: Một cuộc trò chuyện 'thú vị'

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử

Chương 199: Quốc quân và Thẩm Lãng: Một cuộc trò chuyện 'thú vị'

Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử thuộc thể loại Linh Dị, chương 199 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

- Người này dọc đường biểu hiện thế nào? - Quốc quân Ninh Nguyên Hiến bèn hỏi.
Đại thái giám nói:
- Phô trương khắp nơi, không kiêng nể gì hết.
Quốc quân không nói gì, Lục vương tử Ninh Cảnh bên cạnh liền hỏi:
- Làm sao mà lại không kiêng nể gì hết?
Đại thái giám nói:
- Hắn chỉ là một tên ở rể nhỏ nhoi mà thôi, nhưng sự phô trương lại có thể sánh với quan trấn thủ biên cương. Bên người có chừng hơn một trăm kỵ binh tùy tùng hộ vệ, hơn nữa lúc ở các dịch quán tại các quận, nhất định phải chiếm được viện tử tốt nhất. Nếu trong viện tử đó có quan lại dưới cấp Thái Thú trở xuống, hắn đều phải phái binh trục xuất.
Đây quả thật là quá ngông cuồng.
Dù cho là thế tử quý tộc chân chính, cũng không dám làm như vậy.
Nhất là những quý tộc lâu năm, người nào cũng khiêm tốn hơn người nào.
Đại thái giám nói:
- Lúc hắn tiến vào kinh đô, nô tài chăm chú quan sát vẻ mặt của hắn, xem liệu có bị bức tường thành kiên cố bậc nhất thiên hạ này gây chấn động hay không. Kết quả hắn chỉ chậc chậc môi, giống như coi thường vậy.
Bên cạnh, Lục vương tử Ninh Cảnh nói:
- Kinh đô nước Việt chúng ta vật báu thiên nhiên, cảnh sắc tráng lệ, hùng vĩ. Quý tộc bình thường đến đây đều phải kinh ngạc, vậy mà hắn, một kẻ nhà quê, lại vẫn coi thường. Nếu theo ý nghĩa thực sự thì chỉ sợ là có chí lớn hơn.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến không nói gì.
Đại thái giám tiếp tục nói:
- Nô tài cố ý dẫn hắn đi cổng Huyền Vũ, kết quả hắn ngẩng đầu nhìn một cái rồi nói: "Ôi, ta đây là về nhà." Bệ hạ, người này tùy tiện không phải bàn cãi, còn dám xem cổng Huyền Vũ là cổng nhà hắn, đây là không có lòng trung thành.
Khuôn mặt Quốc quân hơi hơi co giật một hồi.
Trong lòng ông có chút áy náy với tổ tông, Huyền Vũ là có thể tùy tiện phong tước loạn sao?
Xem các quốc gia khác, nào có lấy Huyền Vũ làm tước vị phong hào bao giờ?
Thế tại sao ngươi không tên là Thanh Long Bá vậy? Thế nhưng Quốc quân đời thứ nhất là một quân nhân, không đọc sách nhiều, hơn nữa còn rất bá đạo, không nghe ý kiến phản đối. Nhưng lại là cùng Bá tước Huyền Vũ đời thứ nhất tâm đầu ý hợp, thì có biện pháp gì?
Phía sau mấy đời Quốc quân muốn sửa lại cái phong hào đó đều không có cách nào.
Đại thái giám nói:
- Chuyện đáng giận hơn vẫn còn ở phía sau. Ở trên đường chính Huyền Vũ chúng ta gặp Tam công chúa điện hạ.
Đại công chúa Ninh La, năm nay hai mươi tám tuổi, gả cho Quốc chủ Nam Ẩu, vua Căng, làm vợ.
Nhị công chúa Ninh Hàn, năm nay hai mươi sáu tuổi, gần như mười năm trước đã được ca ngợi là đệ nhất mỹ nhân nước Việt. Nhưng đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt tất cả mọi người, không biết đi về đâu.
Đương nhiên trong những chương trước có nhắc tới, nàng đã theo người đứng đầu Thiên Nhai Hải Các đi ra hải ngoại.
Vị hôn phu của công chúa điện hạ này gặp biến cố lớn, đến nay chưa gả. Đây cũng là nỗi đau trong lòng Quốc quân, trong khi Ninh Hàn là hòn ngọc quý trên tay ông thương yêu nhất.
Tam công chúa Ninh Diễm, năm nay hai mươi bốn tuổi, đã gả làm vợ người ta.
Nhưng nàng tính tình nóng nảy, đã cùng nhà chồng xích mích, quanh năm ở tại Việt đô, kiêu căng tàn ác, không ai dám chọc.
- Con bé thế nào? - Quốc quân hỏi.
Đại thái giám nói:
- Tam công chúa đang đua ngựa.
Ở trên đường Huyền Vũ công khai đua ngựa, nghe vào thấy vấn đề vô cùng nghiêm trọng, nói không chừng sẽ đụng bị thương dân chúng vô tội.
Trên thực tế sẽ không.
Đại lộ Huyền Vũ Việt quốc tuy rằng thua kém đế quốc Đại Viêm một bậc, nhưng cũng rộng chừng chín mươi mét.
Ngươi không nhìn lầm đâu, đại lộ Huyền Vũ rộng tới chín mươi mét, tương đương với đại lộ hiện đại có ba mươi làn xe.
Hai con đường Huyền Vũ và Chu Tước của đế quốc Đại Viêm còn rộng lên đến một trăm năm mươi mét.
Đương nhiên Trung Quốc cổ đại, vào thời đế quốc Đại Đường, đại lộ Chu Tước cũng rộng đến một trăm năm mươi mét.
Quả thực có chút làm đảo lộn nhận thức, sao mà làm đường rộng đến như vậy làm gì.
Mà đại lộ Huyền Vũ rộng chín mươi mét này, ở giữa sáu mươi mét phần lớn cũng là để trống, hóa ra quy định chỉ có vương tộc mới được đi.
Nhưng mà sau đó quy củ này cũng dần dần thay đổi, rất nhiều quyền quý cũng bắt đầu đi.
Mà dân chúng bình thường, quan nhỏ cũng chỉ có thể đi hai bên đường lớn.
Cho nên Tam công chúa Ninh Diễm dù cho đua ngựa điên cuồng đến đâu, cũng sẽ không đụng vào người dân bình thường.
- Làm càn! - Quốc quân mắng một câu, nhưng cũng không nói gì nữa.
Đối với đứa con gái này ông có phần áy náy, cho nên cũng liền chiều chuộng một chút.
Đại thái giám nói:
- Nhìn thấy đội kỵ mã của Tam công chúa điện hạ, chúng ta vội vàng lùi sang hai bên, quỳ rạp xuống đất. Thế nhưng tên ở rể nhỏ nhoi Thẩm Lãng chẳng những không xuống xe ngựa, ngược lại vẫn ngồi trên kiệu, mở cửa sổ ra quan sát Tam công chúa, còn nhận xét một câu.
Quốc quân hỏi:
- Hắn nhận xét cái gì?
Đại thái giám nói:
- Nô tài không dám tường thuật, thực sự quá sức tưởng tượng.
- Nói. - Quốc quân nói.
Đại thái giám nói:
- Hắn nói mông của công chúa đủ cong, eo cũng đủ hoang dã, chỉ là bắp đùi hơi lớn.
Tức khắc, sắc mặt Quốc quân cũng thay đổi.
Bên cạnh, Ninh Cảnh nói giọng giận dữ:
- Muốn chết, hắn lại dám mạo phạm Tam tỷ như thế, hoàn toàn là muốn chết.
Đại thái giám cất giọng run rẩy:
- Hắn còn nói một câu, nô tài không biết có ý gì?
Ninh Cảnh nói:
- Nói.
Đại thái giám nói:
- Hắn nói gần đây xem ra là nín quá lâu, thấy loại đàn bà cấp độ này mà cứng rồi.
Tuy rằng những từ "cứng này cứng nọ" có chút khó hiểu, thế nhưng căn cứ ngữ cảnh từ trên xuống dưới, Quốc quân đương nhiên biết là có ý gì.
- Ha ha ha... - Sắc mặt Quốc quân tái mét, nói bằng giọng lạnh lẽo:
- Cái thằng nhãi ranh này thật sự không sợ chết à?
Ninh Cảnh nói:
- Phụ vương, có thể thấy được kẻ này hoàn toàn không coi họ Ninh của ta vào mắt, không coi ai ra gì, cực kỳ cuồng vọng.
Quốc quân nói:
- Người này ở nơi nào?
Đại thái giám nói:
- Đang chờ ở Nhân Từ Các.
Quốc quân hỏi:
- Còn có cung kính không?
Đại thái giám nói:
- Người bình thường, cho dù là quan trấn thủ biên cương chờ Bệ hạ triệu kiến, cũng là quỳ, mà hắn lại tìm một cái ghế ngồi xuống, còn hỏi có nước trà hay không, làm càn vô lễ cực kỳ, quả thực khiến người ta phải để mắt đến.
Sắc mặt Quốc quân càng thêm khó coi.
- Vậy hãy để cho hắn chờ tiếp đi.
...
Bên trong Nhân Từ Các của vương cung Việt quốc.
Tiểu thái giám hận đến nghiến răng.
Bởi vì quan viên bình thường sau khi đến, đều có thể đưa tới một lượng vàng, để gã chỉ dẫn chỗ quỳ.
Những cục gạch vàng bên trong Nhân Từ Các đại bộ phận cũng là thật, chỉ có ba khối là rỗng ruột.
Gạch vàng thật sự dù cho ngươi dập đầu cũng không vang tiếng, gạch vàng rỗng ruột thì chỉ cần khẽ dập đầu một cái là đã kêu thùng thùng, chẳng phải là có vẻ ngươi vô cùng bất kính với Bệ hạ hay sao..
Dĩ nhiên, gạch vàng ở đây không phải là vàng khối thực sự, chỉ là cục gạch màu vàng mà thôi.
Đương nhiên ngươi có lẽ sẽ nói, nhiều quan viên như vậy đều tới nơi này yết kiến Quốc quân, vậy một cục gạch vàng rỗng ruột không phải sớm truyền ra ngoài à?
Lời này là không sai.
Nhưng thái giám vì vơ vét tiền bạc, như thường lệ thay đổi vị trí cục gạch vàng rỗng ruột. Quốc quân cũng biết, nhưng loại chuyện nhỏ này liền mở một mắt nhắm một mắt, cuối cùng cũng là gia nô, giúp ông ta dằn mặt quan viên một chút, cũng không có gì không tốt.
Cái tay tiểu thái giám này nghe nói hôm nay có một tên ở rể nhỏ nhoi của nhà quý tộc, lại suy nghĩ nên dọa để lấy một khoản tiền lớn.
Không nghĩ tới người ta sau khi đến căn bản cũng không quỳ, nhìn thấy cái ghế là an vị.
Tiểu thái giám nổi giận quát hắn thật to gan, ở đây nào có vị trí của tên ở rể nhỏ nhoi nhà ngươi, mau quỳ xuống đi.
Kết quả Thẩm Lãng nói Quốc quân không bảo ta quỳ xuống, ngươi bảo quỳ ngươi sao? Ngươi đây là hưởng thụ đãi ngộ ngang hàng cùng Quốc quân ấy à?
Tức khắc, tiểu thái giám cứng họng.
Mẹ trứng, chính ngươi muốn chết, ta cũng không muốn tìm đường chết.
Lời này tiếp cỡ nào cũng là sai rồi.
Thế là, Thẩm Lãng liền ngồi ở Nhân Từ Các vẫn chờ, chờ mãi.
Từ hừng đông đến khi bầu trời tối đen, chờ đến khi hắn buồn ngủ, đói rã ruột.
Đây là Quốc quân ra oai phủ đầu cho hắn.
Vừa rồi hắn muốn nước trà, không ai để ý tới hắn.
Hắn muốn bánh điểm tâm, cũng không ai để ý tới hắn.
Ngay Thẩm Lãng cảm thấy bản thân sẽ phải ngủ qua đêm ở Nhân Từ Các.
Bên ngoài tất cả thái giám toàn bộ quỳ xuống.
- Cung nghênh Bệ hạ!
Thẩm Lãng vội vàng đứng dậy quỳ xuống.
Đều nói người xuyên việt lưng cứng, đầu gối cứng, không muốn quỳ xuống.
Thẩm Lãng đương nhiên cũng không muốn.
Thế nhưng đầu gối của hắn không quý giá đến thế, thời khắc mấu chốt hắn ngay cả nương tử cũng có thể quỳ, huống hồ là Quốc quân.
Nhập gia tùy tục.
Không quỳ sẽ chết, ta cũng không tin các ngươi, đám người xuyên việt này lưng cứng như vậy.
- Học trò Thẩm Lãng, kính chúc Bệ hạ thánh an.
Thẩm Lãng dán trán sát đất, không có dập đầu.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến đi đến, ngồi tại chỗ.
- Ngẩng đầu lên.
Thẩm Lãng ngẩng đầu.
Tiếp đó không khỏi kinh ngạc.
Chà!
Quốc quân này lại có tướng mạo đẹp đến vậy ư?
Đỉnh cấp mỹ nam tử!
Hơn nữa nhìn từ trên xuống dưới đều không cay nghiệt, thiếu tình cảm, vừa bẩm sinh đã cao quý đồng thời còn có vài phần phong lưu phóng khoáng.
Trên người cũng không phải mặc long bào (*).
(*) Chú thích của Bánh: Việt quốc vương long bào là rồng vàng bốn móng, hoàng đế Đại Viêm là rồng vàng năm móng.
Ông ta mặc trên người chiếc áo lụa màu đen, nhưng nhìn kỹ sẽ thấy phía trên có thêu rồng vàng bốn móng, tuy nhiên rất nhạt, gần như ẩn sau lớp lụa.
Lợi hại!
Đây mới là xa hoa thầm lặng.
Dạng người như Lãng gia hận không thể thêu đầy tơ vàng trên áo choàng, nhìn có vẻ kẻ trọc phú thích phô trương.
Thẩm Lãng trong lòng đánh giá một chút.
Cái áo choàng trên người Quốc quân, ít nhất cũng phải hơn ngàn lượng vàng.
Bởi vì, phía trên mỗi một lỗ nhỏ cũng là chọn kỹ lựa khéo.
Con mắt của rồng vàng bốn móng là dùng hồng ngọc tốt nhất được nghiền nát, sau đó đính lên.
Vảy rồng cũng là những mảnh vụn đá quý được đính lên từng chút một.
Những thứ đá quý này đều đặc biệt cứng rắn, làm sao thêu đi lên hả? Thẩm Lãng đều có chút không dám tưởng tượng.
Đúng là người thật không thể xem bề ngoài, ai có thể nghĩ tới Ninh Nguyên Hiến hỉ nộ vô thường, cay nghiệt thiếu tình cảm dĩ nhiên lại có dung mạo đẹp đến vậy?
Hình như giống như ai đó? Thập toàn lão nhân làm vạn bài thơ?
Hơn nữa ông ta so với Bá tước Huyền Vũ không nhỏ mấy tuổi, lại có vẻ vô cùng trẻ tuổi, nhìn qua giống như ba mươi mấy tuổi mà thôi.
Mẹ trứng!
Biết chăm sóc thế này, chắc là ăn táo ngâm (*) trong chỗ cô nào đó rồi.
(*) Từ này mang nghĩa rất tục. Vốn đây là tình tiết trong tiểu thuyết Bạch Lộc Nguyên của Trần Trung Thật. Trong đó có một chi tiết là có một vị quan quân bỏ 2 quả táo tàu khô vào trong âm đ*o của một cô gái để sang ngày thứ hai thì gã sẽ ăn. Phương pháp này được đồn đãi là có thể duy trì tuổi thanh xuân của phái mạnh. Các độc giả không nên làm theo.
Dọc đường đi Thẩm Lãng đều mải suy nghĩ, vị chí tôn Việt quốc này rốt cuộc sẽ hỏi hắn vấn đề gì.
Sẽ như thế nào dò xét hắn có ý đồ mưu phản hay không.
Dọc con đường này, hắn đều bị giám thị.
Mỗi tiếng nói cử động, đương nhiên đều bị thái giám hồi báo cho Quốc quân.
Lẽ ra vị Quốc quân này sẽ phải tức giận.
Cuối cùng Thẩm Lãng chính là cứng đờ người vì con gái ông ta, Ninh Diễm, còn chê bắp đùi to của nàng.
- Thẩm Lãng, nhà ngươi chiếm được thành Nộ Triều, kế tiếp có tính toán gì không hả? - Quốc quân bèn hỏi.
Trực tiếp và thẳng thắn đến vậy sao?
Thẩm Lãng hỏi:
- Bệ hạ, có thể nói thật ra được không?
Quốc quân nhướng mày.
Đương nhiên là nói thật ra, lẽ nào ngươi còn dám khi quân à?
Thẩm Lãng nói:
- Nói thật cũng được, nhưng xin Bệ hạ cho phong tỏa xung quanh.
Nghe những lời này, ánh mắt Quốc quân Ninh Nguyên Hiến chợt co rút.
Thẩm Lãng nhà ngươi đúng là hay thật, một tên ở rể nhỏ bé mà dọc đường đã phách lối ngang ngược, nay đến trước mặt quả nhân mà vẫn còn dám cuồng ngôn như vậy.
- Nói hay không là tùy ngươi.
Xung quanh cao thủ Hắc Thủy Đài vẫn đứng, còn có mấy vị thái giám.
Thẩm Lãng nói:
- Vậy học trò có thể nói.
Quốc quân nhẫn nại đã đến cực hạn.
Thẩm Lãng nói:
- Kế tiếp học trò muốn báo thù, muốn giết chết Hầu tước Tô Nan.
- Làm càn! - Quốc quân Ninh Nguyên Hiến tức điên:
- Trấn Viễn Hầu là Thái Tử Thiếu Bảo, há là ngươi có thể gọi thẳng tên húy của ông ấy sao? Bá tước Huyền Vũ chẳng lẽ không dạy ngươi quy củ sao? Ở trước mặt quả nhân ngươi còn dám càn rỡ như vậy, quả nhiên là không coi ai ra gì à?
Thẩm Lãng nói:
- Họ Tô cùng nhà học trò có mối thù sâu như biển máu. Ngày đó nhạc phụ đại nhân đang ở đảo Vọng Nhai nghênh chiến với Cừu Thiên Nguy, lúc học trò đang tấn công thành Nộ Triều. Tô Kiếm Đình lại dẫn đầu hơn một trăm tên cao thủ Tây Vực xâm nhập phủ Bá tước Huyền Vũ của ta đại khai sát giới, giết hơn một trăm người nhà học trò, làm nương tử và nhạc mẫu của ta bị thương. Xin Bệ hạ tra rõ, ban cho gia đình học trò một lẽ công bằng.
Sắc mặt Quốc quân phát lạnh nói:
- Kẻ này thật chẳng ra thể thống gì, lôi ra ngoài, lôi ra ngoài!
Tiếp đó, Thẩm Lãng đã bị bốn người cao thủ Hắc Thủy Đài ném ra vương cung.
Cuộc gặp mặt đầu tiên giữa hắn và Quốc quân liền kết thúc.
...
Lúc trở lại biệt viện họ Kim, tiểu Băng không kịp chờ đợi xông lên, đầy lo lắng nói:
- Thế nào? Thế nào? Quốc quân có đánh ngài không?
Thẩm Lãng nói:
- Không có, ta và Quốc quân vừa gặp đã như quen thân, trò chuyện rất vui vẻ.
Tiểu Băng nói:
- Thực sự hả?
Thẩm Lãng nói:
- Chuyện này còn giả được sao, cơm làm xong chưa? Đói chết ta rồi.
Cơm đã sớm làm xong.
Mộc Lan cũng có khả năng nấu nướng, nhưng tài nấu nướng của nha đầu Băng nhi lại hơn một bậc.
Lần này nàng theo cô gia vào kinh đô, trong lòng tràn đầy thấp thỏm bất an, nhưng sự hứng khởi càng nhiều hơn.
Ta cuối cùng có thể cùng cô gia sống đôi bên nhau, không phải dùng cơm thừa canh cặn của tiểu thư.
Thể lực cô gia vậy, mỗi một lần cùng tiểu thư xong xuôi, cũng không còn sức mà làm chuyện đó với nàng.
Mà bây giờ, cô gia chỉ có mỗi mình ta.
Tiểu Băng ta đây muốn ba ngày một lần.
Thật xin lỗi tiểu thư, một cô gái như ta có ý nghĩ như vậy không đúng, nhưng ta thực sự nhịn không được.
Cho nên lúc ăn cơm tối, đôi mắt đẹp Băng nhi liền rưng rưng nhìn chằm chằm Thẩm Lãng, trong mắt tràn đầy mong đợi.
- Băng nhi đừng như vậy, ta mặc dù xa nương tử, nhưng ta không thể có lỗi với nàng. - Thẩm Lãng nói.
Băng nhi gần như muốn khóc lên nói:
- Chính là tiểu thư đã đáp ứng, hơn nữa còn để ta hầu hạ cô gia, đỡ phải bị hồ ly tinh bên ngoài dụ dỗ đi mất, nói muốn cho ngài không còn hơi sức.
Chỉ bằng ngươi?
Thẩm Lãng nói:
- Như vậy đi, tối hôm nay ta muốn phòng không gối chiếc, giữ trinh tiết cho nương tử. Tối mai, ngươi sẽ vào chăn của ta.
Băng nhi nhìn cô gia?
Đây... Đây có cái gì khác nhau chứ?
Thẩm Lãng thở dài, hôm nay đàn ông biết giữ mình trong sạch như ta rõ ràng không có nhiều.
Thế nhưng trêu chọc thì trêu chọc.
Hắn lúc này rõ ràng nhớ Mộc Lan, cả người đều thấy cô đơn.
Hai tháng nay, đôi vợ chồng quấn quýt bên nhau như cặp uyên ương vậy, không chỉ Mộc Lan không thể rời bỏ Thẩm Lãng, Thẩm Lãng cũng không thể rời bỏ Mộc Lan.
- Thằng béo thì sao? - Thẩm Lãng nói.
Băng nhi nói:
- Đúng vậy, thiếu gia thì sao?
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi không có phái người đi báo tin cho thằng béo là ta đến à?
Băng nhi nói:
- Cô gia không có phân phó, ta quên mất rồi.
Á!
Thẩm Lãng nói:
- Quên đi, ngày mai ta đi thăm nó đi. Mới vừa nhắc tới, ta thật là có chút nhớ nó, không biết nó ở Quốc Tử Giám bị người ta bắt nạt đến mức nào.
Băng nhi nói:
- Ta một chút cũng không nhớ đến hắn, trong đôi mắt ta chỉ có cô gia.
Thẩm Lãng nói:
- Ngươi lấy lòng ta kiểu này cũng vô dụng, buổi tối hôm nay ta chỉ muốn phòng không gối chiếc.
...
Trong vương cung!
Trương Xung một thân áo tù quỳ trên mặt đất, trên người mang gông xiềng nặng nề.
Trương Tấn đã chết, thành Nộ Triều đã đánh mất, tóc của ông lúc ấy chỉ mới bạc một phần.
Mà lúc này, tóc ông đã bạc trắng hơn phân nửa.
Cả người đã hoàn toàn như một ông lão yếu ớt, không còn có dáng vẻ phong thái ẩn tàng như lúc trước nữa.
- Tội thần Trương Xung, bái kiến Bệ hạ!
Trương Xung khó khăn dập đầu, bởi vì mang gông xiềng, cho nên dù cho cố gắng nữa, đầu cũng dập không đến trên mặt đất.
Đây là kể từ khi ông ta bị bắt bỏ tù, lần đầu tiên nhìn thấy Quốc quân.
Bỏ tù xong xuôi, không có bất kỳ xét xử, cũng không có bất kỳ người nào hỏi sự việc ông ta tham nhũng thế nào.
Hơn nữa ở bên trong ngục Đại Lý tự, ông cũng không có bất luận cái gì ưu đãi, ở chính là phòng giam bình thường nhất, ăn cũng là bữa cơm tù bình thường nhất.
Đứa con thứ hai ở kinh đô làm quan, mỗi buổi sáng đi nha môn làm việc, buổi tối sẽ đến bên ngoài Đại Lý tự quỳ.
Không có ý chỉ của Quốc quân, gã không thể đi vào ngục giam gặp phụ thân, cho nên chỉ có thể ở bên ngoài quỳ, để tỏ ý cùng phụ thân đồng cam cộng khổ.
Như thế đã kiên trì gần hai tháng.
Gã đã luyện tập đến mức có thể quỳ mà ngủ, đầu gối đều sưng to hơn một chút so với thường nhân.
Quốc quân Ninh Nguyên Hiến không nói gì, bên cạnh thái giám thuật lại một lần nữa những biểu hiện của Thẩm Lãng hôm nay.
Kể cả hắn dọc đường làm càn, nói chuyện khi tiến vào cổng Huyền Vũ, còn có nhìn thấy Tam công chúa Ninh Diễm mà nói lời vô lễ.
Đại thái giám nói:
- Quốc quân hỏi ngươi, những gì Thẩm Lãng biểu hiện là xuất phát từ trong lòng, hay là đang diễn trò?
Trương Xung nói:
- Khởi bẩm Bệ hạ, Thẩm Lãng nói mỗi câu cũng là ý tưởng chân thật trong lòng hắn. Thế nhưng vốn có thể không nói ra, hắn biết rất rõ ràng có người giám thị, lại vẫn nói ra, đây là đang diễn trò, muốn Quốc quân cảm nhận được tính cách của hắn.
Đại thái giám nói:
- Lúc yết kiến ở Nhân Từ, Quốc quân hỏi hắn chiếm được thành Nộ Triều rồi, bước tiếp theo định làm thế nào? Hắn nói muốn giết chết Hầu tước Tô Nan, lời này là thật hay giả.
Trương Xung nói:
- Thật sự.
Đại thái giám nói:
- Quốc quân hỏi ngươi, Thẩm Lãng người này có dã tâm không? Có thể mưu phản không?
Trương Xung nói:
- Nếu không ép hắn, tuyệt đối hắn sẽ không làm phản. Nhưng nếu ép hắn, chắc chắn hắn sẽ làm phản!
Tức khắc, khuôn mặt tuấn tú của Quốc quân trở nên lạnh lẽo.
Ông ta không muốn nghe đến chữ "phản" này.
Đại thái giám nói:
- Quốc quân hỏi ngươi, lý tưởng của tên Thẩm Lãng này là cái gì?
Trương Xung ngẫm nghĩ một hồi nói:
- Hưởng thụ vinh hoa phú quý, không chịu bất cứ uất ức nào.
Đại thái giám nói:
- Cái gì gọi là không chịu bất cứ uất ức nào?
Trương Xung nói:
- Chính là có người đắc tội hắn, hắn sẽ tiêu diệt tất cả.
Quốc quân cuối cùng mở miệng, hỏi:
- Vậy hắn tại sao không có giết chết ngươi?
Trương Xung nói:
- Bởi vì tội thần chưa từng đắc tội với hắn.
Quả thực như thế!
Trương Xung cùng Thẩm Lãng từ đầu tới cuối đều chỉ có mâu thuẫn chính trị, không có thù riêng.
Cho nên khi phân ra thắng thua xong xuôi, hai người có thể nói là nhất tiếu mẫn ân cừu (cười một tiếng xóa bỏ ân oán).
Quốc quân thưởng thức món đồ sứ trong tay.
Món đồ sứ này cực kỳ quý giá, không chỉ tinh xảo khéo léo, mà điểm mấu chốt là nó gần như trong suốt.
Rõ ràng là đồ sứ, lại như là ngọc thạch vậy.
Một cái chén như vậy, giá trị kể ra trăm lượng vàng.
Nhưng đồ sứ như vậy cũng chỉ là đẹp, chạm nhẹ một cái là vỡ nát.
Thẩm Lãng cũng giống như món đồ sứ này.
Tinh xảo vô song.
Mỗi người đều nói hắn thô bỉ không thể tả.
Nhưng Quốc quân lại có thể từ trên người hắn thấy một loại khí chất, một loại khí chất tinh tế.
Trên cái thế giới này khó được nhất chính là kẻ tinh tế.
Thưởng thức suốt một hồi, Quốc quân bèn hỏi:
- Trương Xung, ngươi nói ta có nên giết hay không Thẩm Lãng?
Sau khi nói xong, ánh mắt Quốc quân giống như vô tình hướng về phía trên cái chén.
Lúc này lời nói Trương Xung nhất định phải thốt ra tuyệt không thể nghĩ sâu tính kỹ.
Lời nhận xét của quân vương không giống với người khác.
Ông ta căn bản không cần ngươi đưa ra câu trả lời chính xác, cũng không cần câu trả lời tốt nhất.
Ông ta muốn là... Lời thật lòng.
Trương Xung nói:
- Không giết.
Quốc quân nói:
- Vì sao?
Trương Xung nói:
- Người này dùng rất tốt, là lưỡi đao sắc, lưỡi đao sắc bén hơn cả tội thần.